Tuesday, February 13, 2018

Lộn xộn

Hôm qua mình và ngài mời ăn trưa một nhóm bác sĩ và chuyên gia dinh dưỡng từ Ý sang. Trong nhóm có một bác sĩ được mệnh danh là thiên tài vì đã tìm ra cách chữa bệnh Parkinson rất hiệu quả và rẻ tiền từ một loại đậu hạt. Họ đang thử nghiệm trên nhóm bệnh nhân ở châu Phi vốn không bao giờ đủ tiền để mua các thứ biệt dược đắt đỏ do các hãng dược quảng cáo.
Vấn đề là từ việc phát hiện ra thế này đến lúc đưa được ra công chúng cũng là một chặng đường rất gian nan. Lý do là bởi các hãng dược không thích điều này. Ngành công nghiệp sản xuất thuốc chữa Parkinson trị giá hàng bao nhiêu tỷ dollar mỗi năm, giờ dân tình lại té ngửa là dùng một loại đậu hạt rẻ tiền cũng có tác dụng tương tự, thì hãng dược nào cam lòng chấp nhận.
Điều đó càng khẳng định niềm tin của mình rằng rất nhiều thứ bệnh tật quanh ta có thể hoàn toàn chữa được từ các loại cây cỏ cũng quanh ta nốt. Dĩ nhiên mình không tẩy chay thuốc tây. Bệnh tình đến một mức độ nào đó thì cứ phải thuốc tây mới trị được. Nhưng cứ hơi tí là ra tiệm thuốc tây, hơi sụt sịt tí cũng ném thuốc tây cái tọt vào mồm, thì chỉ tổ rước độc chất vào người và cúng tiền cho các hãng dược.
Một bác sĩ trong đoàn, đã có công trình nghiên cứu về moringa, tức là lá chùm ngây, và tinh bột nghệ. Nhưng chị ý bảo tinh bột nghệ cơ thể người chỉ có thể tiêu hóa được nếu được hấp thụ cùng bột hạt tiêu đen. Mình chưa nghe điều này bao giờ, ở nhà chỉ toàn nghe tinh bột nghệ với mật ong tốt cho dạ dày. Hay vi khuẩn trong ruột người châu Âu khác vi khuẩn trong ruột người châu Á nhẻ? Nghe mình nhắc đến noni họ rất tò mò. Riêng về noni thì lại phải viết hẳn một entry riêng.
Họ cũng bảo việc dùng các viên uống bổ sung vitamin và nguyên tố vi lượng hàng ngày cũng không cần thiết, trừ khi vừa trải qua một giai đoạn đặc biệt nào đó ví dụ vừa mang thai, hay trải qua đợt điều trị gì đó. Nói chung là phải có triệu chứng, chứ đang yên đang lành cứ tọng các loại vitamin vào thì có khi còn hại chứ không có lợi. Cúng bao nhiêu tiền vào vitamins, uống vào rồi lại đái ra hết. Không đái ra được để lưu cữu trong cơ thể còn khổ hơn.
Mình nhớ hồi trèo vào rừng già nguyên sinh ở São Tomé, khu rừng này hồi xưa tương truyền ai vào là chỉ có chết chứ không trở ra được. Giờ thì cũng bớt rậm rạp hơn xưa nhưng vẫn còn rất khổng lồ. Bao nhiêu tầng cây che trên đầu nên giữa trưa mà chỉ có một màu tối u u. Rậm rạp mù mịt thế nhưng dân bản xứ chuyên đi rừng họ biết chính xác chỗ nào có cây nào, cây nào để làm thuốc, cây nào để cứu nguy lúc sắp chết khát, cây nào bị sốt rét đến hái lá về ăn sốt rét gì cũng khỏi. Và họ lấy dè sẻn để cây cối còn sinh trưởng trở lại, để còn có nguồn cung lâu dài, chứ không phải gặp cái là đánh cả cụm mang về nhà giấu mình mình dùng còn người khác nhịn. Khai thác tận diệt như thế thì chả mấy chốc mà sạch bách.
Gần đây, ở phương Tây còn có phong trào không ăn cá lớn nữa. Mỗi một cá thế cá lớn đóng vai trò rất quan trọng trong việc cân bằng hệ sinh thái, hơn hẳn vai trò của các cá lau nhau. Như trong một khu rừng, cây leo cây bụi sinh trưởng thì dễ chứ cây cổ thụ phải mất rất nhiều năm, đẵn đi một cái là trống hoác cả rừng luôn. Những loại cá nhỏ, cá đàn, sinh trưởng nhanh, thời gian sinh trưởng ngắn, tái tạo lại nhanh, mà cũng bổ dưỡng kém gì đâu. Người VN không hiểu sao mà lúc nào cũng phải tẩm bổ cật lực. Cái tư tưởng lúc nào cũng phải tẩm bổ đó ở thời đói kém còn hiểu được, chứ ngày nay bữa nào cũng ăn, ăn tới no thì thôi, mà vẫn phải tẩm bổ thì lạ thật. Đồ tẩm bổ thì lại toàn những thứ phản môi trường kiểu vi cá mập, sừng tê giác, cao hổ cốt, và thịt của những loại động vật hoang dã quý hiếm.

Mấy năm gần đây, cứ mở báo là thấy dự án cáp treo cho dân tình đu dây lên đỉnh nọ núi kia. Làm cáp treo là một kiểu khai thác tận thu, kinh doanh hủy diệt, cho dân tình lũ lượt kéo tới, chỉ vài năm là danh lam thắng cảnh hỏng hết thì nhà đầu tư cũng đã kiếm đủ và dông thẳng, để lại cái bãi rác. Các bạn thử nghĩ xem, ở nhà còn cái thắng cảnh nào mà còn giữ được vẻ nguyên sơ đẹp đẽ sau khoảng chục năm khai thác đại trà? Nhà đầu tư thì tham, chính quyền thì quản lý kém, và dân thì ý thức không cao. Mình mà ở nhà đừng hòng mình bỏ tiền mua vé đi cáp treo. Muốn lên đỉnh thì tự trèo, không trèo được thì ngồi nhà.

Mà thôi, cả năm vừa qua chả nhớ gì, còn suýt tưởng năm mới là năm 2019. Nhưng vẫn nhớ như in cảm giác buổi sáng đó thức dậy,
-          sau khi đã đặt điều hòa 19 độ và ngủ như chết suốt 10 tiếng đồng hồ,
-          sau 4 ngày đêm không ngủ trong bệnh viện bẩn thỉu, sốt, nôn, tào tháo đuổi, sốc phản vệ,
-          ở một thành phố xa lạ, trong một ngôi nhà xa lạ, nhưng chợt nhận thấy tất cả chỉ là một cơn ác mộng đã qua, everything is still here, tất cả những gì thân yêu thân quen vẫn đang ở đây, đang rúc rích chí chóe ngay bên cạnh này,
thế là lòng vui bừng lên, như mùa xuân 💓

Thursday, February 8, 2018

Cái đôn màu tím của Kartell


Con đã đi ngủ, vợ với chồng ngồi thảo luận làm cái hàng rào, cãi nhau như mổ trâu mổ bò, đây là lần thứ hai. Vợ điên quá “Lần trước anh chiến đấu để cho hàng rào dây thép vào chỗ này. Lần này anh lại chiến đấu để KHÔNG cho hàng rào dây thép vào chỗ này. Vậy thì trong hai lần nhất định phải có một lần anh vô lý. Anh giải thích ra sao về việc đó?”. Chồng dỏn mồm lên bao biện “Thì con người có quan niệm thay đổi là chuyện bình thường. Theo thời gian người ta phải trưởng thành chứ”. Ôi mẹ ơi, có từ tuần trước tới tuần này, thế mà viện chữ “thời gian” nghe lại tưởng cả chục năm.
Vợ bình thản hỏi tiếp “Ờ vậy cứ coi như tuần này anh đã trưởng thành còn tuần trước anh chưa trưởng thành. Tuần trước chưa trưởng thành mà anh cũng cãi rất to và rất bướng. Biết đâu tuần sau anh lại trưởng thành còn hơn nữa, và lại thấy tuần này chính ra anh đừng bướng như này thì phải lẽ hơn. Anh nghĩ sao?”. Chồng vùng vằng không thèm làm tiếp nữa. Càng tốt, mình làm một mình, dùng hàng rào gỗ tiêu chuẩn, dẹp hết hàng rào dây thép khỉ gió ông tự thiết kế.
Hè năm ngoái làm cái bể bơi cũng mệt mỏi với ông. Ai lại ở độ sâu 1m nước rồi mà cứ muốn thiết kế bậc thật rộng để còn ngồi. Có ai cứ khăng khăng muốn ngồi chìm nghỉm dưới một mét nước như chồng tôi? Mà mỗi bậc mình đã phải làm dài 4m rộng 60cm mà ông vẫn cứ bảo chưa đủ chỗ cho ông ngồi, phải làm rộng 1m phòng trường hợp ông muốn ngồi xoay ngang. Vợ bảo ông ngồi thì lên trên mà ngồi, chứ chỗ này nước sâu cả mét ông ngồi kiểu gì. Mà kể cả ông muốn ngồi xoay ngang ở độ sâu này, thì 60cm cũng vẫn thừa rộng cho ông ngồi. Vòng mông ông bao nhiêu mà lo thiếu chỗ?”. Thế là ông cũng dỗi, bỏ ngang, kệ vợ làm việc với kiến trúc sư từ đầu đến cuối. Bể xong, ông thích quá, nằm, ngồi, bơi, phơi nắng tung tăng đủ kiểu, xong ông bảo “Vợ chồng mình thống nhất làm cái bể bơi hợp lý quá, em nhỉ”. Trí nhớ cá vàng di truyền sang cả cô con gái. Vừa nói chưa dứt mồm xong lại hỏi luôn “Na vừa nói cái gì ý nhỉ?”.
Trước giờ mình cứ tưởng với đàn bà, khó nhất không gì khó bằng là chấp nhận việc bị lão hóa theo thời gian. Hóa ra có một thứ còn khó hơn, đó là cứ phải tung hô khen ngợi đàn ông hoặc mỉm cười vị tha khi đàn ông huênh hoang tự sướng, trong khi thấy chúng cứ như một lũ dở người.
Nói chuyện lão hóa lại nhớ ra, tóc đang bạc dần, cổ ngẳng dần, người cũng đang mất dần độ mềm mại. Người giờ mà nhão, mất dáng, là toàn bộ số quần áo hiện tại phải bỏ đi hết. Quần áo mình dù may hay mua sẵn thì bao giờ cũng phải sửa cho vừa in mới mặc. Bất cứ số đo nào thay đổi là một cơ số quần áo sẽ phải bỏ đi. Haiz, lại thêm một động lực để tập thể dục. Nào thì thể dục.

Đới, bà đang lo thân bà bỏ mợ ra đây, lũ nào dở người mặc kệ chúng mài.

PS: Hồi làm cái nhà ở Rome cách đây chục năm, mình cũng đến khổ vì ảo tưởng thiết kế của ông. Có một phần đường ống trần nhô từ dưới sàn lên nằm giữa lối đi cần phải che đi. Mình định gọi thợ mộc thì ông bảo em cứ để anh sáng tạo. Ông bỏ thời gian đo đạc rồi đi mua một cái đôn nhựa hình vuông của Kartell, màu tím hoa sim hết hồn. Sau đó ông thuê người khoét hai lỗ trên cái đôn. Nhựa rất cứng, phải dùng cưa điện mà cũng chỉ khoét ra hai cái ô nguệch ngoạc. Ông mang cái đôn úp vào đường ống. Đường ống thì bé, cái đôn thì to chiếm hết cả chỗ đi lại. Thế là ông đi qua bà đi lại trẻ con đạp xe qua, liên tục quệt vào đôn, đôn liên tục vẹo ra khỏi vị trí. Chưa kể cái màu tím rịm, kết hợp với các màu xanh đỏ khác trong nhà, nhìn phát nhức nhối. Được mấy tuần, mình chịu hết nổi, gọi thợ mộc đến làm một cái hộp gỗ vừa khít, sơn trắng, bao quanh đường ống và gắn cố định trên nền nhà. Còn cái đôn thì phải dỗ ông mang ra cái nhà ngoài biển mà để. Sau vụ thiết kế tốn tiền và thảm họa, mỗi lần ông nổi máu thiết kế, vợ lại nói gọn lỏn câu thần chú “Cái đôn màu tím của Kartell”, là ông lại nằm im trong bị. Mấy năm nay vợ quên không nhắc đến cái đôn nữa, thì ông lại suốt ngày đòi thiết kế. Ông lại đang đòi thiết kế rèm cửa từ bao tải. Có khi tối nay mình lại phải niệm câu thần chú cũ :-(

Wednesday, January 31, 2018

Dan



Dan là một cậu tây dân gian hay gọi là tây ma xó và trong câu nói của nó nó chỉ muốn thể hiện độ ma xó của nó bằng cách cố cho vào các hình ảnh và liên tưởng thật ép phê. Dân mình không việc gì phải làm quá lên. 

Thích hay không thích một thứ gì đó là quyền của nó. Thần tượng hay không thần tượng một nhân vật nào đó cũng là quyền của nó nốt. Chỉ có điều cách nó thể hiện điều đó ra sẽ nói lên tư cách và đẳng cấp của nó, và từ đó đối xử với nó thế nào thì lại là quyền của mình. Nhưng cách mà mình đối xử lại với nó cũng lại nói lên tư cách và đẳng cấp của mình.

Văn là người. Văn của nó nói lên rằng nó là một tây ba lô low class, bad manner, mồm chó vó ngựa, lại thêm phần xấu tính chặt chém đồng đội tây ba lô khác, chứ không phải là người có ăn học tử tế, con nhà gia giáo, có vị trí xã hội ngon lành. Ở Tây, người có ăn học tử tế, con nhà gia giáo, có vị trí xã hội, không ai ăn nói tục tĩu phản cảm như vậy. Ngay cả ở VN, cộng đồng tây có học, có vị trí, con nhà gia giáo, cũng không ai muốn giao du với người ăn nói như vậy.

Vậy văn mình nói lên rằng mình cũng ở level như nó, hay mình là kẻ cơ hội ăn hôi đánh hôi, hay là drama queen cứ thích lôi vào quàng vào những việc chẳng liên quan, hay mình là kẻ lăng xăng kích động những thằng to đầu đánh nó dập đầu cho mình hân hoan chiêm ngưỡng cảnh máu me, hay mình hơn hẳn nó mấy cái đầu? Các vị chọn đi.

Trong việc này thì dân mình cũng nên xem lại bản thân. Tây nhiều loại lắm, không phải loại nào cũng xứng đáng được đôn lên. Cứ trả Dan về đúng vị trí của cậu ta. Dan là tây ba lô sang VN kiếm ăn kiếm vợ và giao du với đám tây ba lô giống Dan. Ai muốn làm đồ đệ của tây ba lô thì cứ tự nhiên. Chấm hết.
Chứ tôi thấy cái việc dân mạng hung hãn quàng cho cậu ta đủ thứ tội, bới bèo ra bọ, suy diễn, đấm ngực kể lể quá khứ đau thương cứ như bắt đền người ta, rồi nhất định muốn triệt hạ người ta, nói thật là kinh hãi quá. Nó đã bé mà mình còn bé hơn. Cộng đồng tây ở VN xa nhà rảnh rỗi nên gossip kinh lắm. Chắc chắn vụ của Dan chúng nó sẽ nhớ và truyền miệng đời đời. Thế là đủ rồi.

PS: Người Mỹ nổi tiếng nhà quê thật thà, không biết ăn, không biết mặc, và đặc biệt hay hỏi những câu ngốc nghếch chất phác sau lũy tre làng kiểu Mỹ rất kinh điển. Người Mỹ ở level cao còn thế, hạng Dan tuổi gì mà mồm mép. Không hiểu Dan sang VN Dan dở chứng hay cao hứng quá thế nào lại quên phứt thực tế ấy, để ra nông nỗi ấy? Sang VN lấy được vợ, kiếm được tiền, lại lần đầu biết đến mùi nổi tiếng, thăng hoa quá tưởng mình là hot boy hả Dan ới ời.


Thôi, nội trợ phải cắp sách đi học, học xong rẽ qua chợ mua cái chân giò và ít sườn về ninh nồi măng. Măng lần này mình luộc có 2 nước mà mềm ơi là mềm. Mềm thật hay mềm vì hóa chất nhẻ? Tết đến nơi mịe nó rồi. Đan điếc xê ra.

Sunday, January 28, 2018

28/1/2018



Năm ngoái, vợ chồng mình host tại nhà riêng một event mời các cầu thủ bóng đá được mệnh danh là Những ngôi sao đen, trao giải nọ kia. Có rất nhiều cầu thủ da đen nổi tiếng. Mình thì chẳng biết gì về bóng đá, nhiệm vụ phải host thì host thôi chứ nhìn cầu thủ cũng chẳng biết ai nổi tiếng ai không. Khách mời được kiểm tra rất kỹ tại cổng, ai không có tên là không được vào, kể cả đi cùng người được mời. Phải làm thế vì biết dân tình sẽ kéo đến và sẽ tìm mọi cách để vào giao lưu với các cầu thủ.
Các cầu thủ thành danh có khác, cả rừng ống kính máy ảnh phóng viên chĩa vào tận mặt, bạn gái xinh như mộng, người hâm mộ xếp hàng xin chụp ảnh cùng, có cầu thủ còn đi Rolls Royce dát vàng đến, người hâm mộ rẽ ra cho cầu thủ hùng dũng tiến vào, quản lý lật đật xun xoe bên cạnh.
Event ghi có 2 tiếng mà phải 4 tiếng khách mới bắt đầu ra về. Lúc tiễn khách về gần hết thì vợ chồng mình thấy một cậu có dáng vẻ cầu thủ, cũng mặc black tie rất oách, đang đứng lớ ngớ gần cổng. Thấy điệu bộ cậu ấy có vẻ ngập ngừng ngần ngại trông thương thương, ngài mới hỏi “Cậu đã ăn gì chưa?”. Cậu ấy bảo chưa. Mình vào bếp bảo người làm lấy cho cậu ý một đĩa đồ ăn rồi bảo cậu ấy ngồi xuống ăn. Cậu ấy chả khách khí gì ngồi xuống ăn ngấu nghiến. Hỏi có muốn ăn thêm nữa không thì gật lấy gật để. Rồi hỏi chuyện thì mới biết cậu ấy được sang Ý, chơi cho một câu lạc bộ nào đó mấy tháng thì câu lạc bộ đó phá sản. Bị chuyển nhượng tiếp cho một câu lạc bộ khác thì cũng chỉ một thời gian ngắn sau câu lạc bộ đó cũng phá sản nốt. Thời điểm đó, đã mấy tháng rồi mà cậu ý không được trả lương. Những đồng hương thành danh cũng giúp những cầu thủ đen đủi như cậu ta, nhưng cũng có giới hạn thôi. Cậu ấy đến event bằng cách đi nhờ xe của ai đó, vừa ăn vừa sợ bạn về mất thì không có xe về. Không có tên trong danh sách được mời nhưng vẫn cố đến vì muốn được xuất hiện trước truyền thông, giao lưu với ông bầu này chủ tịch kia và các cầu thủ khác để tìm cơ hội. Vì không có tên nên phải đợi đến lúc kết thúc event mới được vào.
Nghề này, vinh quang thì đỉnh luôn nhưng trong cả nghìn cầu thủ chơi lăn xả mấy ai lên được đến đỉnh ấy…

Từ lâu rồi, phải nghe nhiều chuyện quá, mình không thấy thương dân tộc mình nữa, đặc biệt sau siêu phẩm vi cá mập Chile vừa rồi. Từ lâu rồi mình quả cũng phải giữ kẽ khi tiếp xúc với nhiều người. Ngại khi bị săm soi chuyện chồng làm chức gì, nhà có mấy phòng ngủ, lương bao nhiêu, cầm túi hiệu gì, đi nghỉ ở đâu. Ngại khi phải nghe một số người cười cợt khoe phóng xe quá tốc độ bị tới 9 vé phạt trên quãng đường 100km nhưng không đóng phạt "chả thằng chó nào làm gì được mình" vì được miễn trừ ngoại giao. Ngại khi họ truyền nhau kinh nghiệm lái xe say khướt gây tai nạn cứ ngồi yên trong xe ngoại giao đóng chặt cửa là cảnh sát giao thông không bao giờ dám đụng đến mình. Ngại khi thấy họ nói xấu thậm chí chửi lộn lẫn nhau vv và vv.
Nhưng dù sao thì cũng phải thú nhận một điều, là xem ảnh cầu thủ chơi dưới mưa tuyết mịt mù, lấy tay cào tuyết trước quả đá phạt, tự dưng lại thấy thương dân tộc mình, khổ ải, quả cảm, chấp nhận khổ ải như lẽ dĩ nhiên phải thế. Dù sao thì trong xã hội nhiễu nhương này, những cậu bé khỏe mạnh, tráng kiện, hồn nhiên, lễ phép, thương ông bà bố mẹ, chơi một thứ thể thao hết mình và trong sáng, truyền cảm hứng, thì cũng đáng được yêu mến.
Đừng sắm Vertu, đừng sắm một cô bồ búp bê nhựa, đừng đua đòi sang chảnh, đừng nhậu nhẹt huênh hoang, đừng tự gánh lên mình cái trách nhiệm phải khao cả làng ăn uống một trận ra trò, Hải ơi Dũng ơi Thanh ơi Chinh ơi Trường ơi Phượng ơi tui có gọi nhầm gọi thiếu tên ai không hihi.

Friday, January 26, 2018

26/1/2018



Hồi mình mới đến đây, thấy rẻo vườn trước nhà trồng toàn dạ yến thảo màu tím. Mình đến hôm trước, hôm sau thấy cậu làm vườn nhổ trụi hết cả.
Mình cứ tưởng nhổ trụi xong thì chắc chỉ vài ba hôm là trồng hoa mới. Ai dè đến hai tháng sau vẫn thấy rẻo vườn nằm tơ hơ. Mình mới gọi cậu làm vườn ra hỏi. Nó bảo đang ươm hoa mới. Ủa, thế sao không đợi hoa mới ươm xong rồi hẵng nhổ hoa cũ? Nó gãi đầu gãi tai cười trừ. Từ hôm đó, dăm bữa nửa tháng mới thấy nó mang một cây hoa tí tẹo ra trồng vào đó. Mỗi cây một loại, lổn nhổn gật gù trông chả ra làm sao.
Sau 8 tháng, mình chịu hết nổi, đành bảo nó bứng hết dăm ba cái cây lổn nhổn của nó đi, và trồng cỏ phủ kín cho mình.
Sau đó, mình lại bảo chúng nó dọn cho mình một khoảnh vườn nhỏ ở gần bếp để trồng rau thơm. Vườn dọn xong, mình bảo mang hết các khóm rau thơm đang trồng rải rác chậu nọ chậu kia trồng tập trung vào đấy. Bàng hoàng thay, hai thanh niên sức dài vai rộng, thế mà mỗi ngày chuyển được đúng một cây rau thơm vào cái vườn mới. Chắc cây rau nặng quá phải khiêng. Giờ đã là hơn 2 tháng, vẫn còn vài cây rau phải khiêng nốt!
Thanh niên chuyên phụ trách việc là quần áo, cả buổi chiều là được đúng 3 cái áo. Hoặc gấp được đúng một đôi tất. Chân nó đi chầm chậm. Tay nó gấp rờ rờ. Bàn là cắm kệ bàn là cắm, tay nó cứ đưa từng nhát đủng đỉnh vô hồn. Phim quay chậm cũng chỉ được đến thế mà thôi.
Có lần mình vào bếp đột ngột, thấy thiếu phụ trông trẻ đã giơ cái dao để lên miếng bánh định cắt, nhưng lúc mình mở cửa vào thì thấy dao đã tì lên bánh nhưng thiếu phụ vẫn còn chưa cắt, trái lại đầu nó đang gật gù và mắt đờ ra như ngủ gật. Nghe tiếng mình vào nó mới choàng tỉnh vội vàng ấn dao cắt bánh.
Nhà mình thường dùng có 3 phòng ngủ. Như vậy là mỗi ngày người dọn phòng chỉ phải dọn có 3 phòng, những phòng còn lại thỉnh thoảng đảo qua tí thôi. Thế mà mình đi ba tiếng về thấy chàng trai dọn phòng vẫn xô xô chổi chổi chửa có xong.
Mà nhân viên của mình còn vào loại giỏi ở đây. Dọn nhà sạch, là quần áo đẹp, phục vụ bàn đúng kiểu. Mỗi tội người nhanh nhẹn người ta cần 1 tiếng thì các thanh niên thiếu phụ chậm rề này cần tới 3 tiếng chưa xong.
Phải làm việc với người ngoài thì còn khổ hơn. Thợ mộc chuyên đời hẹn mà không đến. Réo gọi thì bảo đang đi trên đường rồi. Đi mãi mà chả thấy đến. Chán quá chả gọi nữa thế là nó mất tích luôn. Một tuần sau mới thấy ló mặt đến. Một tuần sau là còn sớm, chứ bình thường nó biến thẳng cho cả tháng. Rồi một hôm, chả ai hẹn, tự dưng mình thấy nó đứng nhe răng cười ở cổng. Sau 3, 4 lần như thế thì mình chịu thua, tìm thợ mộc mới.
Thợ may gọi đến, đã dặn trước là cần thu nhỏ mấy cái cạp quần, thế mà nó đến tay không mới tài. Xong nó lại hỏi mình madame có phấn không để nó đánh dấu. Mình bực mình bảo “Chị đã biết trước sẽ phải thu nhỏ cạp quần mà còn không chịu mang đồ đánh dấu. Tôi lấy phấn đâu ra cho chị dùng”. Thế là nó bảo thôi chả cần, nó nhớ được. Nó nhớ kiểu gì mà bóp eo quần chặt đến mức mình cố hết sức mà không cài được quần. Bảo nó nới ra thì nó bảo trót cắt hết phần thừa đi rồi giờ nới không được. Thế là mình đành phải bỏ đi cả 2 cái quần mới mua.
Cái váy nhung đỏ đưa cho thợ may nổi tiếng tự nhận là designer đã được đào tạo ở Ý, mình đã dặn đi dặn lại “Đây là cái váy tôi thích nhất. Anh phải đích thân sửa, không được đưa cho nhân viên”. Nó vâng dạ. Rồi nó mang váy đến. Mình tá hỏa khi thấy hình một chiếc bàn là rõ mồn một trên thân váy. Hóa ra một con nhân viên ngớ ngẩn nào đó đã áp bàn là lên định là nhung. Không có cách nào xóa được vết bàn là, thế là mình đành phải cắt ngắn chiếc váy. Nhưng cắt ngắn đi thì nhìn cái váy trên dưới không cân đối nữa, thế nên là lại bỏ xó. Cái váy nhung đỏ chói vốn là chiếc váy dạ hội mình ưng nhất. Từ hôm đó nó cứ gọi í éo mà mình chả thèm nhấc máy.
Mấy hôm trước toilet bị hỏng, gọi mãi thợ mới tới sửa. Sửa xong, toilet đã xả được nhưng chẳng hiểu sao cái nắp toilet nặng trình trịch, trước không sao, giờ lại cứ đang nhiên đổ ập xuống. Có người ngồi thì nó đổ cái hự vào lưng, mà không có người ngồi thì nó đổ cái rầm xuống bệ toilet. Con Na, đi toilet xong chạy ra, mắt xếch tóe lửa “Na đang pi pi thì cái nắp toilet nó tát vào lưng Na” :-)))))))
Thỉnh thoảng lại gặp vài vụ nẫu mề. Mệt.

PS: Tôi là tôi chúc đội tuyển Việt Nam thi đấu tốt nhất có thể. Tôi chả thích mấy cái trò ruồi bu nhòm ngó moi móc đời tư à ơi giai gái đại ngôn ăn theo hót như két trên mạng. Cái gì mà thế lên vận nước lên, đổi gió rồi nghe chối tỉ thế. Miễn đội tuyển thi đấu hết mình, đúng tinh thần thể thao, là được.
Vài năm nữa liên đoàn bóng đá VN muốn mời con trai tui thì tui sẽ cân nhắc. Con trai tui, hộ chiếu VN đẹp long lanh, tên Việt Nam Vũ Bình Nguyên vô cùng thơ mộng, là chân sút đáng gờm, là niềm kinh hoàng cho đội bạn. Tui cứ nói quá lên thế mất gì của tui hehe. Tui ngồi lẫn trong đám khán giả mà thấy đội bên kia cứ dặn nhau đứt lưỡi là phải kèm con trai tui thật chặt. Kèm vừa chứ kèm gẫy chân thằng bé là không có được nhóe. Con trai tui cái gì cũng chậm chạp ngáo ngơ nhưng riêng chạy thì lại nhanh và tập trung vô cùng. Thặc là đáng yêu không gì đáng yêu bằng 💗