Wednesday, May 16, 2007

Những ngày đi học (phần 3)

Những ngày đi học...
Lũ sinh viên năm nhất lơ ngơ như gà con lạc mẹ. Nhưng đấy là những sinh viên khoá trên thấy chúng tớ lơ ngơ, về sau lên năm 2, năm ba rồi thì tớ nghiệm ra thế. Chứ còn chúng tớ thấy chúng tớ cool cực kỳ. Đỗ đại học NT chứ có phải vớ vẩn gì đâu.
Môn đầu tiên đáng nhớ nhất là môn Giáo dục thể chất, gọi nôm na là thể dục. Sinh viên NT, vì tính chất công việc tương lai, thì phải biết khiêu vũ và biết bơi. Ừ, khiêu vũ thì cũng phải thôi. Làm kinh doanh đi gặp đối tác nó mời nhảy chẳng nhẽ lắc đầu thẹn thùng từ chối. Biết bơi thì nghe hơi khiên cưỡng, nhưng có thể lắm chứ. Đang nhận hàng ở cảng lại rơi tòm xuống sông thì cũng phải bơi được vào bờ. Nhưng chúng tớ lại còn phải học múa và học bóng chuyền. Học múa thì rất nan giải, vì hầu hết chúng tớ cứng như que củi, lại phải múa như thiên nga giãy chết, chưa kể động tác khó nhất là chống tay lộn vòng qua đầu mà cô giáo gọi là lăn bánh xe. Thế là chúng tớ hè nhau vác đệm ra sân trường tập lăn bánh xe. Cả lớp gần 100 đứa mà chỉ có đúng hai đứa làm được, một đứa ngày xưa tập ba lê, còn đứa kia huy chương vàng võ thuật quốc gia.
Môn bóng chuyền cũng không khá khẩm gì. Những bàn tay chỉ quen cầm bút chưa cầm xẻng cuốc bao giờ, đừng nói chuyện thể dục thể thao, tự dưng phải chuyền bóng, phát bóng, bở cả hơi tai. Những cổ tay sai khớp và máu tụ lốm đốm vì phát bóng sai tư thế làm vỡ những mạch máu ở cổ tay.
Một đứa bạn tớ kể nó bị điểm 0 ở cả 3 hạng mục chuyền bóng, phát bóng và tâng bóng. Về nhà kể cho anh trai nó nghe. Anh trai nó, vốn rất thể thao, nghe xong thì bảo "mày người ngợm như cái cục cứt ý".

Đến môn khiêu vũ thì mới gọi là tai hại. Gọi là khiêu vũ cho sang, chứ bọn tớ, nữ nhiều nam ít, đã ít lại còn thẹn thùng, có nhảy nhót được gì. Cứ hai đứa con gái ôm nhau nhảy, đi đi lại lại theo tiếng nhạc, cò cưa kéo xẻ như đi chợ. Thỉnh thoảng lại bò ra cười vì có đứa bình luận "mày chả nhẩy đúng nhạc gì cả, mày toàn nhảy giẫm lên nhạc", hoặc vặc nhau "sao mày nhảy kiểu gì mà cứ giẫm lên chân tao suốt thế, tao không nhảy với mày nữa".
Thầy giáo dạy nhảy, tên là Thịnh, mà sau này bọn sinh viên cứ gọi là Thịnh dê, trong buổi học nhảy mặc quần ống loe sành điệu. Thầy nhảy uốn éo làm lũ sinh viên năm nhất tò te cứ tròn xoe mắt vừa thán phục vừa chăm chú soi để về sau còn bôi bác. Lúc hứng lên thầy còn làm một lèo điệu nhảy thầy giới thiệu là Van Hồng Kông, thỉnh thoảng lại đi vài bước phăng rất ngẫu hứng và hoang dã. Thầy trình diễn cho chúng tớ lé mắt thế thôi. Chứ nói chung cứ cò cưa theo nhạc được quá 1 phút là ai cũng qua.
Môn bơi cũng là một cực hình. Lúc đó là tháng 9 rồi, hồi đó tháng 9 lạnh lắm, chứ không nóng chảy mỡ như bây giờ. Chúng tớ phải ngâm nước tím tái hàng tiếng đồng hồ trong bể bơi, ngoi lên lặn xuống, sặc sụa, để luyện tập môn bơi ếch. Trước khi xuống bể, lạnh quá cô thể dục còn bắt lũ con gái (đã mặc áo bơi) chạy mấy vòng khởi động quanh bể. Thế là chúng tớ lếch thếch, lúp xúp chạy, vừa chạy vừa rúm vào nhau, bọn con trai không phải khởi động, đã bơi ì oạp ở bên dưới, cứ thế hò reo vỗ tay cổ vũ. Có bạn gái tức quá vì cảm thấy bị xúc phạm, còn khóc thút thít.
Chết cóng dưới bể là thế mà vẫn có những chuyện tức cười.
Một đứa bạn tớ không hiểu làm sao mà lúc xuất phát thì thẳng tắp, thế mà cứ được vài sải là bắt đầu đi đường chéo cánh sẻ. Nó sẽ làm một đường cắt chéo qua tất cả những đứa khác cùng xuất phát song song. Đen đủi cho đứa nào bơi chậm hơn nó thì chắc chắn sẽ bị nó húc vào, hoặc tệ hơn nữa là đạp cho dúi dụi ở dưới nước. Thế nên cô phải cho nó xuất phát ở góc trong cùng, để không ảnh hưởng đến ai. Vừa được vài sải thì tớ nghe cốp một cái, hoá ra nó đã đâm vào thành bể. Nhưng nó cũng rất chịu khó, đâm vào thành bể rồi thì nó lại chuyển hướng, lóp ngóp bơi ra, chỉ để một lúc sau là lại chéo cánh sẻ qua những đứa khác. Cô tìm mãi không ra nguyên nhân, vì chân tay nó đạp và quạt nước rất đều nhau, nên cuối cùng thở dài kết luận "chắc tại xương sống em bị vẹo", còn thầy thì đay nghiến hơn 'đâm thủng cả thành bể rồi. Ai cũng như em thì bể bơi nhà người ta hỏng hết".
Lại một đứa bạn khác, cô giáo cứ hô xuất phát một cái là nó biến mất không thấy tăm hơi. Nó sẽ mất hút như vậy đến khi hết hơi thì mới thấy nhô lên khỏi mặt nước. So với bọn không biết bơi như chúng tớ thì bể bơi khá sâu, chắc cũng ít nhất 1m rưỡi, thế mà không ít lần tớ thấy nó bơi mê mải ở tầng nước bên dưới tớ. Còn bản thân nó thì có lần bình luận với tớ "này, tớ bơi kiểu gì mà cứ chìm nghỉm, sờ được cả đáy bể". Mà cân nặng của nó hoàn toàn bình thường chứ không béo tốt gì cho cam.
Tớ còn một cô bạn nữa cứ bơi là chỉ thấy mông nhấp nha nhấp nhổm, còn đầu thì chìm nghỉm đi đâu mất. Vì mất cân bằng như vậy nên chỉ bơi được một lúc là lộn nhào dưới nước, lại ngoi lên sặc sụa.
Và còn rất nhiều lũ bạn tớ cứ xuống nước là bơi rối rít, mà cũng không di chuyển được là bao, chỉ tổ làm nước bắn tung toé ướt hết những đứa xung quanh.
Tớ cũng không khá hơn gì, thậm chí ngay cả bây giờ cũng vậy. Về lý thuyết là tớ bơi được, nhưng phải ở nơi không có tí sóng nào. Nên nếu rơi xuống sông xuống biển bây giờ thì tớ vẫn toi như thường. Sở dĩ như vậy là vì tớ không ngụp được mặt xuống nước và cũng không biết thở. Tớ bơi nghênh nghênh với cái mặt nhô lên khỏi mặt nước (dân gian gọi là dog style), ai bơi ngược chiều làm sóng đánh vào mặt tớ là tớ chết sặc.
Nếu chấm điểm một cách công bằng thì chúng tớ trăm người sẽ trượt cả trăm. Nhưng cô thể dục quá mệt mỏi nên phải hạ tiêu chuẩn. Ví dụ cô bảo tớ rằng nếu tớ bơi qua 6 cái cột mốc mà chỉ nhô lên thở ít nhất là một lần thôi thì cô cũng cho qua. Thế là vào ngày thi, tớ hít một hơi rõ dài, ngụp mặt xuống nước bơi thục mạng, đến lúc gần qua cột mốc thứ sáu nơi cô đang ngồi vắt vẻo thì tớ lấy hết hơi hết sức ngoi lên khỏi mặt nước thở ào một cái rồi lại ngụp xuống bơi tiếp, đến được tận cột mốc thứ 7, tức là quá cả tiêu chuẩn. Một đứa bạn tớ học trường khác hôm đấy đến cổ vũ cho chúng tớ bình luận rằng tớ "thở đẹp như diễn viên điện ảnh". Tất nhiên là nó bôi bác nhưng tớ sướng quá vì qua được môn bơi nên cũng bỏ qua.
Ôi những ngày gian khổ.


Những ngày đi học (phần 3)

Những ngày đi học...
Lũ sinh viên năm nhất lơ ngơ như gà con lạc mẹ. Nhưng đấy là những sinh viên khoá trên thấy chúng tớ lơ ngơ, về sau lên năm 2, năm ba rồi thì tớ nghiệm ra thế. Chứ còn chúng tớ thấy chúng tớ cool cực kỳ. Đỗ đại học NT chứ có phải vớ vẩn gì đâu.
Môn đầu tiên đáng nhớ nhất là môn Giáo dục thể chất, gọi nôm na là thể dục. Sinh viên NT, vì tính chất công việc tương lai, thì phải biết khiêu vũ và biết bơi. Ừ, khiêu vũ thì cũng phải thôi. Làm kinh doanh đi gặp đối tác nó mời nhảy chẳng nhẽ lắc đầu thẹn thùng từ chối. Biết bơi thì nghe hơi khiên cưỡng, nhưng có thể lắm chứ. Đang nhận hàng ở cảng lại rơi tòm xuống sông thì cũng phải bơi được vào bờ. Nhưng chúng tớ lại còn phải học múa và học bóng chuyền. Học múa thì rất nan giải, vì hầu hết chúng tớ cứng như que củi, lại phải múa như thiên nga giãy chết, chưa kể động tác khó nhất là chống tay lộn vòng qua đầu mà cô giáo gọi là lăn bánh xe. Thế là chúng tớ hè nhau vác đệm ra sân trường tập lăn bánh xe. Cả lớp gần 100 đứa mà chỉ có đúng hai đứa làm được, một đứa ngày xưa tập ba lê, còn đứa kia huy chương vàng võ thuật quốc gia.
Môn bóng chuyền cũng không khá khẩm gì. Những bàn tay chỉ quen cầm bút chưa cầm xẻng cuốc bao giờ, đừng nói chuyện thể dục thể thao, tự dưng phải chuyền bóng, phát bóng, bở cả hơi tai. Những cổ tay sai khớp và máu tụ lốm đốm vì phát bóng sai tư thế làm vỡ những mạch máu ở cổ tay.
Một đứa bạn tớ kể nó bị điểm 0 ở cả 3 hạng mục chuyền bóng, phát bóng và tâng bóng. Về nhà kể cho anh trai nó nghe. Anh trai nó, vốn rất thể thao, nghe xong thì bảo "mày người ngợm như cái cục cứt ý".

Đến môn khiêu vũ thì mới gọi là tai hại. Gọi là khiêu vũ cho sang, chứ bọn tớ, nữ nhiều nam ít, đã ít lại còn thẹn thùng, có nhảy nhót được gì. Cứ hai đứa con gái ôm nhau nhảy, đi đi lại lại theo tiếng nhạc, cò cưa kéo xẻ như đi chợ. Thỉnh thoảng lại bò ra cười vì có đứa bình luận "mày chả nhẩy đúng nhạc gì cả, mày toàn nhảy giẫm lên nhạc", hoặc vặc nhau "sao mày nhảy kiểu gì mà cứ giẫm lên chân tao suốt thế, tao không nhảy với mày nữa".
Thầy giáo dạy nhảy, tên là Thịnh, mà sau này bọn sinh viên cứ gọi là Thịnh dê, trong buổi học nhảy mặc quần ống loe sành điệu. Thầy nhảy uốn éo làm lũ sinh viên năm nhất tò te cứ tròn xoe mắt vừa thán phục vừa chăm chú soi để về sau còn bôi bác. Lúc hứng lên thầy còn làm một lèo điệu nhảy thầy giới thiệu là Van Hồng Kông, thỉnh thoảng lại đi vài bước phăng rất ngẫu hứng và hoang dã. Thầy trình diễn cho chúng tớ lé mắt thế thôi. Chứ nói chung cứ cò cưa theo nhạc được quá 1 phút là ai cũng qua.
Môn bơi cũng là một cực hình. Lúc đó là tháng 9 rồi, hồi đó tháng 9 lạnh lắm, chứ không nóng chảy mỡ như bây giờ. Chúng tớ phải ngâm nước tím tái hàng tiếng đồng hồ trong bể bơi, ngoi lên lặn xuống, sặc sụa, để luyện tập môn bơi ếch. Trước khi xuống bể, lạnh quá cô thể dục còn bắt lũ con gái (đã mặc áo bơi) chạy mấy vòng khởi động quanh bể. Thế là chúng tớ lếch thếch, lúp xúp chạy, vừa chạy vừa rúm vào nhau, bọn con trai không phải khởi động, đã bơi ì oạp ở bên dưới, cứ thế hò reo vỗ tay cổ vũ. Có bạn gái tức quá vì cảm thấy bị xúc phạm, còn khóc thút thít.
Chết cóng dưới bể là thế mà vẫn có những chuyện tức cười.
Một đứa bạn tớ không hiểu làm sao mà lúc xuất phát thì thẳng tắp, thế mà cứ được vài sải là bắt đầu đi đường chéo cánh sẻ. Nó sẽ làm một đường cắt chéo qua tất cả những đứa khác cùng xuất phát song song. Đen đủi cho đứa nào bơi chậm hơn nó thì chắc chắn sẽ bị nó húc vào, hoặc tệ hơn nữa là đạp cho dúi dụi ở dưới nước. Thế nên cô phải cho nó xuất phát ở góc trong cùng, để không ảnh hưởng đến ai. Vừa được vài sải thì tớ nghe cốp một cái, hoá ra nó đã đâm vào thành bể. Nhưng nó cũng rất chịu khó, đâm vào thành bể rồi thì nó lại chuyển hướng, lóp ngóp bơi ra, chỉ để một lúc sau là lại chéo cánh sẻ qua những đứa khác. Cô tìm mãi không ra nguyên nhân, vì chân tay nó đạp và quạt nước rất đều nhau, nên cuối cùng thở dài kết luận "chắc tại xương sống em bị vẹo", còn thầy thì đay nghiến hơn 'đâm thủng cả thành bể rồi. Ai cũng như em thì bể bơi nhà người ta hỏng hết".
Lại một đứa bạn khác, cô giáo cứ hô xuất phát một cái là nó biến mất không thấy tăm hơi. Nó sẽ mất hút như vậy đến khi hết hơi thì mới thấy nhô lên khỏi mặt nước. So với bọn không biết bơi như chúng tớ thì bể bơi khá sâu, chắc cũng ít nhất 1m rưỡi, thế mà không ít lần tớ thấy nó bơi mê mải ở tầng nước bên dưới tớ. Còn bản thân nó thì có lần bình luận với tớ "này, tớ bơi kiểu gì mà cứ chìm nghỉm, sờ được cả đáy bể". Mà cân nặng của nó hoàn toàn bình thường chứ không béo tốt gì cho cam.
Tớ còn một cô bạn nữa cứ bơi là chỉ thấy mông nhấp nha nhấp nhổm, còn đầu thì chìm nghỉm đi đâu mất. Vì mất cân bằng như vậy nên chỉ bơi được một lúc là lộn nhào dưới nước, lại ngoi lên sặc sụa.
Và còn rất nhiều lũ bạn tớ cứ xuống nước là bơi rối rít, mà cũng không di chuyển được là bao, chỉ tổ làm nước bắn tung toé ướt hết những đứa xung quanh.
Tớ cũng không khá hơn gì, thậm chí ngay cả bây giờ cũng vậy. Về lý thuyết là tớ bơi được, nhưng phải ở nơi không có tí sóng nào. Nên nếu rơi xuống sông xuống biển bây giờ thì tớ vẫn toi như thường. Sở dĩ như vậy là vì tớ không ngụp được mặt xuống nước và cũng không biết thở. Tớ bơi nghênh nghênh với cái mặt nhô lên khỏi mặt nước (dân gian gọi là dog style), ai bơi ngược chiều làm sóng đánh vào mặt tớ là tớ chết sặc.
Nếu chấm điểm một cách công bằng thì chúng tớ trăm người sẽ trượt cả trăm. Nhưng cô thể dục quá mệt mỏi nên phải hạ tiêu chuẩn. Ví dụ cô bảo tớ rằng nếu tớ bơi qua 6 cái cột mốc mà chỉ nhô lên thở ít nhất là một lần thôi thì cô cũng cho qua. Thế là vào ngày thi, tớ hít một hơi rõ dài, ngụp mặt xuống nước bơi thục mạng, đến lúc gần qua cột mốc thứ sáu nơi cô đang ngồi vắt vẻo thì tớ lấy hết hơi hết sức ngoi lên khỏi mặt nước thở ào một cái rồi lại ngụp xuống bơi tiếp, đến được tận cột mốc thứ 7, tức là quá cả tiêu chuẩn. Một đứa bạn tớ học trường khác hôm đấy đến cổ vũ cho chúng tớ bình luận rằng tớ "thở đẹp như diễn viên điện ảnh". Tất nhiên là nó bôi bác nhưng tớ sướng quá vì qua được môn bơi nên cũng bỏ qua.
Ôi những ngày gian khổ.


Những ngày đi học (phần 2)

Hết những ngày đi học, tớ quyết định thi vào làm giảng viên tại trường Ngoại Thương, để được nếm trải cảm giác hả hê của các thầy cô giáo tớ khi thấy lũ sinh viên tắc tị.
Trải qua 6, 7 vòng thi, trong đó bao gồm cả phần thi định hướng chính trị hay sao ấy, mà lại là vòng thi đầu tiên nhé. Cả hội trường D hơn 600 thí sinh vừa già vừa trẻ hì hục viết lách trong cái nắng nóng của tháng 7, với mấy cái quạt trần không đuổi được ruồi ở trên đầu. Thế mới biết dân tình khát khao được làm giảng viên trường NT đến cỡ nào. Tớ làm bài được nửa chừng thì bỏ dở ra về, vì oải quá, vì chẳng biết định hướng chính trị và lương tâm nghề nghiệp thế nào mà lần. Đại loại là sau khi viết nhăng viết cuội một lúc, phê phán đề bài hỏi vớ vẩn, tớ xin phép không trả lời câu hỏi trên. Cứ tưởng là thế là khỏi phải đến xem điểm để vào vòng 2, không bị vào sổ đen vì cái tính bất trị là may.
Thế mà lại được vào vòng 2 nhé. Sau đó là đến vòng 3, vòng 4, vòng 5 vv, tất nhiên là toàn về tiếng Anh và các kỹ năng có liên quan. Qua hết các vòng này thì tớ lại phải sang vòng kỹ năng vi tính. Mặc dù tớ không hiểu sao tớ thi làm giảng viên tiếng Anh mà đề thi vi tính lại bắt tớ tính lương trên Excel? Dù sao thì tớ cũng chắc mẩm là chẳng ai dùng kết quả của tớ, chứ không thì bộ phận phát lương chắc phải ra toà hết.
Vòng cuối cùng mới gay go, đấy là vòng vấn đáp. Tức là thí sinh vào vòng cuối phải giả vờ đứng lớp, giảng về một vấn đề nào đó. Những thầy cô giáo chủ nhiệm các khoa và cả hiệu trưởng hiệu phó của trường đều có mặt, đóng giả là những sinh viên, không phải sinh viên thường, mà là những sinh viên nghịch ngợm cơ .
Những cái này về sau tớ mới biết. Chứ còn lúc mới vào phòng vấn đáp tớ vẫn còn ngây thơ lắm. Hôm đó tớ đang đi chơi thì nhận điện thoại đến vấn đáp tại trường (chắc các thầy cô muốn bất ngờ để còn đánh giá thực lực), nên tớ đến trong một bộ dạng hoàn toàn không mang tính sư phạm. Đại loại là áo bó, quần ống loe (hơi loe thôi), dép xỏ ngón. Tai hại là hôm đó móng chân của tớ lại màu trắng. Tớ không bao giờ đánh móng chân màu trắng hay vẽ vời gì trên móng bao giờ cả. Chỉ tại con bé đánh móng chân sáng hôm ấy lại cứ quảng cáo là nước sơn mới trông rất nhã nhặn, nó cứ năn nỉ mãi tớ đành liều thử. Cuối cùng móng chân tớ trắng tinh, tẩy đi thì lại tiếc.
Thế nên tớ vào phòng thi với bộ móng chân màu trắng và đôi dép xỏ ngón làm các ngón chân của tớ cứ toè ra không giấu đi đâu cho được. Chưa kịp vượt qua cơn mặc cảm thì tớ đã thấy chóng mặt với dàn thầy cô giáo hắc nhất trường, ngày đi học là nỗi kinh hoàng của bọn sinh viên chúng tớ. Ngày xưa thi vấn đáp mà vào một trong những thầy cô này thì hầu như chắc phần điểm kém, không thi lại là may.
Vừa vào thì đã thấy cô hiệu phó mà được chúng tớ đặt biệt danh là "sâu róm" (vì cô có bộ tóc vừa dài vừa xoăn vừa xù vừa vàng) liếc xuống chân, liếc từ lúc tớ vào đến cửa đến lúc tớ giấu được đôi chân vào gầm bàn. Tớ cứ than thầm trong bụng.
Nhưng đứng một lúc thì tớ cũng định thần lại, quên phứt mất vấn đề chân cẳng của mình. Tớ phải đóng vai cô giáo trẻ, lại vào đúng lớp có nhiều sinh viên nghịch ngợm. Ngày thường các thầy cô chả bao giờ cười, thế mà lúc đóng vai sinh viên thì nhí nhảnh vô cùng. Tớ đi làm gia sư suốt mấy năm đại học, dạy từ học sinh bé đến học sinh lớn, nhưng chưa thấy học sinh nào nhí nhảnh như mấy thầy cô giáo của tớ đóng giả.
Bắt đầu bằng thầy chủ nhiệm khoa Kinh tế ngoại thương giả giọng eo éo trẻ trung "cô ơi, cô trẻ và xinh thế. Cô bao nhiêu tuổi rồi?" . Tớ vẫn còn đủ bình tĩnh để bảo "trong giờ học yêu cầu em không hỏi những chuyện ngoài lề. Nào bây giờ chúng ta bắt đầu" (sướng ơi là sướng, được gọi thầy giáo ngày xưa cho tớ điểm vớt môn này là em). Nghe thấy thế cô hiệu trưởng ngay lập tức nói luôn "thôi cô ơi, học làm gì vội, hôm nay buổi đầu tiên, cô trò mình ngồi nói chuyện đã. Nhà cô có mấy anh chị em? Cô là thứ mấy?".
Cứ như vậy các thầy cô tung hứng, nhao nhao hỏi, lại còn cãi nhau nữa. Tớ bị quay mất gần nửa tiếng như thế, toát mồ hôi hột và ù hết cả tai. Cuối cùng cô hiệu trưởng nhận xét rằng cô không nghi ngờ gì về kiến thức của tớ cả. Nhưng để làm giáo viên đại học thì tớ phải bản lĩnh hơn nhiều. Vì chương trình dạy rất nặng, mỗi tiết phải đảm bảo dạy đủ lượng kiến thức quy định. Nếu tớ không trấn áp được sinh viên, để chúng hỏi linh tinh như vậy thì sẽ mất hết giờ mà không dạy được tí gì. Cô nói như thể cô biết thừa là bọn sinh viên toàn bọn thành tinh hết.
Nhưng cô nói như vậy tức là tớ đã được nhận. Một anh gọi điện từ phòng giáo vụ thông báo cho tớ thế, giọng không vui không buồn, làm tớ cứ thắc mắc anh trẻ thế mà đã lãnh đạm với cuộc sống đến thế?
Đến trước ngày trường hẹn đến ký hợp đồng, tự dưng tớ nghe có người nói môi trường của trường tớ cạnh tranh và bon chen kinh khủng, vì ai cũng tranh giành suất đi học nước ngoài. Tự dưng tớ ngần ngại. Vì lý do duy nhất làm tớ thi ở lại trường là vì tớ nghĩ ít nhất trong môi trường ấy tớ cũng tránh được những bon chen vớ vẩn. Thế là dẹp.
Cánh cửa đó đóng lại. Tớ bắt đầu một ngả hoàn toàn khác. Từ đây cuộc sống mở ra với tất cả những hỉ nộ ái ố, mặt phải và mặt trái. Cuộc sống thật mênh mông, hết bao bọc, không ít lần một đứa sinh viên mới ra trường là tớ phải ngạc nhiên, phải sững sờ, phải nổi giận, phải rơi nước mắt, và rất nhiều những tình cảm phức tạp khác. Nhưng cứ thế mà tớ lớn lên. Chỉ có điều lớn nhanh quá, sau vài năm đi làm thấy mình già cỗi hết cả cảm xúc. Nhưng biết đâu đấy, vài năm nữa nhìn lại bây giờ lại thấy mình hồi này còn trẻ chán. It can only get worse.


Những ngày đi học (phần 2)

Hết những ngày đi học, tớ quyết định thi vào làm giảng viên tại trường Ngoại Thương, để được nếm trải cảm giác hả hê của các thầy cô giáo tớ khi thấy lũ sinh viên tắc tị.
Trải qua 6, 7 vòng thi, trong đó bao gồm cả phần thi định hướng chính trị hay sao ấy, mà lại là vòng thi đầu tiên nhé. Cả hội trường D hơn 600 thí sinh vừa già vừa trẻ hì hục viết lách trong cái nắng nóng của tháng 7, với mấy cái quạt trần không đuổi được ruồi ở trên đầu. Thế mới biết dân tình khát khao được làm giảng viên trường NT đến cỡ nào. Tớ làm bài được nửa chừng thì bỏ dở ra về, vì oải quá, vì chẳng biết định hướng chính trị và lương tâm nghề nghiệp thế nào mà lần. Đại loại là sau khi viết nhăng viết cuội một lúc, phê phán đề bài hỏi vớ vẩn, tớ xin phép không trả lời câu hỏi trên. Cứ tưởng là thế là khỏi phải đến xem điểm để vào vòng 2, không bị vào sổ đen vì cái tính bất trị là may.
Thế mà lại được vào vòng 2 nhé. Sau đó là đến vòng 3, vòng 4, vòng 5 vv, tất nhiên là toàn về tiếng Anh và các kỹ năng có liên quan. Qua hết các vòng này thì tớ lại phải sang vòng kỹ năng vi tính. Mặc dù tớ không hiểu sao tớ thi làm giảng viên tiếng Anh mà đề thi vi tính lại bắt tớ tính lương trên Excel? Dù sao thì tớ cũng chắc mẩm là chẳng ai dùng kết quả của tớ, chứ không thì bộ phận phát lương chắc phải ra toà hết.
Vòng cuối cùng mới gay go, đấy là vòng vấn đáp. Tức là thí sinh vào vòng cuối phải giả vờ đứng lớp, giảng về một vấn đề nào đó. Những thầy cô giáo chủ nhiệm các khoa và cả hiệu trưởng hiệu phó của trường đều có mặt, đóng giả là những sinh viên, không phải sinh viên thường, mà là những sinh viên nghịch ngợm cơ .
Những cái này về sau tớ mới biết. Chứ còn lúc mới vào phòng vấn đáp tớ vẫn còn ngây thơ lắm. Hôm đó tớ đang đi chơi thì nhận điện thoại đến vấn đáp tại trường (chắc các thầy cô muốn bất ngờ để còn đánh giá thực lực), nên tớ đến trong một bộ dạng hoàn toàn không mang tính sư phạm. Đại loại là áo bó, quần ống loe (hơi loe thôi), dép xỏ ngón. Tai hại là hôm đó móng chân của tớ lại màu trắng. Tớ không bao giờ đánh móng chân màu trắng hay vẽ vời gì trên móng bao giờ cả. Chỉ tại con bé đánh móng chân sáng hôm ấy lại cứ quảng cáo là nước sơn mới trông rất nhã nhặn, nó cứ năn nỉ mãi tớ đành liều thử. Cuối cùng móng chân tớ trắng tinh, tẩy đi thì lại tiếc.
Thế nên tớ vào phòng thi với bộ móng chân màu trắng và đôi dép xỏ ngón làm các ngón chân của tớ cứ toè ra không giấu đi đâu cho được. Chưa kịp vượt qua cơn mặc cảm thì tớ đã thấy chóng mặt với dàn thầy cô giáo hắc nhất trường, ngày đi học là nỗi kinh hoàng của bọn sinh viên chúng tớ. Ngày xưa thi vấn đáp mà vào một trong những thầy cô này thì hầu như chắc phần điểm kém, không thi lại là may.
Vừa vào thì đã thấy cô hiệu phó mà được chúng tớ đặt biệt danh là "sâu róm" (vì cô có bộ tóc vừa dài vừa xoăn vừa xù vừa vàng) liếc xuống chân, liếc từ lúc tớ vào đến cửa đến lúc tớ giấu được đôi chân vào gầm bàn. Tớ cứ than thầm trong bụng.
Nhưng đứng một lúc thì tớ cũng định thần lại, quên phứt mất vấn đề chân cẳng của mình. Tớ phải đóng vai cô giáo trẻ, lại vào đúng lớp có nhiều sinh viên nghịch ngợm. Ngày thường các thầy cô chả bao giờ cười, thế mà lúc đóng vai sinh viên thì nhí nhảnh vô cùng. Tớ đi làm gia sư suốt mấy năm đại học, dạy từ học sinh bé đến học sinh lớn, nhưng chưa thấy học sinh nào nhí nhảnh như mấy thầy cô giáo của tớ đóng giả.
Bắt đầu bằng thầy chủ nhiệm khoa Kinh tế ngoại thương giả giọng eo éo trẻ trung "cô ơi, cô trẻ và xinh thế. Cô bao nhiêu tuổi rồi?" . Tớ vẫn còn đủ bình tĩnh để bảo "trong giờ học yêu cầu em không hỏi những chuyện ngoài lề. Nào bây giờ chúng ta bắt đầu" (sướng ơi là sướng, được gọi thầy giáo ngày xưa cho tớ điểm vớt môn này là em). Nghe thấy thế cô hiệu trưởng ngay lập tức nói luôn "thôi cô ơi, học làm gì vội, hôm nay buổi đầu tiên, cô trò mình ngồi nói chuyện đã. Nhà cô có mấy anh chị em? Cô là thứ mấy?".
Cứ như vậy các thầy cô tung hứng, nhao nhao hỏi, lại còn cãi nhau nữa. Tớ bị quay mất gần nửa tiếng như thế, toát mồ hôi hột và ù hết cả tai. Cuối cùng cô hiệu trưởng nhận xét rằng cô không nghi ngờ gì về kiến thức của tớ cả. Nhưng để làm giáo viên đại học thì tớ phải bản lĩnh hơn nhiều. Vì chương trình dạy rất nặng, mỗi tiết phải đảm bảo dạy đủ lượng kiến thức quy định. Nếu tớ không trấn áp được sinh viên, để chúng hỏi linh tinh như vậy thì sẽ mất hết giờ mà không dạy được tí gì. Cô nói như thể cô biết thừa là bọn sinh viên toàn bọn thành tinh hết.
Nhưng cô nói như vậy tức là tớ đã được nhận. Một anh gọi điện từ phòng giáo vụ thông báo cho tớ thế, giọng không vui không buồn, làm tớ cứ thắc mắc anh trẻ thế mà đã lãnh đạm với cuộc sống đến thế?
Đến trước ngày trường hẹn đến ký hợp đồng, tự dưng tớ nghe có người nói môi trường của trường tớ cạnh tranh và bon chen kinh khủng, vì ai cũng tranh giành suất đi học nước ngoài. Tự dưng tớ ngần ngại. Vì lý do duy nhất làm tớ thi ở lại trường là vì tớ nghĩ ít nhất trong môi trường ấy tớ cũng tránh được những bon chen vớ vẩn. Thế là dẹp.
Cánh cửa đó đóng lại. Tớ bắt đầu một ngả hoàn toàn khác. Từ đây cuộc sống mở ra với tất cả những hỉ nộ ái ố, mặt phải và mặt trái. Cuộc sống thật mênh mông, hết bao bọc, không ít lần một đứa sinh viên mới ra trường là tớ phải ngạc nhiên, phải sững sờ, phải nổi giận, phải rơi nước mắt, và rất nhiều những tình cảm phức tạp khác. Nhưng cứ thế mà tớ lớn lên. Chỉ có điều lớn nhanh quá, sau vài năm đi làm thấy mình già cỗi hết cả cảm xúc. Nhưng biết đâu đấy, vài năm nữa nhìn lại bây giờ lại thấy mình hồi này còn trẻ chán. It can only get worse.


Những ngày đi học (phần 1)




Hôm qua tớ ra trường Columbia để dự lễ tốt nghiệp của em tớ.
Ngay cổng trường có bức tượng một anh cởi trần đứng hiên ngang, tay cầm quả cầu có khắc chữ Scientia, mà tớ đoán là chữ Khoa học tiếng latinh???
Tớ đến từ khi mọi người vẫn còn nhốn nháo trước cổng, đến tận khi mọi người đã vào hết, an vị trên ghế, còn đám sinh viên tốt nghiệp đã bắt đầu tập tung hô ở bên trong, mà tớ vẫn còn đứng ngoài cổng vắng teo cạnh cái bức tượng anh cởi trần cầm quả cầu như đã nói ở trên. Phải một lúc lâu sau mới thấy thằng em tớ cùng vợ con lóc nhóc đến.
Buổi lễ tốt nghiệp nắng chang chang. Được một lúc thì bọn tớ ra hết bãi cỏ ngồi cho mát. Tự dưng tớ nhớ đến những lễ tốt nghiệp ngày xưa của tớ.
Thời trung học, những ngày cuối năm cầm lưu bút chạy tứ tán để nhờ mỗi người viết cho mấy dòng lưu niệm. Lễ tốt nghiệp nắng chang chang. Ở trường Ams hồi đấy rất ít hoa phượng, chỉ lắm bằng lăng và một loại bạch đàn toàn nở hoa vàng. Một thầy giáo lại còn đánh lên tiếng trống trường cuối cùng. Nghe chữ cuối cùng thì người đang bình thường cũng thành rơi lệ. Khóc thế mà chỉ mấy giây sau đã cười roi rói xếp hàng chụp ảnh. Bây giờ nhìn lại thấy sao mà ngố thế, giờ còn đỡ ngố một tí. Thế mà chỉ mấy năm nữa nhìn lại ảnh chụp bây giờ thì chắc lại thấy sao mà ngố thế...
Còn lễ tốt nghiệp đại học, bọn tớ xúng xính trong bộ áo mũ tốt nghiệp, xếp hàng trên sân khấu để nhận bằng thầy trao. Cái bằng đấy chỉ là hình tượng thôi, để chụp ảnh cho khí thế. Chứ bằng thật thì phải mấy tháng nữa mới có. Có một chú chụp ảnh đứng phục sẵn ở vị trí thầy trao bằng. Cứ đứa nào tiến lên đưa tay nhận bằng là chú ấy hô "cười lên nào, nhìn vào đây". Tớ vẫn còn nguyên cái ảnh bọn tớ xếp hàng trên sân khấu, không hiểu sao đứa nào đứa nấy trông như cụ rùa, hay tại đồng phục tốt nghiệp làm bọn tớ gù hết? trong ảnh tớ mồm cười ngoác đến tận mang tai, mắt nhìn vào ống kính, tay đưa ra không khí, trong khi thầy thì cứ đứng nguyên chỗ của thầy không nhúc nhích, chìa cái bằng ra. Tớ mải chụp ảnh chẳng biết là thầy lại còn giơ tay ra bắt nữa, mãi đến lúc những đứa đứng sau tớ nhắc "kìa kìa" thì mới vội vàng quay vào bắt tay thầy, lại còn lắc lắc mấy cái nữa.
Từ sau khi tốt nghiệp đại học thì tớ sợ học đến già. Nhìn lại tớ không hiểu sao mình có thể ép xác từng đấy năm, học từng đấy trang sách, qua được từng đấy trình, qua được từng đấy môn, kể cả những môn như Dân số hay Chủ nghĩa xã hội khoa học. Trường Ngoại Thương nổi tiếng là hay thi vấn đáp. Mỗi kỳ thi chúng tớ phải học hàng trăm câu hỏi, tổng cộng phải hàng trăm trang sách, sao cho vào phòng thi bắt trúng câu nào phải trả lời được ngay câu đó, mỗi đề thi là 2 câu. Nhưng ngay cả khi thuộc làu cả hai câu thì cũng chỉ được 5 điểm thôi. Còn nếu trả lời được hết những câu hỏi vặn vẹo của thầy vấn đáp sau đó thì may ra mới ngẩng mặt lên được với đời. Trước giờ bị gọi tên những sinh viên mắt thâm quầng vì mất ngủ, mặt mũi vô hồn ngồi vạ vật ở hành lang với một đống sách vở trên tay, biết là giờ này thì không thể vào đầu được nữa nhưng vẫn cứ cố gắng nhồi nhét được tí nào hay tí nấy. Mà chuyện thi vấn đáp cũng cười vỡ cả bụng. Có bạn vào phòng thi vấn đáp với hai cái nạng do bị tai nạn, tập tễnh trông rất khó nhọc. Cô giáo vấn đáp thương quá nên cũng nhẹ tay, hỏi qua quít rồi cho ra. Thi xong rồi bạn ấy lê lết ra ngoài, và bắt đầu nhòm qua khe cửa sổ nhắc bài cho đứa bạn đang ở trong phòng thi. Đang nhắc thì cô giáo mở cửa bước ra. Bạn ấy cắp hai cái nạng chạy mất hút, còn nhanh hơn cả đứa không có nạng. Cô giáo cũng đành bó tay.
Đã thi vấn đáp là phải chuẩn bị tinh thần để nhận được những câu hỏi rất giời ơi. Tớ cũng bị một lần như thế, hình như môn Địa lý kinh tế. Tớ trả lời xong hết 2 câu, trả lời hết cả các câu hỏi phụ thầy giáo vặn vẹo, tưởng thế là xong. Ai ngờ thầy ngồi trầm ngâm, nhìn xuống dưới chân thầy một lúc, rồi hỏi tớ 'Em có biết có bao nhiêu bậc thợ không?". Tất nhiên là tớ ngớ cả ra, vì vấn đề này không liên quan gì đến môn học hay đề thi của tớ. Trong đầu tớ nảy ra một con số, nên tớ nhắm mắt nhắm mũi nói bừa "hình như là 13 ý thầy ạ". Thầy bảo "thiếu thực tế, thôi em đi ra đi"
Sau này tớ ngồi nghĩ mãi tại sao bao nhiêu số đẹp tớ không kể, lại kể số 13. Cuối cùng thì tớ kết luận rằng chắc khi nghe được câu hỏi đó, từ trong tiềm thức tớ than "ôi đen quá rồi', nên mới bật ra cái số tượng trưng cho sự đen đủi đó.
Kinh nghiệm xương máu khi thi vấn đáp là dù có thấy câu hỏi dễ ợt thì cũng cứ phải tỏ ra suy nghĩ đau khổ một lúc (nhưng đừng lâu quá thầy lại tưởng không trả lời được thì mất điểm), rồi hãy trả lời từ tốn, vừa trả lời vừa ra vẻ nghĩ ngợi. Chứ ai lại cứ làu làu thì chỉ tổ bị đì chết, vì "mày có giỏi thì cũng không giỏi được hơn thầy đâu con ơi", và chắc chắn sẽ nhận được những câu hỏi đại loại "em có biết Chúa Jesus sinh ngày nào không?" hoặc "tại sao vịt ngủ lại co một chân?".




Những ngày đi học (phần 1)




Hôm qua tớ ra trường Columbia để dự lễ tốt nghiệp của em tớ.
Ngay cổng trường có bức tượng một anh cởi trần đứng hiên ngang, tay cầm quả cầu có khắc chữ Scientia, mà tớ đoán là chữ Khoa học tiếng latinh???
Tớ đến từ khi mọi người vẫn còn nhốn nháo trước cổng, đến tận khi mọi người đã vào hết, an vị trên ghế, còn đám sinh viên tốt nghiệp đã bắt đầu tập tung hô ở bên trong, mà tớ vẫn còn đứng ngoài cổng vắng teo cạnh cái bức tượng anh cởi trần cầm quả cầu như đã nói ở trên. Phải một lúc lâu sau mới thấy thằng em tớ cùng vợ con lóc nhóc đến.
Buổi lễ tốt nghiệp nắng chang chang. Được một lúc thì bọn tớ ra hết bãi cỏ ngồi cho mát. Tự dưng tớ nhớ đến những lễ tốt nghiệp ngày xưa của tớ.
Thời trung học, những ngày cuối năm cầm lưu bút chạy tứ tán để nhờ mỗi người viết cho mấy dòng lưu niệm. Lễ tốt nghiệp nắng chang chang. Ở trường Ams hồi đấy rất ít hoa phượng, chỉ lắm bằng lăng và một loại bạch đàn toàn nở hoa vàng. Một thầy giáo lại còn đánh lên tiếng trống trường cuối cùng. Nghe chữ cuối cùng thì người đang bình thường cũng thành rơi lệ. Khóc thế mà chỉ mấy giây sau đã cười roi rói xếp hàng chụp ảnh. Bây giờ nhìn lại thấy sao mà ngố thế, giờ còn đỡ ngố một tí. Thế mà chỉ mấy năm nữa nhìn lại ảnh chụp bây giờ thì chắc lại thấy sao mà ngố thế...
Còn lễ tốt nghiệp đại học, bọn tớ xúng xính trong bộ áo mũ tốt nghiệp, xếp hàng trên sân khấu để nhận bằng thầy trao. Cái bằng đấy chỉ là hình tượng thôi, để chụp ảnh cho khí thế. Chứ bằng thật thì phải mấy tháng nữa mới có. Có một chú chụp ảnh đứng phục sẵn ở vị trí thầy trao bằng. Cứ đứa nào tiến lên đưa tay nhận bằng là chú ấy hô "cười lên nào, nhìn vào đây". Tớ vẫn còn nguyên cái ảnh bọn tớ xếp hàng trên sân khấu, không hiểu sao đứa nào đứa nấy trông như cụ rùa, hay tại đồng phục tốt nghiệp làm bọn tớ gù hết? trong ảnh tớ mồm cười ngoác đến tận mang tai, mắt nhìn vào ống kính, tay đưa ra không khí, trong khi thầy thì cứ đứng nguyên chỗ của thầy không nhúc nhích, chìa cái bằng ra. Tớ mải chụp ảnh chẳng biết là thầy lại còn giơ tay ra bắt nữa, mãi đến lúc những đứa đứng sau tớ nhắc "kìa kìa" thì mới vội vàng quay vào bắt tay thầy, lại còn lắc lắc mấy cái nữa.
Từ sau khi tốt nghiệp đại học thì tớ sợ học đến già. Nhìn lại tớ không hiểu sao mình có thể ép xác từng đấy năm, học từng đấy trang sách, qua được từng đấy trình, qua được từng đấy môn, kể cả những môn như Dân số hay Chủ nghĩa xã hội khoa học. Trường Ngoại Thương nổi tiếng là hay thi vấn đáp. Mỗi kỳ thi chúng tớ phải học hàng trăm câu hỏi, tổng cộng phải hàng trăm trang sách, sao cho vào phòng thi bắt trúng câu nào phải trả lời được ngay câu đó, mỗi đề thi là 2 câu. Nhưng ngay cả khi thuộc làu cả hai câu thì cũng chỉ được 5 điểm thôi. Còn nếu trả lời được hết những câu hỏi vặn vẹo của thầy vấn đáp sau đó thì may ra mới ngẩng mặt lên được với đời. Trước giờ bị gọi tên những sinh viên mắt thâm quầng vì mất ngủ, mặt mũi vô hồn ngồi vạ vật ở hành lang với một đống sách vở trên tay, biết là giờ này thì không thể vào đầu được nữa nhưng vẫn cứ cố gắng nhồi nhét được tí nào hay tí nấy. Mà chuyện thi vấn đáp cũng cười vỡ cả bụng. Có bạn vào phòng thi vấn đáp với hai cái nạng do bị tai nạn, tập tễnh trông rất khó nhọc. Cô giáo vấn đáp thương quá nên cũng nhẹ tay, hỏi qua quít rồi cho ra. Thi xong rồi bạn ấy lê lết ra ngoài, và bắt đầu nhòm qua khe cửa sổ nhắc bài cho đứa bạn đang ở trong phòng thi. Đang nhắc thì cô giáo mở cửa bước ra. Bạn ấy cắp hai cái nạng chạy mất hút, còn nhanh hơn cả đứa không có nạng. Cô giáo cũng đành bó tay.
Đã thi vấn đáp là phải chuẩn bị tinh thần để nhận được những câu hỏi rất giời ơi. Tớ cũng bị một lần như thế, hình như môn Địa lý kinh tế. Tớ trả lời xong hết 2 câu, trả lời hết cả các câu hỏi phụ thầy giáo vặn vẹo, tưởng thế là xong. Ai ngờ thầy ngồi trầm ngâm, nhìn xuống dưới chân thầy một lúc, rồi hỏi tớ 'Em có biết có bao nhiêu bậc thợ không?". Tất nhiên là tớ ngớ cả ra, vì vấn đề này không liên quan gì đến môn học hay đề thi của tớ. Trong đầu tớ nảy ra một con số, nên tớ nhắm mắt nhắm mũi nói bừa "hình như là 13 ý thầy ạ". Thầy bảo "thiếu thực tế, thôi em đi ra đi"
Sau này tớ ngồi nghĩ mãi tại sao bao nhiêu số đẹp tớ không kể, lại kể số 13. Cuối cùng thì tớ kết luận rằng chắc khi nghe được câu hỏi đó, từ trong tiềm thức tớ than "ôi đen quá rồi', nên mới bật ra cái số tượng trưng cho sự đen đủi đó.
Kinh nghiệm xương máu khi thi vấn đáp là dù có thấy câu hỏi dễ ợt thì cũng cứ phải tỏ ra suy nghĩ đau khổ một lúc (nhưng đừng lâu quá thầy lại tưởng không trả lời được thì mất điểm), rồi hãy trả lời từ tốn, vừa trả lời vừa ra vẻ nghĩ ngợi. Chứ ai lại cứ làu làu thì chỉ tổ bị đì chết, vì "mày có giỏi thì cũng không giỏi được hơn thầy đâu con ơi", và chắc chắn sẽ nhận được những câu hỏi đại loại "em có biết Chúa Jesus sinh ngày nào không?" hoặc "tại sao vịt ngủ lại co một chân?".




Tuesday, May 15, 2007

Một câu chuyện nhỏ

Tớ coi blog là một nơi để tớ có thể viết nhăng viết cuội, viết tất cả những gì tớ thích và không thích, trừ những chuyện quá riêng tư. Nhưng hôm nay tớ phải vi phạm nguyên tắc blog của tớ, để kể một câu chuyện nhỏ:
Mấy năm trước, khi tớ quyết định chuyển sang chỗ làm mới vì chỗ làm cũ sau 2 năm đã trở nên nhàm chán thiếu thử thách, tớ đã giúp sếp tớ tuyển một bạn thay vị trí của tớ. Không xuất sắc gì lắm khi trả lời đề bài tớ ra, nhưng tớ nghĩ thế là được rồi, giỏi quá làm cho sếp tớ chắc chẳng chịu được lâu, nên tuyển người giỏi làm gì cho phí. Sếp tớ thì lúc đó ai cũng được, bởi vì "I don't care. Anybody is the same to me. You are leaving me, that's all I know". Chính vì thế mà sếp tớ đã hạ bút duyệt vào hồ sơ của người mà tớ quyết định chọn.
Sếp tớ ban đầu nhất quyết không cho bạn này hưởng ưu đãi của những Executive. Những Executive của chỗ tớ cũng được thêm những khoản phụ phí kha khá. Tớ đã đấu tranh với sếp tớ rất nhiều, để giành cái mà tớ nghĩ là công bằng cho người mới đến.
Bạn mới đến này hoá ra lại rất may mắn. Vì sếp tớ bất thình lình bị đuổi việc. Lý do là có 5 hay 6 nhân viên lễ tân hay phục vụ gì đó đồng thời gọi điện khóc với nhân sự về việc bị sếp tớ chòng ghẹo. Tớ chẳng ngạc nhiên, làm việc cho sếp tớ gần 2 năm, đấy không phải là lần đầu tiên tớ nghe tin đồn này. Với lại tại các chị lễ tân vừa xinh xắn vừa cao ráo, làm sếp tớ cứ thích mê mẩn. Tớ cũng được nhân sự gọi điện thuyết phục tớ viết thêm báo cáo, bởi vì có thêm tiếng nói của tớ để báo cáo với sếp lớn thì chắc chắn sếp tớ out. May làm sao tớ lại kiên quyết từ chối, mặc dù tớ với nhân sự chị em cũng rất thân thiết. Khi từ chối tớ đã được nhân sự bảo "mày phản bội các chị à". Nhưng ngay cả khi không có tiếng nói của tớ sếp tớ vẫn out như thường. Sếp tớ khóc trên vai tớ (tất nhiên là có cả vợ nó ở đấy và chồng chưa cưới của tớ nữa). Rồi cả gia đình nó vợ Nga ngố và hai đứa bé lốc nhốc kéo nhau về Ý. Tớ luôn nghĩ nó bị thôi việc là đúng, nhưng đồng thời tớ cũng nhẹ người là mình đã không tham gia gây ra thảm cảnh cho gia đình nó.
Thế mà cũng chẳng được yên thân đâu, sau khi tớ đi thì ở chỗ làm cũ có một chị người nước ngoài nắm chức vụ khá cao nhưng lại mắc bệnh dưa lê, mang đi nói linh tinh khắp nơi rằng sếp tớ bị thôi việc vì bị tớ tố cáo quấy rối tình dục. Tớ cảnh cáo một lần không chừa, thế là tớ đành phải viết một email đến những người liên quan. Chị này bị chạm nọc thì nhảy lên tưng tưng, nói với mọi người là sẽ bảo luật sư của chị ấy từ Hồng Kông bay đến Hà nội để kiện tớ. Đấy là nói cứng với mọi người thế thôi, chứ thực ra là chị ấy có đi với nhân sự đến gặp tớ để nói "I am sorry I badmouthed about you".
Lại trở về chuyện cái bạn mới đến.
Mấy lần về chơi ở chỗ làm cũ, các chị tầng 1 và tầng 3 lại gọi tớ bảo "em này, có người ghen với em lắm đấy...". Tớ đã gạt đi, vì tớ nghĩ "lại một chuyện buôn dưa lê của đám đàn bà con gái", mà tớ thì đã phát ngấy những chuyến buôn dưa lê xuyên tỉnh của các chị ở tầng 2.
Nhưng hoá ra các chị ấy đúng. Nhiều lúc tớ nghĩ may cho bạn này là sếp tớ lại bị đuổi việc. Vì tuy sếp tớ chỉ giỏi ăn giỏi phá, lười làm việc, nhưng nó lại rất tinh tường, và nó cực kỳ ghét những người ganh ghét xấu tính. Hồi còn làm ở đấy tớ đã chứng kiến nó tìm mọi cách, kể cả là cách hèn mọn nhất, để sa thải tại chỗ những nhân viên văn phòng nó cho là xấu tính, mặc dù chị nhân viên bị sa thải này có năng lực vào loại khá trong đám nhân viên văn phòng.
Có một lần một chị ở chỗ làm cũ của tớ liên lạc với tớ nhờ dịch ra tiếng Anh một bài hát chồng chị viết. Chị ấy nhờ cả tớ lẫn bạn kia dịch. Tất nhiên là tớ dịch hộ chị ấy ngay. Chỉ buồn cười sau đó bạn kia liên lạc với tớ, bảo tớ cho bạn ấy mượn bài dịch của tớ, với lý do là bạn ấy bận lắm, không có thời gian tra từ điển, nên muốn mượn bài dịch của tớ để xem từ mới đỡ phải tra. Tất nhiên là tớ từ chối. Nếu bạn ấy đã nói thế này "tớ muốn mượn bài của ấy để lấy ý dịch bài của tớ" thì tớ đã cho mượn ngay. Sau vụ này tớ chắc bạn ấy vốn đã chẳng ưa gì tớ lại càng ác cảm với tớ hơn.
Còn một chuyện nhỏ này nữa. Khi tớ sang chỗ làm mới, một hôm sếp mới của tớ bắt tớ xem lại đống hồ sơ bị trượt vào vị trí mà tớ được nhận. Hàng trăm tập hồ sơ bị loại xếp cao ngất ngưởng, có cả hồ sơ của bạn ấy nữa.
Nhưng bạn ấy chẳng có lý do gì để tuyên chiến với tớ cả. Vì tớ chẳng làm gì bạn ấy cả, và cũng không liên lạc với bạn ấy bao giờ. Cho đến tận khi có blog, và tình cờ tớ và bạn ấy lại có mặt trong list của nhau.
Chỉ đến khi tớ có dịp đọc những gì bạn ấy viết, có dịp hiểu thêm về bạn ấy, ngắm cảnh bạn ấy dựng chiến trường và tự tả xung hữu đột đánh nhau một mình trên đó, nhiều ngôn từ bay bướm nhằm vào tớ, và toàn những đòn vớ vẩn thể hiện một tính cách hằn học và nhỏ nhoi, thì tớ mới thấy mình trông thế mà may. Nếu sếp tớ không bị đuổi việc thì chắc tớ đã chết dở vì cái tội tuyển bạn này cho nó
Khi tớ tập tọng lập blog, tất nhiên là tớ muốn có bạn. Tớ cũng loay hoay vài buổi lục lọi các trang blog, thấy người nào có giọng văn thú vị hoặc có tâm trạng giống mình thì tớ invite. Nhưng rồi tớ nhận ra rằng ngay cả khi muốn có thêm bạn, tớ cũng không muốn bạn này trong list của tớ.
Thế nên tớ sẽ post bài này lên, để một vài ngày cho bạn ấy đọc được, rồi tớ sẽ mời bạn ấy ra khỏi blog của tớ. Và đây cũng sẽ là lần duy nhất tớ dùng blog của tớ để nói những chuyện kiểu này. Bởi vì tớ có nhiều chuyện hay ho để nói hơn nhiều.
Cũng giống như khi tớ viết email cho chị nhân viên nước ngoài kia về việc chị ấy bịa chuyện nói xấu tớ, nhiều người đã bảo "thôi mày đi ấm thân mày rồi, mày còn làm khổ các chị làm gì". Tớ biết những người biết chuyện này sẽ bảo tớ rằng "thôi em, nói nó làm gì, kệ nó, nó thế nó khổ chứ em liên quan gì". Nhưng người ta chỉ hiền với bụt chứ không hiền với ma, nhất là khi ma không biết điều .