Monday, June 4, 2007
Buôn
Còn mớ hạt hoa và rau thơm tớ mang về từ bên Ý, chưa có thời gian trồng. Mới lôi được tí hạt rau húng ra rắc vào chậu cảnh. Ngày nào cũng chăm chỉ tưới nước. Hơn hai tuần sau thì thấy một cái cây khẳng khiu nhô lên. Mà lạ quá, rắc mấy chục hạt mà cuối cùng có mỗi một cái cây. Cũng không hiểu có phải cây rau húng không, hay là lại hạt cây dại nào lẫn trong đất. Xem ra cái sự trồng hoa không đơn giản. Thấy nhà nào trồng hoa nở rực rỡ là cứ thèm rỏ dãi. Mẹ chồng tớ mất rồi. Chứ nếu không thì tớ đã học mót được ít nhiều. Ở ngôi nhà tuổi ấu thơ của chồng tớ ở Siena, trong vườn có một nhà kính ngày trước mẹ chồng tớ chuyên dùng để trồng hoa và cây cảnh. Cái vườn bây giờ hoang tàn, lá khô rụng đầy và cỏ mọc ngập lối đi.
Mấy hôm nay tớ lại gầy khẳng khiu. Lý do rất đơn giản, cả chồng tớ và chị giúp việc đều đang ăn kiêng. Hồi này chị ấy béo thật, vừa béo vừa trắng, cái bụng tròn xoe, cứ như cái bánh trôi ấy. Chồng tớ cũng vậy, tức là cũng như cái bánh trôi. Nếu ở nhà tớ xếp hạng bụng to tròn thì chị giúp việc chiếm ngôi đầu bảng, tiếp đến là chồng tớ, rồi đến chú Minh, rồi đến chú Nguyên, rồi mới đến tớ.
Hai bữa nay rồi mỗi bữa chồng tớ chỉ ăn một cọng rau thôi, tức là một cuộng celery chấm muối, nhai trệu trạo. Sáng nay đi làm thấy mặt mũi ỉu xìu xìu chứ không hớn hở như mọi khi. Còn chị giúp việc trưa nào cũng cho tớ ăn một bát cơm với rau luộc chấm nước mắm. Đến chiều thì tớ đói hi hóp, giọng nói nhỏ hẳn.
Lý do chị giúp việc ăn kiêng là vì chị ấy sắp được về thăm chồng, mà sợ béo quá thì chồng chê. Còn chồng tớ thì thú nhận là sắp đi nghỉ, ra biển mà lại tròn xoe và trắng phớ thì ngại chết. Mùa hè đến rồi. Dân NY lũ lượt đi tắm nâu và giảm béo. Đi ngoài đường thấy cô nào mặc quần soóc ngắn, có cặp chân săn và nâu bóng thì đến 99% là đi tắm nâu và làm săn chân.
Không biết phong trào này ở nhà ra sao.
Buôn
Còn mớ hạt hoa và rau thơm tớ mang về từ bên Ý, chưa có thời gian trồng. Mới lôi được tí hạt rau húng ra rắc vào chậu cảnh. Ngày nào cũng chăm chỉ tưới nước. Hơn hai tuần sau thì thấy một cái cây khẳng khiu nhô lên. Mà lạ quá, rắc mấy chục hạt mà cuối cùng có mỗi một cái cây. Cũng không hiểu có phải cây rau húng không, hay là lại hạt cây dại nào lẫn trong đất. Xem ra cái sự trồng hoa không đơn giản. Thấy nhà nào trồng hoa nở rực rỡ là cứ thèm rỏ dãi. Mẹ chồng tớ mất rồi. Chứ nếu không thì tớ đã học mót được ít nhiều. Ở ngôi nhà tuổi ấu thơ của chồng tớ ở Siena, trong vườn có một nhà kính ngày trước mẹ chồng tớ chuyên dùng để trồng hoa và cây cảnh. Cái vườn bây giờ hoang tàn, lá khô rụng đầy và cỏ mọc ngập lối đi.
Mấy hôm nay tớ lại gầy khẳng khiu. Lý do rất đơn giản, cả chồng tớ và chị giúp việc đều đang ăn kiêng. Hồi này chị ấy béo thật, vừa béo vừa trắng, cái bụng tròn xoe, cứ như cái bánh trôi ấy. Chồng tớ cũng vậy, tức là cũng như cái bánh trôi. Nếu ở nhà tớ xếp hạng bụng to tròn thì chị giúp việc chiếm ngôi đầu bảng, tiếp đến là chồng tớ, rồi đến chú Minh, rồi đến chú Nguyên, rồi mới đến tớ.
Hai bữa nay rồi mỗi bữa chồng tớ chỉ ăn một cọng rau thôi, tức là một cuộng celery chấm muối, nhai trệu trạo. Sáng nay đi làm thấy mặt mũi ỉu xìu xìu chứ không hớn hở như mọi khi. Còn chị giúp việc trưa nào cũng cho tớ ăn một bát cơm với rau luộc chấm nước mắm. Đến chiều thì tớ đói hi hóp, giọng nói nhỏ hẳn.
Lý do chị giúp việc ăn kiêng là vì chị ấy sắp được về thăm chồng, mà sợ béo quá thì chồng chê. Còn chồng tớ thì thú nhận là sắp đi nghỉ, ra biển mà lại tròn xoe và trắng phớ thì ngại chết. Mùa hè đến rồi. Dân NY lũ lượt đi tắm nâu và giảm béo. Đi ngoài đường thấy cô nào mặc quần soóc ngắn, có cặp chân săn và nâu bóng thì đến 99% là đi tắm nâu và làm săn chân.
Không biết phong trào này ở nhà ra sao.
Sunday, June 3, 2007
Ngày mưa ở New York
Tớ nhớ Hà nội. Nhớ những quán vắng một ngày mưa. Nhớ gió hồ Tây se lạnh. Nhớ những góc đường vắng lá me lá phượng rụng vàng lấm tấm con phố ướt lướt thướt. Những vỉa hè lá ướt.
Lúc chia tay bạn tớ về, tớ vội vã đi dọc phố. Hình như ở New York ai cũng đi vội vã. Nếu thấy ai lững thững thì chắc chắn một là khách du lịch hai là người vô gia cư ba là người thần kinh không bình thường theo kiểu nhặt lá đá ống bơ.
Đang nói dở chuyện tớ vội vã đi dọc phố. Tự dưng thấy buồn, mặc dù tớ rất sợ buồn. Buồn là một cảm giác tiêu cực. Chị giúp việc của tớ hay buồn, buồn đến mức ruồi đậu lên mép không buồn đuổi. Một con người rất mâu thuẫn. Ví dụ, suốt ngày mè nheo đòi tăng lương, xin tiền thưởng mặc dù lương thưởng tích cóp mỗi tháng đã gấp mười mấy lần tiền công chị ấy kiếm được ở nhà, thì không thấy nói gì đến lòng tự trọng. Nhưng góp ý cái gì một cái thì "chị là người có lòng tự trọng, em không phải nhắc". Thôi không nhắc đến giúp việc, không lại bực mình hết buổi chiều.
Tối nay ở Cipriani có tiệc quốc khánh. Gần 2000 người tới dự. Bố của Bình Nguyên giờ này chắc đang toát mồ hôi và vã bọt mép chỉ đạo Khắc Hoè. Tớ cũng phải đi chuẩn bị ô tráp đây. Từ bao giờ nỗi buồn đã trở thành quá xa xỉ.
Ngày mưa ở New York
Tớ nhớ Hà nội. Nhớ những quán vắng một ngày mưa. Nhớ gió hồ Tây se lạnh. Nhớ những góc đường vắng lá me lá phượng rụng vàng lấm tấm con phố ướt lướt thướt. Những vỉa hè lá ướt.
Lúc chia tay bạn tớ về, tớ vội vã đi dọc phố. Hình như ở New York ai cũng đi vội vã. Nếu thấy ai lững thững thì chắc chắn một là khách du lịch hai là người vô gia cư ba là người thần kinh không bình thường theo kiểu nhặt lá đá ống bơ.
Đang nói dở chuyện tớ vội vã đi dọc phố. Tự dưng thấy buồn, mặc dù tớ rất sợ buồn. Buồn là một cảm giác tiêu cực. Chị giúp việc của tớ hay buồn, buồn đến mức ruồi đậu lên mép không buồn đuổi. Một con người rất mâu thuẫn. Ví dụ, suốt ngày mè nheo đòi tăng lương, xin tiền thưởng mặc dù lương thưởng tích cóp mỗi tháng đã gấp mười mấy lần tiền công chị ấy kiếm được ở nhà, thì không thấy nói gì đến lòng tự trọng. Nhưng góp ý cái gì một cái thì "chị là người có lòng tự trọng, em không phải nhắc". Thôi không nhắc đến giúp việc, không lại bực mình hết buổi chiều.
Tối nay ở Cipriani có tiệc quốc khánh. Gần 2000 người tới dự. Bố của Bình Nguyên giờ này chắc đang toát mồ hôi và vã bọt mép chỉ đạo Khắc Hoè. Tớ cũng phải đi chuẩn bị ô tráp đây. Từ bao giờ nỗi buồn đã trở thành quá xa xỉ.
Ca từ của bài hát Việt
Hồi lâu lâu đọc một bài báo bình luận về tình hình chất lượng ca từ của các bài hát Việt Nam. Đồng ý không còn những “lối cũ ta về, dường như nhỏ lại, trời xanh xanh mãi, buồn chờ tóc mây” nữa. Đồng ý rằng những ca từ kiểu em yêu thì yêu mà không yêu thì thôi, em ở với tôi thì đừng nghĩ đến người ta, mà ở với người ta thì chớ có nghĩ đến tôi, vv, nhan nhản và phản cảm. Nhưng anh nhà báo này lại ca ngợi ca từ của bài You are beautiful của James Blunt với anh chàng ca sĩ cứ dần dần cởi hết cả ra, cuối cùng thì trần như nhộng và ngồi thu lu bày biện các vật dụng lỉnh kỉnh lấy trong túi áo túi quần của anh ra để ở trước mặt . Đấy là anh còn đứng trên băng và cuối cùng nhảy tùm xuống nước đấy, chứ còn nếu đứng trên bãi biển nắng ấm thì không biết anh còn làm những gì nữa.
Quay trở lại vấn đề ca từ của bài hát này, anh chàng nhà báo nức nở ca ngợi bài hát có ca từ đẹp, cụ thể là “You are beautiful, you are beautiful it’s true. I saw your face in a crowded place, and I don’t know what to do, ‘cause I will never be with you”, tạm dịch ra là “em tuyệt đẹp, em thực sự tuyệt đẹp. Tôi nhìn thấy khuôn mặt em giữa chốn đông người, và tôi không biết phải làm gì nữa cả, bởi vì ta không bao giờ là của nhau được”. Nhưng anh chàng nhà báo lại quên, hay là không biết, đoạn anh chàng ca sĩ văng bậy cả ra để thể hiện sự bức xúc “yes she caught my eye as we walked on by. She could see from my face that I was fucking high”, tạm dịch là “đúng vậy nàng bắt gặp ánh mắt tôi khi chúng tôi cùng bước đi. Nhìn mặt tôi chắc chắn là nàng hiểu tôi đang phê (vì sắc đẹp của nàng) quá rồi”. Đấy là tớ dịch còn tử tế đấy, chứ còn thực ra lời bài hát chả có gì đặc biệt, không đẹp về ca từ, cũng không sâu sắc ẩn ý gì cho cam, chưa kể còn văng tục.
Nói như vậy để nói lên một điều rằng tây hay ta thì cũng thế thôi, cũng có cái có chất lượng và có cái kém chất lượng, chứ đừng tưởng tây thì cái gì cũng hay. Tất nhiên ca từ của các bài hát VN hiện nay nghe kinh khủng thật. Thì vì bây giờ có ca sĩ hát còn chưa xong, nói cũng không xong, lại tập tọng viết bài hát thì chả thế.
Nhưng mà này, thế vẫn không tệ hơn là mấy so với những bài hát kiểu “lá còn xanh như anh đang còn trẻ, lá trên cành như anh trong đoàn quân” (hình như bài Lá xanh) hoặc “cắc cùm cum, cắc cùm cum” (Tiếng chày trên sóc Bom Bo) đâu nhé.
Gần đây tớ vô tình nghe được một bài hát không nhớ có phải của cô ca sĩ Pink đang nổi như cồn không, đại loại “Give me your money. I shoot your head tonight”. Nghe xong mà rợn tóc gáy. Mới chợt nhận ra rằng những ca từ của các bài hát Việt Nam nghe thì chỉ não nuột thôi chứ chưa đến nỗi rùng rợn thế này.
Ca từ của bài hát Việt
Hồi lâu lâu đọc một bài báo bình luận về tình hình chất lượng ca từ của các bài hát Việt Nam. Đồng ý không còn những “lối cũ ta về, dường như nhỏ lại, trời xanh xanh mãi, buồn chờ tóc mây” nữa. Đồng ý rằng những ca từ kiểu em yêu thì yêu mà không yêu thì thôi, em ở với tôi thì đừng nghĩ đến người ta, mà ở với người ta thì chớ có nghĩ đến tôi, vv, nhan nhản và phản cảm. Nhưng anh nhà báo này lại ca ngợi ca từ của bài You are beautiful của James Blunt với anh chàng ca sĩ cứ dần dần cởi hết cả ra, cuối cùng thì trần như nhộng và ngồi thu lu bày biện các vật dụng lỉnh kỉnh lấy trong túi áo túi quần của anh ra để ở trước mặt . Đấy là anh còn đứng trên băng và cuối cùng nhảy tùm xuống nước đấy, chứ còn nếu đứng trên bãi biển nắng ấm thì không biết anh còn làm những gì nữa.
Quay trở lại vấn đề ca từ của bài hát này, anh chàng nhà báo nức nở ca ngợi bài hát có ca từ đẹp, cụ thể là “You are beautiful, you are beautiful it’s true. I saw your face in a crowded place, and I don’t know what to do, ‘cause I will never be with you”, tạm dịch ra là “em tuyệt đẹp, em thực sự tuyệt đẹp. Tôi nhìn thấy khuôn mặt em giữa chốn đông người, và tôi không biết phải làm gì nữa cả, bởi vì ta không bao giờ là của nhau được”. Nhưng anh chàng nhà báo lại quên, hay là không biết, đoạn anh chàng ca sĩ văng bậy cả ra để thể hiện sự bức xúc “yes she caught my eye as we walked on by. She could see from my face that I was fucking high”, tạm dịch là “đúng vậy nàng bắt gặp ánh mắt tôi khi chúng tôi cùng bước đi. Nhìn mặt tôi chắc chắn là nàng hiểu tôi đang phê (vì sắc đẹp của nàng) quá rồi”. Đấy là tớ dịch còn tử tế đấy, chứ còn thực ra lời bài hát chả có gì đặc biệt, không đẹp về ca từ, cũng không sâu sắc ẩn ý gì cho cam, chưa kể còn văng tục.
Nói như vậy để nói lên một điều rằng tây hay ta thì cũng thế thôi, cũng có cái có chất lượng và có cái kém chất lượng, chứ đừng tưởng tây thì cái gì cũng hay. Tất nhiên ca từ của các bài hát VN hiện nay nghe kinh khủng thật. Thì vì bây giờ có ca sĩ hát còn chưa xong, nói cũng không xong, lại tập tọng viết bài hát thì chả thế.
Nhưng mà này, thế vẫn không tệ hơn là mấy so với những bài hát kiểu “lá còn xanh như anh đang còn trẻ, lá trên cành như anh trong đoàn quân” (hình như bài Lá xanh) hoặc “cắc cùm cum, cắc cùm cum” (Tiếng chày trên sóc Bom Bo) đâu nhé.
Gần đây tớ vô tình nghe được một bài hát không nhớ có phải của cô ca sĩ Pink đang nổi như cồn không, đại loại “Give me your money. I shoot your head tonight”. Nghe xong mà rợn tóc gáy. Mới chợt nhận ra rằng những ca từ của các bài hát Việt Nam nghe thì chỉ não nuột thôi chứ chưa đến nỗi rùng rợn thế này.
Thursday, May 31, 2007
Công việc đầu tiên của tôi (phần 1)
Hết năm thứ 4, bọn bạn tớ sôi sục làm luận văn. Còn tớ lại bỏ đi làm phim, để luận văn mốc meo ở nhà không sờ tới. Bộ phim đó tên là Vũ khúc con cò, đoàn phim để ngắn gọn cứ gọi là phim Con cò. Lần cọ sát đầu tiên với thế giới thực chứ không còn là sách vở lý thuyết, chắc tớ ngố tàu lắm. Trong kịch bản cảnh phim đó là cảnh lính Mỹ tấn công đồn bằng xe tăng,và tớ được giao nhiệm vụ trông coi chăm sóc cho mấy thằng diễn viên nước ngoài. Chắc tại tiếng Anh tớ khá nhất. Nhưng với cái kiểu tiếng Anh "you call me hả?" hoặc "you eat chưa?" của các chị phiên dịch thì giỏi nhất của tớ cũng chẳng có gì ghê gớm lắm. Hôm đấy trời nắng lắm, và nóng hầm hập. Cảnh quay lâu, bọn diễn viên nước ngoài mặt đỏ như gà chọi. Lúc đoàn nghỉ, ai cũng mệt bã cả người, ngồi ăn trệu trạo. Chết nỗi tớ lại mắc cái bệnh vui phơi phới, lúc nào cũng vui, mặc dù tớ mệt cũng chẳng kém ai. Chị vợ anh Bình, tên là Hạnh, chắc vừa mệt vừa bực vì công việc tiến triển chậm mà lại thấy tớ cứ vui như tết nên lộn ruột. Chị ấy gọi tớ sang bàn của chị ấy và hỏi tớ rằng tớ có biết có một thằng diễn viên nước ngoài bị ốm không, và tớ đã làm gì giúp nó chưa. Khổ lắm cơ, ai bảo nó nốc rượu cho lắm vào, cái thằng balô nhặt ở ngoài đường ấy, rồi phơi nắng thì làm gì chả ốm. Mà tớ cũng chẳng làm gì được, tớ chỉ hỏi nó là mày có cần gì không, nó bảo tao ko cần gì, cho tao ngồi nghỉ một lúc cho mát là được. Thế là tớ thôi. Thấy chị Hạnh mắng tớ ngay giữa bữa cơm, anh Bình ngồi cạnh đấy gắt lên "Đấy có phải lỗi của nó đâu mà em mắng nó".
Tớ rất biết ơn anh ấy. Lúc đó tớ bất ngờ quá vì bị mắng, nên không thể phản ứng được gì. Chỉ khái quát được một bài học rằng để được yên ổn, tốt nhất cứ giả vờ khổ khổ, rách rách, dốt dốt, may ra thiên hạ thương và châm chước. Chứ còn cứ vui vẻ, cứ fly high thì chỉ tổ bị ăn đòn.
Buổi làm việc đầu tiên, cảnh quay ở ngoại thành Hà nội. Anh diễn viên Ngọc Bảo trong phim phải nhấm nhẳn vặt một cọng rơm vứt xuống đất và chạy vào nhà nói với bố mẹ anh ấy rằng 'thầy u phải cho con đi bộ đội". Có mỗi cái cảnh đơn giản thế thôi mà cả buổi sáng anh ấy cứ phải chạy ra chạy vào và vặt bao nhiêu cọng rơm. Lúc nghỉ ăn trưa, những cọng rơm anh ấy vặt đã thấy ngổn ngang có thể vun thành một đống to. Tớ ấn tượng lắm.
Chúng tớ quay trên Mai Châu hai tuần, bị kẹt mưa rừng, cả đoàn phim đói. Một hôm đi quay, đi ngang qua một cái chợ, Quang Hải, chồng của Hải Yến, nhưng lúc đó họ đều chưa nổi tiếng, nhảy xuống xe mua một bịch bột mỳ rán lên xe cho mọi người ăn. Bột mỳ rán hôi xì toàn mọt, rán bằng loại dầu gì khét lẹt, mà sao ngon ko thể tả được.
Chúng tớ quay trong một thung lũng xung quanh là rừng già nguyên sinh. Những lúc trời mưa thì buồn nẫu ruột, vì cứ phải ngồi tê chân mỏi gối sẵn sàng đợi hết mưa là quay, rồi muỗi, rồi vắt, sợ chết khiếp. Nhưng những lúc nắng lên, thì thung lũng trở nên đáng yêu không chịu nổi. Những tia nắng làm sáng bừng cảnh vật, lấp lánh trên những ngọn cây cao, bình yên lạ lùng.
Cũng ở Mai Châu chúng tớ phải quay một cảnh xe tải chở bộ đội đang qua gầm thì bị máy bay địch tấn công. Diễn viên phải nhảy khỏi xe và chạy tìm chỗ trú ẩn. Anh diễn viên Mai Nguyên vừa nhảy xuống suối theo đúng kịch bản thì bị toạc ngón chân, máu chảy toe toét, nhưng vẫn phải nén đau chạy, vì cảnh quay có thuốc nổ, nếu phải làm vụ nổ lại thì cả đoàn phim chết dở. Quay xong anh ý mặt méo xệch. Cả đêm hôm đó, chỉ có cảnh đó thôi, chúng tớ dầm mưa suốt đêm, không áo mưa, không ô che, 3h sáng vẫn ngồi run rẩy bên suối. Tớ mệt quá ngủ ngon lành trên lòng anh Mai Nguyên, anh ấy tính tình bắng nhắng nhưng thương tớ như em gái, vì tớ bé nhất đoàn.
Chúng tớ cũng quay trên những núi đồi bản làng của Mai Châu. Vì là thu tiếng trực tiếp nên khi đạo diễn hô "Roll sound, roll camera" là cả đoàn phải im thít. Thế mà cả sáng hôm đó không quay được vì có một đàn bò cổ đeo lục lạc gặm cỏ gần đó. Đoàn phim cứ im thít là nghe thấy tiếng lục lạc reo leng keng. Anh diễn viên Chi Bảo cười rinh rích, cầm cọng rơm đuổi lũ bò chạy tán loạn. Đuổi được đàn bò rồi, cả đoàn thở phào bắt đầu quay. Không hiểu có phải vì chờ đợi mệt quá không mà chú diễn viên chính, tớ không nhớ tên nhưng chỉ nhớ chú rất nổi với vai Năm Sài Gòn trong Tám Bính, nói nhầm lời thoại. Trong phân cảnh chú đang phê bình một anh lính cứ lẫn lộn bên phải bên trái nên cuối cùng quyết định buộc chỉ vào chân để phân biệt, chính ra chú phải nói "ra trận anh cũng buộc chỉ vào chân thế này thì tập trung đánh giặc làm sao được", đại loại thế, nhưng chú lại nói "ra trận anh cũng buộc chân vào chỉ thế này...". Cả đoàn phim đang ngồi nấp trong những ngôi nhà tranh hau háu nhìn ra, không nhịn được cười lăn cười lộn. Anh đạo diễn cáu lắm, mặt nhăn nhăn nhưng rõ ràng anh cũng buồn cười gần chết.