The early
peoples who settled in the area named the river Red River for its remarkable
colour. To the north, they were protected by the tall, green mountains, and
where the sun sets, endless dense jungles covered the land. Venturing further
eastwards, they met the vast sea which provided them with abundant fish. They
thrived in harmony with their surroundings.
The sea
often brought plentiful rain, which gifted the tribes with humidity and floods,
but above all fertility. This fertility was what fed the peoples: they soon
realized that the floodplains, mud and warmth were perfect to grow wet rice and
millet. They spent their days cultivating the land, managing floods and
building settlements; but also painted, sang songs, cherishing nature and their
communities.
However,
even though the floods and water were a blessing, soon it grew harder and
harder for the peoples to manage the rebellious river. They needed unity.
The Dragon
Lord of Lac, Lạc Long Quân, son of the first Vietnamese king and descendant of
the legendary ruler of Shennong, was the father of the early Vietnamese people.
He was a smart and strong leader who loved the sea. He met Âu Cơ,
the beautiful and kind immortal fairy who fluttered up high at the top of the
Vietnamese mountains, helping the sick and elderly in need. They met and fell
in love, and soon Âu Cơ bore a sac of one hundred eggs, which hatched into
one hundred beautiful children.
However, Âu
Cơ longed for the mountains, while the Dragon Lord yearned for the sea.
They separated, each taking with them fifty children. Up in the mountains, Âu
Cơ raised her fifty sons and daughters to become smart, kind, and strong
leaders, living with the resources that the jungles and the mountains provided
them with, rearing animals and growing trees. Lạc Long Quân taught his children
to respect the ocean, to fish and hunt, to cook and harvest rice. Together, the
children of the Dragon and the Fairy, are the ancestors of the Vietnamese
people…
Nhà có hai đứa
con gái, đứa thì bò ra học Sử, đứa thì chỉ thấy học Địa. Bao nhiêu môn hữu ích
hơn thì không học. Con mẹ bảo “Chúng mày chọn học những môn khoa học tự nhiên
cho đầu óc học cách suy nghĩ và hành động logic tí đi”. Con mẹ luôn cho rằng mấy
môn văn sử địa học cho biết. Chứ đầu óc toàn văn sử địa, não không luyện tư duy
logic, lâu ngày sợ thành suy nghĩ và nói năng như người cõi trên.
Xong chuyện tự nhiên lại đi học Sử của con La nói sang chuyện học Địa của con Na. Con Na học lớp 11, cả chục môn môn nào cũng trong tình trạng lởm khởm, trừ môn Địa lý. Văn thì ghét viết, Toán Lý Hóa thì học không vào, ngoại ngữ thì mỗi thứ tiếng nói được vài từ, Sinh thì thích đấy nhưng khó quá. Mình không nhắc thì nó đúng kiểu tuổi thơ vui chơi hồn nhiên, không bao giờ đụng tới sách vở. Nhắc ít thì nó giả điếc. Nhắc nhiều thì nó nổi khùng dọa bà càng nhắc tôi càng không học. Lại phải đợi đến tận lúc nó mang điểm kém về, mặt mũi lấm lét, thì mình mới có cớ gào lên. Gào lên thì nó thút thít ngồi vào bàn học. Học được điểm tốt một cái là lại không học nữa, vì điểm tốt rồi thì cần gì phải học nữa. Tình hình học tập trong năm cứ lên xuống như đồ thị sin cos. Hết kiểm tra, hết thi, hết năm, là đầu óc lại quên sạch sẽ. Thật sự chứ cứ nói tới chuyện học của nó là mình sôi cả mề.
P.S: Mẹ dẫn hai chị em đi ăn tối. Con em bảo “we eat good here”. Con chị bảo “mài phải nói là we eat well. Học trường Anh mười mấy năm mà mài nói tiếng Anh thế à”. Con em bảo “nói thế cũng được”. Con chị găng lên “nói thế không được. Mài mà tiếp tục nói tiếng Anh kiểu thế là tao đứng lên tao đi về”. Giá mà một con bớt mọt sách đi một tý, một con chăm học tự giác lên một tý, thì đời mình vất vả bao nhiêu cũng cam lòng. Mình thật.
Ảnh: lười học mải chơi và cãi láo như ranh, nhưng mình đi Kazan về thấy nó đã kịp điền vào lịch của mình như kia ❤️❤️❤️


Sướng nhất mẹ Cún, hai con gái xinh đẹp thông minh tình cảm, cậu cả thì khỏi nói rồi. La yêu sử yêu quê mẹ tuyệt quá. Na thích địa là môn khoa học tự nhiên rất thú vị mà mẹ. Nghe mẹ ỉ ôi mà vẫn hạnh phúc tràn đầy.
ReplyDeleteỐi bình thường thì tình cảm nhưng lúc chúng nó cãi thì chỉ muốn phát rồ chứ chả thấy tình cảm giề. Cãi không đâu, còn tâm trạng thất thường vừa khóc xong đã cười đang cười lại khóc nữa chứ. Có con gái mệt thật.
DeleteEm cũng thích con trai em học giỏi mấy môn tự nhiên cho đầu óc có tí logic vào, mà nó lại thích học sử. Suốt ngày học sử, coi youtube cũng coi lịch sử đủ các nước. Và đúng là đầu óc nó trên mây nói chuyện theo cảm hứng tuôn tới đâu nói tới đó chứ không hề có một tư duy logic nào luôn.
ReplyDeleteThằng con chị học các môn tự nhiên đây, cả ngày cạy răng không nói nửa lời. Lúc mở mồm nói thì toàn hát rống lên hoặc trêu hai con em gái.
DeleteLa đáng yêu quá!
ReplyDeleteNa cũng rất đáng yêu nhé! Mẹ ơi Địa cũng là môn tự nhiên, em thích học Địa mai mốt học về Khoa học trái đất nhé, cần hiểu về trái đất mới thích ứng biến đổi khí hậu được :)
Nó có định học gì về khoa học trái đất đâu bà ơi. Nó học địa để trốn các môn học khác như toán lý hóa. Hôm nay, cả ngày máy tính của nó mở đúng một trang của môn Sinh. Tôi điên quá mà chả làm gì được nó.
DeleteƠ đang nghỉ lễ cơ mà :) Học gì mẹ ơi!
DeleteChúc cả nhà Giáng sinh vui vẻ.
Suốt gần 2 tháng qua nó chẳng học hành gì, viện đủ lý do lý trấu. Thế nên giờ tranh thủ nghỉ lễ không có ai rủ đi chơi mới bắt nó học được. Ai lại con cái gì mà bắt mở được quyển sách ra còn khó hơn lên trời.
DeleteCon em tuổi teen, 13 tuổi, hội tụ đầy đủ mọi tinh hoa dạng lắng đọng. Nó có 1 lý thuyết là: xã hội ko thể sụp đổ nên những người có trách nhiệm sẽ gánh vác hết những gì bọn vô trách nhiệm không làm. Thế nên nó tự chọn nó thuộc nhóm vô trách nhiệm, ko cần cố gắng, ko cần làm gì. Đến học nó cũng chỉ học vừa đủ để lên lớp và nghĩ rằng học được hết cấp 3 đối vơi nó đã là kỳ tích. Em tìm đủ cách từ phim ảnh, truyện tranh, truyện ngắn, tỷ tê nói chuyện, các bài báo về thành công thất bại mà nó vẫn cứ ì ạch, chán hết sức.
DeleteCác mẹ giờ hay động viên nhau là: con mình chẳng nhẽ vứt đi, rồi là nếu mình bỏ mặc con thì con biết làm sao. Cơ mà đối mặt với tình trạng tuổi teen này em đuối quá. Có phải mình vô lo vô nghĩ hay rảnh rang đâu. Áp lực lo cho cuộc sống hiện tại, lo cho mẹ già 2 bên đến tuổi báo động, lo cho 2 đứa con đi học, lo cho tuổi già của mình không phụ thuộc vào đứa con nào. Bất lực mà không làm được gì, thực nhiều lúc muốn nhấn delete all, xóa hết đi chia bài ván mới chị ạ.
La viết hay qua chị ơi, em muốn đọc thêm :)
ReplyDeleteQuyển sách nó viết cho trẻ em nên văn phong nó cũng chọn theo hơi hướng đấy. Con La rất nhiều tài lẻ. Nó vẽ đẹp, viết văn hay và đi thi hùng biện cũng giải nhất luôn. Sách nó viết xong rồi nhưng nó còn muốn tự vẽ minh họa nữa nên chị chưa đem in được.
DeleteLa giỏi ghê. Chờ mong sách của La ra đời.
Deletecô HN
Không biết Anh Lạc ra toà giấy tờ child support và spousal support cho chị Âu thế nào nhỉ? Mà họ Lạc và họ Âu nghe đã không Việt rồi. Bác Darwin đâu giải thích về sự tiến hoá này với.
ReplyDeleteVề bất động sản thì anh giữ nhà ngoài biển, chị giữ nhà trên núi. Về con thì chia đôi, anh nuôi nửa, chị nuôi nửa.
DeleteHaha…🤣🤣🤣
ReplyDeleteCũng chưa biết. Vì có thể thu nhập chị Âu cao hơn.
ReplyDeleteChị Âu lên núi khai thác sản vật cũng bội tiền nhưng rừng rú khó khăn hơn. Anh Lạc kết hợp với Vinpearl khai thác Hạ Long, Đà Nẵng, Nha Trang, Phú Quốc. Đa phần là anh Lạc phải support chị Âu.
ReplyDeleteChưa chắc nhóe. Nhiều đại gia VN giàu lên nhờ rừng, cụ thể là khai thác gỗ. Chả cần đầu tư gì, cứ thế đốn hạ bán lấy tiền.
DeleteTui tưởng đã chia 50 50 rồi thì con ai nấy nuôi chứ còn support chi nữa?!
DeleteCũng chưa biết. Ăn thua thu nhập 2 anh chị như thế nào khi bỏ nhau. Anh high income là phải spousal support nhé!
DeleteMerry Christmas and Happy New Year to you and your family!
ReplyDeleteCả nhà bình yên là được rồi.
Thằng con nhà chị mỗi lần mở bảng điểm của nó ra là chị hồi hộp, sau rồi dặn lòng thôi đừng mở ra coi nữa :(, rồi ngẫm lại ngày xưa mình lười nhác, điểm chả kém cạnh nó, chả bao giờ cầm tới cuốn vở sau giờ học, lại còn cúp cua. Nên thôi không gầm gừ với nó nữa hehe. Được như Lê thì thôi nghêu ngao gì chiều tất!
Chị Thuy Ng.
Merry Christmas and Happy New Year chị. Thằng con em ngoài học thì ngẫm ra chả được cái vẹo giề.
Delete