Monday, October 17, 2011

Anna

 
Dạo này em của mẹ ngoài trò lôi quần áo trong tủ ném ra ngoài thì còn có trò lẻn vào bếp mở ngăn kéo lôi chén bát ra ném xuống đất. Một ngày loảng xoảng mấy bận. Cũng đã vỡ kha khá.
Em giờ cũng biết lấm lét khi chuẩn bị giở trò gì tinh nghịch. Đặc biệt khi đang giở trò gì mà thấy ai chạy tới là em ôm món đồ co cẳng chạy biến. Em chạy nhanh lắm. Vừa lùn vừa chạy nhanh nên trông em cứ như con chuột. Chân em vòng kiềng ơi là vòng kiềng. Vòng kiềng đến mức cái quần em mặc ống quần cũng trở thành vòng kiềng giống chân em luôn.
Em của mẹ có khi có máu nghệ sĩ, bà N bảo thế. Đang làm gì mà nghe tiếng hát tiếng nhạc là em cũng bỏ đấy nhảy cái đã. Mẹ gọi điện về nhà em cầm điện thoại nghe, mẹ vừa hát cho em một cái em ném điện thoại xoảng một phát xuống nền nhà để em nhảy. Mà em nhảy buồn cười lắm. Em đứng hai tay buông thõng, đầu hơi cúi cúi, và lắc lư theo nhạc. Sáng nay thì thấy em ko thõng tay nữa mà múa dẻo ra phết, thỉnh thoảng lại chắp hai tay lại giống mẹ lúc mẹ đang đơn ca cho các em nghe. Hôm nọ em thấy chị gái đứng trên bục hát the thé xong cúi chào rất thiện nghệ, chị vừa bỏ bục chạy chơi chỗ khác em tức khắc lẻn đến, trèo lên, cũng định đứng lên hát rồi cúi chào mà lại mất thăng bằng, ngã lộn cổ xuống theo đúng nghĩa đen. Mẹ bế em lên, khổ thân em quá má em đỏ lừ một vệt tròn như đồng xu 2 euro. Em khóc sùi cả bong bóng mũi. Thế mà con chị vừa cất giọng lên hát một cái, mặt mũi em vẫn tèm lem nước mắt mà em lại lắc vai em nhảy được rồi. Khổ ghê cơ.
Hôm kia em ăn xong sau anh chị một tý, tụt xuống ghế đi lẫm chẫm từ bếp ra phòng khách. Đang đi thì nhạc hoạt hình của anh chị nổi lên, em đứng lại lắc vai ngoáy mông nhảy. Nhạc tắt, em lại lẫm chẫm đi tiếp. Vừa đi được 3 bước nhạc lại nổi lên, em lại đứng lại lắc vai ngoáy mông nhún nhảy tiếp. Cứ thế nên cái phòng khách có vài mét mà em đi mãi mới ra được đến chỗ anh chị để hóng lên xem ké.
Em của mẹ có cái đầu khí bé và cái mông khí to. Hỏi bà bác sĩ tận tình nhưng mắc bệnh làu nhàu thì bà ấy bảo “đầu cô cũng bé thì đầu nó to làm sao được”. Bà bác sĩ này mắt làm sao, đầu mình to như cái giành thế này mà bảo bé. Tóm lại, như con nhà người ta thì đầu xuôi là đuôi lọt. Em của mẹ lại đầu xuôi mà đuôi chả lọt. Thế nên rất nhiều lần bò len qua khe hở, đầu chui ngon ơ mà đến cái đít thì lại kẹt cứng lại, kêu cứu rầm rĩ làm mẹ lại phải chạy đến đủn em qua.
Đến giờ anh chị đánh răng buổi tối là em cũng cuống lên đòi đánh cùng. Được mẹ gật đầu đồng ý một cái em cười thích chí tự động há mồm cho mẹ đánh nhoắng cái là xong 8 cái răng to cộ mọc xuôi mọc ngược chẳng ra hàng lối gì. Mỗi tội xong em thì đến lượt mẹ phải há mồm cho em đánh răng mẹ. Mà em có biết đánh đâu, em toàn chọc, mẹ ặc ặc mấy lần vì em.
Chơi với anh chị lớn em cũng được huấn luyện cho lên bờ xuống ruộng. Hôm qua thằng anh lấy chân kẹp cổ em và vật em ngã hự xuống giường, em ngã lăn quay như bịch bông mà mồm cười ngoác khoái chí.
Hôm nay em của mẹ tròn một tuổi. Mẹ muốn nói với em rằng một năm nay có em ở cạnh mẹ, mỗi lần nhìn thấy em là lòng mẹ lại tràn ngập một niềm hạnh phúc ko thể tả được. Thế em cứ tưởng tượng một ngày mẹ cảm thấy hạnh phúc bao lần.
Em mắt híp, má tròn xoe, lúm đồng tiền và giọng cười giòn tan thơ ngây, là điều đẹp nhất mẹ từng có trên đời

Monday, October 10, 2011

10/10/2011

Dạo này mình công nhận là tâm trạng mình hơi u ám.

Một lý do của nó là việc ngắm nghía mình trong gương và nhận thấy phần trên thì hơi thiếu mà phần dưới lại hơi thừa. Ặc ặc.

Giáng sinh năm ngoái, đi shopping với chồng, chồng chỉ một chiếc váy trông rất trang nhã hỏi vợ có muốn mua ko. Vợ ngần ngại mặc vào rồi vội vã cởi ra luôn. Thưở đó đang cho con bú, mặc cái váy vải mềm vào trông mình như con bò cái ý giời ạ. Mình cứ có bầu hoặc cho con bú là ngực to phát hoảng. 6 năm vừa qua somehow là toàn hoặc có bầu hoặc đang cho con bú. Giờ thì thôi rồi. Của thiên lại trả địa. Ngực mình hồi trước ko to nhưng cũng ko gọi là nhỏ lắm. Chỉ có điều quen nó to rồi nên giờ nó nhỏ lại thì lại thấy sao mà nó nhỏ thế ko biết.

Thiếu ở trên nhưng lại thừa ở dưới. Thế mới gọi là rầy rà. Thà nó thiếu thì thiếu cả hoặc thừa thì thừa cả thì có phải hơn không. Một lý do mình sợ lên cân là vì bình thường trông đã hơi “mộng năng” rồi, nên cứ lên cân một cái là một số thứ trở nên to quá đà. Nhưng hôm nọ mình ngắm mình trong gương và nhận ra cái bàn tọa của mình nó đã sệ xuống thấp. Trời ạ, thà nó cứ nhỏ nhỏ có phải ko bị thảm họa này ko.

Thế là miềng xông đi tập thể dục. Nhưng mình yếu sức, tập tành gì mà cứ nhảy như choi choi hoặc đấm đá huỳnh huỵch là mình làm ko nổi. Hơn nữa mình lại mắc bệnh ham vui. Tập gì mà cứ chổng mông vào tập, chả nói năng gì, là mình buồn. Thế nên suy đi tính lại thì mình lại mò vào lớp Posturale cùng mấy ông bà già. Nói ông bà già là tương tự các cụ đi tập dưỡng sinh múa quạt ở nhà mình đấy nhé, cho các bạn dễ tưởng tượng. Các cụ này hơi lụ khụ tí nhưng được cái vui tính, tâp cùng nhiều lúc cười muốn vỡ bụng. Ví dụ, cô giáo hô “trở về tư thế bào thai”, tức là phải nằm nghiêng cuộn tròn hai tay bắt chéo trước ngực, thì một ông già giơ tay phát biểu “thưa cô, lâu quá rồi tôi ko nhớ tư thế này như thế nào nữa”

Từ thưở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, người mình đẹp nhất là dạo hè năm thứ 3 đại học. Mùa hè đó mình đi tập thể dục rất hăng và ăn uống điều độ. Đổ mồ hôi trên sàn tập để quên đi một người. Tóm lại, sáng nào cũng dậy từ 5h sáng để đi tập, tập 5 buổi một tuần. Tập liên tục đến tháng thứ 3 thì nhận thấy cơ thể mình thay đổi rõ rệt. Ngực và mông đều nảy nở còn vòng eo chít lại bé tí, chân tay săn thon và dẻo dai. Hay chê con gái như mẹ mình mà còn phải gật gù ngắm nghía khen ngợi. Sự nghiệp thể dục đang lên như diều gặp gió thì một hôm mình đi học, đang sang đường thì bị một chiếc xe đạp Mifa lao nhanh quá đâm sầm vào người, gẫy luôn một cái xương sườn

Xương sườn gẫy thì rất lâu lành. Thế là mình lại bỏ thể dục. Từ đó đến nay chưa lần nào có đủ nghị lực để tập nhiều và tập lâu như thế để mà thấy kết quả. Từ bận sau, để quên anh nào đó thì mình chỉ việc đi yêu anh khác, quên luôn, đỡ vất vả hơn bao nhiêu. Chứ phải lăn lê bò toài đổ mồ hôi trên sàn tập thật là chả nho nhã gì cả.

Thế nên tuy mình đã đi tập Posturale dưỡng sinh cùng mấy cụ già được 1 buổi rồi và đi Pilates được 2 buổi rồi các bạn ợ nhưng mình cũng chưa biết nó sẽ kéo dài được bao lâu. Hay nó lại chết yểu như vô số lần khác???

Giá mà có thuốc gì đó uống vào một cái người đẹp luôn khỏi cần tập tành, thậm chí khỏi cần ăn uống, thì có phải để dành ra được bao nhiêu thời gian mà làm việc khác, đời đỡ lọ mọ bao nhiêu ko

Friday, October 7, 2011

7/10/2011

Thành Rome. Một ngày u ám và nhiều gió thổi. Mùa đông đã về.

Ra đường. Váy đen. Giày beige. Và Shalimar...


…Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh

Bàn tay lã chã trầy xước nụ gai đớn đau…

Thursday, October 6, 2011

Twenty-five minutes too late

 
 
Lần đầu gặp, được giới thiệu anh chìa tay ra bắt. Cao lớn, rất fit, dáng vẻ rắn rỏi rất đàn ông, hai bên má có hai vệt xanh xanh của râu hơn một ngày ko cạo, trễ nải một cách hấp dẫn. Đôi mắt có những nếp nhăn phong trần nhìn tôi trong vài giây và hờ hững quay đi. Tôi biết mình ko đủ đẹp và cũng chẳng bận lòng về điều ấy.
Anh là người đàn ông có quyền lực. Mỗi chuyến công tác của anh luôn có vệ sĩ đi kèm. Nhiều nơi anh còn được bảo vệ bởi cả vòng vây biệt kích Mỹ, thì hẳn anh phải là người có quyền lực.
Anh là người giàu có. Anh sở hữu máy bay riêng thì hẳn anh phải là người giàu có.
Con bạn thì thào vào tai tôi. Nhưng điều đó không có ý nghĩa gì. Anh không chú ý đến tôi và tôi cũng chẳng chú ý đến anh.
Cho đến một lần con bạn vừa cười khành khạch vừa đến chỗ tôi “G, thằng này nó kiêu ngạo kinh khủng, tao ko thể chịu nổi nó”. Con bạn lúc cáu thì cười khành khạch, lúc vui thì cười hô hố. Nó vừa đấu khẩu một trận ko lại với anh. Tôi hờ hững ngẩng lên khỏi trang sách “đàn ông kiêu ngạo dễ xử chứ. Với những thằng kiêu ngạo mày có thể đập nó tơi bời mà nó vẫn cố tỏ ra ko sao. Những thằng khiêm tốn mới khó vì chúng rất nhạy cảm và dễ tổn thương. Với chúng nó mày cứ phải dịu dàng như cầm rổ trứng”. Tôi cúi xuống đọc tiếp trang sách của mình, tảng lờ ánh mắt anh quay sang nhìn tôi rất chăm chú.
Anh bắt đầu lân la đến gần tôi. Tôi luôn cảm thấy sự hiện diện của anh đâu đó quanh mình, và ánh mắt nhìn tôi ko giấu giếm. Sự ko e ngại của một người đã quá quen với quyền lực. Anh ko bắt chuyện nhiều. Nhưng khi trò chuyện ồn ã cùng người khác, anh luôn tìm cớ để quay sang nói một cái gì đó bâng quơ với tôi, nhiều lúc rất khiêu khích.
- Quyển sách em đang đọc có hay không?
- Không, nó rất ngu ngốc
- Vậy sao em còn đọc?
- Tôi muốn đọc hết để xem tác giả có thể đạt đến sự ngu ngốc ở mức độ nào
- Tôi giống em, tôi đã cầm sách lên là không thể đặt được nó xuống
- Tôi thì lại có thể. Phần lớn thời gian tôi đọc sách là để ngủ cho dễ.
Anh đến gần tôi nhiều hơn, nhìn tôi nhiều hơn và không ồn ã ngạo mạn như trước. Thỉnh thoảng, có dịp, anh sẽ đến bên tôi và hỏi rất âm thầm, những câu đại loại “em có muốn dùng máy tính của tôi không”, “no, thank you”. “Em cầm hộ tôi cái này một lúc được không”, “ok”. “Hôm qua sao em ko đến? Em ốm à? Chúng tôi đã nhớ em đấy”, “oh, right”.
Trong những giấc mơ của mình, tôi có mơ thấy anh. Cái dáng cao thẳng rất fit, khuôn mặt phong trần, mái tóc hơi rối, cổ áo sơ mi trễ nải, ánh mắt nheo nheo giễu cợt.
Những lúc tôi có việc phải đi đâu đó một mình, chỉ mấy phút sau là thấy anh cũng đã đang loanh quanh ở đó. Có lần, tôi quay lại kịp nhìn thấy anh đang hấp tấp chạy theo mình. Bắt gặp ánh mắt tôi lạnh lùng khó chịu, anh đứng sững lại và quay lưng bỏ đi. Tôi ko khó chịu với anh nhưng ko thích mang tiếng.
Gần nửa tiếng sau khi chia tay, cô bạn của tôi mới kể anh và vợ đã ly thân từ lâu, chỉ đợi ngày ly dị. Lý do họ xuất hiện cùng nhau đợt này là vì hai đứa con.
Tôi chợt hiểu cái nháy mắt tinh nghịch và điệu cười ẩn ý của con trai anh khi anh đợi để chào tạm biệt tôi. Tôi chợt hiểu lần anh đến bên tôi cố nói một điều gì đó “cô ấy không quan tâm đến anh…”, mà tôi lại vội vã lảng ra xa, tôi vốn không có cảm tình với những người đàn ông chê vợ hoặc tỏ vẻ bất hạnh để làm mủi lòng đàn bà.
25 minutes too late…
Thôi, không yêu anh cũng tốt.
PS. Tôi thường theo dõi tình hình chiến sự tại Libya, thầm mong Gaddafi bị tiêu diệt, để những chuyến công tác của anh ko cần tới SEALs, tình báo, trực thăng, và cái thân hình đẹp đẽ ấy không phải khoác lên chiếc áo chống đạn nặng nề.
http://www.youtube.com/watch?v=RCE7jMzvwWY

Monday, October 3, 2011

Sếp (1)

Hơn 8 năm trước, hôm đó sếp gọi mình vào để làm cùng sếp đống hồ sơ cần phải làm appraisal. Mỗi năm một lần nhân viên lại được nhận xét đánh giá để gia hạn hợp đồng, kết thúc hợp đồng, và chủ yếu là lên lương. Appraise nhân viên thường thì dễ, mỗi người tăng vài trăm gọi là, thông thường là 10% cho nhân viên thấp cấp, 15%, 20% cho nhân viên cao hơn, nhoáy cái là sếp xong. Để lại cuối cùng là tập hồ sơ của 4 Executives người Việt trong đó có mình.

3 chị kia sếp tăng lương gấp đôi, tức là 100%. Giờ thì trên bàn còn mỗi appraisal của mình. Sếp cố tình để appraisal của mình cuối cùng. Sếp cầm nó lên, nheo mắt nhìn mình một hồi lâu, rồi cúi xuống giả bộ đọc đọc, xong chu mỏ ngẫm nghĩ, xong một bàn tay cầm cái bút gõ tách tách vào bàn tay kia, xong lại gõ cả vào răng. Cuối cùng sếp nói rất chậm rãi, mắt vẫn thăm dò thái độ của mình “xem nào, mày không ngoan”. Tay sếp cầm cái bút hoa hoa dứ dứ lên trước cái dòng để trống nơi sếp sẽ phải điền mức lương mới cho mình. Mình vẫn ngồi nhìn sếp rất bình thản, ko tỏ thái độ gì.

Mình vốn là một đứa nhân viên rất ngoan. Ngoan trong những gì liên quan đến công việc. Ví dụ, sếp mình viết một câu cho đúng ngữ pháp còn không viết nổi, thế mà có lần mình viết cái thư 8 lần đưa vào thì 8 lần nó vứt ra. Hỏi “ông có thể cho tôi biết ông muốn như thế nào để tôi viết theo ý ông được ko”, thì nó bảo”tao không biết, mày cứ viết đến bao giờ tao thích thì thôi”. Tóm lại, cực kỳ củ chuối. Ai phải làm việc với nó một lần thì nhẹ nhất cũng phải bảo nó chập cheng, hoặc “em ơi cái thằng sếp em nó bị điên rồi em ạ” hoặc “em ơi sáng nay vợ nó ko cho nó ăn sáng hay sao mà nó cứ gào lên như thằng điên thế”, hoặc khóc tu tu. Thế mà mình vẫn chịu nổi nó, bất kể nó củ hành củ tỏi mình cỡ nào. Đúng là tính nhẫn nhục nó có từ ngày xưa chứ chả phải bây giờ lấy chồng mới đổ đốn ra thế.

Nhưng đó là trong công việc thôi, chứ ngoài công việc ra thì đừng hòng. Nó có cái trò kiểm soát mà mình ko biết phải gọi là ghen tuông hay ghen tỵ. “G, mày khỏe ko?”, “tôi bình thường, cám ơn ông”, “nếu mày đừng đi chơi với hai thằng một lúc tối qua thì có lẽ hôm nay mày sẽ khỏe chứ không phải chỉ có bình thường đâu”. Tối hôm trước mình có hẹn với hai thằng bạn thân đi ăn tối. Hai thằng đến đón mình trước cổng cơ quan, chắc nó đứng ở trên nghía thấy. “Thưa ông tôi đi với ai đó là việc của tôi. Tôi không thích bị người khác theo dõi và bình luận”. Hoặc “G tại sao sáng chủ nhật tao gọi điện mà máy mày lại tắt?”, “thưa ông điện thoại này là điện thoại riêng của tôi, bật hay tắt đó là quyền của tôi. Hơn nữa vào ngày nghỉ tôi ko có nhiệm vụ trả lời điện thoại”. Hoặc “G, mày ngồi lại đây tí đã, tao muốn nói cho mày chuyện này”, (lại chuẩn bị gạ gẫm vớ vẩn) “thưa ông tôi biết ông định nói chuyện gì, tôi sợ rằng đó là chuyện riêng của ông và tôi ko muốn biết”. Trong thời gian mình làm việc cho nó, một lần nó đấm vỡ cái khay đựng tài liệu in-out, đấm xuyên qua cả 3 tầng khay bằng gỗ, và một lần khác sập cửa văn phòng mạnh đến mức cánh cửa nát bét phải thay mới. Cáu thì đập phá cho bõ tức thế thôi chứ xét về lý thì chẳng làm gì được mình.

Sếp (2)

Quay trở lại chuyện appraisal, sếp giả bộ nghĩ ngợi thêm một lúc nữa, rồi vừa viết từng con số vừa nhìn mình dò xét thái độ. Rồi nó viết xuống một con số mà quy ra usd chắc được vài chục, xét về phần trăm ko hơn một nhân viên thường.

Bất kể lượng công việc khổng lồ nó thảy lên bàn mình hàng ngày làm hộ cho nó, kể cả những việc nó hứa hão với người khác nhưng ko biết làm phải chạy về ngon ngọt nhờ mình giúp. Gần thời gian đó nó còn đại lãn đến mức độ mọi email nó phải trả lời thì đều phải do mình viết trước, xong gửi cho nó, nó chỉ còn mỗi cái việc forward.

Bất kể lượng công việc của các phòng ban khác mà nó muốn mình cũng phải dính vào vì theo nó mình giỏi ngoại ngữ.

Bất kể việc nó sa thải Executive của một bộ phận và từ đó mình phải chịu trách nhiệm thêm cả bộ phận của anh ấy mà ko thấy nó động tĩnh tuyển người thay thế vì muốn tiết kiệm.

Lượng công việc tăng gấp mấy lần so với những gì nó nói lúc mới vào. Tất cả đều được hợp thức hóa bằng cái dòng viết vốn cuối cùng trong bản Job Description “Ngoài ra người lao động cũng cam kết sẽ thực hiện bất cứ nhiệm vụ nào do Tổng quản lý giao cho”.

Để làm hết lượng công việc khổng lồ ấy, mình phải ở lại rất muộn, có khi còn lọ mọ đêm hôm một mình. Trong khi đó, ở ngay trong văn phòng cách có vài bước chân, có khi nó còn đang cưa gái, tán gái, chuyện sex, xem porn, thậm chí có khi còn đang thực hành luôn.

Đấy là những việc vợ con chó mèo giúp việc rồi xích mích hàng xóm nhà nó là còn chưa kể vì ko liên quan đến công việc, mặc dù chỉ riêng từng đấy thôi cũng có thể gọi là full time job.

Sếp vẫn nheo mắt nhìn mình khi mình thu dọn đống hồ sơ để mang về phòng mình cất. Chắc sếp đã trông đợi một màn phản ứng từ cô nhân viên cưng, để thầy trò đôi co một lúc, sếp đay nghiến mình một lúc, rồi cười xòa chữa dòng lương vừa viết thành một con số thỏa đáng. Vẻ bình thản ko tỏ thái độ gì của mình làm sếp chưng hửng.

Nhưng đó là một trong số vài lần ít ỏi trong đời mình thực sự nổi giận. Thực ra nếu sếp đã bảo “mày rất khá, nhưng mày còn trẻ quá, lại chưa có thâm niên làm việc, ko thể so với 3 Executives kia được, thôi cứ làm việc hết khả năng, đợi một thời gian nữa rồi tao sẽ xem xét lại”, thì mình còn chấp nhận. Đằng này mình biết sếp tăng vống lương 100% cho 3 chị kia vì sếp sợ, vì trót trả lương cho một cô nhân viên phòng sale mới vào quá cao (và mang cả cô ấy đi công tác trong những chuyến công tác cô ấy hoàn toàn ko có lý do gì để đi cùng), sếp sợ vì thấy 3 Executives kia nổi giận; và dìm lương mình vì muốn trả thù mình cái tội ương bướng phớt lờ những màn gạ gẫm của sếp. Chưa kể từ hồi mình go out với “anh chàng đại sứ quán”, người ban đầu sếp tưởng ko ăn thua nên cứ bàn vào, sau thấy họ thích mình thật thì lại tìm cách bàn ra, thì mối quan hệ giữa mình và sếp xấu đi. Sếp hay mắng mỏ đì đọt mình hơn và đặc biệt bao giờ cũng hoạnh họe hành lên hành xuống khi mình xin đi nghỉ phép.

Sếp (3)/ Revenge is a dish best served cold

Sáng hôm sau, mình bắt đầu ngó nghiêng trên báo. Chỉ vài tuần sau là tìm được vị trí phù hợp. Apply luôn. Gọi đi phỏng vấn luôn. Vòng phỏng vấn đầu tiên, một người Việt và một người nước ngoài. “Theo bạn một trợ lý giỏi phải là một Organiser, Thinker hay Doer?”, “ Cả 3 bạn ạ, và nhiều hơn thế nữa. Tôi ko thể tưởng tượng một trợ lý giỏi lại có thể khuyết đi bất cứ khả năng nào như trên”. Vòng phỏng vấn thứ hai, sếp nhất và sếp nhì, chủ yếu để sếp nhất hỏi ý kiến sếp nhì về tiếng Anh của mình. Vòng phỏng vấn thứ ba chỉ còn lại sếp nhất. Sếp nhất hỏi “tại sao cô lại muốn bỏ chỗ làm cũ?”. “Tôi có lý do riêng của tôi mà tôi ko muốn chia sẻ, nhưng ông hãy tin rằng lý do đó ko hề liên quan gì đến năng lực cũng như tính cách của tôi”. Chỗ mới nhận luôn, lương theo đúng như yêu cầu của mình.

Khi nhìn thấy tờ đơn xin thôi việc của mình để sẵn trên bàn vào buổi sáng, sếp gầm lên như hóa điên. Tờ đơn bị xé, ném trả lại. Mình rất nhẫn nhục nhặt lên, mang về làm lại. Khi sếp hiểu rằng mình ko dọa thì sếp bắt đầu dọa. Sếp dọa sẽ gọi điện sang chỗ mới để give bad reference. Không ăn thua thì sếp giở đến màn trách móc, chê mình vô ơn, xấu tính. Mình mặt rất tỉnh “I am a nice girl, Sir”. Sếp cay đắng “I know, G, I know you are a very nice girl. But if you want to f… somebody, you f… him hard”.

Trước thái độ dửng dưng hoàn toàn ko muốn đôi co của mình, sếp chuyển sang màn giận dỗi. Từ đó trở đi mình cứ vào phòng nó trao đổi về công việc là nó…đuổi mình ra. Buổi sáng như thường lệ mình hỏi nó có uống cà phê ko để mình gọi thì nó bảo không khiến.

Những ngày làm việc cuối cùng của mình với sếp trước khi sếp đi nghỉ hè, khi tất cả những màn dọa nạt và khổ nhục kế rõ ràng không làm mình đổi ý, mặt sếp xạm hẳn lại. Ngày cuối cùng, 6h chiều mình chào sếp trước khi sếp có cuộc hẹn với cô nhân viên mới sẽ thay mình. Mình bảo “tôi chào ông trước vì tôi sẽ ko đợi đến lúc ông xong cuộc hẹn này”. Nó vẫn mặt lạnh như tiền và đuổi mình ra sau khi bảo mình đừng có mà giả nhân giả nghĩa với nó.

Hơn 7h, mình về. Nghe tiếng cửa thang máy mở ra sếp hét rất to “G, đợi, tao xong ngay bây giờ”. Mình lại lọ mọ rời thang máy quay vào văn phòng mình ngồi đợi. Mấy phút sau nó chạy sang, mắt đỏ hoe rơm rớm “G, tao mãi mới xong. Tao chỉ muốn nói với con bé đó là My G is leaving, I need to talk to her”. Đến phút cuối mới được 1 câu tử tế kể từ hồi mình gửi đơn thôi việc. Tính trẻ con và phụ thuộc của sếp làm mình mủi lòng. Trong vài giây mình thoáng có cái ý nghĩ mình hơi tàn nhẫn máu lạnh. Nhưng…

Kệ xác ông, sếp ạ. Tôi đủ tài để tìm được chỗ sẽ trả tôi mức lương ông ko bao giờ trả nổi. Tôi đủ tài để ko phải tìm cách đi lên theo cái kiểu của những đứa bất tài.

PS1. Giờ mình mới hiểu đàn ông Ý ông nào cũng trẻ con và phụ thuộc như thế cả. Nếu đã mủi lòng thì phải mủi lòng cả đời, chứ mủi lòng có vài giây thì ko ăn thua.
PS2. Định làm tiếp series chỗ làm thứ hai “đàn ông ko làm gì được mình, thế mà đàn bà lại làm mình điêu đứng”, nhưng hết hơi rồi. Ý tưởng thì tràn trề mà thời gian thì lại nhỏ giọt.