Saturday, October 14, 2017

14/10/2017



Sáng, lái xe vội vã đến trường để tham gia cuộc đi bộ cùng trẻ con. Tắc đường, stress muốn chết vì sợ muộn. Ngày xưa mình đi học cả năm bố mẹ mình có phải đến trường lần nào đâu. Thế mà cái lũ quỷ sứ La Na này tuần nào chúng nó cũng vời mình đến ít nhất một lần. Cuối cùng, đến nơi sớm đúng 3 phút, hộc tốc chạy vào, xoa tay hoan hỉ nói với cô giáo “Tôi đã sẵn sàng đi bộ rồi đây”. Cô giáo bảo “Chúng tôi đi xong rồi”. Thế là chưng hửng đi về.
Trên đường về bèn rẽ vào đổ xăng. Sống ở châu Phi nói thật chả biết sống chết lúc nào. Tuần trước có vụ nổ trạm xăng. Nghe đồn tại ông kebab hồn nhiên đứng đúng đường ống gas bị rò rỉ từ bao giờ chẳng ai biết. Tóm lại chết 7 người và bị thương 40. Năm ngoái cũng có vụ nổ trạm xăng chết đâu hơn 120 người.
Hồi mới đến đây, mình thường tròn mắt khi thấy ngoài đường nhà chờ xe bus đổ, cột điện đổ, biển quảng cáo đổ, cột đèn đổ, cột điện thoại đổ. Cái gì cũng đổ tuốt và cả năm cứ nằm đổ chổng kềnh ra đấy, chẳng có ai đến sửa, thậm chí chẳng ai đến dựng lên hay dọn đi.
Đổ không đã xong đâu. Còn cột nọ đổ vào dây kia, thế là phát hỏa. Đang ngồi trong nhà tự nhiên nghe cái đùng, rồi khói bốc mù mịt. Hóa ra dây điện chập vào nhau.
Trời mưa to là ngập. Ngập nên không ai nhìn thấy nắp cống thoát nước tự dưng hôm đó lại mở toang hoác. Vì vỡ hỏng không ai sửa, vì bị lật lên để làm gì đó mà chưa đóng lại. Không thể tưởng tượng nổi người hoặc xe mà sa xuống đấy thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Mỗi lần mưa là đứt internet và mất điện. Nhưng điện mất cả lúc mưa lẫn lúc không mưa. Không mất thì cũng chập chờn lúc tối lúc sáng. Đồ điện cũng theo đó mà cháy hỏng liên tục. Thỉnh thoảng trong nhà lại giật bắn cả người vì bật đèn lên đèn nổ cái đùng.
Sống trong cảnh thế này, hình như người dân họ luyện được tính siêu kiên nhẫn. Nhà chờ xe bus đổ thì họ chờ xe bus cạnh cái nhà chờ xe bus đổ. Biển quảng cáo đổ kềnh thì họ sáng tạo bày đồ lên, biển thành cái bàn bán hàng luôn khỏi phải để đồ xuống đất. Đường tắc hàng tiếng đồng hồ cũng chả sao, họ ngồi trong xe nghe nhạc, ngủ gật gù, hoặc với từ xe nọ sang xe kia nói chuyện với nhau. Điện chả có thì họ đi ngủ và thức dậy cùng mặt trời.
Đổ xăng xong đang cao hứng bèn tranh thủ rẽ vào siêu thị mua đồ ăn. Đang vừa lấy đồ ăn trên kệ vừa ư ử La vie en rose thì một chị áo xanh đứng gần đấy cũng ư ử hát theo. Mình mải hát tuột tay đánh rơi hộp sữa chua chị ấy nhanh như cắt chộp được. Mình đang đi lăng quăng tìm đồ nháo nhác thì nhìn thấy một cậu người quen. Vồ lấy cậu ấy luôn, cất giọng xin xỏ luôn. Ai bảo mình địa vị cao sang gì chứ thực ra mình toàn đi xin xỏ, tăng xin giảm mua, chỉ thiếu mỗi tích cực cầm nhầm. Xin xỏ cũng ngại lắm nhưng cứ tự nhủ mình xin cho bọn trẻ con kém may mắn, cho người nghèo, chứ mình chả xin gì cho mình. May quá cậu ấy bảo mình cần gì, cần bao nhiêu cậu ấy cũng ủng hộ. Nhưng mình chỉ định xin của cậu ấy ít thôi. Lòng tốt của ai cũng có hạn, ăn dè thì còn được lâu.
Rồi lại thấy chị áo xanh bám đuôi. Thấy mình dừng lại một cái chị ấy đến làm quen luôn. Hóa ra chị ấy người Ý, thấy mình nói tiếng Ý với cậu trên kia thì tò mò. Chị ý vừa chuyển tới Accra, chồng làm trong công ty dầu khí của Ý ở đây. Mình hứa sẽ tổ chức một buổi cà phê cà pháo ở nhà để chào đón một số người mới đến. Lại thêm việc nhưng là nghĩa vụ, biết sao được.
Lái xe về nhà. Đang định bụng mấy tháng nay mưa nhiều quá, hố compostor của mình bị đọng nước, phải bảo hai cậu làm vườn cho lá khô vào đó để lấp tạm, bao giờ hết mùa mưa thì tính tiếp, thế mà về đến nhà mải cái gì quên biến. Chỉ chưa đầy 5 phút sau thì nghe một tiếng bùm. Đang tưởng lại chập điện nổ ở đâu. Hóa ra một lúc sau cậu quản lý chạy lên hỏi madame có thuốc gì không một cậu làm vườn bị bỏng. Lục tung cả tủ thuốc rồi mang thuốc chạy xuống. Hóa ra vì hố compost có nước nên cậu ta nảy ra sáng kiến cho lá khô vào lò nướng bánh pizza ngoài vườn để đốt. Chẳng hiểu dùng cái gì để mồi lửa mà nó nổ cái đùng, cánh tay bỏng trợt cả mảng da trắng hếu, phần còn lại thì da đen thui nhăn nheo vì cháy. Mình nhìn thấy thế bảo thôi cậu đi viện đi, tự chữa sợ nhiễm trùng. Nhìn ông trẻ điệu bộ khổ sở ngần ngại là mình hiểu ngay cớ sự, phải chạy lên nhà mang tiền xuống. Cái lò của mình là lò nướng pizza, thế mà với chúng nó chắc lò nướng pizza hay lò đốt rác hay lò hóa thân hoàn vũ cũng như nhau tuốt. Dốt kinh hoàng thế chứ lại. Giờ nếu lò bị hư hỏng, hoặc nhiễm mùi lạ phải tìm cách chữa, hoặc bánh nướng lên có mùi lạ, hỏng event của mình, thì nó cũng chẳng đền mình được. Đã thế nó còn bị thương mình phải cho nó tiền đi viện vì nó trên răng dưới dép làm gì có đồng nào. Rồi nó bị thế phải cho nó nghỉ đến lúc lành hẳn chứ ai mà nỡ bắt nó làm việc, cũng chả nỡ cắt lương của nó. Mà thế chưa hết đâu, mình đề phòng đưa nó nhiều tiền để khỏi bị thiếu hụt lại lằng nhằng với bệnh viện. Nhưng tiền trả viện ít nó sẽ bảo bệnh viện khai khống lên cho nhiều để khỏi phải trả mình tiền thừa.
Không ngày nào là chúng nó không có tối kiến gì đó làm mình phải khốn đốn. Kho tối kiến của chúng nó vô tận lắm, mình phòng ngừa bao nhiêu cũng không đủ.
Tối, đi event mà mặt đần còn hơn ngỗng ỉa!

Sunday, October 8, 2017

Bố và con



Ông bị trận sốt rét đầu tiên. Sáng thức dậy, sốt 40 độ, đau đầu dữ dội. Mình chạy vào lay ngài đang ngủ “Anh ơi, thằng Ale có khi bị sốt rét rồi”. Ngài mở mắt nhìn mình, rồi xoay người một cái và lại từ từ chìm vào giấc mộng đẹp.
Sốt cao quá nửa đêm ông mê sảng, cười lăn lộn. Mình cuống quýt tìm cách hạ sốt. Ngài, lại đang ngủ, tỉnh dậy ngóc đầu lên khuyên “Em cứ để yên cho nó ngủ. Giờ này là giờ ngủ thì phải ngủ chứ. Cứ ngủ là khỏi”. Điên mề.
Ông sốt cao quá, tay run, chân run, mẹ dẫn đi đâu ông đi theo đấy nghe lời líu ríu như con cún. Giọng run mà vẫn cố nói là ông yêu mẹ lắm. Mẹ bảo “Thế cứ yêu suông thế không cần lý do gì hả ông?”, ông thều thào “lots of reasons”. Là tại ông ốm ông không nói được tiếng Việt, chứ bình thường mẹ hỏi tại sao ông lại yêu mẹ, thì ông sẽ bảo rành rọt “ Bởi vì mamma làm cho Lê CÁC CÁI ĐỒ”, ý là yêu mẹ vì mẹ làm nhiều thứ cho ông. Tiếng Việt của ông rùng rợn lắm.
 Vì ốm nên ông được sang ngủ với mẹ. Đêm ngủ ông cứ phải gác chân quàng tay hoặc ít nhất cũng phải gục đầu vào vai mẹ. Thuốc uống vào có tác dụng lập tức. Ông hết sốt nhưng nhiệt độ cơ thể lại tụt hẳn xuống, người lạnh như kem, cộng thêm mồ hôi vã như tắm. Đêm mẹ phải liên tục lấy khăn lau khắp người ngợm đầu tóc ông. Hết lau khô lại ủ ấm. Sốt rét là một bệnh nếu chữa ngay thì chữa được, mặc dù thuốc cho bệnh này hại gan vô cùng. Nhưng nếu để lâu thì rất nguy hiểm tính mạng. Đặc biệt nếu bị đúng chủng sốt rét Plasmodium Falciparum, thì có khi chỉ chậm vài giờ, để ký sinh trùng theo máu lên não thì khả năng tử vong rất cao. Tử vong do sốt rét vẫn đứng đầu bảng ở đây. Mình cũng chả biết làm sao để tránh muỗi. Vườn thì phun thuốc muỗi đều đặn, nhà cửa đều có lưới chống muỗi. Nhưng bọn trẻ con đi học, chơi thể thao ngoài trời, đến nhà bạn chơi, đi tá lả khắp nơi, chẳng có cách nào tránh được.
Ông hết ốm mà cứ chiếm giường mẹ rất tự nhiên, mẹ bảo “Ông khỏi rồi thì mời ông về phòng ông đi”. Ông bảo “ốm still” rồi vơ sách đọc. Mẹ làu bàu “Sau vụ này thì e phải dùng máy xúc mới xúc được ông về phòng ông ý ông nhỉ”. Ông mặt tỉnh bơ giả điếc.
 Ông khỏi ốm một cái là cả nhà lại rên xiết. Ông đá bóng binh binh và hét đinh tai nhức óc. Em đứa thì bị ông đá, đứa thì bị ông ngáng chân, cốc đầu, tốc váy. Mẹ đang ngồi thì bị ông nhảy xổ vào ôm làm mẹ ngã dúi dụi. Ông hôn mẹ chíu chít rồi bỏ đi sau khi bảo “Đấy là yêu đấy”. Còn nếu mẹ làm gì mà ông không vừa ý thì ông gào lên “Yêu làm sao mà lại thế đượt?”. Bố con ông mới gọi là sóng gió. Chỉ trong khoảng thời gian một bữa ăn tối, hai bố con vặc nhau mấy bận vì thằng con cứ vừa ăn vừa thúc vào mạng sườn bố, khua tay vào mặt bố, đấm vào cánh tay bố, hoặc nhào vào mặt bố hôn.
Được một lúc thì ông bố mặt mũi tức tối bảo vợ “Thằng này cứ thế này chắc nó ở với vợ chồng mình đến năm 35 tuổi mất em ạ”. Ý chê thằng con ngẫn ngờ vô duyên thế này rồi thể nào cũng ế.
Rồi một lúc sau lại “Thằng này hồi trước nó ngoan lắm cơ mà, sao giờ lại thế này? Hay hồi trước em cho nó uống thuốc gì làm nó ngoan, giờ hết thuốc rồi nên nó ra thế này?”.
Ca thán mãi mà không kiếm được đồng minh, bố bèn quay sang thủ thỉ dò la tin tức con “Ale ơi, ở trường bạn con đứa nào cũng giống con hả, hay chúng nó ngoan hơn?”. Con bảo “Giống Lê hết”. Thế là bố tịt luôn khỏi hỏi lằng nhằng :-)))))
 PS: Thằng con trèo lên giường dép không rút nhẹ nhàng mà đá cái vèo khỏi chân. Dép một chiếc bay tuốt vào gầm giường. Lúc sau cần tới dép mà lười quá chẳng thèm khều dép ra, thế là nó đi xuống nhà ăn sáng chân đi mỗi một chiếc dép! Thằng bố thấy thằng con lởm quá thì mặt sưng lên như cái bị rách. Người thường muốn cởi quần là phải cúi người co cẳng, chứ thằng bố có đặc sản tụt quần bằng cách để quần rơi xuống chân rồi mới bước ra khỏi quần. Thế là quần cứ hai ống tròn tròn nằm trên sàn, bên dưới còn nguyên đôi dép, cả quần cả dép sẽ nằm vĩnh viễn trong tư thế đó nếu như không có ai đó đến nhặt lên. chứ về độ lười với ẩu so với thằng bố thì thằng con còn phải cố nhiều.
Ảnh: ông là thằng bé toẹt vời của mẹ, ai nói gì mẹ cũng mặc kệ. 💓

Sunday, October 1, 2017

Con búp bê làm bằng vỏ trứng



Hồi bé, mình ở cùng chị họ. Sau một thời gian, bác trai mình được phân một căn hộ ở khu tập thể Thành Công, thế là chị mình chuyển đi mất.
Bác gái mình thỉnh thoảng cuối tuần cho mình đạp xe lên chơi với chị. Xe to, người bé, ngồi lên yên thì chỉ đạp được nhắp nhắp nửa vòng một. Muốn đạp cả vòng thì phải đứng đạp nhấp nhổm, hơi mỏi nhưng đi nhanh hơn. Hồi đó xã hội còn hiền, đường còn vắng, mình khoảng 9 tuổi đạp xe từ Khâm Thiên lên Thành Công chả vấn đề gì.
Mình thích lên chơi với chị mình vì lúc đó thế giới tập thể Thành Công với mình thú vị lắm. Sau này các hộ tầng 1 mới lấn hết sân chung để cơi nới thành chỗ giữ xe, và những hộ trên cao mới làm chuồng cọp để lấn thêm không gian ra ngoài, chứ ban đầu thì quang đãng lắm. Lũ trẻ con còn làm được cả vườn. Mỗi lần mình lên chị mình lại dẫn mình đi xem khoảnh vườn của chị trồng chung với hội bạn. Chị hăng hái nhổ cả cây su hào lên để khoe với mình củ su hào bé tẹo đang ở bên dưới. Khoe xong lại trồng lại. Mình ô a, chỉ mơ có một khoảnh vườn nhỏ như cái khăn như thế để trồng cà rốt bắp cải su hào. Thế chưa hết. Những gia đình được phân nhà ở đó toàn làm cho nhà nước, nhiều người từng đi xuất khẩu lao động nước ngoài, mua về những thứ kỳ lạ mình chỉ được nghe kể chứ chưa nhìn thấy bao giờ. Mỗi lần mình lên chị mình lại say sưa kể các món đồ chơi hội hàng xóm có. Chị kể nhiều lắm nhưng không hiểu sao mình chỉ nhớ nhất con búp bê làm bằng vỏ trứng. Mình thú thật là tuổi thơ mình có một ước mơ cháy bỏng, là mình có phép lạ khiến tất cả các gia đình ở đó ngủ say hết, để mình mở cửa lẻn vào ngắm đồ chơi, nhất là con búp bê làm bằng vỏ trứng.
Nói lòng vòng mãi giờ nói vào chuyện chính. Hồi đó, đường Đê La Thành đoạn dốc Thành Công có một bãi rác, gọi là bãi rác Thành Công. Rác của bao nhiêu hộ dân sinh sống trong khu tập thể đó thải ra. Mình rất nhớ mỗi lần mình đạp xe lên chơi với chị mình thì lại thấy bãi rác đó to ra thêm một tẹo, và bốc mùi thêm một tí. Chỉ một thời gian ngắn sau thì bãi rác nho nhỏ ban đầu đã trở thành một bãi rác khổng lồ. Hồi đầu bọn trẻ con trong khu tập thể còn rủ nhau “Đi ra bãi rác chơi đi”. Về sau hôi thối quá chẳng đứa nào ra nữa. Bãi rác Thành Công thành chủ đề ức chế của người dân nên sau vài năm thì được dọn đi, và từ đó mọc lên khách sạn gì đó mình không nhớ tên. Chẳng biết bây giờ còn không.
Lớn lên, nhà mình chuyển về Láng Hạ. Trong con phố nhỏ Vũ Ngọc Phan có một cái chợ cóc ngay lề đường. Trên vỉa hè có một chỗ dân chợ gom rác. Dân trong khu mang rác đi đổ cũng vứt thành đống ở đấy. Cứ cuối ngày là đống rác thành to thù lù hôi thối, đợi người của công ty vệ sinh đến dọn. Sau một thời gian thì mình thấy có một cái xe rác đẩy tay cắm chốt ở đấy. Nhưng dân nhiều người tính tình rất chướng. Xe rác ngay ở đấy mà vứt rác vẫn vứt xoẹt xuống đất. Khổ thân chị nhân viên công ty môi trường lại cặm cụi hốt lên cho vào thùng xe. Có lần mình còn thấy có người mang rác ra đổ khi chị nhân viên môi trường kia vừa đẩy xe rác đi khỏi. Chạy theo đổ rác lên xe cũng chỉ có mấy bước chân, thế mà họ đổ xòe rác lên ngay cái chỗ chị kia vừa quét sạch.
Cứ thế, mình thành ra ghét rác, và ghét nhất cái thói vứt rác bừa bãi. Nhưng từ mấy năm nay mình còn hiểu thêm một điều nữa, rằng vứt rác gọn ghẽ và phân loại rác để tái chế thì tốt nhưng vẫn chưa đủ. Còn phải tìm cách giảm thiểu số lượng rác phải vứt nữa. Xã hội hiện đại quá lậm tiêu dùng, much ado about nothing.

Ảnh1: Ông thợ mộc đóng lên miếng gỗ cũ vài cái đinh đầu bẹt mòn vẹt, thế là thành cái mắc áo ngon lành. Chồng bảo vợ mình phải ra cửa hàng sứ vệ sinh để mua giá inox treo khăn. Vợ bảo mình đi mua cái thang cũ rồi dựng trong nhà vệ sinh, tha hồ treo khăn vắt áo, cần gì inox. Ông thợ mộc nghe thế thì thật thà “Để hôm nào tôi đi vào làng tìm thang cũ cho anh chị. Nông dân giờ già, chết hết rồi, để lại toàn thang là thang” :-)))). Ngay cạnh bồn tắm, vợ để một chiếc ghế gỗ cũ, mặt ghế để lọ xà phòng và miếng xơ mướp, thành ghế để vắt khăn. Cái ghế từ một tu viện cổ, mới đây hàng ngày các bà sơ vẫn dùng để quỳ xuống cầu nguyện. Cứ chịu khó mày mò tìm tòi học hỏi, tái sử dụng, thay đổi mục đích sử dụng của một món đồ tưởng đã cũ hỏng, cũng đỡ được bao nhiêu món phải mua mới. Cứ tưởng tượng ai cũng như thế, thì bọn tàu khựa sẽ móm cỡ nào!

Ảnh2: mình chẳng bao giờ có cơ hội được ngắm con búp bê làm bằng vỏ trứng, đâm ra lớn lên lại thích Matryoshka. Lần nào về Salento cũng bày các bé Matryoshka xinh đẹp ra thành dãy để ngắm 💓