Thursday, October 27, 2011

Sono una strega!!!

Con gái tóc búi cao, thân gầy, quần legging, giày búp bê nhảy múa trên quảng trường Campo, Siena, làm bao nhiêu người phải quay ra nhìn. Bố cứ bảo tóc con gái dài quá, phải cắt đi. Nhưng mẹ lại ko thể chia tay được với những lọn tóc xoăn vàng óng mẹ giữ từ hồi con gái mới sinh ra. Chả bù cho con Anna, được hai tháng tuổi tóc tốt quá mẹ lấy kéo xoẹt ngay có tiếc nuối gì đâu.

Đi cùng mẹ lên lớp đón anh, cô giáo của chú Bình Nguyên lần nào gặp cũng trầm trồ “trời ơi sao nó xinh thế”. Con gái được thể nhảy múa ngay trước mặt cô ấy, làm cô ấy lại càng rung động. Chú diễn viên phụ huynh của bạn cùng lớp của chú Bình Nguyên, suốt ngày ngắm con gái rồi đến bảo mẹ “con bé thật xinh đẹp”. Mẹ bảo “nhưng nó ko xinh đẹp như nó tưởng, anh ạ”, làm chú ấy lại cười tít mắt, nụ cười rõ là trẻ con.

Con gái đã đến hồi lém lỉnh, suốt ngày dạy đời người khác. Lúc thì “bà ngồi đây La dậy bà đếm nhá, uno, due, tre”. Bà N nhắc lại “ú tề”. “Không phại, uno, due, tre cơ mà”. Bà Nuôi lại “ú tề”. Lúc thì “La để cái này ở đây mamma ko được nghịch nhá”. Lúc thì “Bà đừng để La phải quát bà nhá”. Hoặc mẹ vừa ngồi xuống ăn, con gái đứng dưới ngỏng cổ lên “Chừng nào mà mamma trở thành bé, mamma mà ko ăn pasta là Lila đánh vào đít”. Sáng hôm kia thì “Bà ơi bà vào đây La cho xem, La để cái gối trong đít papa haha”. Bà N đứng trước cửa phòng ngủ, 7h sáng, cười há há. Khổ chủ (tức là người bị con gái nhét gối vào đít) thì chả biết gì, ngủ như chết.

Lại thêm cái chuyện bướng. Sao mà bướng thế không biết. Mỗi lần điêu đứng vì con bướng thì chàng lại “chắc chắn gen bướng ko phải là gen của anh”. Thế mà ai khen con xinh thì lại “nó giống hệt anh hồi bé”. Tối hôm nọ mẹ cáu vì dắt con vào giường đến 5 lần mà con cứ nằm được 5 phút là lại chạy ngược trở ra, mới hỏi “Này Lila, con là con gái ngoan của mẹ hay con là con điên?”. Chưa kịp dứt lời đã nhận được ngay câu trả lời “La là con điên”. Một lần khác mẹ nghiêm giọng “Lila, con muốn ngồi đây ăn hay con muốn mẹ phạt con đi vào phòng đóng cửa lại?”. Thế là mắt con gái quắc lên luôn, lác ơi là lác “Đi vào phòng đóng cửa lại”. Mẹ quát lên “Thế thì tự đi vào phòng đóng cửa lại ngay, bao giờ mẹ cho phép mới được ra ngoài”. Chẳng cần đợi mẹ nói lần hai, con gái ngoảy đít đi luôn vào phòng đóng cửa lại. Đợi một lúc chả thấy mẹ vào thì mới bắt đầu khóc ti tỉ và mồm nhoen nhoẻn xin lỗi.

Lại thêm cái chuyện cãi. Nói cái gì cũng cãi được và cãi tắp lự. “Lila tại sao con lại chiếu đèn pin vào mắt em?”. “La ko chiếu vào mắt Anna, La chiếu vào đít nó cơ mà mamma”.

Lại thêm cái chuyện nghịch. Cứ đi học thì thôi chứ về nhà một cái là con gái và anh trai hai đứa ko đứa nào kém đứa nào. Trong nhà cứ nghe tiếng chạy huỳnh huỵch, cười nắc nẻ, xong rồi có tiếng óe lên, và “Mamma Lê đánh La”, “mamma, Lê làm La ngá”, “Mamma Lê hát thế” (tức là hát xuyên tạc bài hát), hoặc “Mamma ơi Lê làm gấy răng La”, hoặc “Mamma ơi Lê gầy Lila”. Gầy tức là “rầy”, tiếng của bà Nuôi. Hoặc “mamma ơi Anna túm tóc La”. Mẹ phân xử chết mệt.

Có lần ngã thế nào mà bà Nuôi chạy ra hốt hoảng “con đau ở đâu, ở đây à, để bà gờ con cu con xem có sao không?”. Im ắng một lúc, chắc bà N đang mải sờ soạng, một lúc sau tiếng con gái than thở “La bị hỏng cu rồi”.

À lại còn thêm cái tính hay than thở. Đi bộ ngang qua công viên với mẹ, con gái than “La mỏi chưn quá chắc La đi về trời quá”. Đi về trời là từ chàng dùng khi con hỏi ông bà nội đi đâu rồi. Mấy mẹ con ngồi đọc sách, tự nhiên mẹ nghe thấy mấy tiếng bủm bủm liên tiếp, mẹ mới hỏi trêu “mẹ nghe thấy cái tiếng gì thế nhỉ Lila nhỉ”, con gái gấp sách than thở “chắc La phải đi pu pu quá”.

Hôm nọ mẹ thấy con gái uốn éo trước gương buổi sáng, ngắm nghía bản thân rất kỹ lưỡng, mượn nhẫn mẹ đeo lên, lấy bờm đeo lên, xong rồi uốn éo tự bịa nhạc bịa lời hát the thé “sono una strega”, tức là “tôi là một con phù thủy xấu xí”. Hát chán thì quay sang mẹ nịnh nọt “mamma cho La cái nhấng này đi mamma”. Mẹ bảo “ừ, bao giờ con lớn mẹ sẽ cho con”. “Nhưng La lớn rồi mà mamma, nhìn này, La cao bằng paradiso rồi này mamma”. Paradiso là thiên đường. Chẳng hiểu sao con gái lại có phép so sánh đó.

Nhưng mà con lớn nhanh thật đấy, bé ạ .

Wednesday, October 26, 2011

Bà Nuôi

 
Phải công nhận kho tàng ngôn ngữ của bà Nuôi cực kỳ phong phú và sống động. Mình học theo cứ gọi là mệt nghỉ.
Cứ nghe tiếng bà Nuôi la hoảng “trời ơi chúng nó tha con nhỏ như mèo tha dưa cải dzậy trời” là biết ngay hoặc Lê hoặc La lại đang xách cổ em gái bé mang đi đâu đó rồi.
Một lần mình đang đứng ngắm vuốt trong tủ quần áo, bà Nuôi lừ lừ đi vào chẳng nói năng gì. Mình đã chẳng giật mình thì thôi bà N lại nhảy cẫng lên rồi làm cho một tràng “trời ơi trời, làm gì mà bả đứng im thít dzậy trời, làm mình run như thằn lằn đứt đuôi dzậy trời”. Bà Nuôi còn run như thằn lằn đứt đuôi một lần nữa khi có lần ở nhà một mình, thoáng nhìn thấy bóng bản thân trong gương bà N lại cứ tưởng nhà có trộm.
Theo bà Nuôi thì cái ông già ở trên tầng 5 cùng tòa nhà mê bà Nuôi như điếu đổ, lần nào thấy bà Nuôi đi từ xa là ông ấy cũng phải chạy lại lấy cớ chào hỏi giúp đỡ một việc gì đó mới xong. Có lần bà Nuôi đi đâu về băn khoăn hỏi mình “cô ơi, chào bắt cu là chào gì vậy cô? Tôi cứ gặp ông ấy là ông ấy chào bắt cu tôi”. Mình mới nghe thì phát hoảng, nhưng ngồi vắt óc nghĩ thì à lên là ông ấy chào “Buon giorno”. Cái tiếng Ý nói thánh thót như hát nên bà N nghe trệch. Chứ chả quen biết gì mà gặp nhau cứ bắt cu bắt kiếc thì có mà chết à.
Một ví dụ nữa minh họa cho cái sự lý toét ngơ ngơ ngáo ngáo của bà Nuôi là cả nhà đã chuyển về Rome hơn 2 năm nay rồi, thế mà cứ vài tuần bà Nuôi lại hỏi mình một câu “mình đang ở thành phố nào vậy cô? Gơm hả?”.
Dạo này chẳng hiểu tại sao Anna mắc chứng ko chịu ngủ. Mỗi ngày bà Nuôi ời ời hát ru đến chục bận mà cũng chẳng ăn thua. Bà Nuôi chỉ có đúng một bài hát ru duy nhất. Tại mình nghe từ hồi Lila và giờ là đến Anna nên mình thuộc lòng “Ơ ớ ơ ờ ơ, dzí dzầu cầu dáng đóng ờ đinh ơ. Cầu tre dzắc dzẻo ờ dập dình ờ khó ờ đi ơ”. Hát nhiều thành quen miệng, lúc đang đứng rửa tay ở chậu nước, còn Anna đang mải phá ở tận nẻo nào, bà N cũng bất giác hò lên thảm thiết “ơ ớ ơ ờ ơ”. Xong lại nhớ ra lại thôi. Có lần chỉ vài phút sau lại tiếp “ơ ớ ơ ờ ơ”, rồi lại thôi.
Hôm qua mình vừa đi đâu về bà N kể ngay “Cô ơi, cô có nhớ cái thằng cha mà có lần tôi, cô với con Anna ngồi ngoài công viên mà nó cứ đến làm quen hỏi chuyện cô ko? Hôm nay nó thấy tôi nó lại đến, hỏi cái gì mà tôi chả hiểu, nhưng tôi đoán là nó hỏi cô. Rồi nó đi theo tôi về tận nhà cô ạ. Tôi sợ quá ko dám mở cửa vì sợ nó theo lên tận trên nhà”. Rồi bà N lẩm bẩm (xin lỗi các bạn hơi bậy một tý nhưng cái sự so sánh của bà N nó đặc sắc đến mức ko viết ra ko được) “trời ơi là trời, đàn bà gì mà cứ ga đường là đàn ông nó bu như ruồi bu cặc ngựa dzậy trời”. Mình lịm hết cả người chả nói nổi câu nào.
Mình từng bị chị giúp việc cũ so sánh duyên kiểu này một lần. “Ôi con Lila thơm quá. Sữa em thơm đấy nhỉ”. “Ôi lại có sữa thơm sữa ko thơm nữa hả chị”. “Ô có chứ. Như lợn ý, có con lợn thịt rất thơm có con thịt rất hoi”. Hic.
Ảnh: năm ngoái hai đứa kia ôm nhau nhảy như hóa rồ em còn phát hoảng khóc đỏ cả lông mày thế này, năm nay ba anh em ôm nhau nhảy em cười như nắc nẻ, chẳng kém ai phân nào. Chiều nay vừa ngã vập má vào cạnh bàn, má có một vệt tím như bôi than.

Friday, October 21, 2011

Takes two to tango?

Mình bắt đầu những bước Tango đầu tiên trên nền nhạc Với trái tim ta tật nguyền. Thực ra đó là một bài hát Ý, và nguyên bản tiếng Ý là một bài hát yêu nước. Chuyển thể sang tiếng Việt nó lại thành một bài máu hận tình thù quằn quại. Mới nghe lần đầu thì “haha, sao nó lại ra thế này”, nhưng nhảy quen thì thấy cũng hay hay. Mình yêu những bước Tango, hoang dại, đắm say và kiêu hãnh.
Có hai thứ trên đời này mình rất thích: đó là âm nhạc và khiêu vũ. Nhưng ở đời, cứ cái gì thích thì lại chẳng đâu vào đâu. Sự nghiệp học nhảy phải nói là gian nan vô cùng.
Khi khiêu vũ đôi tìm được bạn nhảy ăn ý khó vô cùng, nhất là nhảy chỉ để mà nhảy thôi chứ ko phải để cưa cẩm nhau. Đời mình tìm được đúng một bạn nhảy cực kỳ ăn ý, lại rất kẻng trai. Hai anh em buổi tập nào cũng nhảy với nhau. Những điệu như rumba, chacha, tango, waltz thông thường ko nói làm gì, ngay cả khó như samba hoặc rock and roll anh ấy cũng vẫn theo được. Nhưng từ khi lên đến samba trình độ cao thì anh ấy bắt đầu lộ rõ nhược điểm, đó là toàn cơ thể cử động ko ăn ý nên đến lúc phải điệu một cái là vai, lưng, hông, cánh tay, cứ bấn loạn hết cả lên chẳng ăn ý gì với nhau. Nhảy samba cả thân hình phải tạo được độ dập dình, thì mình thấy vai anh ấy dập dình một đằng, chân anh ấy dập dình một nẻo, chưa kể tay và hông anh ấy lại dập dình nẻo khác nữa. Tóm lại mình cũng loạn theo anh ấy luôn. Thế là bỏ.
Lớp salsa đầu tiên của Hà nội, là tổ chức ở Press Club chỗ mình làm chứ đâu. Buổi đầu tiên mình đứng tít dưới cuối. Mình là do bị sếp đập bàn đập ghế bắt lên học cho đủ sĩ số mà phải miễn cưỡng vào, chứ thực ra rất muốn tránh mặt cái anh thầy dạy nhảy kia. Y như mình đã lo từ trước, vừa hướng dẫn các bước đầu tiên xong một cái, anh ấy tiến đến gần mình mời nhảy luôn mặc dù mình đã cố tình đứng khuất phía sau. Hôm đó mình cực kỳ khó chịu vì bị anh ấy ép sát quá, và cứ ép ở cái chỗ theo mình là ko cần phải ép. Thế nên sau vài bước nhảy thí điểm là mình lủi luôn, lấy cớ phải làm việc.
Lần đó mình còn cố hy vọng là tại mình cứ suy diễn linh tinh chứ điệu này nhảy là nó phải như thế chứ họ chả có ý gì. Nhưng đến lần thứ hai sau đó mấy tháng, lúc đó lớp đã đông lắm rồi, mà mình cũng vẫn bị thầy lôi lên nhảy cùng. Mà có phải nhảy ngay cho mình nhờ đâu. Trước khi nhảy lại còn lấy hai bàn tay xiết chặt quanh eo mình “em nói cho tôi biết tại sao lại có vòng eo nhỏ như thế này được”. Mình lại bỏ.
Sự nghiệp salsa của mình chấm dứt hẳn khi một lần mời mình đi ăn trưa, sau đó tự lái xe đưa mình về văn phòng, thầy chộp lấy bàn tay củi khô của mình hỏi giọng rất oải “3 năm nay biết em chẳng thấy lúc nào em single cả. When will you be available again? How can I catch you between men?”. Thôi thế là thôi, vĩnh biệt điệu salsa bốc lửa.
Từ khi lấy chồng niềm yêu thích khiêu vũ này buộc phải từ bỏ, vì chồng thì ko nhảy được, lại cũng ko thích vợ nhảy cùng ai vì thấy phải xáp vào nhau thân mật quá. Thật là từ cổ chí kim chả thấy ai vụng về hơn chồng. Khiêu vũ kiểu này ở NYC, 100usd cho 45 phút khiêu vũ có private instructor, mà chồng mình suốt 40 phút tập có bước tango cơ bản cũng ko thuộc. Thành ra mình chỉ được nhảy có 5 phút, còn lại 40 phút ngồi chơi nhìn lơ láo hoặc ôm bụng mà cười khi thấy chồng mình dẫm vào chân cô giáo, dẫm vào chân cặp đôi nhảy bên cạnh, và chân nọ tự giẫm cả vào chân kia của bản thân. Sau buổi tập, ống quần đen của cô giáo lấm lem vết giầy, mình cười rách cả mép, còn chồng thì mặt mũi vừa giận dỗi tức tối vừa khổ sở “em muốn gì anh cũng chiều nhưng xin em đừng bắt anh đi nhảy, anh ko thể nhảy được”. Thế là mình lại đầu hàng.
Nhưng mà hôm qua thì mình nổi loạn, mình bảo “Em ko hiểu tại sao em lại phải từ bỏ niềm yêu thích của mình chỉ vì em là vợ anh? Em sẽ tiếp tục nhảy tango, bất kể anh có thích hay ko”.
Descubrimos vos y yo
En el triste carnaval
Una música brutal
Melodías de dolor…

Tuesday, October 18, 2011

18/10/2011

1. Tôi hỏi dì Laura “dì khỏe không dì?”. Dì Laura là em gái mẹ chồng tôi, là một trong số những người ít ỏi mà tôi hỏi chuyện.

Dì bảo “sức khỏe của dì rất tốt, nhưng tinh thần dì thì rất buồn cháu ạ”. Chồng của dì Laura rất khỏe mạnh. Hai ông bà làm lụng chăm chỉ cả đời, giờ đang định bán cửa hàng, nghỉ hưu để hai vợ chồng đi du lịch. Thế mà một buổi sáng đang chơi trong phòng khách cùng lũ cháu, tự dưng ông ngã vật ra bất tỉnh. Đưa vào bệnh viện bác sĩ bảo ko cứu được. Dì Laura mấy năm rồi vẫn ko lấy lại được cân bằng.

Dì nói tiếp “Cháu biết đấy, ko có cái gì hoàn hảo, tình yêu nào cũng có những hạn chế của nó. Vợ chồng dì đã thực sự cố gắng rất nhiều để vun xới cho mối quan hệ đó. Tình yêu đó quá lớn trong đời, cháu ạ”.


2. Anh hỏi tôi:

- Nếu không còn anh nữa thì em sẽ làm gì?

- Xem nào, thì em sẽ tự cho phép mình được xấu xí cẩu thả một thời gian, nhưng ngắn thôi.

- Em ko thể suy nghĩ nghiêm chỉnh được cái gì ngoài việc thu hút đàn ông thôi à?

- Này anh, khi còn có anh người ta còn chú ý làm cho người ta xinh đẹp hấp dẫn thì điều đó chứng tỏ người ta có cố gắng làm cho anh hài lòng tức là người ta có tình cảm với anh, và anh nên vừa lòng với điều đó. Khi mối quan hệ chấm dứt rồi, nếu anh vẫn còn thực lòng quan tâm, thì anh phải mong người ta hạnh phúc, ngay cả khi hạnh phúc đó ko phải là với anh. Chứ còn việc sau khi chia tay mà muốn họ nằm ôm gối khóc thì chỉ có mỗi một mục đích là ve vuốt cái ego của anh mà thôi. Đấy người ta gọi là ích kỷ, anh ạ.


Xong hai câu chuyện trên. Giờ đến phần trả lời câu hỏi của 2 em gái.

Câu hỏi 1: có nên tiếp tục nữa hay ko?

Nếu thằng đàn ông nghiện hút, cờ bạc, rượu chè, vũ phu, lăng nhăng, bệnh hoạn, thì theo chị em bỏ ngay ko chần chừ. Còn ngoài ra, nếu một nụ hôn vẫn còn hóa giải được giận hờn, thì em phải cho mối tình đó một cơ hội. Chị ko khuyên em phải cao thượng nhẫn nại hy sinh cho ra dáng phụ nữ VN, lý do của nó đơn giản chỉ là em có đâm đầu vào thằng nữa thì cũng chỉ đến thế mà thôi, em ạ.

Câu hỏi 2: có cần phải yêu một người khác để quên đi một người?

Câu trả lời là Có. Nếu may mắn yêu chất lượng được ngay thì chỉ cần một mối tình là đủ để quên tình cũ. Còn nếu các mối tình sau này chỉ là tình lặt vặt, thì em lại phải cần khoảng chục mối tình như vậy mới quên. Khi trên người em chỉ có một vết thương thì em chỉ có thể nghĩ đến nó thôi, thậm chí còn suốt ngày mó máy vào làm cho nó càng lâu lành. Trong khi nếu trên người em có cả chục vết thương, thì em sức mấy mà chỉ nghĩ được đến mỗi một cái vết thương từ đời nảo đời nào kia.

PS: cái anh chàng trên kia, cứ thích nghe lời nói nghiêm chỉnh, người ta nói nghiêm chỉnh xong thì tịt ngóm chả nói lại được câu nào, chán chuyện.

Monday, October 17, 2011

Anna

 
Dạo này em của mẹ ngoài trò lôi quần áo trong tủ ném ra ngoài thì còn có trò lẻn vào bếp mở ngăn kéo lôi chén bát ra ném xuống đất. Một ngày loảng xoảng mấy bận. Cũng đã vỡ kha khá.
Em giờ cũng biết lấm lét khi chuẩn bị giở trò gì tinh nghịch. Đặc biệt khi đang giở trò gì mà thấy ai chạy tới là em ôm món đồ co cẳng chạy biến. Em chạy nhanh lắm. Vừa lùn vừa chạy nhanh nên trông em cứ như con chuột. Chân em vòng kiềng ơi là vòng kiềng. Vòng kiềng đến mức cái quần em mặc ống quần cũng trở thành vòng kiềng giống chân em luôn.
Em của mẹ có khi có máu nghệ sĩ, bà N bảo thế. Đang làm gì mà nghe tiếng hát tiếng nhạc là em cũng bỏ đấy nhảy cái đã. Mẹ gọi điện về nhà em cầm điện thoại nghe, mẹ vừa hát cho em một cái em ném điện thoại xoảng một phát xuống nền nhà để em nhảy. Mà em nhảy buồn cười lắm. Em đứng hai tay buông thõng, đầu hơi cúi cúi, và lắc lư theo nhạc. Sáng nay thì thấy em ko thõng tay nữa mà múa dẻo ra phết, thỉnh thoảng lại chắp hai tay lại giống mẹ lúc mẹ đang đơn ca cho các em nghe. Hôm nọ em thấy chị gái đứng trên bục hát the thé xong cúi chào rất thiện nghệ, chị vừa bỏ bục chạy chơi chỗ khác em tức khắc lẻn đến, trèo lên, cũng định đứng lên hát rồi cúi chào mà lại mất thăng bằng, ngã lộn cổ xuống theo đúng nghĩa đen. Mẹ bế em lên, khổ thân em quá má em đỏ lừ một vệt tròn như đồng xu 2 euro. Em khóc sùi cả bong bóng mũi. Thế mà con chị vừa cất giọng lên hát một cái, mặt mũi em vẫn tèm lem nước mắt mà em lại lắc vai em nhảy được rồi. Khổ ghê cơ.
Hôm kia em ăn xong sau anh chị một tý, tụt xuống ghế đi lẫm chẫm từ bếp ra phòng khách. Đang đi thì nhạc hoạt hình của anh chị nổi lên, em đứng lại lắc vai ngoáy mông nhảy. Nhạc tắt, em lại lẫm chẫm đi tiếp. Vừa đi được 3 bước nhạc lại nổi lên, em lại đứng lại lắc vai ngoáy mông nhún nhảy tiếp. Cứ thế nên cái phòng khách có vài mét mà em đi mãi mới ra được đến chỗ anh chị để hóng lên xem ké.
Em của mẹ có cái đầu khí bé và cái mông khí to. Hỏi bà bác sĩ tận tình nhưng mắc bệnh làu nhàu thì bà ấy bảo “đầu cô cũng bé thì đầu nó to làm sao được”. Bà bác sĩ này mắt làm sao, đầu mình to như cái giành thế này mà bảo bé. Tóm lại, như con nhà người ta thì đầu xuôi là đuôi lọt. Em của mẹ lại đầu xuôi mà đuôi chả lọt. Thế nên rất nhiều lần bò len qua khe hở, đầu chui ngon ơ mà đến cái đít thì lại kẹt cứng lại, kêu cứu rầm rĩ làm mẹ lại phải chạy đến đủn em qua.
Đến giờ anh chị đánh răng buổi tối là em cũng cuống lên đòi đánh cùng. Được mẹ gật đầu đồng ý một cái em cười thích chí tự động há mồm cho mẹ đánh nhoắng cái là xong 8 cái răng to cộ mọc xuôi mọc ngược chẳng ra hàng lối gì. Mỗi tội xong em thì đến lượt mẹ phải há mồm cho em đánh răng mẹ. Mà em có biết đánh đâu, em toàn chọc, mẹ ặc ặc mấy lần vì em.
Chơi với anh chị lớn em cũng được huấn luyện cho lên bờ xuống ruộng. Hôm qua thằng anh lấy chân kẹp cổ em và vật em ngã hự xuống giường, em ngã lăn quay như bịch bông mà mồm cười ngoác khoái chí.
Hôm nay em của mẹ tròn một tuổi. Mẹ muốn nói với em rằng một năm nay có em ở cạnh mẹ, mỗi lần nhìn thấy em là lòng mẹ lại tràn ngập một niềm hạnh phúc ko thể tả được. Thế em cứ tưởng tượng một ngày mẹ cảm thấy hạnh phúc bao lần.
Em mắt híp, má tròn xoe, lúm đồng tiền và giọng cười giòn tan thơ ngây, là điều đẹp nhất mẹ từng có trên đời

Monday, October 10, 2011

10/10/2011

Dạo này mình công nhận là tâm trạng mình hơi u ám.

Một lý do của nó là việc ngắm nghía mình trong gương và nhận thấy phần trên thì hơi thiếu mà phần dưới lại hơi thừa. Ặc ặc.

Giáng sinh năm ngoái, đi shopping với chồng, chồng chỉ một chiếc váy trông rất trang nhã hỏi vợ có muốn mua ko. Vợ ngần ngại mặc vào rồi vội vã cởi ra luôn. Thưở đó đang cho con bú, mặc cái váy vải mềm vào trông mình như con bò cái ý giời ạ. Mình cứ có bầu hoặc cho con bú là ngực to phát hoảng. 6 năm vừa qua somehow là toàn hoặc có bầu hoặc đang cho con bú. Giờ thì thôi rồi. Của thiên lại trả địa. Ngực mình hồi trước ko to nhưng cũng ko gọi là nhỏ lắm. Chỉ có điều quen nó to rồi nên giờ nó nhỏ lại thì lại thấy sao mà nó nhỏ thế ko biết.

Thiếu ở trên nhưng lại thừa ở dưới. Thế mới gọi là rầy rà. Thà nó thiếu thì thiếu cả hoặc thừa thì thừa cả thì có phải hơn không. Một lý do mình sợ lên cân là vì bình thường trông đã hơi “mộng năng” rồi, nên cứ lên cân một cái là một số thứ trở nên to quá đà. Nhưng hôm nọ mình ngắm mình trong gương và nhận ra cái bàn tọa của mình nó đã sệ xuống thấp. Trời ạ, thà nó cứ nhỏ nhỏ có phải ko bị thảm họa này ko.

Thế là miềng xông đi tập thể dục. Nhưng mình yếu sức, tập tành gì mà cứ nhảy như choi choi hoặc đấm đá huỳnh huỵch là mình làm ko nổi. Hơn nữa mình lại mắc bệnh ham vui. Tập gì mà cứ chổng mông vào tập, chả nói năng gì, là mình buồn. Thế nên suy đi tính lại thì mình lại mò vào lớp Posturale cùng mấy ông bà già. Nói ông bà già là tương tự các cụ đi tập dưỡng sinh múa quạt ở nhà mình đấy nhé, cho các bạn dễ tưởng tượng. Các cụ này hơi lụ khụ tí nhưng được cái vui tính, tâp cùng nhiều lúc cười muốn vỡ bụng. Ví dụ, cô giáo hô “trở về tư thế bào thai”, tức là phải nằm nghiêng cuộn tròn hai tay bắt chéo trước ngực, thì một ông già giơ tay phát biểu “thưa cô, lâu quá rồi tôi ko nhớ tư thế này như thế nào nữa”

Từ thưở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, người mình đẹp nhất là dạo hè năm thứ 3 đại học. Mùa hè đó mình đi tập thể dục rất hăng và ăn uống điều độ. Đổ mồ hôi trên sàn tập để quên đi một người. Tóm lại, sáng nào cũng dậy từ 5h sáng để đi tập, tập 5 buổi một tuần. Tập liên tục đến tháng thứ 3 thì nhận thấy cơ thể mình thay đổi rõ rệt. Ngực và mông đều nảy nở còn vòng eo chít lại bé tí, chân tay săn thon và dẻo dai. Hay chê con gái như mẹ mình mà còn phải gật gù ngắm nghía khen ngợi. Sự nghiệp thể dục đang lên như diều gặp gió thì một hôm mình đi học, đang sang đường thì bị một chiếc xe đạp Mifa lao nhanh quá đâm sầm vào người, gẫy luôn một cái xương sườn

Xương sườn gẫy thì rất lâu lành. Thế là mình lại bỏ thể dục. Từ đó đến nay chưa lần nào có đủ nghị lực để tập nhiều và tập lâu như thế để mà thấy kết quả. Từ bận sau, để quên anh nào đó thì mình chỉ việc đi yêu anh khác, quên luôn, đỡ vất vả hơn bao nhiêu. Chứ phải lăn lê bò toài đổ mồ hôi trên sàn tập thật là chả nho nhã gì cả.

Thế nên tuy mình đã đi tập Posturale dưỡng sinh cùng mấy cụ già được 1 buổi rồi và đi Pilates được 2 buổi rồi các bạn ợ nhưng mình cũng chưa biết nó sẽ kéo dài được bao lâu. Hay nó lại chết yểu như vô số lần khác???

Giá mà có thuốc gì đó uống vào một cái người đẹp luôn khỏi cần tập tành, thậm chí khỏi cần ăn uống, thì có phải để dành ra được bao nhiêu thời gian mà làm việc khác, đời đỡ lọ mọ bao nhiêu ko

Friday, October 7, 2011

7/10/2011

Thành Rome. Một ngày u ám và nhiều gió thổi. Mùa đông đã về.

Ra đường. Váy đen. Giày beige. Và Shalimar...


…Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh

Bàn tay lã chã trầy xước nụ gai đớn đau…