Thursday, April 30, 2026

30/4/2026

Buổi sáng tỉnh giấc, các ý nghĩ chạy sầm sập như ngựa trong đầu. Chợt nghĩ gần 20 năm nay, số buổi sáng tỉnh giấc, thong thả, hôm nay ăn gì, chơi đâu, có lẽ chỉ đếm được chưa hết các đầu ngón tay. Đời được bao nhiêu năm mà cứ vất vả mãi như này ?

Entry trước vừa kêu béo, khuân vác chục cái vali nặng và vô số hộp từ nhà thuê sang nhà mình, rồi nhận thùng hộp chuyển từ Nga, dọn dẹp sắp đặt lại nhà cửa, sụt cân lập tức. Mình đi 3 năm, căn hộ cho thuê ngắn hạn, toàn cho đoàn làm phim thuê. Lúc mình về, sững sờ trước một căn hộ bẩn thỉu, lộn đô lộn đáo, ngập rác, tất cả các vòi nước đều đóng cặn, rỉ sét, ống thoát nước không tắc thì cũng thủng. Mợ quản lý và mợ giúp việc vẫn tươi cười đon đả rất đáng quan ngại, làm như vài câu thảo mai là che mắt được người khác hay sao đó.

Mình có thể mở thùng hộp, xếp đồ từ từ, sửa sang mọi thứ từ từ, tiện thì làm, mệt thì nghỉ, đằng nào cũng đang bận việc ở miền Nam. Nhưng thấy con Na mặt buồn thiu, ở rịt trong phòng đóng cửa, là biết nó stressed khi thấy nhà cửa bừa bộn bẩn thỉu, đụng đến gì cũng hỏng. Nó lại sắp thi. Thế là tức tốc mở thùng hộp, sắp xếp mọi thứ, lau chùi nhà cửa từ trong ra ngoài. Quần quật từ 4h sáng đến nửa đêm. Chỉ mấy ngày như thế, một hôm con Na đi học về, thấy nhà cửa đã gọn ghẽ, sạch sẽ, sáng trưng đẹp đẽ, có cả hoa tươi trong phòng và hoa trên cửa sổ, nó reo lên vì mừng, bá cổ mẹ nó hôn chút chít « cám ơn mamma lắm ». Mẹ thương em bé của mẹ.

Nhà cửa tàm tạm một chút lại xuống miền Nam ngay. Vườn mùa xuân rất lắm việc. Cộng thêm những thiệt hại từ cơn bão mùa đông vừa rồi khiến cho mình phải gánh thêm một lượng công việc khổng lồ. Thợ nề đến lợp lại sàn và xây lại cột. Thợ rèn đến làm lại khung và lợp lại mái. Thợ điện đến mắc lại đường điện. Thợ mộc đến sửa lại đồ gỗ bị hỏng. Còn phần dựng lại hoa và dây leo đổ rạp và dọn dẹp đinh ốc sắt vụn và rác thì là của khổ chủ. Số cây lớn đổ trong vườn phải gọi người đến cưa cắt, xếp gỗ để dành dùng dần cho lò sưởi, phần cành tăm và lá thì nghiền thành bột rải ngay xuống vườn. Sau đó phải gọi máy xúc đến móc phần gốc và rễ cây lên, san phẳng hố trống, kẻo sa xuống đó với cái máy cắt cỏ thì lại phải gọi xe cẩu tới cẩu lên.

Đã tỉ việc muốn điên cả người, hội đại lý lại bắt đầu dí. 5 người đến đứng vây quanh cái bàn bị hỏng, ngắm nghía, chụp ảnh từ mặt bàn tới gầm bàn chân ghế, mặt mũi lo lắng, làm như không có sự cảnh báo của các người thì tôi không biết bàn tôi bị hỏng. Thật sự chứ các người không có việc gì làm hả? Một cậu quản lý nhãi nhép còn tỏ thái độ mọi thứ mà không hoàn hảo là đóng cửa không nhận đặt phòng. Nhận khách hay không là quyền của tôi chứ cậu thì có vai vế gì. Lại mất công tôi cho cậu vào vị trí. Sếp cậu còn phải lựa lời trước khi nói chuyện với tôi.

Căn nhà nhỏ đang xây mới, đến giai đoạn làm sàn. Đã bảo làm sàn trắng như căn nhà chính, thợ lại làm ra sàn màu ghi xám. Mình nghi quá đối chất thì thợ cứ vòng vo lảng tránh câu trả lời, kêu là đang ướt nên chưa ra màu. Mình bảo vậy thì tôi đợi đến khi nào ra màu tôi yêu cầu tôi mới trả nốt tiền. Thợ dọa kiện. Kiện đi, tôi cũng đang muốn kiện đây. Kiện xong ai thua thì trả tiền luật sư cho cả hai.

Chưa xong việc đã phải vội vã quay về Rome vì kỳ thi của con Na đã bắt đầu. Hàng ngày túc trực cho ăn uống, đưa đón, cưng nựng như công chúa. Đồng thời lại gọi thợ đến, ốp thợ kiểm tra từng nhà tắm, vòi nước, bidet, thông tắc, thay mới. Không ốp thì lại làm việc như kiểu bị ngẫn, đi đi lại lại mà mỗi lần chỉ làm được một việc.

Còn phải sắp xếp lịch khám sức khỏe tổng quát cho lũ con.

Nghía lịch thấy có 5 ngày con Na không có môn thi. Lại mua vé để chuẩn bị xuống miền Nam làm nốt những việc phải làm…

Tóm lại, sụt liền 3kg, người gầy như lá. Nhưng thôi, hè rồi, gầy mặc quần áo cho đẹp.

P.S Con trai vừa được nhận vào làm việc thời vụ tại SpaceX, sẽ tạm gác việc học lại để đi làm mấy tháng rồi lại quay lại học đuổi. Con gái lớn thì từ chối Princeton, từ chối Harvard, từ chối vài trường đình đám nữa, kể cả trường cho nó học bổng gấp 4 lần các bạn khác để giữ nó lại. Con gái bé thì bắt đầu lụi cụi học hành. Thôi mẹ vất vả thế chứ vất vả nữa cũng được, các em bé của mẹ ạ.

Ảnh: anh túc góc vườn. Nếu mà còn sức, sẽ đợi hoa tàn, lấy hạt, và đợi mùa sau đem gieo. Cứ như vậy sau vài năm sẽ có cả một khoảnh vườn toàn anh túc. Nhưng mà năm nay thì có lẽ chịu rồi. Anh túc cứ tự mọc, tự nở, tự nhân giống một mình đi. 

Tuesday, March 24, 2026

24/3/2026

Buổi sáng con Na tự dưng hỏi “theo mamma môn nào ít quan trọng nhất?”.

Con mẹ nghe xong cảnh giác ngay “môn nào cũng nhằm mục đích cho mài được phát triển toàn diện. Do vậy môn nào cũng quan trọng hết”. Nó im. May quá mình không dính bẫy. Chứ nêu môn không quan trọng ra, rồi cứ lúc có môn đó là nó xin nghỉ với lý do bà đã bảo không quan trọng còn gì, thì mình lại thành há miệng mắc quai. Nó vừa mặc cả để được bỏ mấy tiết đầu với lý do mệt kia. Mình đã sờ nắn nó khắp nơi, mài không đau ở đâu, không sốt, lại thỉnh thoảng bất giác hát rống lên, vậy là mài khỏe chứ ốm ở đâu? Nó bảo mệt không rõ nguyên nhân!

Dạo gần đây, sáng đi học nó ỉu xìu xìu như bánh đa ngâm nước. Chiều đi học về nhiều hôm nước mắt ngắn dài. Lý do là Na chán đi học quá. Cố lên con, sắp hết năm học, sắp được nghỉ hè đến nơi rồi. Tình hình này có khi nó cố học hết trung học là may rồi chứ mình chả dám mơ nó học lên đại học.

Trước kỳ thi cuối năm mình chả thấy nó học hành gì. Nói nó thì nó bảo bà cứ yên tâm, tôi sẽ đạt toàn điểm cao nhất lớp cho bà xem. Mình nghe thế thì tin sái cổ. Cuối cùng thi xong nhận kết quả, có cao nhất lớp bao giờ đâu. Hỏi thế tóm lại mày đứng thứ mấy, nó bảo điểm tôi ở trong top 12. Lớp có 15 người mày đứng thứ 12, thế mà bảo học thì không chịu học, tối ngày chỉ lo đi chơi…

Đây là đoạn blog mình viết khoảng giờ này năm ngoái, lúc đang điên mề vì con học hành chểnh mảng. Nhoắt cái một năm vất vả nữa đã trôi qua. Nhưng tình hình có vẻ còn hổ báo cáo chồn thêm một bậc nữa. Hôm nọ nhìn nó ngồi tự học mà ngáp ngoác mồm, mình tưởng quai hàm nó sái vĩnh viễn luôn không ngậm lại được nữa. Mài trông thật thảm hại con ạ. Bà để tôi yên.

Sự nghiệp gia sư của con chị có vẻ như diều gặp gió. Nó vừa kiếm được cậu học sinh bên Mỹ. Cậu này cần gia sư cấp tốc trước một bài kiểm tra đầu vào nào đó. Nó gia sư liên tục mấy ngày, kết quả cậu kia làm bài kiểm tra rất tốt, lúc hỏi ra hóa ra cô giáo còn nhỏ hơn học sinh vài tuổi. Học sinh ngượng nghịu cám ơn cô giáo, còn cô giáo thì hồ hởi ngắm tiền trong tài khoản và chụp ảnh khoe mẹ.

Con mẹ bảo « mài phụ đạo cho em đi, người ta trả mài bao nhiêu tao trả mài bấy nhiêu ». Tưởng cây nhà lá vườn tình thương mến thương như nào, hóa ra cãi nhau loạn xạ. Con mẹ mới đầu còn ơ kìa, nó dốt tao mới phải nhờ mài chứ nó giỏi tao nhờ mài làm cái giề, sau một hồi thì chán quá, kệ chúng mài.

-        (con chị giọng riết róng) Ôi sao mà mài ngu thế.

-       

-        (cáu sườn) Mài nghĩ kỹ trước khi trả lời thay vì cứ trả lời bừa phứa có được không ?

-        (con em mặt trơ ra)…

-        (con chị giọng nghẹn nghẹn nước mắt rân rấn) Mài mở sách phần sin cos ra.

-        (con em giọng véo von vui vẻ) hello cos, hello sine

-        (giật gấu bông khỏi tay con em) Mài tập trung vào. Ôi mẹ ơi, mài là một trong những người ngu nhất tao từng biết…

🙄🙄🙄🙄🙄🙄🙄

Chắc tối phụ đạo em mệt quá sáng ra mẹ vào phòng thấy vẫn ngủ lăn quay, mồm há hốc, trông như con thỏ ❤️❤️❤️

Mình đang lo được mấy ngày nó lại mang con kia trả lại cho mình « con ai người nấy dạy » thì mình chết dở. Tuy nhiên, được đúng 2 buổi, lại chính là con em quyết định sa thải con chị với lý do tôi tự học còn hơn. Đến lúc này thì mình đành phải quắc mắt lên « giờ học đã thỏa thuận, mài không học tao vẫn trả tiền nó rồi tao trừ vào tiền tiêu vặt hàng tháng của mài ». Thế thì nó mới chịu thua.

Buổi sáng chở nó đi học. Nó tâm sự « Na muốn làm leader, nhưng mà Na không làm được ». Đoạn nó quày quả bỏ vào lớp, tóc dài thướt tha, đít ngoáy ngoáy. Nhìn điên quá nhưng mà cứ bị yêu nó quá.

Thành Rome vừa hết mùa mimosa vàng xuộm đã chuyển sang mùa tử đằng tím ngăn ngắt trên các mái hiên, cửa sổ, tường nhà, thành cổ. Rome đẹp quá, trời xanh quá, nắng vàng quá, mà tui thì vẫn cứ đủ mọi nỗi lo toan.

LẠI CÒN ĐANG BỊ BÉO LÊN 😭😭😭

Sunday, March 1, 2026

2/3/2026

Từ cuối tháng 11 tới giờ, ngay sau khi xong sự kiện lớn nhất năm, tui đã

Chuyển từ nhà to sang nhà nhỏ

Chuyển từ nhà nhỏ vào nhà quê

Chuyển từ nhà quê ra nhà phố

Và giờ đang đợi chuyển từ nhà phố này vào nhà phố khác.

Trong lúc đó thì hai đứa con gái tuổi teen ngoài ít phút tử tế thì phần lớn còn lại bướng và láo như ranh, cộng thêm hai con mèo ăn lắm ị nhiều và nghịch như giặc gặp gì cũng cào như thể không cào thì chết ngay hay sao đó.

Thế chưa hết, nhà quê giữa đồng không mông quạnh, gió bão gì là hứng đủ. Thời tiết giờ rất cực đoan thất thường, nóng thì nóng hơn, mưa bão thì lớn hơn. Mấy tuần trước, một cơn mưa bão kèm giông lốc quét qua vườn, 8 cây lớn đổ rạp trong đó có 1 cây đổ làm sập tường bao. Đau khổ hơn, 2 gazebo trong vườn, khá lớn, cột gạch, kèo gỗ khối, cũng đổ rạp. Tử đằng và hoa hồng trồng bao nhiêu công, năm sau hoa lộng lẫy hơn năm trước, tán mát um tùm hơn năm trước, bật gốc. Dây điện đứt lòng thòng tóe lửa tròng xuống đống gỗ thông bên dưới. Công ty điện lực phải ngay lập tức cử nhân viên tới nối lại. Cây đổ chắn lối, xe tải của họ phải trèo lên cỏ để đi. Họ đi vào rồi đi ra, để lại bãi cỏ từ phẳng phiu thành chằng chịt vết bánh xe lồi lõm vì mưa nên đất mềm ướt.

Đứng trước cảnh hoang tàn, nghĩ bụng ông trời cứ nhất quyết bắt tui vất vả. Nhưng nghĩ lại vẫn còn may chán. Vì chỉ vừa vào nhà nhìn ra cửa sổ là thấy cái mái hiên đổ sập xuống. Nó chỉ cần đổ sớm hơn vài chục giây là tui bẹp như gián. Hoặc chí ít không bị đè chết thì cũng bị gió bốc lên cho bay như diều trong không trung. Đăng xuất khỏi trái đất là cái chắc. Căn bản tính người tăng động. Thấy gió mạnh, sợ bay cái bạt phủ bể bơi trong vườn nên chạy ra bê gạch chặn lên. May lúc gió nổi mạnh nhất thì đã vô tình đi vào nhà.

Tuy nhiên phải thú nhận rằng cảnh hoang tàn đó làm con người đã quen với việc phải làm lại từ đầu như tui cũng phải bỏ mặc mọi thứ, trèo vội lên xe bỏ về phố. Rồi chục ngày sau mới có đủ dũng khí quay lại. Lại bắt đầu công cuộc hò hét càu nhàu hối thúc thợ nề, thợ mộc, thợ điện, thợ rèn. Còn chưa kể tới 8 cây cổ thụ đổ trong vườn giờ cũng phải thuê người cắt khúc, xếp gọn, cành lá phải cho vào máy nghiền thành bột, chứ cả núi thế mà đốt thì chắc đốt luôn cả nhà.

Còn chưa kể cái nhà nhỏ trong vườn cũng đang xây. Đủ thứ, đường điện đường nước, đào chỗ nào, đục chỗ nào, treo chỗ nào, lắp chỗ nào, tất cả đều phải hội ý. Được cái nhà nhỏ nên mọi thứ cũng không đến nỗi choáng ngợp…

Trong một diễn biến khác, mấy tháng nay con Lila bắt đầu nhấp nhổm muốn đi làm thêm. Năm cuối cấp mà sao nó cứ nhởn nhơ chả thấy học hành gì. Đầu tiên nó định đi chạy bàn ở đâu đó nhưng giờ nó quyết định gia sư, giống mẹ nó hồi xưa. Hồ sơ của nó ngon lành nên chỉ đăng lên mạng một tý là có học sinh ngay, và nhờ uy tín học giỏi nên phụ huynh của bạn bè nghe tin nó muốn gia sư một cái là cũng gọi nó nhờ. Thế là giờ cứ thỉnh thoảng lại thấy nó bảo La có giờ dạy online, và mẹ nó lại phải cun cút đi nhẹ nói khẽ không là bị nó lườm. Mẹ nó thấy nó gia sư trẻ em nhỏ tuổi từ Âu sang Á thì bảo con có thể gia sư IGCSE và A level thì con nên gia sư ở trình độ đó, để thu phí cao hơn mỗi buổi. Đã mất công làm thì làm khó luôn cho bõ con ạ.

Nhớ hồi còn ở châu Phi, nó chăm chỉ tích cóp các thể loại tiền thưởng, tiền tiêu vặt, tiền cho vay nặng lãi, tiền chín xu đổi mẹ lấy một hào, tích cóp được một mớ kha khá và bị hội người làm móc gần hết. Mình vẫn nhớ nó đếm vài tờ tiền còn sót lại, rồi ngồi xệp xuống đất, khóc lóc mũi dãi thảm thiết, nhìn đến là xót. Giờ thấy nó hát véo von mỗi khi thấy tài khoản tăng được vài chục euro, mà chỉ có ngắm chứ chưa được rút vì chưa đủ 18 tuổi, cũng thấy xót xót 💗💗💗

Ảnh: mùa nào thức nấy. Mùa lựu và mùa ổi tây trùng nhau, thế nên uống nước lựu, uống nước ổi tây, hoặc nước lựu pha ổi tây. Mùa bưởi mà bưởi chua vãi tè thì uống nước bưởi ép với mật ong. Sả để hãm trà. Lô hội nấu chè. Quất bỏ hạt, xay ra để dành làm sốt. Phật thủ thì làm thơm nức cả gian bếp...

Monday, January 26, 2026

Đẽo cày giữa đường

Có lần mình đi ăn tối cùng đứa bạn và một anh bạn của nó. Anh này là con rể của một tài phiệt Nga, ông trùm trong lĩnh vực đánh bắt thủy hải sản quy mô cực lớn tại vùng biển lạnh Sakhalin. Cá đánh bắt về, tàu vừa cập bến một cái là đưa thẳng vào dây chuyền tự động cắt đầu rút ruột, đóng thành từng khối 5kg rồi đông lạnh, toàn bộ quy trình diễn ra trong vòng 15 phút để đảm bảo độ tươi ngon. Nhiều siêu thị ở Tây Âu là mua những khối cá này về rã đông, đóng thành gói nhỏ hơn rồi bán cho người tiêu dùng chứ đâu.

Ái nữ của ông trùm vì quá bất mãn với cuộc chiến tranh xâm lược của Nga với Ukraine, nên đã tuyên bố từ bỏ tổ quốc, sống lưu vong ở Ý. Anh kia nhớ vợ nên cứ thỉnh thoảng lại bay sang Ý. Cô vợ là dân chạy marathon chuyên nghiệp. Anh kia tự hào lắm, gặp ai cũng mở điện thoại khoe ảnh vợ người rám nắng săn thon không chút mỡ thừa.

Vì sống mỗi người mỗi nơi mà cô vợ lại là dân thể thao nên rất để ý tới cân nặng của anh chồng. Anh ý vừa gặp mình đã hỏi ngay chị ăn uống và tập luyện như thế nào để giữ dáng? Vợ tôi hôm nay vừa cảnh cáo sao trên ảnh anh nhìn béo béo. Mình bảo theo kinh nghiệm của tôi, chỉ cần giữ dáng đứng ngồi thẳng lưng, mở vai, hóp bụng, là nhìn đẹp hết. Từ đó, suốt bữa tối, anh ý cứ thỉnh thoảng đang ngồi gù lại nhớ ra giật mình ngồi thẳng tưng lên.

Nhiều người gặp mình, nhất là khi mình mặc váy bó, thì đều hỏi mình câu hỏi như vậy. Câu trả lời chỉ có thế thôi. Đi đứng thẳng lưng, mở vai, hóp bụng, chính là một cách liên tục tập lưng, vai và bụng ở mức độ nhẹ nhàng. Lâu dần cơ thể sẽ vào nếp. Tập thể dục cũng chỉ hùng hục được vài giờ, sau lại đâu vào đấy. Duy trì thói quen liên tục thẳng lưng mở vai hóp bụng thì cơ thể mới đẹp bền.

Các cụ cứ để ý, đứng gù lưng thì tự nhiên bụng sẽ phưỡn ra. Bụng mà phưỡn ra thì sẽ kéo theo mông bẹt. Gù lưng cũng đồng thời kéo theo cổ rụt và vai so hoặc cuộn về phía trước. Vai cuộn về phía trước thì tự nhiên sẽ thành thô dày làm xương quai xanh lút mất, đồng thời làm ngực xẹp xuống, cộng thêm nọng cằm. Chưa kể đứng mà chân vòng kiềng thì sẽ gây nên tình trạng mông hai bên bị hóp. Khi dáng sai, cơ thể mình sẽ thích ứng với cái sai đó, lâu dần thành nếp sai, sửa rất khó.

Nhiều người cũng hay hỏi chế độ ăn của mình như nào để giữ dáng. Mình ăn tất cả mọi thứ, nhưng luân chuyển đồ ăn và chỉ ăn đủ no. Chứ bây giờ ngồi đẽo cày trên mạng thì có mà toi. Đặc biệt nghe cái hội thực dưỡng với tiktoker nó hót thì tưởng chỉ cần ra đường hái rau dại về ăn là đẹp như tiên trẻ mãi không già.

Lấy ví dụ, có thời keto là mốt. Keto giảm cân nhưng mà dừng keto thì lại đâu vào đấy, thậm chí còn tăng hơn trước.

Rồi có người lại tung hô chế độ ăn thuần chay. Ăn kiểu đấy thì chỉ sau một thời gian là mất hết cơ. Mà không có cơ thì sẽ không có lớp đệm bảo vệ nâng đỡ xương, tức là ngã cái là gẫy.

Có giai đoạn thiên hạ còn rần rần lên phong trào ăn sống. Mình đi ăn tối với một anh, anh ý bảo hai tháng nay anh thực hiện chế độ ăn sống 100% và cảm thấy rất khỏe. Mình nhìn anh ý, da mặt xám ngoét, thở không ra hơi, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nghĩ bụng khỏe mà còn như này không biết yếu thì sẽ như nào. Ớt chuông, đậu que, lơ xanh, lơ trắng mà cũng ăn sống, nhìn đã thấy khó hiểu.

Rồi có giai đoạn lại rộ lên phong trào chia nhỏ bữa ăn mỗi ngày. Nghe đâu như để giảm cân thì mỗi ngày phải ăn thành 6 bữa nhỏ. Ăn xoành xoạch lắt nhắt như thế thì hệ tiêu hóa nghỉ ngơi ra làm sao.

Sau phong trào ăn nhiều bữa mỗi ngày thì lại nổi lên phong trào nhịn ăn gián đoạn. Bên ủng thì bảo nhịn ăn để cơ thể tái tạo. Bên chống thì bảo thiếu năng lượng là cơ thể sẽ tiêu cơ để lấy năng lượng, lâu dần sẽ thành thiếu cơ thừa mỡ. Biết nghe bên nào?

Sau đó lại đến phong trào ăn nạc, nhìn thấy dầu mỡ da gà da cá là cứ như nhìn thấy bả chuột. Nạc để cơ thể săn thon và lên cơ. Nhưng hỡi ôi, toàn nạc là nạc thì lấy đâu ra collagen và chất béo cho hệ thần kinh và cơ xương khớp hoạt động. Thế nên giờ lại ủng hộ ăn mỡ. Tẩy chay dầu ăn công nghiệp, mỡ lợn muôn năm.

Rồi đang ăn ngũ cốc là nhóm chính, thịt thà ăn nhẹ nhàng thôi, thì giờ lại chuyển sang thịt mới là đỉnh cao chân ái, các nhóm thực phẩm khác chỉ để trang trí.

Rồi có dạo còn rộ lên phong trào uống nước ép, bỏ cái. Phong trào uống nước ép chưa kịp lắng xuống thì đã rộ lên phong trào ăn tuốt cả nước cả cái, với lý luận rằng uống nước ép thì chỉ nạp đường vào cơ thể mà đã bỏ qua nguồn chất xơ quý giá.

Vừa muốn nước ép vừa muốn tận dụng nguồn chất xơ, vậy thì thay vì ép thì ta nên dùng máy xay sinh tố. Ồ nhưng để kích hoạt hệ tiêu hóa thì phải có công đoạn nhai nuốt, nếu không thì dạ dày sẽ không tiết ra đủ dịch vị để tiêu hóa. Sinh tốt thì không nhai được. Vậy phải làm sao?

...

Ảnh: một cậu người quen của mình, dân gym chuyên nghiệp, bảo “người chị mà tập lên một chút thì sẽ rất đẹp”. Mình nghe xong cũng ừ ào, không thích săn thon lean kiểu bọn tây. Mịe nhìn như cái que. Đàn bà kiểu gì cũng phải có tí mềm mại. Vừa nói xong trèo lên đo BMI. Kết quả máy phán mình nên giảm 3kg mỡ và tăng 1kg cơ. Wth, tăng 1kg cơ thì có thể hiểu được nhưng giảm 3kg mỡ thì moi ở đâu ra???

Sunday, January 11, 2026

11/1/2026




Thật chứ đi lại với mèo còn khổ hơn đi lại với trẻ con.

Bắt đầu bằng việc con Na sáng tác ra việc cho mèo uống thuốc an thần cho khỏi quậy phá trên máy bay 🙄. Cho uống đúng liều thì không, đây nó hậu đậu thế nào cho mèo uống đâu như gấp 10 lần liều khuyến cáo.

Thuốc an thần nếu uống quá liều thì lại thành tăng động. Con Lola cào cấu lung tung, thở dốc, sùi bọt mép và mắt lác quệch lác quạc. Trẻ con hoảng loạn. Mình đành bảo cậu lái xe gấp rút tìm một bác sĩ thú y dọc đường đi. Cơ sở thứ nhất mở cửa nhưng bác sĩ chưa tới. Bầu đoàn thê tử lại lếch thếch đi tìm cơ sở thứ hai. May quá họ tống vào cái mồm đang há hốc của con Lola một liều thuốc giải. Và mình đến sân bay vẫn kịp giờ.

Hai cô con gái chăm hai con mèo, mình thành ra phải kéo cả vali xách tay của con La. Con La thích gì làm nấy. Vali xách tay mà nó chất toàn sách nặng trịch, nói cách nào cũng không nghe. Mình phải kéo cái vali của nó xong sái luôn cánh tay trái.

Lên 3 máy bay mới về được Salento. Máy bay thứ hai chậm chuyến. Chạy đứt dép đến quầy check-in của chuyến thứ ba, hai cái lồng đựng mèo đặt chon von trên 9 cái vali lớn nhỏ. Một cái lộn nhào xuống đất. Mèo bên trong ngã chổng phộc. May quá hãng hàng không vẫn kiên nhẫn ngồi đợi, lại còn cho gửi miễn phí nốt cái vali xách tay nặng trịch của con La. Hãng này còn tử tế chứ hội Ryanair thì quên đi. Ra được đến cửa soát vé đúng lúc họ gần đóng quầy. Chạy thẳng vào đường dẫn lên máy bay. Chưa kịp ngồi xuống gạt mồ hôi thì con Na hoảng hốt ối ba lô của Na đâu rồi. Trong lúc vội vã và lại còn mải o bế mèo, nó đã quăng cái ba lô đựng toàn ngọc ngà châu báu của nó tại cửa soát vé.

Chạy ngược trở ra nhưng đã quá muộn. Cửa máy bay đã đóng. Con Na khóc giọt ngắn giọt dài suốt chuyến đi. Còn mẹ già của nó thì thở hắt ra, vì biết lại chuẩn bị phải gọi rất nhiều cuộc điện thoại để tìm cái ba lô thất lạc. Như thể bao khổ ải đến tận giờ vẫn là chưa đủ.

Và vv và vv…

Dù sao thì buổi sáng mặt trời vẫn lên. Nắng sớm hồng hồng khi tiết trời đang gió nồm Nam thật dễ chịu. Trong vườn hoa vẫn nở. Con bọ sừng vẫn đi qua đi lại đúng khoảng sân gạch trước bụi hoa hồng Bạch Vân Khôi. Mình đang thu hoạch hạt hoa, thấy nó ngã ngửa huơ chân huơ cẳng mãi mà không lật lại được, nên mới thò tay giúp. Đụng vào nó một cái là nó giả chết cứng đờ như kia.

Nhớ em vội vàng trong nắng trưa

Áo phơi trời đổ cơn mưa…

Bọ sừng nghe nhạc Việt Nam có hiểu gì không đới.

Ảnh 1: Mình đặt đĩa bánh trên bậc thang, định xén xong bụi hoa găng thì quay ra ăn nốt. Tự dưng thấy con thằn lằn cứ chạy qua chạy lại rất khả nghi. Bình thường thấy mình là chúng nó trốn ngay, sao lần này cứ chạy qua chạy lại tíu tít thế nhỉ. Mình bèn ngồi xuống cạnh đĩa bánh. Nó chui tọt vào hốc đá thò đầu ra quan sát, rồi chỉ vài giây sau, thấy mình ngồi yên, là nó bò một cách vô cùng nhanh nhẹn quả quyết về phía đĩa bánh của mình lập tức.

Ảnh 2: con mèo Lola xin ăn. Xin ăn thôi mà cứ làm quá, chỉ đúng một giây sau nó ngã lộn cổ khỏi cái bàn. Mình đang một tay cầm điện thoại tay kia cầm quả trứng ăn dở nên không đỡ nó kịp.

Monday, December 15, 2025

Once upon a time

Once upon a time, or about 5000 years ago, small, separate groups of settlers clustered around a river. This was not just any ordinary river: it was a wide, unusually colored river whose branches spread far through the land. In certain parts, it was crystal clear; in others, it was a deep, rich brown. The water roared and gushed, often flooding the low plains.

The early peoples who settled in the area named the river Red River for its remarkable colour. To the north, they were protected by the tall, green mountains, and where the sun sets, endless dense jungles covered the land. Venturing further eastwards, they met the vast sea which provided them with abundant fish. They thrived in harmony with their surroundings.

The sea often brought plentiful rain, which gifted the tribes with humidity and floods, but above all fertility. This fertility was what fed the peoples: they soon realized that the floodplains, mud and warmth were perfect to grow wet rice and millet. They spent their days cultivating the land, managing floods and building settlements; but also painted, sang songs, cherishing nature and their communities.

However, even though the floods and water were a blessing, soon it grew harder and harder for the peoples to manage the rebellious river. They needed unity.

The Dragon Lord of Lac, Lạc Long Quân, son of the first Vietnamese king and descendant of the legendary ruler of Shennong, was the father of the early Vietnamese people. He was a smart and strong leader who loved the sea. He met Âu Cơ, the beautiful and kind immortal fairy who fluttered up high at the top of the Vietnamese mountains, helping the sick and elderly in need. They met and fell in love, and soon Âu Cơ bore a sac of one hundred eggs, which hatched into one hundred beautiful children.

However, Âu Cơ longed for the mountains, while the Dragon Lord yearned for the sea. They separated, each taking with them fifty children. Up in the mountains, Âu Cơ raised her fifty sons and daughters to become smart, kind, and strong leaders, living with the resources that the jungles and the mountains provided them with, rearing animals and growing trees. Lạc Long Quân taught his children to respect the ocean, to fish and hunt, to cook and harvest rice. Together, the children of the Dragon and the Fairy, are the ancestors of the Vietnamese people…

Ở trên là trích đoạn chương mở đầu của cuốn sách lịch sử VN cho trẻ em mà con La kỳ cạch viết đâu từ hơn năm nay. Nó viết từ Lạc Long Quân đến nỏ thần An Dương Vương đến Trưng Trắc Trưng Nhị, cứ thế đến tận lịch sử VN thời cận và hiện đại. Viết xong bắt mẹ nó đọc. Mẹ nó nghe Âu Cơ đẻ ra cái bọc trăm trứng, từ mỗi quả trứng lại nở ra một human, đã thấy chán vãi ra. Nhưng thấy nó tâm huyết quá, còn có ý định tự vẽ minh họa cho cuốn sách của mình, nên đã hứa bao giờ xong mẹ nó sẽ tài trợ phần in ấn. Gì chứ cứ tâm huyết là mẹ ủng hộ ❤️❤️❤️

Nhà có hai đứa con gái, đứa thì bò ra học Sử, đứa thì chỉ thấy học Địa. Bao nhiêu môn hữu ích hơn thì không học. Con mẹ bảo “Chúng mày chọn học những môn khoa học tự nhiên cho đầu óc học cách suy nghĩ và hành động logic tí đi”. Con mẹ luôn cho rằng mấy môn văn sử địa học cho biết. Chứ đầu óc toàn văn sử địa, não không luyện tư duy logic, lâu ngày sợ thành suy nghĩ và nói năng như người cõi trên.

Xong chuyện tự nhiên lại đi học Sử của con La nói sang chuyện học Địa của con Na. Con Na học lớp 11, cả chục môn môn nào cũng trong tình trạng lởm khởm, trừ môn Địa lý. Văn thì ghét viết, Toán Lý Hóa thì học không vào, ngoại ngữ thì mỗi thứ tiếng nói được vài từ, Sinh thì thích đấy nhưng khó quá. Mình không nhắc thì nó đúng kiểu tuổi thơ vui chơi hồn nhiên, không bao giờ đụng tới sách vở. Nhắc ít thì nó giả điếc. Nhắc nhiều thì nó nổi khùng dọa bà càng nhắc tôi càng không học. Lại phải đợi đến tận lúc nó mang điểm kém về, mặt mũi lấm lét, thì mình mới có cớ gào lên. Gào lên thì nó thút thít ngồi vào bàn học. Học được điểm tốt một cái là lại không học nữa, vì điểm tốt rồi thì cần gì phải học nữa. Tình hình học tập trong năm cứ lên xuống như đồ thị sin cos. Hết kiểm tra, hết thi, hết năm, là đầu óc lại quên sạch sẽ. Thật sự chứ cứ nói tới chuyện học của nó là mình sôi cả mề.

P.S: Mẹ dẫn hai chị em đi ăn tối. Con em bảo “we eat good here”. Con chị bảo “mài phải nói là we eat well. Học trường Anh mười mấy năm mà mài nói tiếng Anh thế à”. Con em bảo “nói thế cũng được”. Con chị găng lên “nói thế không được. Mài mà tiếp tục nói tiếng Anh kiểu thế là tao đứng lên tao đi về”. Giá mà một con bớt mọt sách đi một tý, một con chăm học tự giác lên một tý, thì đời mình vất vả bao nhiêu cũng cam lòng. Mình thật.

Ảnh: lười học mải chơi và cãi láo như ranh, nhưng mình đi Kazan về thấy nó đã kịp điền vào lịch của mình như kia ❤️❤️❤️

Saturday, December 13, 2025

Mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình


Cuối tháng 10 mình về Ý, kiểm tra sửa sang nhà cửa, dọn vườn, làm nhà, vừa làm việc của mình vừa quản thợ, cứ quần quật như thế từ sáng tới tối. Tháng 11 quay lại Moskva, tiếp tục không ngẩng mặt lên được. Năm nay mình tổ chức hội chợ từ thiện. Thư xin tài trợ đã gửi đi từ trước khi đi Ý, đến lúc từ Ý về là hàng tài trợ tới tấp gửi đến. Riêng việc nhận hàng, phân loại, định giá bán, chuẩn bị địa điểm, hậu cần, gửi email và tin nhắn quảng cáo sự kiện, đã lấy mất của mình 3 tuần liên tiếp đầu chổng vào đít chổng ra. Đốc thúc những người khác làm một thì phải đốc thúc bản thân mình mười.

Hội chợ thành công. Khách nườm nượp từ sáng tới tối. Hàng tài trợ năm nay nhiều, bán được cũng nhiều, thậm chí nhiều quầy hàng còn bán sạch bách. Số tiền thu về gấp 4 lần một hội chợ thông thường. Hội chợ xong rồi thì lại tiếp tục kiểm hàng, kiểm tiền, rồi phân bổ số tiền thu được cho các tổ chức trước khi bàn giao. Làm mọi việc cho minh bạch logic cũng lấy tiếp của mình thêm 2 tuần nữa.

Thời buổi cấm vận, kinh doanh khó khăn, xin được tài trợ rất khó. Thật sự chứ không có ngài thì chả ai  tài trợ cho cái mặt mình. Tổ chức cho tử tế cũng khó. Đến lúc phân bổ tiền cũng không dễ dàng gì, đụng đâu cũng vướng. Cứ phải lò dò như dẫm trên băng mỏng.

Bạn bảo thôi mày vất vả quá rồi, để chúng tao dẫn mày đi chơi. Thế là cả lũ nhảy lên tàu đi Kazan. 2 ngày vãn cảnh, văn nghệ và ăn uống. Được vui chơi sau khi đã trầy vi tróc vảy hoàn thành trọng trách của mình, là một cảm giác thật nhẹ nhõm sung sướng.

Quay về Moskva một cái là thư mời sự kiện tới tấp gửi đến. Ai cũng phải chạy đua sự kiện trước giáng sinh. Tuy nhiên, người nội trợ đã cảm thấy mình đứng ngoài lề xã hội, không có nghĩa vụ gì phải lao vào vòng xoáy bất tận ấy cả.

Xin kiếu sự kiện ngày 8, bảo tôi vừa từ Kazan về không chuẩn bị kịp.

Xin kiếu sự kiện ngày 9, bảo nhiều người lắm đông lắm loạn lắm.

Xin kiếu sự kiện ngày 10, bảo tao đang lên cơn lười.

Xin kiếu sự kiện ngày 11, 12, 14, bảo tao chả có nghĩa vụ gì phải xuất hiện ở mấy sự kiện ấy cả.

Chỉ còn sự kiện ngày 13 là đang chần chừ. Nhưng dress code của sự kiện lại là màu trắng, trong khi mình chỉ có nhõn cái váy đen. Nhẽ lại kiếu nốt???

Thế là trong khi lũ bạn đang tấp nập váy áo í ới gọi nhau dự hết sự kiện này đến sự kiện khác thì mình nằm khểnh ở nhà hát. Đời có mấy tí mà cứ vất vả mãi, cún béo nhỉ.

P.S con bạn chỉ cách đây ít năm nhà còn rất giàu. Đại loại chồng nó sở hữu một tòa nhà nằm ngay trên quảng trường Đỏ. Sau khi kinh doanh phá sản vì covid và bị lừa mất hết tài sản, chồng nó bắt đầu trầm cảm và nghiện rượu, không đoái hoài gì đến vợ con, kệ mặc nó một mình xoay sở. Nó kể nó có một người bạn khác, kinh doanh phá sản, ngập trong nợ nần, chồng có bồ, bản thân thì phát hiện bị ung thư, tất cả đến cùng một lúc. Người bạn này bảo nó “L, mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình”. Nó bảo mình “Tao phải nuôi con một mình, nhưng nếu cây thánh giá của đời tao chỉ có thế, thì tao vui lòng vác nó”.

Còn mình, thánh giá mình phải vác ngẫm ra có khi là thánh giá events. Mà mình cũng đã đặt được nó xuống.

Xin đời đừng cho thêm cây thánh giá nào nữa. Nói mịe thế cho nhanh.