Thursday, August 17, 2017

Tôi nhớ cây hạnh đào của tôi



Thế là, bỏ lại sau lưng biển xanh; đồng vàng; những buổi chiều lũ chim rủ nhau về đậu trên dây điện, đứng đen thẫm trong bóng hoàng hôn đỏ ối; và những buổi ban mai đầy sương, tĩnh lặng, không gian thơm ngát mùi nhựa thông, quay trở lại châu Phi. Mùa hè đã qua.
Mải mê mua sắm ăn uống hoàn thuế, đến tận khi đi vào cửa check in của chuyến bay, gặp toàn hành khách người Phi, mới sực nhận ra mình đang quay trở lại châu Phi. Bụng dạ có tí hoảng hốt.
Lại lên máy bay rồi mới sực nhớ ra, rằng đã để quên ví đồ trang sức trong vali gửi băng chuyền. Mình có một cái ví đựng đồ trang sức khi đi du lịch. Nhẫn, vòng, đồng hồ, hoa tai, cho vào từng ngăn, va đập kiểu gì cũng không bị xước. Bình thường ví này mình luôn để trong hành lý xách tay. Ai từng bay các chuyến bay châu Phi rồi sẽ thấy, dân tình chắc bị mất đồ nhiều nên kinh nghiệm, mua băng dính quấn hành lý kín mít trước khi đưa vào băng chuyền, đến nơi thấy băng dính có dấu hiệu bị cắt rạch là mang vali đi mắng mỏ bắt đền hãng hàng không ngay. Vali mình không quấn, cũng không khóa. Mình đứng ngồi không yên suốt chuyến bay. Cái ví mình để trong một ngăn có khóa kéo, cầu trời phật cho các anh bạn châu Phi mở vali ra thấy toàn quần áo cũ thì thôi không mất công lục lọi ngăn nọ ngăn kia, chứ mất cái ví này thì thiệt hại của mình cũng không nhỏ. Thêm vào đó là cô con gái lớn đau tai khóc lóc. Thêm vào đó là dân tình thiếu ý thức xả rác bừa bãi đầy sàn máy bay, va chạm ồn ào, nói chuyện to, mở nhạc Ipad to, hát to, kêu la cầu nguyện to khi máy bay đi vào vùng thời tiết xấu rung lắc và mất độ cao liên tục, và vỗ tay hú hét khi máy bay hạ cánh an toàn. Bạn nào bay các chuyến bay châu Âu nhiều thì sẽ biết dân Ý cũng có truyền thống vỗ tay khi máy bay hạ cánh an toàn. Nhất là trên các chuyến hàng không giá rẻ như Ryanair, khi máy bay đáp xuống đường băng đúng giờ, nhạc hiệu đúng giờ nổi lên, là dân Ý hân hoan vỗ tay lốp đốp. Dân các nước châu Âu khác thường bật cười trước thói quen này của dân Ý. Mình thấy thói quen này cũng hay hay, ngây ngô dễ thương, nên thỉnh thoảng cũng vỗ tay hùa theo. Nhưng kiểu vỗ tay hú hét của dân Phi thế này thì mình chịu không nổi. Tóm lại, xuống sân bay, tâm trạng mình đã hoàn toàn chán nản.

Lấy hành lý xong, may quá ví đồ trang sức vẫn còn nguyên. Ra ngoài, thằng bé lái xe đã đợi sẵn. Về nhà, nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, đồ bạc đã được chùi sáng bóng, giường đệm thơm tho phẳng phiu, phòng tắm đặt sẵn khăn mới, tất cả các thùng rác trong nhà đều có túi nilon bọc, trên bàn đặt máy tính và cạnh giường ngủ đều có chai nước,  phòng khách có hoa tươi, ngoài hiên những giò phong lan đang nở hoa, và khu vườn vẫn xanh mướt. Tự dưng cảm thấy khá hơn. Mỹ nữ của mình mải ngủ nên biết mình về tối muộn mà màn của trẻ con cũng không buồn thả xuống sẵn cho mình chứ các mỹ nam của mình thì làm việc hơi bị được.

Thế là mình đã ở cái xứ heo hút này được một năm, một năm đầy thử thách. Không phải vô cớ khi xứ này vẫn nằm trong danh sách extreme hardship của Bộ ngoại giao. Nào thì bắt đầu năm thứ hai. Cầu trời đừng có thử thách tui cái gì lớn quá.


Ảnh 1: cây hạnh đào năm nay sai chi chít. Hạnh nhân non ngọt lịm. Hai cô con gái ra hái hạnh nhân vào, 3 anh em mải mê lấy búa đập lấy hạt rồi làm món sữa hạnh nhân mật ong bán cho mẹ. Sữa uống như dở hơi nhưng mụ mẹ già tiếc số tiền 6e mua sữa và số mật ong chúng nó trút bừa phứa vào chai sữa nên nhắm mắt nhắm mũi uống. Không biết tại hạnh nhân hay tại mật ong hay tại không khí đồng quê trong trẻo mà hôm sau ngủ dậy thấy da mặt căng mịn. 

Ảnh 2: cây sung đứng ngay ở lối đi mà mình đi qua đi lại suốt cũng chẳng nhìn. Một hôm thế nào lại ngứa tay vạch lá ra xem mới thấy hóa ra cành nào cành nấy trĩu trịt quả. Quả to tướng, chín đen, ngọt lịm. Sung này ngoài siêu thị Ý bán đắt phết, ở châu Phi thì còn chả có mà mua. Bèn chạy vào nhà lấy cái giỏ ra hái một ít vào cho cô con gái lớn ăn. Cả cây dâu tằm cổ thụ sau nhà quả cũng rất ngọt, lúc mình đến đã quá mùa, quả chín không người hái rụng thành thảm dày dưới đất. Ông thợ mộc thật thà "Cây mơ ở góc vườn tháng trước ra quả ngọt lắm nhưng bọn tôi đã chén sạch". Mình bảo các ông thấy quả thì cứ chén nhưng nếu thấy hoa thì nhớ chụp ảnh gửi cho tôi. Có lẽ phải cố thu xếp về Salento vào mùa xuân, khi mơ mận táo trong vườn nở hoa. Rồi còn phải gieo một vạt hoa anh túc và trồng hoa hồng cho leo lên tường đá. Còn bao nhiêu việc phải làm mà tui lại cứ kẹt ở châu Phi thế này.  

Bạn nào cao thủ về hoa hồng cho cún hỏi, mình rất thích loại hồng Eden hay còn có tên gọi khác là Meiviolin hoặc Pierre de Ronsard mà chả biết mua ở đâu gần gần cho đỡ đắt. Ngoài ra, các bạn khuyên cún nên trồng loại hồng gì mà vừa đẹp, vừa ra lắm hoa, hoa lại thơm, mà lại không mất công chăm sóc đi, cún cảm ơn các bạn nhiều.

Monday, August 14, 2017

14/8/2017



Xuống sân bay, cả nhà hoan hỉ. Con hoan hỉ vì được đi chơi. Mẹ hoan hỉ vì được nghỉ xả hơi. Bố hoan hỉ vì cả hai điều trên, cộng thêm một điều là vừa được vợ cho mua một cái xe cũ sau khi quả quyết với vợ là giá rất hời. Thằng bán xe lại còn nhiệt tình mang xe tới tận sân bay giao cho mình, còn gì bằng.
Vừa nhìn thấy cái xe từ xa, ông con bảo luôn “Ôi trông như cái xe tang”, bị ông bố chấn chỉnh ngay. Ai dè trên đường chở thằng bán xe ra bến tàu để nó bắt tàu về, chả ai hỏi mà nó cũng buột mồm tâm sự là bạn gái nó bắt bán vì “trông như cái xe tang”. Ơ thế hóa ra thằng con nói đúng. Mình vẫn chẳng nói gì. Ở với người thích xe cổ đề mãi không nổ lâu đâm ra mình thành dễ tính, xe gì thì xe miễn chạy được là mình ok tuốt.
Thả thằng bán xe ở bến tàu, cả nhà hăm hở trèo lại lên cái xe lèn chặt người và hành lý, nhằm hướng Siena thẳng tiến. Khí trời khô ráo dễ chịu, không khí sạch hơn, cảnh quan gọn ghẽ, hoa nở rộ hai bên đường. Cuối cùng thì kỳ nghỉ cũng bắt đầu.
Ai dè chả hân hoan được bao lâu. Vừa đi được 3 tiếng thì con xe cà khổ lăn đùng ra chết máy trên đường cao tốc. Ngài gọi điện cho thằng bán để nghe nó hướng dẫn rồi hăm hở mở nắp xe ra sửa. Hai vợ chồng nhem nhuốc hết cả mặt mũi chân tay mà cái xe vẫn ì ra. Bạn nào tình cờ đi trên đường cao tốc Bắc Nam, thấy một người đờn bà ăn mặc soành điệu chổng mông đẩy xe, trong xe là một ông trung niên luôn mồm chỉ đạo khắc huề và 3 đứa trẻ con lèo nhèo, thì đó đích thị là cún béo. Sau gần 3 tiếng kẹt trên đường cao tốc, ngài phải gọi bạn đến giải cứu. Bạn đến chở người, còn xe tải cứu hộ thì chở xe đưa ra xưởng sửa.
Xe sửa 1 tuần mới xong, hết một đống tiền, vừa chạy được 2 ngày lại lăn ra chết máy giữa đường tiếp. Lại phải gọi xe tải đến cẩu xe về xưởng sửa, và chi một đống tiền lần nữa. Vợ bảo “Ông nhớ cộng thêm 2 khoản này vào tiền mua xe, để thấy là mua đắt rồi chứ không được great deal như ông nhận ban đầu nhé”. Ông im thít.
Cái xe sau 2 lần sửa nghe chừng vẫn chưa ngon, lúc dừng đèn đỏ cứ nhảy nhổm giật cục chứ chả chịu đứng yên. Một phần vì ống bô xe chả hiểu sao cứ nổ phần phật nên cái xe không thể đứng yên, một phần vì ông sợ xe chết máy lần nữa nên không dám nhả chân ga mà cứ phải phanh phanh nhấn nhấn. Tóm lại, chả nhà ai kỳ dị như nhà này. Trong lúc xe nhà người khác dừng đèn đỏ đứng yên nhàn nhã thì xe nhà này cứ tiến tiến lùi lùi. Có lần mình đang đi thì phải dừng lại đợi một bà già qua đường. Bà già lại chẳng chịu qua luôn cho xong, mà lại cứ thò thò thụt thụt. Ông thường tính điềm đạm nhưng lần này sợ xe lại lăn ra chết máy giữa đường nữa thì toi nên cáu kỉnh làu bàu “ Bà quyết định nên làm gì với cuộc đời bà đi chứ” :-))))))))
Sau vụ cái xe đi giật cục, ông lại rước xe đến tiệm sửa lần nữa, lần thứ ba. Mình hỏi tay thợ “Cả nhà tôi phải đi xuống miền Nam, hành trình ít nhất 8 tiếng. Theo ông cái xe này có đi nổi quãng đường đó không?”. Tay thợ sửa xe nhìn mặt là biết đang cố lựa chọn từ ngữ kẻo hớ “Chị biết đấy, đến Ferrari có tận 10 thợ máy chăm chút mà có lúc còn hỏng”. Giời ơi nghe thế là biết rồi nhóe.
 May sao cả chặng đường hơn nghìn cây số từ phía Bắc xuống đến tận Salento con xe cà khổ chỉ chết máy có đúng một lần, mà ông lại tự sửa được chứ không phải gọi cứu hộ.
Chưa hết, điều hòa cần chạy thì không chạy, máy sưởi không cần thì cứ tự bật lên. Trong tiết trời tháng 7 nắng nóng gần 40 độ, phải quay kính xe xuống kẻo trẻ con người lớn thành gà quay hết. Bình thường trong xe mình luôn phải mặc áo len vì ông luôn để điều hòa lạnh ngắt, cứ đóng bớt điều hòa là ông đình công. Thế mà lần này, nóng chảy mỡ mà ông im re không dám kêu nóng tiếng nào :-)))))). Và ông lại tức tốc rước xe đến tiệm sửa. Lần này là lần thứ bốn.Ngày xưa mình kiểm tra không thấy dính tứ đổ tường, cũng không nghiện trò chơi điện tử, mình đã chắc mẩm vớ được đám ngon, hức.
Mình cứ nói gì là ông cũng chặn họng ngay cái xe này mấy chục năm trước là thế nọ thế kia, phải là người sành điệu mới hiểu giá trị của nó. Sau khi bị bắt nạt mấy lần mình tức quá “Thế anh có chịu lấy một bà già 70 tuổi vì 50 năm trước bà ấy là hoa hậu thế giới không hả?”. Ông tịt luôn.
PS: Sau vụ xe hỏng liên tục thì không thấy ông bạn bè gì với thằng bán nữa, chứ trước đó nói chuyện đầy tình thương mến, hai bên thấu hiểu tâng bốc nhau cứ như sắp thành tri kỷ đến nơi. May quá ông càng ít tri kỷ mình càng mừng, chứ nhiều tri kỷ quá mà toàn thấy tri kỷ vớ vẩn phím nhau mua đồng hồ, mua xe, đi hội này chợ kia chứ chưa thấy tri kỷ nào khuyên ông làm việc gì có ích. Là mình nghĩ thế chứ mình chả nói ra, sợ ông lại dỗi vì dám chê đám bạn hẩu của ông.
Ảnh: Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời,
         Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời,
         Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt…

Friday, June 30, 2017

For your eyes only



Con bé trông trẻ của mình mắc bệnh hay ngủ. Đời mình chưa gặp người nào ngủ nhiều như nó. Tối 9h nó đã ngủ. Sáng 6h nó dậy, lên nhà trên giúp mình chuẩn bị cho trẻ con đi học. Trẻ con hơn 7h ra khỏi nhà một cái là nó lại quay về phòng nó ngủ tiếp một mạch đến gần giờ phải đi đón trẻ con mới dậy. Tối đã ngủ 9 tiếng, sáng ngủ thêm 5 tiếng, ấy vậy mà, thật là kỳ diệu, đón trẻ con về xong, trong lúc bọn trẻ con đang làm bài tập hoặc đọc sách với mình, thì nó lại vào phòng trẻ con lăn ra ngủ tiếp! Nó ngủ trong mọi tư thế. Nằm ngửa, nằm nghiêng, nằm sấp, nửa nằm nửa ngồi, thậm chí đang ngồi 100% cũng có thể ngoẹo cổ ngủ luôn. Mình thường bắt gặp nó nằm chúi đầu vào gầm giường ngủ ngáy o o, mông chắc to quá nên kẹt ở ngoài, nếu không chắc nó chui hẳn vào gầm giường ngủ luôn cho đã.
Bọn trẻ con đã quen với việc chúng nó chơi cứ chơi nanny ngủ cứ ngủ đến mức mình vào phòng hỏi cô M đâu thì chúng nó cười hí hí chỉ tay vào nanny đang ngủ một đống trên sàn nhà. Mình trông con mình thừa sức, nhưng buộc phải có nanny vì sợ buổi tối đi events, trẻ con ngủ ở nhà có chuyện gì như hỏa hoạn chẳng hạn, thì còn có người cứu. Nhưng với tình hình này, rủi có hỏa hoạn thật thì có khi con mình phải cứu nó chứ chả hy vọng nó cứu được con mình.
Hôm qua mình bảo nó chị đã ngủ suốt đêm và suốt cả buổi sáng rồi, chiều lên nhà làm việc tôi không muốn nhìn thấy chị ngủ nữa. Nó vâng dạ nhưng chẳng biết chống được cơn nghiện ngủ trong bao lâu.

Mấy năm trước có chị người quen mình kể chị ý có đứa bạn ngủ cực nhiều, mỗi ngày phải ngủ 12 tiếng. Có lần kỷ lục nó ngủ từ tối thứ sáu đến quá giờ ăn trưa ngày chủ nhật, tức là ngủ một mạch hơn 40 tiếng đồng hồ bỏ cả ăn. Ngủ nhiều quá đến nỗi ế chồng, vì tối 7h đã lên giường đi ngủ thì còn hẹn hò với ai được. Mình gặp chị gái đấy một lần. Người không săn chắc cân đối nhưng mặt thì như baby, căng mọng không một nếp nhăn nào dù tuổi ngoài 40, chắc nhờ ngủ nhiều. Không biết chị này và nanny của mình ngủ thi thì ai thắng nhẻ?

Hôm qua mình đã sa thải đầu bếp sau rất nhiều cân nhắc. Đây là nhân sự chủ chốt của mình, có thâm niên cao nhất trong hội người làm và có thể dễ dàng nấu cho events hàng trăm người. Chắc nàng cũng biết thế nên nổi tiếng bướng bỉnh, không nghe ai, thích gì làm nấy. Đại sứ trước cũng bực  lắm vì hàng ngày nàng ngồi chơi mà cho người ta ăn toàn một món. Nói mãi chả được cuối cùng đại sứ đành tự vào bếp nấu, phụ thuộc events không dám đuổi nên nàng càng làm tới. Chắc nàng nghĩ mình trẻ, nhẹ nhàng, con đông, lại càng không dám đuổi nàng. Nàng có lẽ quên rằng đây là quan hệ công việc chứ mình chả nợ nàng cái gì cả. Nhiều người đi làm việc để kiếm sống, lương thiếu tháng nào là đói tháng ấy, mà làm việc như kiểu ban ơn cho chủ, 100% là thể loại không có đầu óc.

Buổi sáng, ông con trai thách đấu bóng bàn với hội người làm. Cả đám túm tụm ngoài hiên, chia phe hò la cổ vũ. La Na nghịch trong bể bơi. Ngài đi làm. Mình rảnh tay tranh thủ chạy lên đóng đồ chuẩn bị tối lên máy bay.
Nhìn đống đồ đạc ngổn ngang mà oải chè đậu. Nếu đóng mỗi đồ đi nghỉ hè thì đơn giản thôi, quần đùi, áo may ô, dép lê, mũ, quần áo lót, quyển sách, bị cói, chun buộc tóc, hết vị. Nhưng đời có đơn giản thế đâu. Xuống máy bay, ngay buổi tối đầu tiên đã phải tham gia vào một buổi ăn tối rất nhiều người và phải ngồi vào bàn của giới chức sắc trong thành phố. Thế thì phải mặc quần áo tử tế. Khốn nỗi quần áo tử tế thì phải đi với giày tử tế, túi tử tế, đồ trang sức tử tế. Mấy vụ ăn tối và gặp gỡ phải tử tế như thế, đời đã hết đơn giản mợ nó rồi.

Mình vẫn bảo lưu ý kiến rằng đời người chả dài mà phải phức tạp hóa vấn đề. Chỉ muốn một ngôi nhà nhỏ nằm giữa vườn cây xanh, chỉ có vợ chồng và những đứa con ngoan, con học xong làm việc nhà giúp mẹ, chồng đi làm về thì loanh quanh giúp vợ. Ngôi nhà nhỏ thật nhỏ. Phòng ngủ nhỏ thật nhỏ. Nhưng những khung cửa sổ lại rất rộng. Phòng khách thật nhỏ có cái lò sưởi để mùa đông lấy củi từ ngoài vườn vào đốt lên sưởi ấm tiết kiệm năng lượng, mùa hè mở rộng cửa ngồi chơi cả ngày dưới mái hiên có những hàng cột kèo bằng gỗ mộc, hoặc ra vườn mắc võng. Đồ ăn mua vừa đủ để khỏi lo cân nặng, rác vứt tối thiểu để khỏi bẩn môi trường.

Ảnh 1: 3 em bé đi nghỉ hè
Ảnh 2: from me to you, for your eyes only hehe. 




Monday, June 26, 2017

Linh tinh



Con Na một hôm đi học về mắt tóe lửa. Hóa ra ở trường, nó đang chạy thì một ông bạn lại tinh nghịch giơ tay ra chặn, thế nào tay gạt bốp luôn vào cái mồm móm răng cộ đang lung lay của nó. Thế là nó phải vào phòng y tế. Trong phòng y tế người ta bắt nó ngậm cái thuốc gì có vị chuối. Nó kinh quá nhưng không dám chống lệnh nên đành ngồi há mồm, không được nói, mồm há lâu quá mỏi đơ, nước dãi chảy tè le khiến mồm nó có cảm giác “như cái bể bơi”. Mình phải cố nín cười ngồi nghe nó lu loa trần tình sự việc và nghe xong phải giả bộ bất bình “Bao nhiêu thuốc ngon không cho lại cho con người ta thuốc có vị chuối là sao”, thì mắt nó mới dịu xuống. Món thuốc có vị chuối đó có vẻ thực sự làm nó tởn. Vì từ đó không thấy nó xơi chuối, vốn là loại quả nó thích có thể chén tì tì một lúc mấy quả. Thậm chí một hôm cậu phục vụ mang ra món kem chuối, nó nếm có một miếng mà ọe ầm ĩ rồi tru tréo kem này giống cái thuốc có vị chuối cô y tá ở trường bắt Na ngậm! Điểm sáng trong vụ trauma vị chuối là từ đó nó không dám mò vào phòng y tế ăn vạ nữa chứ trước đó thì nó kiếm cớ mò vào hàng ngày. Mò một mình chưa đủ, có lần mình còn nghe lỏm nó phổ biến kinh nghiệm cho con chị khờ khạo của nó là nếu không muốn học thì cứ bảo ốm rồi vào phòng y tế mà ngủ. Mình thú thật ngày xưa đi học cũng đôi lần mò vào phòng y tế ngủ, nhưng lúc đấy mình đã 15, 16 tuổi, đây con ranh này mới có hơn 6 tuổi hức hức.

Trong một diễn biến khác, thằng anh vớ được bài thơ con cóc con em vừa hí hoáy làm, đọc xong cười haha bảo mẹ rằng Lê không có ý định xúc phạm nhưng bài thơ này not good, đoạn lên giọng đọc trầm bổng hai câu cuối:
Violet is a wonderful thing
Oh how I love spring!
rồi quay sang con em dè bỉu một câu gọn thon lỏn “fake”. Thế là con em tiểu thư lăn đùng ra khóc. Công nhận thơ mới chả thẩn nghe rất chi là khiên cưỡng. Lại làm mình nhớ tới con bạn mình hồi cấp 3, viết văn bí quá không biết kết thế nào bèn kết luôn một câu “Nguyễn Trãi thật là tài giỏi!”, xong than “Văn tao thối quá G ạ” :-)))))))
Lại nói chuyện làm thơ, năm ngoái, hồi vẫn còn ở Dubai, một hôm phụ huynh được gọi đến trường xem bài vở của bọn trẻ con. Mình lấy hết can đảm căng mắt đọc một bài thơ dài ngoẵng ngoằng viết chữ gà bới trong vở ông con. Đọc xong tức điên, hết thơ hay rồi hay sao mà thầy cô lại mang một bài thơ dở ẹt tối như hũ nút triết lý nửa mùa thế này ra dạy trẻ con. Nhưng định thần lại, đọc kỹ, mới vỡ lẽ bài thơ do chính ông con mình viết chứ đâu. Khiếp quá, thơ mới chả thẩn. Bố nó thì không có gene làm thơ, vậy gene làm thơ đích thị là của mình. Thế hóa ra ngày xưa thơ mình viết chắc cũng dở ẹt như này mà mình chả biết, viết thơ thành cả tập dày. May quá lớn lên đỡ hẳn.

Trong một diễn biến khác nữa, các bạn ạ, chắc giờ thì ai cũng biết blog cún béo luôn bị một vài kẻ cay cú ghen tỵ bám theo trên từng cây số. Có đứa chưa bao giờ gặp mình ngoài đời. Chỉ là lên mạng thấy mình thì ngứa mắt. Nhưng ngứa mắt kệ mịe chúng mài, bà cứ phải sống đời bà. Không lẽ bà lại phải giả xấu giả khổ giả buồn giả bần tiện để an ủi chúng mài. Nói thế để các bạn biết, cún béo chả quan tâm đến việc ai ghen tỵ hay ngứa mắt với mình. Ai chả có vài kẻ ghen tỵ, chỉ có là số 0 mới không ai thèm ghen tỵ với mình.
Nhưng mà, cún vừa tình cờ tra được tên tuổi, quê quán, ngày tháng năm sinh, bạn bè, họ hàng, của một nhân vật hay quấy rối blog cún béo, các bạng ạ. Giời ơi, ngoài nhân cách méo mó ra thì nó còn có một nhan sắc BỨC HẠI NGƯỜI NHÌN. Đúng chuẩn đã xấu lại còn xa.
Này em, nhìn em nói thật chả bõ đụng tay. Còn chưa xóa các trang cá nhân, email và các album ảnh Thị Nở tái thế trên mạng đi, kẻo thiên hạ họ lần ra được, mạng cùi lại cùi thêm nấc nữa thì khổ.   

PS: Nhân hôm trước có bạn hỏi mình vụ Cao Toàn Mỹ, mấy hôm nay cứ mở fb lên là thấy anh Mỹ bị chửi vì tống người từng đầu gối tay ấp vào tù, chia tay đòi quà. Thương vay khóc mướn lạ quá. Quà chắc là vài chuyến du lịch bao ăn ở mua sắm, vài cái túi vài đôi giày hiệu cho các cô se sua với bạn bè, chứ cứ gộp chung 16 tỷ là quà thì khổ cho đại gia quá. Đại mỹ nhân showbiz Việt cũng chả có cái giá đấy đâu, huống hồ là cô Nga thân hình ốm o. Chưa kể giờ đi mua dâm, sau đó cũng phải trân trọng nâng như nâng egg, hứng như hứng flower đối tượng bán dâm vì từng đầu gối tay ấp, thì bỏ mịe khách mua dâm à? Nếu đã trân trọng sao còn bỏ tiền để mua tình? Nếu muốn được trân trọng sao còn nhận tiền, thậm chí vòi tiền, để đổi tình? Đấy là tôi giả sử trường hợp mua dâm thật. Còn nếu không phải mua dâm, thì rõ ràng cô Nga bịa chuyện mua nhà để lừa đảo người ta. Giờ luật sư của cô bày cho cô kế im lặng chẳng qua là để chầy bửa gây khó khăn cho quá trình xét xử, chứ chả giúp cô nuốt trộng tiền của người ta được. Tôi nghĩ thế có đúng không, bạn nào có kiến thức pháp lý làm ơn khai sáng cho tôi?

Thursday, June 22, 2017

Rồi cỏ sẽ lên xanh



Mấy tuần chạy đứt dép sút chun quần. Được cái càng gần đến ngày nghỉ hè, đống giấy tờ sổ sách và các thể loại ghi chú ghi chép trên bàn mình càng vơi dần. Cái thì đã xong xuôi có thể hê vào thùng rác, cái thì cho vào hồ sơ lưu, cái thì giao cho kế toán quyết toán. Con đã thi cuối năm xong. Bài vở và các thể loại yêu cầu từ trường cũng đã vãn. Cảm giác nhẹ nhõm vui vẻ thặc khó tả.
Thực ra thì việc không lúc nào hết, nhưng ít nhất đầu óc không bị chia 5 sẻ 7, nào events, nào trường lớp bài vở bác sĩ của con, nào nhân viên và các vấn đề của họ, nào nhà cửa vườn tược nay hỏng chỗ này mai bảo dưỡng chỗ khác, rồi việc nhà cửa ở Ý, nào là những người mình gặp ở events liên lạc xin hẹn gặp, tất cả cứ réo inh ỏi, gọi ơi ới, gõ cửa cộc cộc, email tải xuống vun vút, hóa đơn gửi tới như bươm bướm, tin nhắn chiu chíu. Nói thật nhiều lúc mình gần như bị loạn óc. Ít nhất bây giờ vãn việc, đầu óc có thể tập trung vào một vài thứ thôi.
Cuối cùng thì cũng bắt đầu đào bể bơi ở ngôi nhà ở Salento. Xong bể bơi thì sẽ trồng cỏ. Trồng từng cây cỏ một vì trải cả thảm thì không đủ tiền, mà gieo hạt cỏ thì sợ chim lại kéo tới liên hoan thì bỏ mịa. Rồi còn phải làm cái lò sưởi. Ngài không thích lò sưởi nên cứ lờ lớ lơ. Đến lúc bị vợ bắt làm thì ra yêu sách tréo ngoe đòi làm cái lò sưởi cao ngang ngực. Thế thì lò sưởi nhìn khác gì lò vi sóng hả hả hả. Định bắt đây ngồi trên ghế nghển cổ ngắm lò sưởi hả hả hả. Định phá đám kế hoạch mùa đông, những ngày trời vần vũ, cả nhà ngồi đọc sách bên lò sưởi lách tách, củi thông thơm thơm lấy từ những cây thông trong vườn, của đây hả hả hả.

Nhớ lần đầu đứng trong ngôi nhà tối thui không điện nước, tường mốc, sàn vỡ, nhìn thấy trước một lượng công việc khổng lồ, cảm giác như đứng trước một núi chỉ rối phải gỡ. Trong lòng quả cũng hốt hoảng. 

Bèn ngồi xuống gỡ ngay, nhẫn nại, với niềm tin tưởng rằng chỉ cần mình cố gắng hết sức thì ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay, tuần sau sẽ tốt hơn tuần trước, mùa hè này sẽ tốt hơn mùa hè đã qua, và nhất định một lúc nào đó sẽ nhìn thấy thành quả. 4 năm sau, núi chỉ rối đã vợi. Cuối đường hầm đã thấy le lói sáng.
Không có các con ngoan tuyệt vời thì làm sao bố mẹ có thể gỡ núi chỉ rối đó được. Nhưng kiểu gì bụng cũng cứ phải no, chứ bụng mà ngót thì vặc nhau loạn xạ chứ còn lâu mới ngoan được. Ngồi trong xe đi đường dài, cứ khi nào mình bắt đầu nghe thấy tiếng vặc nhau mách mỏ ầm ĩ là mình với tay ra sau chìa đồ ăn ra lập tức, thậm chí chả buồn quay lại. Đồ ăn chìa ra đến đâu chúng nó chộp đến đấy giời ạ. Chộp khỏi tay mình theo đúng nghĩa đen, cứ như sợ mình đổi ý rụt tay lại thì lại hỏng ăn hay sao đó. Ăn xong lại hát hò trêu chọc nhau cười đùa khúc khích.

PS: Mấy hôm trước, chẳng là dùng miếng bọt biển tự nhiên thấy mềm quá không thích, mà dùng bông tắm bán ở siêu thị cũng không thích vì toàn bằng nhựa, mình bèn đi mua xơ mướp về tắm cho thân thiện với môi trường. Nhưng có lẽ mình đánh giá quá cao khả năng sống đơn sơ gần gũi thiên nhiên của mình các bạn ạ. Vì xơ mướp cứng quèo thô ráp làm làn da châu Á mỏng manh của mình cân không nổi. Đã thế mình còn lười, tiện thể đang tắm quơ xơ mướp lau nhoắng nhoằng lên mặt. Lúc đó đã thấy rát nhưng đang vội đi họp cho con nên mặc kệ. Lúc đi về, mặt trời châu Phi đã làm quả má vốn đã xước vì xơ mướp của mình đỏ lừ lên một vệt tròn xoe như đồng xu. Tai hại là buổi tối mình lại có buổi ăn tối cân não ở nhà riêng tổng thống. Tai hại hơn nữa là ông ấy ngồi đầu bàn, đặt mình ngồi bên trái, mà cái đồng xu đỏ lừ to tướng bôi kem nền cũng không che được của mình lại nằm bên má phải. Thế là cả buổi ăn tối 3 tiếng ông ấy cứ phải nhìn quả má búp bê hỏng của mình. Hy vọng ông ấy cũng hiểu vấn đề má búp bê hỏng chỉ mang tính tạm thời!

Ảnh: căn phòng này ban đầu tối thui, giờ đã có một khung cửa sổ rộng tênh. 9h sáng là mặt trời đi qua, nắng vào đến tận nửa. Đợi con mèo tam thể nhà bác nông dân hàng xóm sang chơi. À, nhân nói chuyện mèo, mình suýt té ghế khi đọc thấy bài viết văn của con Na “Môi trường sống của mèo là trong thùng rác và ở ngoài đường”. Khổ thân nó, nó xin nuôi mèo mà mẹ nó nhất định từ chối nên nó hoàn toàn không có kinh nghiệm thực tiễn gì với mèo. Nó chỉ biết hồi ở Dubai mẹ nó hay để đồ ăn ngoài cổng cho lũ mèo hoang ăn. Thế nên nó tưởng mèo nảo mèo nào cũng chỉ sống trong thùng rác hoặc đi phất phơ ngoài đường như lũ mèo hoang kia thôi.