Saturday, December 10, 2011

You wanna take my picture my my...

Có bạn hỏi chị nghe Take my picture của Hà Anh chưa. Làm người chậm tiến về âm nhạc như mình lại phải lọ mọ lên Youtube tìm nghe.

Trong lĩnh vực ca hát mình vốn chỉ ưa những người có thực tài, tức là có giọng hát thực sự. Giọng hát đó phải nổi trên nền nhạc, nhạc chỉ là yếu tố trang trí chứ ko phải là yếu tố đỡ cho những yếu kém trong giọng hát. Mình cũng thích cách trình diễn mộc mạc. Kiểu hú hét cho biểu cảm hoặc quái đản cho ấn tượng mình hoàn toàn ko muốn phải chứng kiến khi thưởng thức âm nhạc. Less is more, luôn luôn là phương châm của mình. Những ca sĩ đủ tự tin vào giọng hát của mình thì chỉ cần đung đưa vừa phải và biểu cảm bằng mắt, còn lại để cho giọng hát chiếm lĩnh không gian, cũng đã đủ thuyết phục người nghe lắm rồi, múa may làm gì cho người ta phân tâm.

Các ca sĩ ở VN, mặc dù mình phải công nhận người này hát bài này hay, người kia hát bài kia ko ai vượt được, nhưng tóm lại lần cuối cùng mình ấn tượng là với giọng Trọng Tấn. Thanh Lam mình cũng thích vì chất giọng dày, đẹp và biểu cảm nhưng những bài nào cô ấy sa đà vào hú hét ư ử quá đà là mình cũng ko thích. Giọng của Hồng Nhung không hiểu sao mình chưa bao giờ thích, ko hiểu có phải tại vì nó cứ là lá la la nhí nhảnh một cách quá đà hay ko. Mỹ Linh thì mình có đi nghe mấy lần, thấy hay nhưng ko ấn tượng, đặc biệt có lần cô ấy hát Torna a Surriento mồm cứ ngoác ra chẳng đâu vào đâu cả. Tùng Dương thì mình có nghe tên từ hồi cậu ấy mới đoạt cái giải gì đó, còn hay mặc đồ thổ cẩm lụng thụng, để tóc dài cợp, tại một event còn bẽn lẽn được người đưa đến giới thiệu với mình, trước đó cậu ấy đã gửi tặng mình một CD hình như Ôi quê tôi gì đó. Nghe thì cũng được nhưng cũng ko đọng lại gì. Giờ cậu ấy còn sa đà vào con đường ma quái kỳ dị, mình lại càng ko bao giờ có ý định tìm hiểu.

Ngoài ra tất cả các ca sĩ gần đây mình đều ko nghe, ko cứ VN mà ngay cả quốc tế. Mình quan niệm thời gian ko có nhiều nên nếu nghe/xem chỉ nghe/xem những gì đã được thời gian thử thách và chứng minh là thực sự có giá trị. Phần tìm tòi phát hiện cái mới chắc để cho những bạn ham hố hơn mình.

Quay trở lại Take my picture của Hà Anh, thì mình nhận xét thế này: Phần hình ảnh thì rất khá. Chứ gì nữa, xem các video clip trong nước mấy chàng mấy nàng sướt mướt tựa cây vịn hoa hoặc cổ trang mà rùng rợn. Cái giỏi của Hà Anh là cô ấy chọn được ekip giỏi và phù hợp để cộng tác hoặc tư vấn cho mình. Diễn xuất của Hà Anh, các góc máy, trang phục, bối cảnh, kịch bản, nói chung đều rất ổn. Đặc biệt cậu rapper có thể gọi là personaggio, mặc dù cảnh cuối cậu ấy diễn hơi gồng quá nên ko mấy thuyết phục.

Phần chưa được là phần giọng của HA. Hơi quá yếu, giọng ko vững, phát âm nhão nhoẹt. Nói yếu hơi có thể gây ấn tượng một giọng nói nhẹ nhàng nhưng hát yếu hơi thì sẽ ko thể được gọi là một giọng hát nhẹ nhàng. Phát âm tốt ko nhất thiết là phải điệu.

Tất cả các hình ảnh của HA trong clip này đều rất đẹp, trừ phần đầu lúc cô ấy đọc pose snap snap pose. Chữ pose thứ hai cô ấy ngửa mặt lên trời bật âm rất nảy và kéo dài pầuz, môi đánh son dày cộp đỏ chót cong lên và trề ra, khẩu hình rất xấu, làm người xem phải nhăn mặt. Cùng chữ này nếu được phát âm từ một đôi môi tim chuẩn thì sẽ gây nên một hiệu ứng hoàn toàn khác. Môi HA ko đẹp, trong thời trang nó trở thành hay hay nhưng lạm dụng thì lại thành phản tác dụng. Cũng tiếc cho HA, nếu cô ấy còn có phần hàm, lợi, răng đẹp nữa thì hình thức cô ấy hoàn hảo cả trên sàn diễn lẫn ngoài đời.

Đấy, mình chỉ nhận xét thế thôi, còn thể loại nhạc này vốn ko phải thể loại mình ưa thích nên mình ko bình luận được. Mặc dù nghe có đoạn mình lại cứ tưởng đang nghe Wannabe của tụi Spice Girls từ đời nào, cái đoạn You wanna take my picture my my….

Friday, December 9, 2011

My dream house

Mấy tháng nay thể theo nguyện vọng của con vợ đỏng đảnh chàng sục sạo để tìm mua một trang trại ở vùng nông thôn Tuscany.

Yêu cầu của con vợ đỏng đảnh rất đơn giản: dinh thự phải nằm trên đỉnh đồi, để từ các cửa sổ phòng có thể nhìn thấy phong cảnh xung quanh. Cảnh thì phải là những cánh đồng canh tác, để mỗi mùa một view khác nhau. Xung quanh dinh thự phải là một diện tích rộng rãi để vợ còn có nhiều kế hoạch. Dinh thự có thể là một tòa đổ nát phải trùng tu lại hoàn toàn nhưng nhất thiết phải là một trong những kiểu nhà cổ tường đá trần cao.

Vợ ngồi vẽ kế hoạch em sẽ trồng hoa đào, hoa hồng, hoa lavender, hoa giấy và các loại cây ăn quả. Em sẽ đào bể bơi. Phần còn lại em sẽ để hoàn toàn bãi cỏ để bọn trẻ con chạy. Chồng rên lên “em có chắc không thế, có mỗi cái rẻo vườn ở ngoài biển mà mấy năm nay đã cho người dọn dẹp quang quẻ em cũng có chịu trồng cây gì vào đó đâu. Còn ở nhà thì ngay cả hoa trong chậu em cũng để chết khô”. Bảo “anh yên tâm, em sẽ ko trồng, nhưng em có kế hoạch thuê người đến trồng chứ. Chỉ cần thuê một kiến trúc sư giỏi và một người làm vườn giỏi là cái gì cũng làm được”. Chồng chán đời.

Hôm nọ chồng xem ở đâu chụp về cái ảnh, con vợ nhìn bĩu môi “trông như cái chuồng ngựa mà cũng chụp về”. Chồng lại loay hoay lọ mọ search trên mạng. Làm cái gì cùng chồng cũng mệt. Người ta bảo là countryhome thì cứ countryhome mà tìm. Đây ông xem âm ty củ tỉ từ căn hộ tới nhà liền kề tới chuồng ngựa. Một việc thành 4 việc, thế nên ko còn thời gian làm việc gì khác. Việc này làm mình nhớ tới một thằng học lớp bên cạnh hồi học trung học. Thằng đấy bị mọi người bảo là hâm vì hôm thi toán nó mải mê giải một bài toán bằng hai cách, và thiếu thời gian giải những bài còn lại.

Nhưng những đổi thay của nước Ý gần đây làm mình lại ngần ngại.

Nước Ý đang lâm vào khủng hoảng. Mặc dù nói thật ra thì khủng hoảng chỉ làm liêu xiêu tầng lớp dân nghèo và đặc biệt tầng lớp trẻ vì ko thể bới đâu ra việc, chứ còn ở thành Rome, những nhà hàng vẫn đông nghịt người, những cửa hàng vẫn đông nghịt người, có thấy ai làm sao đâu.

Để chống chọi với khủng hoảng, chính phủ cắt giảm rất nhiều chi tiêu. Ngay trong Bộ ngoại giao cũng bị cắt giảm rất nhiều thứ. Đặc biệt thuế má tăng rất nhiều. Tầng lớp có tài sản lần này có thể coi như lãnh đủ. Chỉ trong vòng hai tuần chàng đã nhận được giấy báo mức thuế mới đánh vào bất động sản và mấy cái xe thể thao, mặt chàng dài như cái bơm, than thở luôn miệng.

Với mức thuế mới đánh vào bất động sản, chắc chắn thị trường bất động sản còn giảm nữa, thời điểm lý tưởng để mua. Nhưng mình lại nghĩ, mua nhà vùng quê, mua bé thì chả bõ làm countryhome, mà mua vài nghìn mét vuông rồi để hoang vì mình lại chuẩn bị đi xa 8 năm, thuế má thì vẫn phải nộp hàng năm, thì có lẽ là chẳng nên mua làm gì.

Nhưng trước sau thì mình vẫn muốn có một ngôi nhà với mảnh vườn cực rộng để mình có thể gọi người đến trồng tất cả những loại hoa loại cây mình thích. Thôi để mấy tháng nữa xem tình hình đi nhiệm kỳ ở đâu, cuộc sống thế nào, rồi tính tiếp vậy.

Wednesday, December 7, 2011

Anna

Em bé của mẹ đang bị ho. Đêm nằm em ho cóc cóc như tiếng chó con sủa. Mẹ thích tiếng ho của em đến mức em ho lần nào là mẹ dậy giỏng tai lên nghe để còn cười rinh rich lần đấy. Hôm qua mẹ bận đi hát phải nhờ bố đưa em đi bác sĩ. Bác sĩ kê đơn thuốc cho em mà bố em ngáo ngơ thế nào lại để quên luôn ở văn phòng bác sĩ. Cô trợ lý gọi cho mẹ lúc chỉ còn nửa tiếng nữa là văn phòng họ đóng cửa, mà mẹ lại đang đợi đón anh chị ở trường ko thể đến kịp. Thế nên là em của mẹ cứ yên chí ho thêm vài ngày nữa, khi nào văn phòng bác sĩ mở cửa trở lại sau đợt nghỉ lễ thì mẹ tính sau.

Hôm nọ em sốt đến hơn 40 độ, thở ành ạch nặng nhọc, thế mà nghe tiếng nhạc điện thoại di động của bà N một cái em lắc lư em nhảy lập tức. Mẹ thương em của mẹ quá đi mất.

Dạo này em nghịch đến hồi ko ai đỡ nổi. Nhà chỗ nào có em đi qua chỗ đó biến thành bãi chiến trường. Đi ngang giá sách em lôi tuột hết sách xuống sàn nhà. Đi ngang bàn học của anh chị em nhoài người lấy tay gạt tất cả sách vở bút thước xuống đất. Đi ngang tủ giày em lôi tất cả giày dép vứt xuống đất. Mấy trăm tờ nhạc của mẹ bị em mở tủ tãi ra trắng phớ trên nền nhà. Em mò vào kho lôi đồ ăn ra cắn xé. Em mò vào tủ lôi quần lót xanh đỏ tím vàng của bố em ra em rải trên nền nhà. Có lần bố em phải giải cứu em trong tình trạng em đang treo tòn ten trên một cái ngăn tủ. Nhà vệ sinh em chỉ cần đảo vào một lần là đã đủ chết dở, cuộn giấy bị em tháo tung, em mang bánh ngọt nhét vào lỗ thoát nước của bidet, em chúc đầu vớt nước toilet nghịch, em lật nghiêng thùng rác bới rác ra ngoài, đồng thời mồm mút chùn chụt cái chặn nước của bồn tắm.

Nửa đêm em ngồi dậy hát, vỗ tay và với tay lên tường nhấn nút mở cửa sổ. Có hôm tức mẹ em tự tụt xuống giường rồi cứ thế trong bóng tối em mò mẫm tự đi ngang phòng khách, đi đến tận phòng bà N e e gọi. Không biết sợ là gì. Mẹ gọi mấy cũng ko thèm quay đầu lại.

Chân em đi vòng kiềng đến mức mẹ nhìn thấy rõ ràng khoảng không hình bầu dục giữa hai chân em. Đến mức thằng anh bay người từ xa lại, chui đầu hự một cái qua lọt hai cái chân đang đứng của em, thì đủ biết cái sự vòng kiềng của em nó tai hại đến mức nào.

Bị mẹ quát em cúi gằm mặt xuống nhưng mắt vẫn gườm gườm nhìn trộm mẹ. Mắt đã híp, gần như một mí, lại còn xếch, lại còn gườm gườm, muốn làm mặt nghiêm cho em sợ mà khó quá .

Monday, December 5, 2011

Một cặp trời sinh

Hôm nọ bà Nuôi cho cả Lê lẫn La uống sữa quá hạn trong tủ lạnh. Kết quả là đứa khỏe bụng như Lê thì đau bụng cho hai ngày, đứa yếu bụng như La thì đi ỉa chảy một trận tơi bời.

Đây không phải lần đầu tiên hai đứa bị ăn đồ hết hạn chỉ vì cái gì bà ấy cũng bảo bà ấy ko biết. Chai sữa rõ ràng đề hết hạn ngày 12 tháng 11 thì bà ấy cứ khăng khăng là “tháng 12, đây nhìn thấy số 12 thì tưởng tháng 12, ai biết được”. Mình cũng cố gắng sát sao cái tủ lạnh nhưng quả thật nhiều lúc quản ko xuể. Cứ xểnh ra không kiểm tra chỉ độ hai ngày là y như có chuyện. Lúc thì chai sữa hết hạn, lúc thì gói thịt muối mua đã được 5 ngày mà còn chưa ăn hết, lúc thì thịt tươi để rã đông trong tủ lạnh đã 4 ngày mà ko dùng, lúc thì món này nấu đã 3 ngày trước mà ko ăn hết vv và vv. Bụng trẻ con yếu. Đặc biệt bụng trẻ con tây rất yếu vì môi trường sống quá sạch, hơi một tý là đau bụng lập tức.

Bà N có một cái tính mà mình rất ko ưa, đó là chỉ sát sao những món bà ấy thích ăn, những món bà ấy ko thích là bà ấy mặc kệ muốn ra sao thì ra. Món gì mua về bà ấy thích ăn thì bà ấy ngửi bà ấy hít bà ấy kiểm tra thật kỹ trước khi bà ấy ăn, cứ như sợ mình mua đồ ko ra gì. Có lần bà ấy vứt cả gói bánh mỳ đen mình vừa mới mua hôm trước vào thùng rác, chỉ vì nhìn thấy phấn trắng trên vỏ miếng bánh mỳ bà ấy tưởng mốc, lại còn bình luận kiểu chặn họng “khiếp nhà giàu mà ăn cả bánh mỳ mốc”. Thấy mình tỏ vẻ khó chịu “thế trước khi vứt cô ko đọc ngày hết hạn à? Cô có thấy bánh mỳ mới làm, cả tháng nữa mới hết hạn ko?” thì bị bà ấy bảo “ai biết được, thấy mốc thì tôi vứt”. Đấy là loại bánh mỳ bà ấy thích ăn vì nó ko béo, chứ còn loại bánh mỳ trắng bà ấy ko ăn thì có để đấy cả năm bà ấy cũng cứ lờ nó đi như không biết.

Trở lại việc uống sữa quá hạn, tối hôm đó hai vợ chồng đi ăn ở ngoài về, chạy vào phòng con xem con ngủ thế nào, thì thấy con ị đùn từ bao giờ, phân be bét từ ngực xuống tận gót chân. Con bé nằm run rẩy vì lạnh, ko ngủ mà cũng ko gọi ai. Mình vội vàng mang con đi tắm, bảo chàng xử lý đống quần áo bẩn và bà Nuôi thay cho mình cái giường. Bà N vì nhìn thấy hậu quả nhãn tiền đúng như mình đã nói nên im thít ko dám nói gì khi bị mình càu nhàu. Điên lắm.

Còn điên hơn nữa khi tự nhiên thấy có người đang mó mó cái quần toàn phân của con, rồi vứt xoạch nó vào trong bồn cầu, rồi chạy biến đi đâu mất. Đố các bạn biết chạy đi đâu.

Cứ tưởng chạy đi đâu vì có việc gấp rút lắm, ví dụ đi từ bên ngoài về mót đái quá chưa kịp đái chẳng hạn. Hóa ra chạy vào bếp bật máy pha cà phê làm một cốc cà phê nhâm nhi. Nhâm nhi thì nhâm nhi ở trong bếp cho mình ko nhìn thấy, lại còn bưng cái cốc vào phòng tắm dựa cửa vừa nhâm nhi vừa nhìn mình đang loay hoay với thân hình con phân dính từ ngực xuống tận móng chân.

Thế là có người quay ra, ngoa ngoắt “Đang giặt cái quần toàn phân mà lại bỏ dở để đi pha cà phê uống thì em nghĩ đầu óc logics của anh có vấn đề”. Nghe thấy thế có người phát hoảng, bỏ cốc cà phê, nhặt cái quần toàn phân lên ngắm nghía, rồi tặc lưỡi xin phép vợ cho vứt cái quần đi. Short and painless thế cơ chứ.

Tối hôm đó thương con bé mặt tái xanh tái tử, mình lại bế con sang nằm với mình, sợ đêm nó lại ỉa nữa mà lại ko dám gọi ai. Đêm nằm người nó cứ lạnh toát, trằn trọc, xin đi ỉa mấy lần. Mình sợ nó đi ỉa chảy nhiều mất nước lại phải dậy lấy nước muối biển cho nó uống. Cứ thế là cả đêm mình ko ngủ thôi chứ có gì đâu.

Được đâu lại được cả chồng và giúp việc mới quý chứ. Giá mà bà Nuôi trẻ lại cỡ chục tuổi nữa thì có lẽ mình phải xe duyên cho hai người này với nhau. Sau đó một thời gian mình sẽ ghé thăm xem họ sống chết ra sao.

Saturday, December 3, 2011

3/12/2011

Ốm. Nằm bẹp trên giường.

Mình thuộc diện kể cả ốm vẫn mò dậy làm mọi việc như thường. Thế thì mới thấy bớt ốm. Chứ hơi ốm ốm mà nằm rốn trên giường thì sẽ thành ốm hẳn.

Thế nên nếu đã thấy nằm bẹp trên giường tức là ốm ko dậy nổi.

Hôm qua bị nằm trên giường cả ngày. Nhìn chán nản ra ngoài đường. Trời đất xám xịt. Cây cối đã ngả nâu xám và sau mỗi trận gió mạnh lại trơ trụi đi một ít. Vài ngày nữa là chỉ còn toàn cành khô.

Tóc vừa rối vừa bẩn. Móng tay gãy. Da khô. Mặt nổi mụn. Mắt lờ đờ. Nước mắt nước mũi chảy như mưa. Đầu đau nhức. Họng đau rát. Bụng đầy óc ách như cái lọ nước. Đã thế lại còn tự dưng dở hơi lôi tuyển tập Nam Cao ra đọc. Truyện nào cũng tối như hũ nút, chả có tý tương lai tươi sáng lạc quan nào. Đọc một hồi thấy tình hình mình đã tệ còn tệ hơn, thế mà ko đứng lên nổi để ra giá sách đổi quyển khác.

Tự nhiên thấy nhớ mùa hè ấm áp, tóc mượt, da mềm, thân hình thon thả, chạy chân trần trên bãi biển nước trong veo. Tự nhiên chỉ muốn vào một spa nào đó có steam bath, ngồi trong đó một lúc để lúc trở ra da đã mềm môi đã mọng trở lại.

Mình vẫn thường tuyên bố với đàn ông, mỗi khi chúng chê mình ngốc nghếch “khi nào em ko thể hấp dẫn đàn ông bằng hình thức của em nữa thì em sẽ bắt đầu hấp dẫn chúng bằng trí tuệ”. Nhưng giờ nghĩ lại mình có lẽ thuộc diện ko thể quen với tuổi già, với sự tàn phai nhăn nheo đồi mồi khô khỏng xấu xí. Trí tuệ đến mấy mà già nua nhăn nhó thì cũng chả để làm gì cho đời. Vài năm nữa có khi mình lại đi phẫu thuật thẩm mỹ xoành xoạch vì ko chịu nổi sự lão hóa cũng nên. Xong rồi cái mặt mình già thì vẫn hoàn già rồi lại còn thêm phần cứng đờ ko xúc cảm, thì đúng là lợn lành chữa thành lợn què.

Nhiệm kỳ tới sẽ phải đi nơi nào khí hậu ôn hòa, ấm áp, cuộc sống nhàn hạ dễ chịu, nhỉ.

Thuần phong mỹ tục?

Một bạn hỏi mình “chị nghĩ thế nào về những người mẹ đơn thân?”. Bảo “chị chẳng nghĩ thế nào cả”. Bạn ấy lại bảo “Chị thoáng nhỉ. Xã hội mình còn phong kiến lắm. Người mẹ đơn thân chịu rất nhiều áp lực”. Mình bảo “nếu mà em nói thế thì chị phải nói thế này: nếu mà tránh được thì nên tránh ngay từ đầu, lý do chỉ là vì đứa trẻ ko có bố rất thiệt thòi, một sự thiệt thòi mà ko tình yêu người mẹ nào bù đắp được. Nhưng cá nhân chị rất đề cao những người mẹ dám sinh con một mình. Dám làm dám chịu, chị thích”.

Dĩ nhiên trên đời này nếu tìm được người đàn ông phù hợp, yêu mình, hai người lấy nhau và cho ra đời những đứa con, thì tốt quá rồi còn gì để nói nữa. Nhưng có phải đời ai cũng may mắn được thế đâu.

So với một người ngủ với giai nhưng lại phải lén lút vào bệnh viện phá thai hoặc lén lút đi vá màng trinh, hoặc biết lõi ra rồi nhưng lại cứ phải giả vờ lóng ngóng vụng về e thẹn ngáo ngơ trong đêm tân hôn, thì một người dám ngủ với giai và dám sinh con một mình rõ ràng là có nhân cách hơn hẳn.

Dư luận rất hay dùng từ Thuần phong mỹ tục. Theo mình đó là một khái niệm đại tiện để bắt bí nhau. Ngày xưa mình biết một chị rất hài. Mình mặc váy ngắn chị ấy cũng chê ko hợp thuần phong mỹ tục. Mình date nhiều giai chị ấy cũng chê trái thuần phong mỹ tục. Mình thì cứ phải kìm nén thú tính hỏi đểu lại một câu “thế chị ơi, vì ghen tuông mà bịa chuyện vu khống người, và cặp bồ ai cũng biết chỉ có chồng ko biết, thì có gọi là hợp thuần phong mỹ tục không?”.

Nhiều người cứ chê người khác ko hợp thuần phong mỹ tục mà có khi chẳng bao giờ chịu động não nghĩ hộ một cái xem cái thuần phong mỹ tục đó là cái gì, có còn phù hợp nữa không, và đặc biệt ko thử nhìn lại bản thân một cái xem mình có trái thuần phong mỹ tục gấp vài lần cái người mình chê hay ko.

Xã hội mình trọng hình thức. Vì trọng hình thức quá nên sinh tật dối trá và khoe hàng. Một xã hội nhan nhản sự dối trá đậy điệm và gồng mình khoe hàng, theo mình mới là một xã hội có vấn đề. Chứ còn những người phụ nữ sinh con một mình, đời họ họ tự quyết định chứ có ảnh hưởng gì đến ai đâu. Không thương họ thì thôi cớ gì mà phải gây áp lực cho họ.
Hồi xưa, 20 tuổi, mình thường nghĩ mình sẽ sống một mình, chơi bời cho hết thời, sau đó đi xin con nuôi. Bạn bè mình biết mình từ xưa đến giờ vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì mình đùng cái lấy chồng rồi làm tù tì 3 đứa không kịp thở

Friday, December 2, 2011

Genie in the bottle

Chú Bình Nguyên dạo này lớn lắm rồi. Mấy tháng trước chú đã thay cái răng đầu tiên. Hôm đó trước khi đi ngủ mẹ chú thấy cái răng chú lung lay quá thể, sợ đêm ngủ chú nuốt nó vào bụng, nên mẹ chú lấy chỉ buộc vòng quanh giật một cái, nó rụng ra luôn. Chú chuẩn bị thay đến cái răng thứ 2, thấy lưỡi chú cứ suốt ngày đá đá vào nó.

Chú dạo này cũng đàn ông vô cùng. Sáng ra chú giở điện thoại bố chú ra để xem thời tiết mưa nắng nóng lạnh ra sao, bố con chú bàn bạc hăng hái lắm. Mẹ chú cho rằng bản năng đi săn của đàn ông khiến chúng rất quan tâm đến thời tiết, mặc dù mưa hay nắng thì chỉ chết mình chứ có ảnh hưởng quái gì tới chúng đâu.

Chú giống bố chú, ăn bóng đá, ngủ bóng đá. Hàng tuần cứ đến buổi chơi bóng là chú bắt mẹ mặc cho chiếc áo azzurro của đội tuyển Ý, để chú chơi cho đúng điệu. Thầy giáo bảo chú chơi rất khá, có hôm chú ghi được tận 4 bàn thắng. Mẹ chú bảo “Lê xem thế nào chứ chân tay to não bé như quả nho là mẹ không thích đâu đấy nhá”. Mẹ chú vốn ghét những thằng võ biền chạy thì nhanh nghĩ thì chậm như rùa.

Sáng hôm nọ, mẹ thấy ông con trai tóc rẽ ngôi tẹt ngang sang hai bên như ruộng lúa bị gió thổi rạp xuống đất. Mẹ tưởng con đêm ngủ dũi lung tung nên tóc mới bị như thế, bèn nhanh nhảu lôi ông con trai vào nhà tắm, vừa càu nhàu vừa định vuốt nước lên để chải lại tóc cho thẳng thì ông phản đối tức thì “cái tóc này là đẹp, giống cầu thủ bóng đá, mamma chả biết gì”. A, đến tuổi “mẹ chả biết cái gì” rồi đây. Bà N bảo suốt từ hôm qua chú đã kỳ công vuốt nước lên tóc để rẽ ngôi giữa, giữ nó khư khư từ chiều đến tận lúc đi ngủ. Thế mà mẹ suýt nữa thì nhanh nhảu làm hỏng dụng ý của ông con.

Chú Bình Nguyên giống bố chú đến mức mẹ chú phát rầu, lại toàn giống tính sĩ gái mới chết dở chứ. Cứ đang nhiên mà có gái xuất hiện một cái là chân tay người ngợm mặt mũi cứ xoắn hết cả lên, ko thể bình thường được.

Một lần chú Bình Nguyên đang chơi ở câu lạc bộ thì tự nhiên có một cô bé xuất hiện. Nó có mái tóc vàng óng, lại còn mặc cái quần bó màu hồng khoe cặp mông cao và đôi chân thon thẳng tít tắp, đúng thể loại chú Bình Nguyên ưa thích. Thế là thôi, chú chạy quắn lên như hóa rồ, vừa chạy vừa đá dép tông lên trời. Chẳng may đá mạnh quá dép tông văng lên một bụi cây và nằm luôn trên ấy. Bố chú Bình Nguyên phải lọ mọ lấy que khều mãi mới xuống. Vừa khều xuống xỏ chưa ấm chân ông con lại chạy quắng lên vòng nữa, lại đá dép lên trời lần nữa. Cái dép văng luôn ra bên ngoài hàng rào mất hút. Mình chắc mẩm thôi thế là rơi xuống sông mất chiếc dép rồi. Hóa ra cuối cùng sau 15 phút kiễng chân nhòm ngó rồi chui rúc quờ quạng thì bố chú cũng khều được nó quay lại. Bố chú lọ mọ chui ra từ bụi cây, mặt tức tối quay sang bảo mình “Đúng là cái thằng thần đèn”.

Một lần khác, cả nhà đang đi dạo dọc bờ biển. Chú Bình Nguyên đang đi lững thững cùng bố mẹ thì thấy hai con bé con chạy lăng quăng gần đó. Chú bắt đầu nhảy xuống nước nhào lộn để gây sự chú ý. Chẳng may cho chú chú hất tay một cái một dải cát văng luôn lên mặt, vắt từ trán qua mắt xuống má. Chú chắc thấy vướng vướng trên mắt nên mới lấy tay gạt một cái, dải cát đứt làm đôi, một nửa chễm chệ trên trán, nửa kia chễm chệ trên má, trông như hề. Thế mà chú chả biết gì vẫn nhảy múa làm trò thu hút sự chú ý. Nhìn chú quê quá mẹ chú thương chú quá mà chẳng biết làm sao để ngăn chú thể hiện. Ngăn bố chú còn chẳng nổi nói gì đến ngăn chú. Một lần khác thì chú thể hiện lấy đà nhảy xa định làm một quả từ trên bờ xuống thẳng nước luôn. Ai ngờ chú lấy đà ngắn quá, ko tới nước được, mẹ nghe con ngã hự một phát xuống cát cách mép nước đến vài chục phân mà chán nản “Lê ơi sao mẹ thấy con giống Tom and Jerry quá”.

Mỗi lần con hoắng lên vì gái thế là mỗi lần ông bố nghĩ ra một mỹ từ đặt cho con. Lần khác thì “em ơi, em nhìn thằng thiên tài đi kìa”, hoặc vừa sửa cái gì bị ông con bẻ gẫy vừa càu nhàu “em ơi, thằng thiên tài nó bẻ”. Nhà có hai người bị chàng phong biệt danh thiên tài, ông con trai và bà Nuôi. Chuyện bà Nuôi được phong thiên tài trong những trường hợp nào thì sẽ kể ở một entry khác.

PS

- Mày chạy đi, chạy thật nhanh cho tao xem

- (con bé ngây thơ chạy bình bịch một hồi rồi quay lại) Đấy, tao chạy đấy, để làm gì thế?

- Để tao xem cái tí mày nó nảy nảy như thế nào ý mà

Trên đây là cuộc nói chuyện giữa một thằng bé với một con bé có thân hình hơi phì nhiêu. Thằng bé năm ngoái là bạn thân như hình với bóng của ông con trai nhà mình. Thế thì có đáng lo ngại ko.