Saturday, December 29, 2012

San Marco


Mấy hôm trước mình và chàng được mời lên San Marco, một tàu chiến trong hạm đội 4 tàu chiến của NATO đang tuần hành trong khu vực vùng vịnh và biển Đỏ, mang sứ mệnh bảo vệ các con tàu thương mại trong vùng biển nhung nhúc cướp biển Somali. San Marco có 6 tầng, 320 lính thủy, 3 trực thăng, vũ khí thiết bị hiện đại. Trên boong tàu còn có cả một khu ngăn riêng biệt dùng làm nơi giam giữ cướp biển trong trường hợp phải giải chúng về nơi xét xử. Phòng của Đô đốc rất giản dị, đúng là con nhà lính.

Mình và chàng ăn trưa cùng Đô đốc chiến hạm và Tổng tư lệnh, đều là người Ý, và hình như Đô đốc hải quân UAE. Nói hình như vì mình không hỏi rõ chức vụ của ông ta.

Mình vốn không hứng thú với cái gì nhưng lại rất thích tàu thủy và máy bay. Do đó cứ gặp ai thông thạo hai lĩnh vực này là hỏi không ngừng. Hỏi nhiều đến mức hôm sau chồng mình đến đó dự lễ Christmas mass Đô đốc và Tổng tư lệnh còn hỏi “hôm nay vợ ông còn câu hỏi nào nữa không”. Còn chàng thì bảo “hỏi ít thôi không họ lại tưởng em là điệp viên cộng sản”.

Mình rất ấn tượng với Đô đốc chiến hạm N và Tổng tư lệnh E. Cả hai người đều có phong thái rất hào sảng, vui vẻ, lịch sự, nhân từ. Phong thái chỉ có những người có lối sống lành mạnh và tâm hồn lương thiện mới có. Bạn biết đấy, nhiều người quyền chức tiền của rõ lắm mà nhìn mặt trông phát ghê, không biết lắm tiền để làm cái gì.

Đô đốc chiến hạm có đứa con gái 5 tháng tuổi. Ông ấy bảo lúc tôi hoàn thành xong Mission này trở về vào mùa hè thì con gái tôi có lẽ đã biết đi rồi. Tổng tư lệnh có cậu con nuôi người VN, 4 tuổi, tên là Bảo Lộc. Ông ấy mở ảnh cho mình xem. Mặt thằng bé Bảo Lộc giống hệt thằng cu Pax Thiên con nuôi của anh chị Jolie Pitt. Ông ta bảo chị Jolie trả nhiều tiền lắm nên được nhận con nuôi rất nhanh, chứ như vợ chồng ông phải đợi 4 năm mới được nhận thằng bé Bảo Lộc.

Hôm nay thì chiến hạm San Marco đã đang ở ngoài khơi xa. Mình vốn là người lạnh lùng, ít khi ngợi ca, chúc tụng. Lần này là một trong những lần rất hiếm hoi mình nồng nhiệt cám ơn, chúc mừng, chúc chiến hạm có chuyến đi tốt đẹp, và nói rằng hy vọng sẽ có cơ hội gặp lại các ông ở một nơi khác, và cảm thấy hơi sao sao đó khi bước chân xuống khỏi tàu trong tiếng còi chào tạm biệt.

P.S Mình vừa nhận lời làm mẹ đỡ đầu cho một con tàu lớn của Ý. Thực ra là có muốn từ chối cũng chẳng được. Còn cố hỏi chàng “làm chị đỡ đầu được không, chứ bắt làm mẹ đỡ đầu nghe già quá”. Con tàu này được đóng ở Dubai, trị giá khoảng 300tr euro, sẽ hạ thủy và được lai dắt về Ý. Vào tháng 2 lễ cắt băng khánh thành sẽ diễn ra. Tất cả những con tàu đều phải được phụ nữ khánh thành chứ không phải đàn ông. Những con tàu đều được gọi là She. Tên những con tàu phải là tên phụ nữ. Lần đầu tiên một con tàu vào cảng thả neo được gọi là Maiden call.

Wednesday, December 26, 2012

When we were innocent...

Trời, tin miềng gầy gò xấu xí đã lan cả về VN, đến tai cụ già đang ngồi bán xổ số trên vỉa hè. Cụ gọi điện sang tế cho một trận. Cụ già có một nỗi lo sợ triền miên không dứt là con gái đẻ lắm con, ở nhà chồng nuôi, rồi già nua xấu xí lạc hậu cắm cảu chồng nó lại có bồ thì đứt. Khổ quá, người trong cuộc không lo người ngoài cuộc lại cứ lo ngay ngáy là sao là sao.

Thằng bạn học cùng cấp 3, rồi học cùng đại học, mùa đông năm ngoái còn gặp nhau ở Rome rồi rủ nhau sang Bỉ thăm một đứa bạn khác, giờ gặp lại ở Dubai nó la hoảng “trời ơi, sao già thế, sao gầy thế”. So với cái ảnh nó chụp lúc hai đứa đứng trên cầu Luxembourg thì đúng là bây giờ một trời một vực, mà chỉ có gần một năm chứ mấy.

Già, xấu, mặt mũi vêu vao nhìn phát chán. Đã thế tâm trạng lại cũng chẳng được hớn hở như mọi khi mà lại cứ hay buồn man mác kiểu giề. Cộng thêm một số biểu hiện vớ vẩn nữa, thế là miềng bèn đi khám sức khỏe. Bị lấy máu tím cả cánh tay khóc hức hức. Lúc cầm kết quả xét nghiệm mới biết bà bác sĩ rỗi hơi cho mình làm cả xét nghiệm xem có phải tiền mãn kinh hay không. Trời, mình kêu già là già so với tiêu chí của mình thôi, chứ so với y học thì mình sao gọi là già mà phải làm xét nghiệm menopause. Giận quá, không thèm đến bà bác sĩ lo xa vớ vẩn kia nữa.

Tự nhiên hôm nọ mình nảy ra ý định đi cắt tóc. Đúng là lợn lành thành lợn què. Bước vào, nhìn thấy Thị Nở thợ cắt tóc quấn hijab che tóc che cổ kín mít mình khựng lại, chân theo phản xạ quay ngoắt trở ra. Đã là hair stylist mà lại quấn lên quấn xuống thế kia thì còn hy vọng giề. Thế mà nghĩ thế nào lại QUYẾT ĐỊNH ngồi xuống ghế. Đời mình cứ để dòng đời đưa đẩy thì có khi lại đúng, mà cứ tự quyết định cái gì là y như rằng sai. Con thợ cắt tóc làm cho hai nhát xoẹt xoẹt hai bên mang tai. Hai món tóc của mình rơi độp xuống. Kết quả: lúc ở hiệu chúng nó sấy tóc cho cụp vào thì trông mình y hệt một bông hoa lộn ngược, lúc ở nhà mình không biết sấy thì trông mình y hệt chó Nhật. Ôi mình hối hận ngày xưa cứ bảo một thằng bạn cùng lớp có quả đầu bổ ngôi giữa rằng “trông mày như chó Nhật” quá. Cộng thêm, lúc cắt tóc xong hằm hằm đi về, một thằng đi ngang qua nhìn mình lom lom rồi thốt lên “Oh no”. Có khổ thân tôi không trời.

Từ đó đến nay, mình đành cặp hết cả món tóc mái lên. Đầu toàn cặp tăm là cặp tăm. Có hôm, đang đứng trong một event, thấy cái gì đen đen đung đưa ở một bên mặt, cứ tưởng là món tóc vừa rũ xuống nên lấy tay vuốt vuốt vẻ điệu đà, hóa ra là một cái cặp tăm lủng lẳng phải giựt vội ra rồi giấu biến vào túi.

Haiz, bao giờ thì lại xinh đẹp? Có bao giờ xinh đẹp được nữa không nhỉ? Bao giờ thì mặt hết mụn trứng cá nhỉ? À, đi chơi cùng thằng bạn mấy hôm, nó bảo “ấy có biết tớ nhận ra một điều thay đổi khi đi với ấy là gì không, ở Ý, ở Bỉ, đàn ông nhìn ấy rất nhiều, thế mà ở Dubai chẳng ai nhìn ấy hết”. Hic.

 Quả báo mình hay ám ảnh bởi sắc đẹp, giờ mình bị con Anna hỏi leo lẻo suốt ngày “An na có shinh đẹp hông mamma?”. Mỗi ngày riêng mặc váy xinh đẹp, đi giày xinh đẹp, cặp tóc xinh đẹp cho nó không thôi cũng đủ hết hơi vì chị gái sáng thay một bộ, chiều thay một bộ, tối lại thay bộ khác.

Sunday, December 23, 2012

24/12/2012


Hơn tháng trước mẹ nảy ra ý định cho em tập bỏ bỉm. Tất cả mọi thứ làm rất đúng trình tự, ngôn từ rất líu lo quán triệt, thậm chí ngồi lên bồn cầu cứng còn kêu “em đau đít” khiến mẹ phải lập tức lon ton chạy đi mua cái lót bồn cầu dành cho trẻ em mang về phục vụ em. Cái lót bồn cầu rất êm, hoa hoét sặc sỡ, em thích lắm. Đến lúc phải đi đái, em trèo lên bồn cầu ngồi đàng hoàng. Trèo xuống lấy giấy lau rồi kéo quần rất đàng hoàng đúng trình tự. Mỗi tội ra đến ngoài rồi mới đái. Mà em lại đái thế này: em tiến thẳng tới chân bàn, chân ghế, ghếch một cái chân béo lên đái tồ tồ. Mẹ trở tay không kịp, đành để em làm cho một vũng nước vàng vàng chảy ngoằn ngoèo trên sàn gạch.

Một buổi sáng em tè bậy hai bãi như thế thì mẹ nổi cáu “Anna, tại sao mẹ đã dặn phải đi pee pee và poo poo trong nhà vệ sinh mà con vẫn pee pee poo poo ra quần? Có muốn bị tét đít không hả?”. Thấy mẹ cáu em chạy tới, chân đi hai hàng vì quần ướt, vạch mặt mẹ ra hôn rối rít không cho mẹ nói tiếp câu nào. Sau đó, phần còn lại của buổi sáng em đã tự chế ra một bài hát chỉ toàn pee pee poo poo ngồi hát nghêu ngao một mình.

Một lần khác, mẹ ngồi chờ con đái. Con chả đái cho, cứ ngồi hát líu lo. Chờ mãi mẹ mệt quá gác cả cằm lên bồn cầu, mắt nhìn chong chong vào cái bướm xinh. Mong con đái hơn mong mẹ về chợ thế mà mãi chẳng thấy tí nước nào chảy ra. Một lúc sau, con gái tụt xuống, lấy giấy lau xong, mẹ chỉ chỉ ngón tay cảnh cáo “bé ra ngoài kia mà đái ướt cái quần này là mẹ tét đít bé nhé”. Con gái bẻ ngón tay mẹ đang chỉ chỉ xuống, mặt cười cười láu lỉnh. Mẹ lại giơ ngón tay cảnh cáo lại, bé chu mỏ hôn luôn vào đầu ngón tay đang chỉ chỉ của mẹ. Cái mỏ móm, chu ra thì chỉ toàn thấy cái môi tròn tròn mềm mềm, chả thấy răng đâu cả. Thế thì chỉ còn nước phì cười chứ cảnh cáo tiếp làm sao.

Sau mấy tuần đánh vật, nhà cửa khai mù, mẹ đành đầu hàng. Cái lót bồn cầu bị con gái biến thành phao bơi, đến giờ đi tắm là tự lấy ra khoác quanh người, lội tung tăng trong bồn nước. Con gái tuy mồm miệng tía lia nhưng chỉ được cái mồm miệng đỡ chân tay là giỏi. Bọn Lê La vài tháng tuổi đã tự cầm chai sữa uống, 2 tuổi là bỏ bỉm. Đây con gái mẹ hơn 2 tuổi, bỉm không bỏ được đã đành mà chai sữa cũng chẳng tự cầm. Mẹ cứ nhét chai sữa vào tay con là con nhét trở lại vào tay mẹ “mamma cầm cho Na đi”, nói đoạn hai cái tay béo múp bắt đầu vươn ra sờ soạng cấu véo mẹ khắp nơi, xoắn tí, bóp cánh tay, sờ mũi, sờ răng, sờ rốn, chọc ngón tay vào mũi, kéo tóc, xoắn xoắn chỗ da thừa nhăn nheo ở khuỷu tay mẹ, trong khi mồm nút nút sữa vẻ rất câu giờ.

Buổi sáng, mẹ ôm con gái vào lòng “Hơn hai năm trước, em bé đúng bằng con búp bê này này, giờ thì em đã lớn và cãi giả nhoay nhoáy thế này đây”. Con gái nằm tròn xoe trong lòng mẹ, mắt vừa liếc vừa chớp vừa nguýt và mồm thì hát liến thoắng. Hôm qua mẹ đang dỗ cho ngủ trưa còn hỏi mẹ “mamma, mamma thương Anna lắm đúng không mamma?”. Mẹ bảo “ừ, hơn mức cần thiết, vì nhiều lúc con rất xứng đáng bị tét vào đít”. Nói thế xong mẹ lại bị em lườm.

Hôm nọ mẹ bảo “em là diễm phúc của mẹ” thì hôm sau đã được nghe cái mồm móm liến thoắng “mamma là chiễm phúc của Ang na”. Thế nên em hư thế chứ hư nữa mẹ vẫn vui lòng em ạ.
Merry Christmas to All!

Saturday, December 15, 2012

Vườn đầy hoa và nhà đầy trẻ con

Sáng thứ sáu mình dậy sớm, hò cả chú lái xe dậy sớm, để đi ra vườn ươm ngoài thành phố mua cây, để chàng ở nhà đánh vật cho bọn trẻ con ăn sáng một mình. Vác về một mớ cây cối chum vại lỉnh kỉnh. Hết tiền phải gọi điện cho chồng cầu cứu. Chồng phải chạy ra ngân hàng gần đó đổi tiền cho con vợ Thị Nở.

Đến tối, tiệc ăn tối, chồng than với ông ngồi cạnh “nó mang về nhà 8 cây hoa giấy to”. Vợ bất bình “anh yêu, thế là không trung thực, chỉ có 6 cây chứ 8 đâu mà 8”.

Vấn đề là cây cối kiểu này lúc mua ở hàng thì thấy long lanh, hoa hoét rộn ràng lắm, nhưng về đến tay mình thì thể nào cũng không ngoẻo sớm thì ngoẻo muộn. Đến sống dai như hoa lan vào tay mình còn nghoẻo nữa là. Tại hôm nọ tự dưng mình nổi hứng lại bê mấy chậu lan ra tắm nắng vì nhớ đọc ở đâu đó là hoa lan thường sống trên triền núi nắng gió và không cần nước. Ai ngờ mấy chậu lan đó là lan trồng trong nhà, phơi nắng hôm trước hôm sau ngoẻo luôn.

Để đề phòng bàn tay cô cám thì mình hầu như chỉ mua hoa giấy là loại hoa không cần chăm bón gì, thậm chí không cần cả tưới nước. By the way bụi rau mùi mình trồng ngoài vườn ngoẻo hết rồi, nằm bẹp dí dính cả xuống đất.

Mấy khóm hạt hoa gì đó mình nhờ chị giúp việc gieo, được chục ngày thì nảy mầm, chưa kịp hoan hỉ thì bị bọn chim đã kéo đến ăn trụi thui lủi.

Nổi hứng vườn tược cho vui thế thôi chứ thực ra bên này làm gì có đất, toàn cát là cát, đến trồng cỏ còn khó nói gì đến trồng cái khác. Muốn trồng trọt tử tế thì phải mua đất về trộn lên trộn xuống. Hôm nọ mình đến nhà một cô người quen, đang líu lo trầm trồ khen vườn rau xanh non mỡ màng của cô ấy, thì chợt thấy dưới một chiếc lá to to thu lu một bãi phân nho nhỏ. Mình im bặt, lảng mất. Chắc chắn là phân mèo vì khu này rất lắm mèo hoang. Mèo hoang gào rú suốt đêm, cộng thêm tiếng gà gáy, cộng thêm tiếng chim hót, cộng cả tiếng kinh cầu, nói chung đêm ngày đều rất náo nhiệt.

Lại quay trở về vụ phát hiện có bãi phân dưới luống rau, mình tịt luôn ý định trồng rau trong vườn. Thôi, trở về với hoa giấy, tiện cả đôi đường. Chắc lũ mèo hoang cũng chẳng nỡ lòng nào mà ra ị vào hoa giấy của mình.

Nhiều khi muốn nho nhã mà đời cũng chẳng cho ta nho nhã ý chứ.

PS: từ hôm chị hàng xóm nhà kế bên vác thằng con hơn 1 tuổi sang khiếu nại nhà hàng xóm nhà đối diện rằng gà nhà chị gáy suốt đêm ngày con tôi không ngủ được, thì không thấy con gà ấy gáy nữa. Không hiểu hàng xóm nhà ta đã làm cái chuồng kín hơn, hay mang con gà đi chỗ khác, hay thịt nó mất rồi?

Wednesday, December 12, 2012

12/12/2012


Sáng dậy, giở lịch thấy buổi sáng trống trơn. Ngày âm u, se lạnh, rất nhiều gió thổi. Tự dưng thấy chân tay thừa thãi. Vội vã khổ sở quen rồi giờ sung sướng nhàn nhã là không chịu nổi đây mà.

Thế là bèn đi mua hoa. Lang thang ở chợ cây cảnh, gọi điện cho chồng rối rít “anh yêu, I am in love with hai cái chum màu xanh, để trong vườn nhà mình rất hợp anh ạ. Nhưng mà nó hơi đắt anh ạ, thực ra là nó rất đắt anh ạ. Thế mấy hôm nữa em sẽ đi chợ hoa ngoại ô, nếu tìm được cái chum tương tự nhưng rẻ hơn thì mua, còn nếu không em e sẽ phải quay lại đây mua hai cái chum này thôi anh ạ”. Chồng ngán ngẩm “chum to thế lúc mình rời Dubai sẽ không thể mang theo được”. “Ô sao anh lại nói thế, sao anh lại có thể nói như thế được nhỉ. Em sẽ mang theo chứ, nhất định em sẽ mang theo. Ôi, hai cái chum yêu dấu của em, em sẽ để giường tủ bàn ghế lại và mang hai cái chum theo”. Chồng đầu hàng. Con vợ tính tình thất thường đỏng đảnh dạo này cứ bảo vào mall là phản đối kịch liệt, và chỉ lang thang chim cá lá bướm. Lần này nó tha về một loạt rau thơm, để lỉnh kỉnh ở góc vườn, các loại chai lọ vại để cắm hoa, một cái nhà bằng gỗ màu xanh cho chim đến ở, và mấy chục bông cúc vàng rực rỡ.

Càng ngày càng sống thu mình nội tâm hơn, thế có chết dở không cơ.

Về nhà. Chính ngọ. Con gà trống bên nhà hàng xóm phía trước mặt lại đang gáy thảm thiết.

Và đàn gà mái nhà hàng xóm phía đằng sau cũng đang tục tục ầm ĩ.

Chị hàng xóm nhà bên cạnh đang dọa sẽ đi khiếu nại nhà đằng trước vì gà gáy không ngủ được.

Sunday, December 9, 2012

Màu áo thiên thanh thơ ngây ngày lào


Đến 9h sáng thì mình đã làm xong những việc sau: cho Anna ăn lúc 5h30, mặc quần áo cho Lê La Na và cho cả 3 đứa xuống nhà ăn sáng, kiểm tra sách vở, đánh răng rửa mặt rồi gửi đi học cùng chị giúp việc, chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cho ngài, chuẩn bị bữa trưa cho Anna, dọn dẹp bếp sạch sẽ, trồng xong bụi rau mùi ngoài vườn, và cho Anna ăn chai sữa giữa buổi.

Hôm nọ đi chợ thấy bó mùi tươi còn nguyên rễ và rất thơm, bèn mua về định trồng lấy một bụi mùi già để tết tắm cho thơm. Cứ ngửi thấy rau mùi là thấy tết. Quên không dặn một cái, chị bếp cho luôn bó mùi vào trong tủ lạnh. Chẳng biết trồng kiểu này nó có lên không nhỉ, hay phải gieo hạt?

Xong rồi cong đít chạy lên nhà mặc quần áo để đến một buổi liên hoan. Ngồi chưa ấm chỗ lại phải cong đít chạy đến một meeting khác. Mình đến nơi vừa vặn giờ meeting kết thúc và giờ ăn trưa bắt đầu. Meeting này tháng trước mình không đến được vì bận. Thế nên giờ mọi người bàn chuyện gì mình cũng ngồi ù ù cạc cạc như vịt nghe sấm. Ngại không chịu được. Chị chủ tọa bảo “Chúng ta phải tìm cách gây quỹ cho buổi gala từ thiện. Các chị có biết một bức tranh bình thường nhờ có bàn chân của David Beckham dẫm vào mà bán được hơn 200k usd không?”. Mình bảo “hay chúng ta cứ mua một bức tranh nào đó và bảo one of our husbands dẫm lên rồi mang đi đấu giá sau khi đề vào đó dòng chữ with love from His Excellency CG…?”. Cử tọa cười ồ, chị chủ tọa nhăn mặt. Xin lỗi mình chẳng muốn phá đám nhưng miẹ cái đứa nào ngu si bỏ từng ấy tiền mua bức tranh thổ tả lại còn bị một thằng thổ tả dẫm lên thế nhỉ. Ăn trưa xong lại chạy té về nhà thay quần áo để chuẩn bị đi một event tối. Đấy là phút chót đã hủy một cuộc hẹn lúc 4h chiều.
Event tối là Liên hoan phim quốc tế Dubai, screening Life of Pi, sau đó là party trên bãi biển và bắn pháo hoa. Tại con bạn cứ rồ lên là có Cate Blanchett, thấy mình chẳng nói gì thì nó lại ỉ eo là sẽ có mặt Tom Cruise để dụ mình đến. Chẳng phải mình hâm mộ gì Tom Cruise mà mình tò mò muốn biết xem cậu ta thấp đến mức độ nào ngoài đời thực, chứ trên phim ảnh dùng nhiều xảo thuật đánh bóng hình ảnh, không tin được. Thế nên thấy nó bảo Tom Cruise một cái là mình gật gù. Cuối cùng chẳng thấy Tom Cruise đâu cả, đúng là treo đầu dê bán thịt chó. Mình party tí rồi về, chẳng ăn uống nhảy nhót gì, thế mà về đến nhà cũng đã 1h30 sáng. Con gà bên hàng xóm lại đang gáy te te. Hóa ra nó gáy cả tối cả sáng. Thay quần áo, tẩy trang, cho Anna ăn chai sữa xong, hơn 2h sáng mới được đi ngủ. Tất nhiên sáng hôm sau 5h30 chị gái Anna đã thức dậy đòi chai sữa nữa rồi.

Giờ phải đi ăn trưa. May quá tối nay không có event gì, sẽ được đi ngủ từ 9h tối. Like like like.

Thursday, December 6, 2012

6/12/2012


Chuyển nhà liên tục thế này đến khổ, mà khổ nhất là chuyện tìm bác sĩ và cập nhật lịch tiêm phòng cho Lê La Na. Mỗi nơi có một chính sách tiêm phòng mỗi khác, tức là lịch tiêm khác nhau, danh sách những loại vaccine cũng khác. Ví dụ, ở Mỹ thì trẻ em phải tiêm phòng viêm gan A, đang tiêm dở thì phải về Ý. về Ý chính phủ lại bảo không tiêm, thế là bỏ không tiêm tiếp nữa. Ai ngờ sang Dubai chính phủ lại bắt tiêm. Mũi đầu tiên đã tiêm từ hơn 2 năm trước, tức là hết tác dụng, nên giờ không thể tiêm nhắc lại mà lại phải tiêm lại từ đầu vv và vv.

Xong rồi ở Mỹ thì sổ tiêm phòng khác. Về Ý không có sổ tiêm phòng mà lại là một tờ giấy toen hoẻn. Riêng chuyện transfer từ kiểu Mỹ sang kiểu Ý cũng đủ làm cho mình tóe phở. Xong rồi sang đây lại kiểu Dubai, bác sĩ ở Dubai nhìn thấy tờ của Ý thì chịu chết, mà đọc tờ của Mỹ cũng toét mắt vì chữ viết lít nhít.

Thế nên hôm nọ mình mới phải ngồi gần 3 tiếng với bác sĩ mới của Lê La Na để lập lại từ đầu lịch tiêm phòng. Thiếu mũi nào, chậm mũi nào, phải lên lịch tiêm cho đủ. Lập xong, đặt hẹn tiêm cho 6 tháng tới xong, mình thở phào nhẹ nhõm, từ giờ cứ thế mà làm ko phải lo thiếu gì thừa gì nữa.

Thế mà hôm qua là ngày tiêm phòng lao của cả 3 đứa và mình đã quên tiệt. Cứ rời quyển sổ tay ghi chép các cuộc hẹn trong ngày ra là thể nào cũng phải quên vài cuộc. Toàn bộ lịch tiêm phải thay đổi lại từ đầu vì mũi nọ phải cách mũi kia một khoảng thời gian nhất định chứ ko phải thích tiêm lúc nào là tiêm được lúc ấy. Mình khóc ra tiếng mán.

Dạo này thời gian ngủ quá ít nên chắc đầu óc bị đơ đơ. Một buổi đi chợ 90 phút thì tổng cộng phải đến 45 phút chạy ngược chạy xuôi tìm xe hàng vì không nhớ để chỗ nào. Tối nào cũng nửa đêm mới về tới nhà, tẩy trang rửa ráy thay quần áo rồi cho con Anna ăn sữa, không bao giờ đi ngủ được trước 1h đêm. Buổi sáng thì kiểu gì 6h là lũ giặc cũng đã tỉnh như sáo gọi mẹ eo éo. Chưa kể tiếng hát từ nhà thờ gọi người đạo Hồi đi cầu nguyện buổi sáng, 5h30 sáng là thấy ư ử. Một ngày họ cầu nguyện hình như 6 lần, tức là ngày 6 lần mình nghe tiếng ư ử, quá loa phường. Không biết có cầu được ước thấy không mà cầu nguyện khỏe thế nhỉ.

Lại thêm chuyện nữa. Căn biệt thự đối diện bỏ không từ lâu tự nhiên tuần vừa rồi có người bắt đầu vào ở. Vào ở không thì không sao nhưng họ lại nuôi gà. Không nuôi gà mái lấy trứng cho có lợi mà lại nuôi gà trống. Mình đang ngủ say sưa nghe tiếng è é e e thì ngồi bật dậy tim đập thình thịch. Tưởng là cái giọng chua loét của con Lila gọi mẹ, mình ba chân bốn cẳng chạy sang vì sợ nó bù lu bù loa thế thì hai đứa kia cũng dậy nốt rồi khóc cho om nhà. Chạy sang, 3 giặc cỏ vẫn ngủ rất ngon lành, chăn chiếu đạp lung tung. Mình bần thần quay về phòng, ngồi một lúc mới nhận ra tiếng gà gáy. 4h57 phút sáng có đau diều tôi không. Từ đó đến nay sáng tinh mơ nào nó cũng gáy như vậy. Nó gáy chán chê xong thì đến lượt nhà thờ hát ông ổng gọi người đi cầu nguyện, nhà thờ hát chán chê xong thì đến lượt không Lê thì La thì Na gọi xoe xóe.

Được ngủ ít quá mặt mình càng ngày càng giống hình tam giác.

Thursday, November 29, 2012

7 vòng tới trái tim người


Tối nọ, ở một buổi ăn tối bàn tròn, có một ánh mắt nhìn mình đăm đắm từ phía bên kia của ngọn nến. Gặp ở đâu ánh mắt ấy cũng nhìn mình như thế, trên bàn tiệc, trong nhà hát, giữa party đông người.

Ánh mắt làm mình nhớ tới anh. Cũng một buổi ăn tối bàn tròn. Thời gian phải dài dặc là bao nhiêu? Anh ngồi ở bàn bên cạnh, giữa những cô gái son phấn váy áo lộng lẫy. Chẳng thấy anh ăn, cũng không thấy nói chuyện, chỉ chống tay lên bàn nhìn mình suốt buổi. Sau này anh bảo “anh thích em phát điên, nếu không anh đã không nhìn em như vậy. Come on, đừng nói là em không biết”. Mình bảo “em biết, nhưng em chẳng nghĩ gì cả. Everybody looks at everybody else anyway”. Mình biết ngay từ lúc mới đến, khi đang bước xuống những bậc thang và nhận ra một ánh mắt hun hút từ phía cuối vườn. Anh đã đứng tách hẳn khỏi đám bạn, và cứ đứng nhìn như thế. Nhưng mình kiêu, tảng lờ xoay lưng chống nạnh nói chuyện với người khác. Anh là một trong số những người mình nghĩ sẽ chẳng bao giờ chiếu cố tới, nhưng cuối cùng hóa ra lại không phải thế. Trên đời có nhiều người nguy hiểm hơn vẻ ngoài của họ rất nhiều.

Hồi đó mình mất bao lâu để quên? Mình nhớ là lâu lắm. Đủ bốn mùa, mình vẫn còn nhớ anh. Anh thì đã quên mình từ trước đó. Nhưng lâu lắc sau, lúc lòng mình đã nguôi, thì anh lại nhắn “em yêu, anh sẽ nhớ mãi mãi những kỷ niệm của chúng mình”.

Cầu cũ. Chiều đang xuống dần. Anh đi như chạy từ đầu kia lại. Mình chạy ào vào vòng tay anh, vừa giữ tóc, vừa giữ váy. Váy hoa mùa hè. Ngày rất nhiều gió. Anh ghì chặt mình vào ngực “You look gorgeous”. Mình ngẩng lên, cười khúc khích. Mắt anh đầy hoàng hôn. Mẹ anh bảo “chạy như điên chỉ để gặp nhau vài phút thế để làm gì?”. Anh bảo “con yêu cô ấy”.

Anh làm cho mình nhớ, rồi mình…lại phải tự quên.

Anh lúc nào cũng thế, bạc bẽo, đa tình, bồng bột, mãi là đứa trẻ không chịu lớn. Nhưng nghĩ về anh, tim mình lúc nào cũng tràn ngập một cảm giác rất đỗi dịu dàng.

Những người đã từng yêu nhau, thì làm sao mà ghét nhau được nhỉ, dẫu rằng bạc bẽo?

P.S: Mẹ anh không thích mình. Bà có lẽ không muốn con trai bà phải đau khổ, với bà đó là một sự đau khổ nhìn thấy trước.

Viết cho ngày cuối cùng của tháng 11. Sa mạc mưa. Đã nghe rét mướt luồn trong gió. And it’s hard to hold a candle in the cold November rain.
http://www.youtube.com/watch?v=8SbUC-UaAxE

Wednesday, November 28, 2012

Haiz


Bà Nuôi về VN chơi hai tuần. Hôm qua vừa gọi điện sang khóc nức nở “cô ơi tôi không sang được nữa, thằng con trai tôi nó ốm quá, nhập viện mấy tuần rồi, mà chắc là nó không sống được, tôi không đành lòng bỏ nó ở nhà mà sang với bọn trẻ con. Tôi nhớ bọn trẻ con tôi khóc suốt ngày cô ạ. Cô cho tôi ở nhà tôi lo cho nó, khi nào xong xuôi cô lại bảo lãnh cho tôi sang”.

Mình bảo “Giờ cậu ấy ốm nặng thế cô sang đây làm sao mà yên tâm được Thôi cô cứ ở nhà lo chăm sóc cậu ấy, bao giờ mọi việc ổn rồi thì tính sau”.

Đặt máy, thấy lòng hơi sao sao đó. Dù sao ở cùng cụ Nuôi cũng lâu, cũng cảm thấy gắn bó, cũng thương cụ ấy. Nhưng về mặt lâu dài thì thế này tốt hơn. Có bà Nuôi mình cũng đỡ nhiều việc nhưng cũng khổ thêm rất nhiều việc. Giờ mình bận rộn quá, rất cần những người giúp mình đắc lực mà mình không phải làm gì để giúp đỡ lại họ, tỉ như mua thuốc hộ, tìm toilet hộ, nạp điện thoại hộ, bấm điện thoại hộ, phiên dịch hộ, gọi đồ ăn hộ, và chạy cuống lên đi tìm khi cụ lạc vv và vv. Nói đơn giản như mỗi cái việc cụ về VN chơi thôi mình cũng chạy tướt bơ, đi rút tiền mặt rồi ra phòng vé mua vé đúng ngày cụ thích vì nếu mua trên mạng dùng thẻ tín dụng của mình thì sân bay nó sẽ không cho cụ lên máy bay, mang vé về giao tận tay, 5h sáng cùng lái xe ra tận sân bay check in, đưa cụ vào, nhờ vả hết người này đến người khác chỉ đường cho cụ, đứng ở ngoài chờ cụ vào đến tận cửa ra máy bay rồi mới lên xe về. Giờ cụ không sang nữa mình lại phải ra phòng vé xin hủy vé. Vé hủy một nơi, tiền nhận một nẻo, phải đi đi về về mấy cuộc, chưa kể bị nó phạt mất mấy trăm tiền hủy vé phút chót. Cụ Nuôi bước chân đi một bước thì mình phải chạy 10 bước lo việc hậu cần chứ có đơn giản đâu.

Chỉ thương một chị giúp việc mới. Mình nhận chị ta vào làm vì nghĩ rằng bà N và chị ta cộng lại thì cũng bằng một người giỏi việc. Giờ bà Nuôi tự dưng không sang nữa, mọi sắp xếp bị đảo lộn, mình chị kia không thể xoay được việc mình giao vì hơi chậm chạp và thỉnh thoảng lại đãng trí. Chị ta góa chồng, có 4 đứa con. Mình chắc phải hứa sẽ giúp chị ta tìm việc mới rồi mới cho nghỉ chỗ mình.

Cậu lái xe Sunil cũng đã tìm được việc mới. Cậu ta không làm cho mình nữa nhưng chưa có chỗ ở nên mình vẫn cho ở nhờ ở dãy nhà đằng sau. Cậu ta vẫn có tiết mục ngồi như phỗng trong phòng trong bóng tối nhập nhoạng. Có lẽ cậu ta ngồi thiền cũng nên vì thấy có vẻ ngoan đạo. Sáng nào vào xe cũng phải cài số tiến, tiến xe lên phía trước một chút mặc dù mũi xe đã gần dính sát tường, vái một cái, rồi mới lái đi đâu thì lái.

Hồi chị giúp việc cũ N mới vào làm, buổi sáng mình dậy, hốt hoảng ngửi thấy mùi cháy. Chạy khắp nhà, ngửi khắp nơi mà tìm không ra nguyên nhân. Cuối cùng vào bếp tìm lại mới nhìn thấy một thẻ hương cắm trên nửa củ khoai tây, khói nghi ngút. Hóa ra là chị giúp việc theo đạo Phật sáng nào cũng phải làm một mẻ hương như thế cho thành kính.

Mấy tuần nữa cậu lái xe người Bangladesh sẽ bắt đầu làm việc. Cậu này thì giỏi tiếng Anh, thông thuộc phố xá, rất có kinh nghiệm lái xe cho dân ngoại giao. Mỗi tội mắc bệnh nói nhiều và nghe nói tới Bangladesh một cái cô E và cô M so vai lè lưỡi chân tay bủn rủn. Không biết rồi có sống chung được với nhau không đây.
Haiz, rất chi là long đong vụ giúp việc nhá.

Tuesday, November 27, 2012

27/11/2012


Sáng nay ra siêu thị tìm mua áo phông cho Lê La. Ngày mai trường Lê La xếp cờ người, cờ UAE xanh đỏ trắng đen. Lê La bị phân công mặc màu xanh. Khéo thế chứ, màu xanh lá cây là màu Lê La Na mặc xấu nhất, đứa thì xanh như đít nhái đứa thì đen kịt đi.

Cậu nhân viên siêu thị hướng dẫn cho mình xong thì lại còn hỏi với một câu “chị ơi tôi nói với chị một điều được không?”. Mình quay lại “anh cứ nói đi”. “Chị có đôi mắt rất đẹp”. Trông điệu bộ cậu ta rụt rè và chân thành đến mức mình phải phì cười “ô, cám ơn anh, thế mà tôi chẳng biết gì hết”.

Từ siêu thị lái xe vội vã đến trường thay quần áo cho con gái học bơi. Trời bắt đầu trở lạnh. Mẹ đứng ngoài nhìn con run như giẽ mà xót ruột. Mấy lần định vào lôi ra, học thì học chẳng học thì đừng, ở nhà với mẹ, nhưng lại phải kìm chế vì bơi là một kỹ năng trẻ con nhất định phải học.

Chở con gái về nhà, ăn trưa vội vàng rồi lại đi đón ông con trai vừa đá bóng xong. Mặt mũi đỏ gay, nhễ nhại, kính trễ xuống nửa mũi. Lúc nãy đến trường đón La, vừa lớ ngớ bước vào cổng trường tự dưng thấy có ai đúng theo nghĩa đen là vồ lấy mình từ phía sau, làm mình chúi nhủi ra đằng trước. Là ông con trai đang đá bóng với bạn ngoài sân trường giờ ra chơi, thấy mẹ thì mừng quá chạy nhào ra ôm. Đá bóng trong giờ học, đá bóng cả sau giờ học, về nhà lại vác bóng sang nhà hàng xóm rủ đá tiếp, thế mà vẫn đang xin mẹ cho đi đá bóng thêm nữa thì không biết sự nghiệp học hành sẽ ra sao. À nói chuyện này lại nhớ ra, tháng trước mình ăn tối cùng một danh thủ bóng đá, C. Anh C này nhìn trên TV thì thấy cũng đẹp trai, thế mà gặp ở ngoài đời thấy thật là cục mịch, trông chả hấp dẫn gì cả. Ngồi nói chuyện mới biết hóa ra con trai cậu ta học cùng lớp tiếng Ý với con trai mình.

Đón con trai về nhà xong mệt quá định đi ngủ một lúc tối còn đi event, đang chuẩn bị thiu thiu ngủ thì nghe tiếng con Anna khóc toáng lên. Trên đời khổ nhất là vừa thiu thiu ngủ thì bị đánh thức dậy. Con ranh bắt mẹ cho uống sữa, xong lại còn hỏi “mamma có thương Anna không?”. Mẹ bảo “có con gái ạ, mẹ thương con lắm, nhiều hơn mức cần thiết, vì nhiều lúc con rất hư đáng bị đánh vào đít”. Con ranh nghe xong mắt liếc toàn lòng trắng là lòng trắng.

Giờ thì rất đau đầu mà lại phải chuẩn bị đi tiệc tối. Private event với nhà thiết kế Tory Burch, sau đó là đến big party của chủ một tập đoàn kinh doanh lớn. Mình chẳng muốn đi tí nào vì mình có dùng đồ của Tory Burch bao giờ đâu, nhưng họ mời đi mời lại, từ chối không tiện. Chẳng biết mặc gì. Hôm nọ đi dự một buổi ăn tối của Gucci. Giấy mời rất oái oăm: sit down dinner nhưng lại có sports event. Hôm đó là giải đua ngựa do Gucci tài trợ. Thực khách vừa ăn vừa xem ngựa từng con một nhảy qua xà. Mình nghĩ mãi cuối cùng mặc váy dài đến chân, màu đen, tay dài, vừa vào đến cửa thì phải bật ra một tiếng than thở “anh ơi em mặc cái váy này không phù hợp rồi”. Buổi ăn tối ngoài trời, mình nóng gần chết với cái váy khỉ gió.

Tối nay mặc gì đây. Ngày nào cũng phải nghĩ những chuyện này, đến mệt.
Tôi chỉ có một mong muốn, mong muốn tột bậc, là được mặc áo phông cũ ngủ một giấc 10 tiếng không bị ai đánh thức dậy.

Sunday, November 25, 2012

25/11/2012


Tự dưng hôm nọ nghĩ thế nào lại mò vào xem Twilight, chắc tại thấy mình tụt hậu quá nên định cập nhật một quả. Xem được hơn nửa tiếng chịu hết nổi, đứng lên, lom khom đi ra, cút thẳng không ngoái đầu lại. Phim mới chả phọt, nhảm nhí không thể nhảm nhí hơn.

Hình như từ hồi mình lấy chồng tới giờ tình hình phim ảnh của mình trở nên vô cùng không thuận lợi. Thứ nhất toàn xem phải phim chán, thứ hai phim hay phim chán gì thì ông chồng mình cũng ngủ gật giữa chừng. Ngủ ở nhà thì thôi ông cứ việc ngủ, mình xem một mình, đây giữa rạp ông cũng vẫn ngủ như thường, vô tư thế là cùng. Hôm đó hai vợ chồng đi xem phim 3D, 4D gì đó. Mang tiếng ông năn nỉ mình đi, không đi thì ông càu nhàu vợ gì mà cứ “lối mòn”, thế mà ông gối đầu lên vai mình ngáy khò khò rất đều đặn từ đầu đến cuối, chỉ choàng dậy hốt hoảng nhìn quanh có đúng 2 lần. Đã thế  lúc ngủ còn không tháo kính 3D ra cho mình nhờ, cả buổi kính 3D của ông cứ chọc chọc vào má mình. Sau vụ đó ông rủ xem phim lần nào là mình chối phắt lần đấy. Chả dây với ông nữa.

Gần đây ông năn nỉ mình đi xem 007 với ông, ông cam đoan sẽ không ngủ gật. 007 là thể loại phim anh hùng cứu mỹ nhân ông ưa thích chứ mình thì chẳng mặn mà gì lắm. Ông không ngủ gật thật nhưng chẳng ngờ được tập 007 quá tệ, có khi tệ nhất từ trước tới nay. Phim với ảnh gì mà chẳng có cốt truyện, chỉ có anh Daniel Craig mặt mũi nhem nhuốc, đánh nhau ì xèo, đấm đá túi bụi, phi lên phi xuống, vô lý đùng đùng.

Hồi mình gặp lại một cậu bạn ngày xưa làm phim cùng, hôm đó đoàn phim của nó đang làm phim tại East Village, NYC. Nó bảo “Zack chuyển lĩnh vực rồi, không làm phim quảng cáo nữa. Giờ nổi tiếng ở Hollywood lắm”. Zack là Zachary Snyder, ngày xưa hồi mình làm chung phim với cậu ta ở Hà nội thì cậu ta chỉ nổi tiếng trong lĩnh vực đạo diễn phim quảng cáo. Hồi làm phim đó vui lắm. Ba nhân vật quyền lực nhất đoàn là cậu đạo diễn Zack có khuôn mặt điển trai, cậu trợ lý đạo diễn thứ nhất, và cậu nhà sản xuất mặt lúc nào cũng khó đăm đăm khiến bọn nhân viên sợ mất vía, có biệt danh (và rất tự hào với cái biệt danh đó) là Ice. Mình cho rằng cậu Ice rất tự hào với cái biệt danh của bản thân vì lần đầu gặp mặt cậu ta bảo mình “tên tôi là… nhưng mọi người gọi tôi là Ice”, cộng thêm cậu ta cố tình không bao giờ cười chắc để cho xứng với biệt danh đó. 3 cậu quyền lực thì quyền lực nhưng bé con con lúc nào cũng đi dính với nhau như sam. Cậu nhà sản xuất sưu tập tiền cổ. Nhờ được một anh trong tổ đạo cụ dẫn đi mua tiền cổ về, cậu ta bày hết cả xấp tiền cổ ra trên bàn rồi ngồi ngắm nghía mê mẩn, lật qua lật lại. Mình đi tới, cậu ta ngẩng lên “đẹp không, G? đẹp như em vậy”. Mình ngó vào, mấy tờ bạc Đông Dương có hình mấy bà đội nón chổng mông cấy lúa, thế mà nó bảo đẹp như mình. Giận quá “Should I thank you?”.

Hồi lâu lâu, tình cờ trên một chuyến bay mình nhìn thấy phim do cậu Zack làm, thế là hăm hở click vào xem thử. Phim mới chả phọt, cổ trang photoshop, diễn viên mặt mũi bo đì nét căng nửa người nửa số, xem không quá được 3 phút thì mình chuyển kênh xem hoạt hình cho lành.

Thôi giờ có tối nào rảnh rỗi chỉ đắp chăn nằm nhà xem phim cũ, không bén mảng đến cinema làm gì nữa cho tẽn tò.

Tuesday, November 20, 2012

Miễn là hạnh phúc


Ngày xưa anh thích tôi khủng khiếp. Ngay lần đầu tiên đi uống nước với tôi về, đứng ở đầu ngõ nhà tôi anh đã bảo “Anh cứ nghĩ tới em suốt. Điều đó là tốt hay không tốt hả em?”. Tôi bảo “không tốt anh ạ”.

Những ngày sau đó, anh bảo tôi “Chỉ còn phụ thuộc vào em thôi. I am ready to give everything”. Tôi không biết những người đàn ông VN ra sao, chứ một người đàn ông Tây phương một khi đã nói ra câu này tức là họ đã phải sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc lắm. “But I am not” là câu trả lời của tôi. Anh bỏ đi, rồi anh lại quay lại. Anh bỏ đi và quay lại nhiều lần.

Còn nhớ một lần hẹn anh ăn tối, nhà hàng Four Seasons trên phố Quán Thánh gần chỗ tôi làm. Vừa ngồi xuống thì có điện thoại của sếp gọi tới. Anh kiên nhẫn ngồi đợi tôi dặn sếp về cuộc hẹn quan trọng của ngày hôm sau “cuộc họp ngày mai bắt đầu lúc 10h. Ông phải có mặt lúc 10h kém 10. Có 3 nội dung quan trọng ông phải đề cập đó là….Ông hãy mặc sơ mi xanh nhạt, cà vạt xanh thẫm và suit tối màu, giày đen, tất đen. Vâng, thế là an toàn nhất. Tại sao không phải là áo sơ mi trắng ý hả? tại vì mắt ông xanh, một chiếc áo sơ mi xanh nhạt sẽ làm nổi bật màu mắt của ông hơn. Không, không, ông đừng mặc sơ mi kẻ sọc hồng nhạt và khăn quấn cổ như thường lệ…. Thế thôi, ngày mai tôi sẽ đợi ông lúc 10h kém 10 và tôi sẽ brief lại ông 3 nội dung chính”. Tôi đặt máy, mắt anh đang tròn xoe nhìn tôi “Wow, anh rất muốn có trợ lý như em. Nhưng anh biết anh sẽ không thể trả lương nổi cho em. Ôi, anh đã ở cái xó này của trái đất 8 năm nay rồi và chưa từng gặp một người nào sophisticated như vậy. Em đã học tất cả những cái này ở đâu?”.

Lần tôi hẹn gặp anh để chào tạm biệt, chúng tôi ngồi trong một ngôi chùa vắng. Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn là cái nhìn sững trên mặt, như ngày đầu anh nhìn thấy tôi mặc một chiếc váy satin đen tóc dài thẳng tắp ngồi đối diện anh qua một chiếc bàn trải khăn trắng. Tôi tảng lờ ánh mắt ngây ngô, thản nhiên cậy một quả bưởi non vừa rụng xuống sân chùa.

6 năm sau gặp lại. Tôi cười nhìn anh tuấn tú trong chiếc áo sơ mi là thẳng nếp “anh mặc áo đẹp để đến gặp em hôm nay phải không?”. Anh bảo “trông em vẫn y nguyên như hồi xưa em còn ở Hà nội. Trời ơi, 3 con, anh không thể tin được người ngày xưa không muốn bị ràng buộc như em giờ lại có 3 con”. Tôi bảo “Anh biết không, đầu tiên em định chỉ có hai con với người chồng này thôi, còn con thứ ba để dành cho người chồng sau. Thế mà cuối cùng làm sao lại quyết định có 3 con luôn. Mà em bắt đầu chán chồng Ý rồi đấy, em định lấy chồng Pháp, theo anh thì có nên không?…”. Nghe tôi nói đến đó anh ngẩng lên nhìn tôi chăm chú, vẫn là ánh mắt nhìn sững lên mặt nhiều năm trước, chờ đợi. Tôi thản nhiên tiếp tục “…rồi một thời gian ngắn sau em sẽ lại bỏ chồng Pháp, lần này chắc em sẽ lấy chồng Mỹ. Thế là với 3 quốc tịch em sẽ đi khắp nơi chẳng cần visa. Anh nghĩ sao?”. Đã hiểu ra bị tôi trêu, anh bật cười “em cứ tưởng tượng xem, mỗi chồng sẽ muốn có 3 con, tổng cộng là em phải đẻ 9 con, thế thì em sẽ thành cái gì?”. Tôi bật cười. Tôi đã luôn luôn thích sự nhanh trí và hài hước của anh.

Khi anh kể anh đang hẹn hò với ai, tôi suýt sảy mồm ra câu “why do you sink that low?”. Tôi biết anh từng có tiêu chuẩn khắt khe về đàn bà. Và tôi biết cô gái đó, bad girl of Hanoi. Nhưng tôi chợt nhớ ra ngày xưa tôi thích cô ấy. Trong mắt tôi cô ấy thiện hơn nhiều những người đàn bà vẫn tự hào thuần phong mỹ tục quanh tôi. Thế nên tôi kịp kìm lại phản ứng đàn bà nhỏ nhen của mình để nói với anh một câu theo tôi là đủ công bằng “She is a nice girl. Hồi trước em biết cô ấy và em thích cô ấy”. Rồi tôi nói thêm “mà anh biết không, với ai không quan trọng, miễn là anh hạnh phúc”.

Miễn là anh hạnh phúc. Thế mà khi nhìn thấy ảnh cô ấy chụp anh đứng lồng lộng trên quảng trường, dáng cao thẳng tuấn tú, miệng cười rạng rỡ, lòng tôi lại thoảng qua một cảm giác gì đó như là ghen. Tôi luôn luôn biết rằng bất kỳ người đàn bà nào sở hữu anh cũng là một người đàn bà may mắn.

Và tôi vẫn luôn nghi ngờ liệu người đàn ông nào sở hữu tôi có phải là người may mắn hay không?

Friday, November 16, 2012

17/11/2012

Hôm kia đi dự khai trương một chuỗi cửa hàng thực phẩm Ý, mình cứ nhìn mãi một con bé con lẫm chẫm đi lại tay cầm theo một con bằng bông dài ngoẵng, trông thì đoán tầm tuổi Anna.

Mình cứ nhìn nó mãi vì nó dễ thương quá. Nó mặc một cái váy kiểu tàu, tóc cắt ngắn ngộ nghĩnh, mắt xám tròn xoe, đi lại lúc lắc như một con vịt con và giao tiếp bằng cách hét toáng lên.

Tự nhiên mẹ nó từ đâu chạy lại và vớ mình nói chuyện luôn mặc dù không quen, cứ vừa kể mắt vừa rơm rớm “Nó đi như một con vịt, nó không nói được và sẽ không bao giờ biết nói”. Thế mà mình cứ tưởng nó cố tình đi như thế.

Con bé bị một chứng bệnh rất hiếm gặp. Trẻ bị bệnh này sinh ra hoàn toàn bình thường, phát triển rất bình thường cho đến một lúc nào đó, thường là 15 đến 18 tháng, thì bắt đầu lộ triệu chứng: mất dần tất cả các kỹ năng đã học được trước đó, ví dụ mất dần ngôn ngữ, mất dần khả năng đi đứng, thao tác, nhận biết vv. Lý do của hiện tượng này là gene bị một lỗi nào đó khiến tế bào không sản sinh ra đủ protein cho não hoạt động, thế nên có thể đứa trẻ biết, ví dụ, rất nhiều từ nhưng tất cả những từ này đều bị bế lại trong não vì não không thể đưa những từ đó ra thành lời nói. Mình nghe mẹ nó giải thích thì hiểu lõm bõm thế chứ quả thật dạng bệnh này mình chưa nghe nói tới bao giờ.

Bên Dubai bác sĩ mới đầu chẳng hiểu nó bị bệnh gì nên quy luôn là tự kỷ. Bố mẹ không tin con tự kỷ nên đưa con về Ý gặp chuyên gia. May quá vị chuyên gia lại có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, cho nó đi xét nghiệm gene và đưa ra kết luận chính xác. Vấn đề là vì bệnh quá hiếm nên không có nhiều bệnh nhân để nghiên cứu và không có tiền dành cho việc nghiên cứu. Họ bảo nếu mỗi năm có 20tr euro cho việc nghiên cứu thì chắc chắn trong vòng 5 năm sẽ tìm ra giải pháp cho con bé và những đứa trẻ mắc bệnh giống nó, ví dụ sẽ tìm ra được biện pháp giải phóng sự bế tắc từ ngữ trong não, cải thiện khả năng giao tiếp bằng lời. Nhưng thời buổi này tìm đâu ra được 100tr euro giờ? Bố con bé bảo “có những người mua những chiếc xe đắt tiền chạy một thời gian ngắn là bỏ, đi mua xe mới. Thế mà có những bố mẹ như chúng tôi chẳng biết tìm đâu ra được tiền để góp vào quỹ nghiên cứu chữa bệnh cho con”. Mẹ nó lúc được giới thiệu mình là ai thì cứ hoảng hốt xin lỗi mãi vì đã níu mình kể chuyện riêng tới nửa tiếng.
Ở Dubai này cũng có một cặp vợ chồng, chồng hình như là cựu cầu thủ bóng rổ còn vợ là cựu người mẫu. Hai vợ chồng có đứa con trai được 9 tháng tuổi thì phát hiện con mình không bình thường, nó bò lết hai chân sau và khi trèo cầu thang thì dùng tay đu nhấc người lên chứ ko dùng chân. Đem con đi khám thì mới biết con bị một chứng bệnh hiếm gặp. Trẻ bị chứng bệnh này thường có bắp chân to khác thường. Hậu quả của bệnh là xương cứ thoái hóa dần, đứa trẻ sẽ đi đứng vận động càng ngày càng khó khăn, chỉ vài tuổi là sẽ phải ngồi xe lăn và sẽ có tuổi thọ rất ngắn vì hệ xương chẳng mấy chốc mà sẽ không nâng đỡ nổi cơ thể nữa.
Đi về, đứa bé có đôi mắt tròn xoe như hai viên bi ve màu xám và dáng đi của một con vịt cứ ám ảnh mãi. Mở cửa vào, Lê La Na nằm chen chúc nhau trên chiếc giường một, ngủ say sưa, có mỗi em út béo tốt được nằm ngửa, hai anh chị mỏng dính nằm nghiêng kẹp hai bên. Lại nhớ lời của hoàng hậu tiểu vương quốc Ras Al Khaimah nói với mình mấy tuần trước “Buổi tối Hoàng thượng thường tới thăm bọn trẻ, ngắm sáu đứa chúng nó ngủ sát cạnh nhau trong cùng một phòng, Ngài thường bảo: the sardines”.

Ảnh: em phải gào khóc “váy này là của Anna” đến mướt mát thì mẹ mới chịu thua lấy cái váy của chị Lila cho em mặc. Dài quét đất thế mà em vẫn tung tăng ra ngắm gương tự trầm trồ “em xinh đẹp không mamma?”.

Tuesday, November 13, 2012

Mốc is good

Nào thì bắt đầu lại. Vài năm nó lại đuổi cho chạy như vịt một lần, sơ tán của nả tán loạn.

Đứng ngẩn ra ở siêu thị, quầy hoa quả. Hoa quả chất cao như núi mà tuyệt nhiên không có mùi thơm của quả chín vậy là sao hả trời???

Nhớ hồi mình ở New York, siêu thị bán đồ ăn chán không chịu được. Hoa quả to đùng, nhạt thếch, để cả tháng không hỏng. Dân Mỹ ăn nhiều, có lẽ nếu không dùng đủ các loại thuốc bón cho thật lực thì không đủ lương thực cũng nên.

Về Ý, ra chợ, mùi quả chín ngào ngạt, rau quả rất ngọt lành. Dân Ý cầu kỳ với đồ ăn đồ uống của họ. Thực phẩm của họ rất lành, ghi thế nào bán thế ấy. Nhiều loại rau quả tươi chỉ mua hôm trước hôm sau là có nguy cơ thối hỏng vì chín cây tự nhiên. Hồi mới về Ý, mình có lần suýt té xỉu ngoài siêu thị khi nhìn thấy trên đống bí hoa một con sâu to tướng, xanh lè, nần nẫn, bò lổm ngổm rất khỏe mạnh. Sâu róm mình đã sợ nhưng sâu rau nần nẫn mình còn sợ hơn, nhìn thấy là rơi ngay vào trạng thái hoảng loạn. Biết là đồ ngon đồ lành thế mà cả tháng không dám bén mảng đến chỗ bán bí.

Dân Ý quen ăn ngon, đi đâu cũng phải hỏi đồ ăn Ý mới chịu. Thậm chí đến nhà hàng Pháp rất nổi tiếng mà lại hỏi có rượu Ý không. Trong số các loại dân châu Âu thì có dân Ý giống dân VN mình nhất. Đi đâu cũng lọ mọ khuân vác đồ ăn đậm đà bản sắc dân tộc theo. Hải quan các sân bay ở Mỹ chắc cứ gặp người VN và người Ý là bắt mở hành lý kiểm tra. Có lần cậu bạn mình, người Mỹ gốc Ý, bị hải quan New York chặn lại tịch thu mất cục salame kỳ cạch khuân từ Ý sang, nó tiếc của quá điên tiết vặc hải quan “with all the sh… we eat in this country, you don’t let me bring a piece of salame in?”. Nghe piece tưởng nhẹ chứ thực ra vợ nó bảo piece của ông nặng cả cân, làm gì hải quan nó chẳng tịch thu. Cười đau bụng.

Mình vừa phải order mấy chục thùng đồ ăn đồ uống từ Ý, chở container đường biển đến đây. Gạo, mỳ, dầu olive, các loại đồ hộp và rượu, bắc thang xếp xong từng đấy thùng hộp gọn ghẽ lên tủ mệt muốn xỉu. Không làm như thế không được vì mấy bố con nhà kia ăn rất khôn mồm, không ngon là nhè. Mua ở bên này không những chất lượng không bằng mà còn đắt kinh. Nhà nhiều chi phí, chi tiêu không tính toán thì biết bao nhiêu mới đủ.

Trái với nhiều người đi chợ thấy quả thật to, thật căng, thật bóng đẹp mới thích, mình chỉ lựa tìm những loại quả nhỏ nhỏ, xấu mã, cằn cọc, thậm chí mốc meo. Hồi bé về chơi với ông, vẫn nhớ ông dẫn ra vườn ổi, hái cho mình một quả ổi rám nắng, méo xẹo, thủng một lỗ vì chim rỉa. Mình chưa kịp chê ổi méo thì đã phải trầm trồ vì quả ổi ngọt lịm, đời mình chưa bao giờ ăn quả ổi nào ngon thế.

Mình cũng thích những loại quả trồng tại địa phương hơn những loại quả sang trọng nhập khẩu từ nơi nảo nơi nào. Cũng chẳng mất công mua hoa quả trái mùa, cứ mùa nào thức nấy, vừa ngon vừa rẻ vừa ít bị xơi chất bảo quản.

Hồi mới sang đây, mình nhìn thấy vỉ trứng đề ngày hết hạn là hơn hai tháng sau thì lại tưởng ngày bị ghi nhầm còn mang vỉ trứng đi tìm nhân viên siêu thị để hỏi cho ra. Cuối cùng hóa ra tất cả các vỉ trứng đều bốn tháng mới hết hạn dùng. Thôi khỏi ăn trứng cho được việc. Một quả trứng gà tươi như vậy ở bên Ý chỉ có hạn dùng đâu khoảng 1 tuần.

Saturday, November 10, 2012

And now, the end is here…

Thế là mình đã chăm chỉ viết nhảm trên blog được gần 6 năm rồi đấy. Nhiều người bảo “blog phức tạp lắm” mà mình chẳng thấy phức tạp gì. Nói chung, người sao blog vậy. Những người đi vào thế giới ảo để tìm kiếm sân si thì ở ngoài đời họ cũng sân si y như vậy. Mình bước chân vào thế giới ảo chẳng xác định gì, chẳng hô khẩu hiệu gì to tát, không thể hiện đánh bóng gì, chẳng muốn dậy đời gì, chỉ là viết cho vui, viết xả stress, ai hỏi thì mình trả lời.

Bạn nào biết mình sẽ thấy mình không ham hố nổi tiếng, lại càng không ham hố kết thân với người nổi tiếng, cũng không đọc các trang web của những người nổi tiếng bao giờ. Nếu trong friendlist trên Multiply, trên facebook của mình tình cờ có mặt người nổi tiếng thì là họ add mình vì trước đây có quen nhau, từ hồi họ chưa nổi tiếng. Họ add chắc để cho đông danh sách bạn bè fan hâm mộ cho họ thế thôi chứ cũng chẳng bao giờ nhắn nhủ gì mình. Mà giờ mình còn phát hiện hình như facebook tự động add friends, nên nhiều khi mình ngạc nhiên thấy có invitation từ người mình nghĩ chẳng bao giờ add mình làm gì.

Có đứa bạn học cũ nói với một đứa bạn khác rằng cô ấy không thích đọc blog mình vì mình hay khoe. Đứa bạn kia đã trả lời rằng “nó khoe thế là còn ít”. Mình cám ơn bạn mình. Nó nói thế là đủ, mình chẳng cần thêm câu nào. Ai biết mình rõ thì cũng biết luôn rằng mình là người rất thờ ơ với vật chất, và lại càng thờ ơ với chuyện thị phi đôi co. Gặp ai lòng nhiều căm hận sân si quá là mình lảng, để cho cái sự lờ phờ lãnh đạm của mình khỏi làm họ điên tiết thêm.

Mình cũng bỏ một số bạn vì blog. Nhưng mình không buồn, cũng chẳng căng thẳng, cũng chẳng phải tại blog mà ra nông nỗi. Đến lúc phải bỏ là phải bỏ, không bỏ trên blog thì cũng bỏ ngoài đời, giống nhau cả.

Nhiều bạn nhắn tin hoặc comment mà mình không trả lời. Chẳng phải mình kiêu căng gì, đơn giản là mình bận. Nếu không quên khuấy đi mất thì mình sẽ cố gắng trả lời bằng cách này hay cách khác. Hy vọng các bạn chẳng lấy đó làm tự ái. Mình cũng nhiều lần nhắn tin chẳng nhận được trả lời, mình cũng chẳng lấy đó làm giận. Họ bận, họ quên, họ muốn trả lời nhưng không biết trả lời ra sao, tỉ tỉ lý do, hơi đâu canh me nhau từng câu chữ.

Tóm lại, tình nhân blog, cộng trừ một hồi thì toàn ra điểm cộng, thế nên là vẫn tiếp tục, tội giề.

Nhà mới của cún béo đây: concunbeo.blogspot.com

Các bạn muốn hỏi thêm thông tin cá nhân để add thì nhắn message cho mình. Mình chưa tìm hiểu blogspot nên chưa biết phải tìm lại các bạn cách nào.

Trên facebook các bạn tìm Giang Vu. Tuy nhiên mình ít hoạt động trên facebook do đó không đọc updates và cũng ít phản hồi.

Tặng các bạn bài hát này: http://www.youtube.com/watch?v=Aht9hcDFyVw

Regrets, I’ve had a few

But then again, too few to mention...

Từ giờ cún béo sẽ không post bài bên này nữa nhé

Thursday, November 8, 2012

8/11/2012

Chuyện 1: Hôm nay vừa phải thông báo cho chú lái xe nghỉ việc. Mình bảo “S, anh là người tốt, tôi rất quý anh. Nhưng anh không biết đường, không biết tiếng Anh, tôi không còn cách nào khác cả”. Mình cũng cố gắng giúp chú ta, mua máy chỉ đường, đưa trước địa điểm phải đi cho chú ta có thời gian chuẩn bị, nhưng không ăn thua. Không biết vẫn hoàn không biết. Một chặng đi 15 phút luôn thành hàng tiếng đi lòng vòng ngó nghiêng và xăng cứ 3, 4 ngày lại phải đổ một lần. Để không đến nơi lúc event sắp kết thúc thì mình phải đi trước hàng tiếng đồng hồ. Lại thêm chuyện mới đầu chú ta có vẻ sờ sợ ngài ngại khi không biết đường, chứ giờ chú ta chỉ nhe răng cười trừ. Những thời gian rảnh rỗi cũng chẳng thấy chú ta trăn trở tìm hiểu đường xá, mà chỉ ngồi thu lu trên giường trong bóng tối nhập nhoạng.

Nhìn mặt chú ta buồn thiu rất thương. Nhưng mình chịu chẳng thương người mãi được.

Chuyện 2: “Madame ơi tôi định mang bộ quần áo của madame đi giặt tay, nhưng madame Nuôi lấy lại mang sang phòng bà ấy bảo để bà ấy giặt. Tôi chẳng hiểu gì hết”. Nói đoạn cô giúp việc mới kéo mình sang phòng tắm của bà Nuôi chỉ.

Một lúc sau thấy bà Nuôi mình bảo “cô ơi, cô nhầm sang bộ quần áo của cháu, cháu lấy về cho cô kia giặt rồi nhé”.

Nghe thấy thế bà Nuôi nhảy dựng lên, nhặt ngay bộ quần áo của bà N từ đâu đó, chạy sang tìm cô E, gần như xỉa vào mặt người ta, nói sa sả rất to “tôi không nhầm, bộ tôi khùng hay sao mà nhầm kiểu đó, tôi nói rồi, đây là bộ của tôi, chắc chắn bả mang bả đổi, cái đồ mắc dịch ở đâu, cái bả này tôi đã bảo rồi tôi không ưng bả tí nào”, tay xỉa liên tục hết vào mặt cô E rồi lại xỉa vào ngực bản thân “đây là của tôi, của tôi, hiểu chưa”. Cô giúp việc mới thấy bà N cáu thì thất sắc, xin lỗi liên tục nhưng có vẻ vẫn chưa làm bà N hạ hỏa.

Mình bảo “Cô hạ giọng xuống chút đi. Người ta không hiểu cô nói gì, giọng cô lại rất khó nghe, cô cứ sửng cồ như thế người ta lại tưởng cô đang chửi người ta”. Bà N bỏ ngoài tai, vẫn nói sa sả. Mình nói mấy lần không được, điên ruột phải quát lên thì bà N lại giở giọng dỗi “thôi, thế thì tôi xin lỗi cô, tôi không dám đụng đến bả nữa đâu”. Đoạn bà Nuôi xồng xộc chạy xuống nhà nói với cô E, giọng quả có nhỏ hơn “cùng người làm với nhau phải thương nhau, chúng tôi ở VN chúng tôi thương nhau lắm kìa, cùng là cái phận đi làm mướn sung sướng gì mà không thương nhau”. Nhắc đi nhắc lại “đi làm mướn” vẻ rất ánh ỏi.

Cô E vừa bắt đầu làm được 2 hôm, bị bà N cho một chưởng chắc sợ vãi tè.

Nhà bây giờ có 3 bà, một bà chuyên là quần áo và lau chùi dọn dẹp, một bà nấu ăn và trông trẻ, một bà trông trẻ phụ thêm. Mới được gần 3 ngày đã cãi nhau tưng bừng.

Mình mà không phải đi ra ngoài suốt thế này thì mình cho giúp việc nghỉ hết, mình tự chăm con mình, chỉ thuê người đến làm theo giờ rồi về. Đỡ nhức đầu hơn bao nhiêu.

Sunday, November 4, 2012

Only in Arabia

   

Một người mình biết kể chuyện sáng vào văn phòng, trên mặt bàn làm việc ai đó đã để một chiếc chìa khóa xe cùng với mẩu giấy “tùy ông sử dụng”. Lúc ra nhà để xe ông ấy thấy một chiếc Ferrari trắng lộng lẫy đã đỗ sẵn ở đấy từ lúc nào. Xe mới tinh.

Một lần, trong buổi ăn tối của Ferrari, một người đến nói chuyện với chàng. Người này làm vị trí gì đó ở Ferrari mình không biết, nhắc đi nhắc lại “ngài muốn chạy bất kỳ chiếc Ferrari nào thì cứ bảo tôi, tôi gửi ngay đến cho ngài”. Ngài mới nghiện Porsche mà mình đã điêu đứng, giờ lại dính vào Ferrari nữa chắc mình chết hẳn.

Một người quen khác, hồi nhà mình mới đến Dubai đang vất vả ổn định mọi thứ, thì cứ nhắc đi nhắc lại “ông muốn mua bất kỳ cái xe nào, ông nhớ nhé, bất kỳ cái xe nào, thì cứ bảo tôi, tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi and you’ll see”. Chàng cười bảo “cám ơn ông nhưng tôi đã mua xe rồi”.

Ngoài ra, vé dự sự kiện, vé xem phim, họ cứ gửi đến hàng xấp. Khách sạn 6 sao, 7 sao mời mình đến ngủ, đến nghỉ cuối tuần. Toàn V.I.P invitation mà mình bận quá nào có đi được.

Người Bedouin hào phóng. Điều kiện sống khắc nghiệt trong sa mạc khiến họ buộc phải hào phóng với đồng loại. Và họ giàu lắm. Cái xứ không ai ở nổi vì quá nóng bức khô hạn này hóa ra lại tọa trên cả một biển dầu. Ông nào có tí quyền chức và có cả máu tham nhũng nhận hối lộ đến đây thì đúng là lạc vào thiên đường. May quá chồng mình trông xìu xìu ển ển thế thôi nhưng là người rất nguyên tắc, chính trực, lương thiện. Đàn ông phải thế.

Vì ưu điểm này nên ông có hậu đậu thế chứ hậu đậu nữa thì trong mắt mình ông vẫn điểm cộng. Tuy nhiên không biết có phải ông biết thế nên cứ hậu đậu thả phanh làm mình liểng xiểng không nhở?

P.S: Hồi mới sang mình đến khổ vì nhận quà. Ở bên này họ tặng quà mà mình không nhận thì với họ là sự xúc phạm lớn lắm. Thế nên những món quà giá trị thì mình phải viện nguyên tắc công việc ra để từ chối, còn những món quà nhỏ nhỏ thì buộc phải nhận. Họ mò ra nhà mình rất giỏi. Cứ chốc chốc nhát nhát lại thấy chuông kêu rẹt một cái, mở cửa là thấy có người mang quà. Bánh kẹo chất thành núi đúng theo nghĩa đen mà mình lại không cho con ăn đồ ngọt. Gửi giai mang đến văn phòng một phần, mang cho tá lả khắp nơi một phần, phần còn lại các cô giúp việc đánh chén. Các cô giúp việc đánh chén quen, quà gửi đến mình chưa kịp nhìn tới họ đã móc ra đánh chén. Mà nhiều khi họ rất quá đáng. Cả một khay kẹo một người bê lặc lè, thế mà lại chọc thủng giấy bóng bọc ngoài lấy ra đúng một cái để thử, ăn xong lại hàn giấy bọc lại, thế mới tài. Thế là thôi, thành đồ dở, mình chẳng còn đem cho ai được nữa. Đấy là mình đã gửi rất nhiều bánh kẹo xuống bếp nhà sau cho họ rồi đấy, chứ còn không gửi nữa thì không biết sẽ ra sao. Mà thói quen xử luôn quà gửi đến này mình chắc chắn là của bà Nuôi chứ giúp việc mới thì chưa dám. Mình chắc chắn thế vì ở New York, Rome, chuyện này xảy ra rất nhiều lần. Mình nói thì bà N toàn đổ cho trẻ con, còn giờ thì lại đổ cho chị bếp “bả đó, bả đó đó”.

Ảnh: mình vốn không hay chụp đồ ăn đồ uống, nhưng gặp món tráng miệng này thì phải chụp vì đầu bếp khéo quá. Buổi ăn tối kết hợp của Ferrari và Tiffany, ngựa của Ferrari, màu xanh của Tiffany. Nhìn đẹp thế mà chỉ vài giây sau thực khách đã chén tan hoang. Ông ngồi cạnh mình còn “nhìn này, giờ tôi ăn cái đầu con ngựa, nhìn này, giờ tôi cắt cái chân con ngựa”. Cứ phá đến đâu ông ta lại cập nhật đến đấy.