Tối đi bar. Là đi event chứ
không phải hai vợ chồng hứng lên dắt nhau ra bar. Bar đẹp, nhạc hay, thế mà
mình ngồi có hơn tiếng rồi đòi về. Bảo chồng “Ngày xưa đầu óc chẳng vướng bận
gì, cuối tuần ngủ cả ngày rồi tối đi nhảy nhót, thì còn được. Chứ bây giờ, đầu
óc trăm thứ việc, buổi chiều thì vừa dong 5 đứa trẻ con đi bơi suốt hơn 4 tiếng
mà không lôi được chúng nó ra khỏi bể bơi để còn đi về, về thì lại lo tắm rửa
ăn uống và bắt đi ngủ, mà tối lại ra bar nhảy nhót được thì chắc là…” thì chồng
tiếp lời “ờ, thì chắc là phải dùng cocaine mất”. Vợ bảo “Mà anh xem, chúng nó
đi bar hầu hết toàn hội độc thân, ăn mặc chải chuốt lên đấy tán nhau. Chứ em có
1 ông bụng phệ, bám như đỉa, cộng thêm 3 cái đuôi, cũng bám như đỉa, lên bar
chả có ý nghĩa gì”. Ông bất bình “anh mà bám em như đỉa ý hả”. Chỉ thấy ông cãi
phần bám như đỉa chứ không thấy cãi phần bụng phệ là sao?
Lý do của 3 tuần mất hút là vì
bận quá. Khởi đầu là gia đình ông em trai sang chơi. Thế là nhà có thêm 2 ông
cháu trai không sinh đôi nhưng cao bằng nhau và suốt ngày chí chóe cãi cọ, y
hệt hai con opossum trong Ice age. Nhà thành có 7 đứa trẻ con, cộng thêm 3 ông
hàng xóm kế bên và một bà hàng xóm phía sau hầu như chiều nào cũng sang chơi.
Thế là ngày nào cũng như đại nhạc hội tưng bừng náo loạn. Trẻ con thì vui khỏi
nói nhưng mình cả ngày quần quật lo chuyện ăn uống dọn dẹp giặt giũ đưa đi chơi
nhắc nhở và phân xử chúng nó cãi nhau, lại không có giúp việc, đến tối nhiều hôm vẫn
phải đi events. Suýt chết.
Ông em chưa về thì khách mới
sang. Chồng cứ khăng khăng bảo “mình cho chúng nó một phòng thôi, ngoài ra
không cần làm gì cả”. Không cần làm gì cả mà cứ đến giờ ăn tối là khách vào bếp
mắt tròn xoe nhìn mình, thì phải làm sao? Mình đành bảo khách “để tôi cho bọn
trẻ con ăn tối và đi ngủ rồi mình ăn sau”. Thế là cho trẻ con đi ngủ xong lại
nấu nướng mời khách. Khách mới này vừa
về thì khách mới nữa lại cũng đã sang. Phải hết tuần sau may ra mới hết khách
khứa, tui mới được trở lại là chính tui.
Tối qua đi bar,
event của câu lạc bộ Ferrari. Dress code là màu trắng và thêm chi tiết đỏ. Nhìn
lũ đàn bà quanh mình son phấn ăn mặc cầu kỳ lộng lẫy, còn mình tóc một năm rưỡi
nay không cắt nên dài thậm thượt toàn phải búi lên, móng tay ngắn ngủn chả sơn
phết gì, mặt hầu như không trang điểm vì kem nền hết cả mấy tháng rồi mà cũng
chả đi mua, spa không đi vì tốn thời gian đã đành, nhưng có thẻ thành viên
platinum của một spa, nhân viên đến tận nhà chăm sóc sắc đẹp miễn phí luôn mà cũng
chả bao giờ gọi vì cũng không có thời gian nốt, tự thấy hình như mình không tử
tế với bản thân mình cho lắm.
Theo đúng tính cách
Song Sinh của mình, khả năng lớn là mình đang từ vai mẹ tốt vợ đảm con người
khiêm tốn sẽ ngoắt một phát thành người đàn bà hời hợt lông bông phù phiếm và
kiêu ngạo. Cứ vài năm mình lại ngoắt một phát dư lày cho cân bằng sinh thái.
Các bạn cứ chờ, bao giờ mình ngoắt là các bạn sẽ biết ngay.
À hôm nọ mình mơ, là tự dưng mình lại có bầu. Lại còn
sinh đôi. Mà sinh đôi kiểu gì mới đẻ được mỗi một đứa còn đứa kia vẫn trong
bụng chưa đẻ ra được. Thế là bụng thì vẫn to vẫn phải lo lắng cách nào đẻ được
nốt nó ra, đứa mới đẻ thì khóc lóc ăn ị suốt đêm ngày, cộng thêm 3 đứa Lê La Na
lúc nào cũng nhâu nhâu sẵn, cộng thêm chồng cái gì cũng nhờ cũng hỏi, mình thấy
viễn cảnh kinh hoàng quá nên suy nghĩ một hồi rồi gom quần áo bỏ đi biệt tích. Tuy
nhiên dù quyết bỏ đi biệt tích nhưng mình vẫn cố mang đứa mới đẻ theo!!! Thặc
là một người đàn bà có tinh thần trách nhiệm, ngay cả trong giấc mơ.
