Monday, December 15, 2025

Once upon a time

Once upon a time, or about 5000 years ago, small, separate groups of settlers clustered around a river. This was not just any ordinary river: it was a wide, unusually colored river whose branches spread far through the land. In certain parts, it was crystal clear; in others, it was a deep, rich brown. The water roared and gushed, often flooding the low plains.

The early peoples who settled in the area named the river Red River for its remarkable colour. To the north, they were protected by the tall, green mountains, and where the sun sets, endless dense jungles covered the land. Venturing further eastwards, they met the vast sea which provided them with abundant fish. They thrived in harmony with their surroundings.

The sea often brought plentiful rain, which gifted the tribes with humidity and floods, but above all fertility. This fertility was what fed the peoples: they soon realized that the floodplains, mud and warmth were perfect to grow wet rice and millet. They spent their days cultivating the land, managing floods and building settlements; but also painted, sang songs, cherishing nature and their communities.

However, even though the floods and water were a blessing, soon it grew harder and harder for the peoples to manage the rebellious river. They needed unity.

The Dragon Lord of Lac, Lạc Long Quân, son of the first Vietnamese king and descendant of the legendary ruler of Shennong, was the father of the early Vietnamese people. He was a smart and strong leader who loved the sea. He met Âu Cơ, the beautiful and kind immortal fairy who fluttered up high at the top of the Vietnamese mountains, helping the sick and elderly in need. They met and fell in love, and soon Âu Cơ bore a sac of one hundred eggs, which hatched into one hundred beautiful children.

However, Âu Cơ longed for the mountains, while the Dragon Lord yearned for the sea. They separated, each taking with them fifty children. Up in the mountains, Âu Cơ raised her fifty sons and daughters to become smart, kind, and strong leaders, living with the resources that the jungles and the mountains provided them with, rearing animals and growing trees. Lạc Long Quân taught his children to respect the ocean, to fish and hunt, to cook and harvest rice. Together, the children of the Dragon and the Fairy, are the ancestors of the Vietnamese people…

Ở trên là trích đoạn chương mở đầu của cuốn sách lịch sử VN cho trẻ em mà con La kỳ cạch viết đâu từ hơn năm nay. Nó viết từ Lạc Long Quân đến nỏ thần An Dương Vương đến Trưng Trắc Trưng Nhị, cứ thế đến tận lịch sử VN thời cận và hiện đại. Viết xong bắt mẹ nó đọc. Mẹ nó nghe Âu Cơ đẻ ra cái bọc trăm trứng, từ mỗi quả trứng lại nở ra một human, đã thấy chán vãi ra. Nhưng thấy nó tâm huyết quá, còn có ý định tự vẽ minh họa cho cuốn sách của mình, nên đã hứa bao giờ xong mẹ nó sẽ tài trợ phần in ấn. Gì chứ cứ tâm huyết là mẹ ủng hộ ❤️❤️❤️

Nhà có hai đứa con gái, đứa thì bò ra học Sử, đứa thì chỉ thấy học Địa. Bao nhiêu môn hữu ích hơn thì không học. Con mẹ bảo “Chúng mày chọn học những môn khoa học tự nhiên cho đầu óc học cách suy nghĩ và hành động logic tí đi”. Con mẹ luôn cho rằng mấy môn văn sử địa học cho biết. Chứ đầu óc toàn văn sử địa, não không luyện tư duy logic, lâu ngày sợ thành suy nghĩ và nói năng như người cõi trên.

Xong chuyện tự nhiên lại đi học Sử của con La nói sang chuyện học Địa của con Na. Con Na học lớp 11, cả chục môn môn nào cũng trong tình trạng lởm khởm, trừ môn Địa lý. Văn thì ghét viết, Toán Lý Hóa thì học không vào, ngoại ngữ thì mỗi thứ tiếng nói được vài từ, Sinh thì thích đấy nhưng khó quá. Mình không nhắc thì nó đúng kiểu tuổi thơ vui chơi hồn nhiên, không bao giờ đụng tới sách vở. Nhắc ít thì nó giả điếc. Nhắc nhiều thì nó nổi khùng dọa bà càng nhắc tôi càng không học. Lại phải đợi đến tận lúc nó mang điểm kém về, mặt mũi lấm lét, thì mình mới có cớ gào lên. Gào lên thì nó thút thít ngồi vào bàn học. Học được điểm tốt một cái là lại không học nữa, vì điểm tốt rồi thì cần gì phải học nữa. Tình hình học tập trong năm cứ lên xuống như đồ thị sin cos. Hết kiểm tra, hết thi, hết năm, là đầu óc lại quên sạch sẽ. Thật sự chứ cứ nói tới chuyện học của nó là mình sôi cả mề.

P.S: Mẹ dẫn hai chị em đi ăn tối. Con em bảo “we eat good here”. Con chị bảo “mài phải nói là we eat well. Học trường Anh mười mấy năm mà mài nói tiếng Anh thế à”. Con em bảo “nói thế cũng được”. Con chị găng lên “nói thế không được. Mài mà tiếp tục nói tiếng Anh kiểu thế là tao đứng lên tao đi về”. Giá mà một con bớt mọt sách đi một tý, một con chăm học tự giác lên một tý, thì đời mình vất vả bao nhiêu cũng cam lòng. Mình thật.

Ảnh: lười học mải chơi và cãi láo như ranh, nhưng mình đi Kazan về thấy nó đã kịp điền vào lịch của mình như kia ❤️❤️❤️

Saturday, December 13, 2025

Mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình


Cuối tháng 10 mình về Ý, kiểm tra sửa sang nhà cửa, dọn vườn, làm nhà, vừa làm việc của mình vừa quản thợ, cứ quần quật như thế từ sáng tới tối. Tháng 11 quay lại Moskva, tiếp tục không ngẩng mặt lên được. Năm nay mình tổ chức hội chợ từ thiện. Thư xin tài trợ đã gửi đi từ trước khi đi Ý, đến lúc từ Ý về là hàng tài trợ tới tấp gửi đến. Riêng việc nhận hàng, phân loại, định giá bán, chuẩn bị địa điểm, hậu cần, gửi email và tin nhắn quảng cáo sự kiện, đã lấy mất của mình 3 tuần liên tiếp đầu chổng vào đít chổng ra. Đốc thúc những người khác làm một thì phải đốc thúc bản thân mình mười.

Hội chợ thành công. Khách nườm nượp từ sáng tới tối. Hàng tài trợ năm nay nhiều, bán được cũng nhiều, thậm chí nhiều quầy hàng còn bán sạch bách. Số tiền thu về gấp 4 lần một hội chợ thông thường. Hội chợ xong rồi thì lại tiếp tục kiểm hàng, kiểm tiền, rồi phân bổ số tiền thu được cho các tổ chức trước khi bàn giao. Làm mọi việc cho minh bạch logic cũng lấy tiếp của mình thêm 2 tuần nữa.

Thời buổi cấm vận, kinh doanh khó khăn, xin được tài trợ rất khó. Thật sự chứ không có ngài thì chả ai  tài trợ cho cái mặt mình. Tổ chức cho tử tế cũng khó. Đến lúc phân bổ tiền cũng không dễ dàng gì, đụng đâu cũng vướng. Cứ phải lò dò như dẫm trên băng mỏng.

Bạn bảo thôi mày vất vả quá rồi, để chúng tao dẫn mày đi chơi. Thế là cả lũ nhảy lên tàu đi Kazan. 2 ngày vãn cảnh, văn nghệ và ăn uống. Được vui chơi sau khi đã trầy vi tróc vảy hoàn thành trọng trách của mình, là một cảm giác thật nhẹ nhõm sung sướng.

Quay về Moskva một cái là thư mời sự kiện tới tấp gửi đến. Ai cũng phải chạy đua sự kiện trước giáng sinh. Tuy nhiên, người nội trợ đã cảm thấy mình đứng ngoài lề xã hội, không có nghĩa vụ gì phải lao vào vòng xoáy bất tận ấy cả.

Xin kiếu sự kiện ngày 8, bảo tôi vừa từ Kazan về không chuẩn bị kịp.

Xin kiếu sự kiện ngày 9, bảo nhiều người lắm đông lắm loạn lắm.

Xin kiếu sự kiện ngày 10, bảo tao đang lên cơn lười.

Xin kiếu sự kiện ngày 11, 12, 14, bảo tao chả có nghĩa vụ gì phải xuất hiện ở mấy sự kiện ấy cả.

Chỉ còn sự kiện ngày 13 là đang chần chừ. Nhưng dress code của sự kiện lại là màu trắng, trong khi mình chỉ có nhõn cái váy đen. Nhẽ lại kiếu nốt???

Thế là trong khi lũ bạn đang tấp nập váy áo í ới gọi nhau dự hết sự kiện này đến sự kiện khác thì mình nằm khểnh ở nhà hát. Đời có mấy tí mà cứ vất vả mãi, cún béo nhỉ.

P.S con bạn chỉ cách đây ít năm nhà còn rất giàu. Đại loại chồng nó sở hữu một tòa nhà nằm ngay trên quảng trường Đỏ. Sau khi kinh doanh phá sản vì covid và bị lừa mất hết tài sản, chồng nó bắt đầu trầm cảm và nghiện rượu, không đoái hoài gì đến vợ con, kệ mặc nó một mình xoay sở. Nó kể nó có một người bạn khác, kinh doanh phá sản, ngập trong nợ nần, chồng có bồ, bản thân thì phát hiện bị ung thư, tất cả đến cùng một lúc. Người bạn này bảo nó “L, mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình”. Nó bảo mình “Tao phải nuôi con một mình, nhưng nếu cây thánh giá của đời tao chỉ có thế, thì tao vui lòng vác nó”.

Còn mình, thánh giá mình phải vác ngẫm ra có khi là thánh giá events. Mà mình cũng đã đặt được nó xuống.

Xin đời đừng cho thêm cây thánh giá nào nữa. Nói mịe thế cho nhanh. 

Monday, December 8, 2025

5/12/2025

Gần đây mình và ngài đi ăn cùng một đại gia Nga. Đại gia bị vào danh sách cấm vận của EU một thời gian, sau đó vì lý do gì đó lại được bỏ ra. Đại gia và vợ đã bên nhau từ đâu như 14 tuổi. Đại gia bảo mình “tất cả những gì tôi có, tôi làm ra, bà ấy giữ hết”. Hỏi tại sao ông lại làm như vậy, đại gia bảo “tại vì tôi muốn bảo vệ những người phải phụ thuộc vào tôi, để bất cứ lúc nào có gì xảy ra với tôi, họ vẫn sống tốt”. Đoạn giang hai tay ngửa mặt lên trời kêu lớn “tôi chả có gì, tôi là một người tự do”, rồi quay sang bà vợ “tôi không thích dính dáng đến luật sư hay quan tòa, nhưng giờ mà bà bỏ tôi là tôi kiện bà”. Bà vợ cười tủm tỉm, thò tay vuốt má rồi vuốt tóc chồng.

Đại gia và vợ có sở thích du lịch và chơi các môn thể thao mạo hiểm. Ông ý say sưa kể cho mình một lần đi du lịch mạo hiểm ở đâu đó, đi có một mình. Bà vợ lưu ý luôn “tôi có bầu mà ông ý vẫn đi”. Đại gia cười hihi “nhưng ngày nào tôi cũng gọi điện cho bà còn gì”. Đoạn nói thêm “Trong suốt gần 50 năm qua, ngày nào tôi cũng gọi điện cho bà nhé”. Bà vợ lại cười tủm tỉm.

Lúc ăn xong món thịt, đại gia bỏ dao dĩa, thò tay lấy khúc xương và ngồi gặm say sưa, mặt mũi vui sướng như trẻ con. Vừa gặm vừa thanh minh với mình “tôi thích ăn bằng tay”, còn bà vợ thì cứ thỉnh thoảng lại lấy khăn lau cho chồng. Nước sốt dính vào má là lau má, dính vào một bên mép là cũng thò tay chấm chấm. Chồng cứ bận bịu gặm khúc xương, vợ cứ bận bịu lau lau chấm chấm.

Vừa gặm xương ông ý vừa kể cho mình một chuyện. Chẳng là ông ý có một niềm ao ước là biết hát. Sau khi chinh phục các đỉnh cao kinh doanh, ông ý quyết định chinh phục sang đỉnh cao ca hát. Liên lạc với một thầy dạy hát rất nổi tiếng ở Hollywood, sẵn sàng trả học phí khủng, miễn là dạy thế nào cho ông ý biết hát. Thầy vì đã thành công với rất nhiều học trò giờ thành ca sĩ nổi tiếng toàn cầu nên tự tin lắm, khẳng định chắc nịch “không hát được tôi trả lại tiền”. Thế là trò mua vé máy bay cho thầy khăn áo bay từ Hollywood qua Moskva để dạy trò hát, bao trọn ăn ở.

Sau đúng một tuần, thầy cương quyết “tôi trả lại ông tiền” :-))))))))))))

Tuy nhiên chuyến đi của thầy không vô ích. Vì tuy bỏ cuộc với khả năng ca hát của đại gia, thầy lại may quá thành công với cô con gái đại gia. Thầy đã dạy cô ấy từ một người không biết hát thành thi đỗ thành công vào một học viện hát hò nào đó ở Berkeley mà mình quên tên. Tuy nhiên học ở đó được 2 năm thì cô ấy cũng bỏ ngang vì “có học nữa cũng vô ích, không bao giờ hát hay hơn được bọn da đen”.

Sau đó thì cô ấy vướng vào một chuyện tình phức tạp. Và thế là vì con gái, đại gia phải dấn thân vào vòng kiện tụng hao tâm tổn sức.

Chẳng là cô ấy yêu một anh gốc Nam Mỹ. Cả hai có với nhau một cậu con trai. Tuy nhiên ở với nhau mới biết, ngoài nghiện ngập thì xuất thân của anh này cũng có vấn đề. Đại loại bố anh ta là trùm buôn ma túy gì đó. Đại gia khi biết chuyện thì quyết định đi một nước cờ mạo hiểm, bắt cóc cả con gái và cháu ngoại, đưa lên máy bay riêng trốn về Nga. Ở Mỹ, abduction là tội danh không đơn giản. Sau đó dĩ nhiên ông ý bị gọi hầu tòa. Ông ý bảo mình, cô tưởng tượng, lúc đó tôi đang nằm trong danh sách cấm vận của EU, bị tòa Mỹ triệu tập với cáo buộc abduction và tôi quyết định có mặt. Mình hỏi ông không sợ bị bắt giữ luôn tại Mỹ à. Ông ý bảo tôi sợ chứ, nhưng tôi phải làm điều đó để bảo vệ con gái tôi, nếu không suốt phần đời còn lại tôi sẽ nghĩ mình đã có thể làm nhiều hơn để bảo vệ con mà mình đã không làm.

Thế là ông ý đi Mỹ. Sau hai tháng hầu tòa, cuối cùng ông ấy đã thắng vụ kiện. Bồi thẩm đoàn 12 người thì 11 người bỏ phiếu thuận.

Ông ý, sau mọi vất vả, giờ ngồi hồn nhiên gặm khúc xương, nước sốt dính lem nhem trên mặt, say sưa nói về chuyện học hát và những cuộc thám hiểm ở những vùng đất hoang dã nhất trên trái đất. 

Đàn ông thì kiểu gì cũng trẻ con ngốc nghếch, không chuyện nọ thì cũng chuyện kia. Nhưng người đã làm tròn mọi trách nhiệm của mình, một cách trưởng thành và trách nhiệm nhất, thì trẻ con và ngốc nghếch, thậm chí điên rồ tí, cũng chả sao, các cụ nhể. 

Ảnh: áo khoác mua hồi năm hai đại học ở cửa hàng May 10 trên đường Láng Hạ. 30 năm sau, vẫn mặc đi Bolshoi. Mùi hương Coco Chanel của thuở 20 vẫn còn quanh quẩn đâu đây.

Sunday, October 26, 2025

26/10/2025

Hồi chú Lê mới khoảng 3 tháng tuổi, mình chạy ra bưu điện gần nhà làm hộ chiếu Mỹ cho chú. Hồ sơ gửi đi, hộ chiếu gửi đến, chả vấn đề gì.

Đến lượt Lila, hồ sơ gửi đi, thư trả lời nhận được là bé không đủ tiêu chuẩn làm công dân Mỹ vì bố là ngoại giao. Mà ngoại giao thì được hưởng quy chế miễn trừ, tức là luật pháp Mỹ không chạm được tới. Không chạm được tới thì cũng không đủ tiêu chuẩn để làm công dân Mỹ. Vụ việc phải chấm dứt ở đó không được khiếu nại lằng nhằng.

Mình đọc xong thư thì thất vọng quá. Lượng sức mình cũng không biết phải làm sao để đi ngược lại bộ máy hành chính cồng kềnh đã tuyên bố đó là quyết định cuối cùng kia. Ngài thì khăng khăng anh đã bảo con mình không đủ tiêu chuẩn nhận hộ chiếu Mỹ đâu, bây giờ ngay cả hộ chiếu của thằng Ale mình cũng phải mang trả lại.

Mình lại chạy ra bưu điện gần nhà, xếp hàng để nói chuyện với một bà nhân viên. Bà nhân viên béo phì, mỗi bước đi đều phải lê một chân, là một trong số vô vàn những người Mỹ bình thường ta hay gặp. Cũng chính bà ấy chụp ảnh và làm hộ chiếu cho chú Lê. Mình trình bày với bà ấy rằng chồng mình là ngoại giao nhưng hiện làm việc cho lãnh sự quán chứ không phải đại sứ quán hay phái đoàn UN. Mà theo mình hiểu thì các nhà ngoại giao đang làm việc cho lãnh sự quán không được hưởng quy chế miễn trừ 100% như hai chỗ kia. Do vậy mình tin con mình vẫn đủ tiêu chuẩn xin hộ chiếu Mỹ. Nhưng mình không biết gọi điện lên chỗ nào để khiếu nại và chắc có gọi vào một số công quyền nào đó thì cũng không hy vọng có ai tiếp mình.

Nghe mình kể lể, bà ấy ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi điện tới lui, trình bày trường hợp của mình. Sau đó lại giúp mình làm lại hồ sơ và gửi đi.

Sau một thời gian chờ đợi, hộ chiếu của em bé má béo Lila đã được gửi đến nhà, kèm một bức thư xin lỗi vì đã ra quyết định sai, bé đủ tiêu chuẩn là công dân Mỹ, và đó là quyết định cuối cùng không thể đảo ngược.

Mình vui quá lại chạy ra bưu điện. Mình muốn gửi thư cảm ơn lên tận sếp của bà nhân viên, nhưng bà ấy bảo tôi chả cần, tôi chỉ còn 2 tuần nữa là về hưu rồi. Bảo vậy tôi phải làm cách nào để cảm ơn bà. Ok vậy chị mua sô cô la cho tôi đi. Thế là mình chạy lên Upper East side, mua Godiva kèm một bó hoa hồng đỏ vác đến tặng. Bà nhân viên cười tít...

Thấm thoắt thế mà mười mấy năm đã qua. Mười mấy năm muốn viết về bà nhân viên bưu điện tốt bụng ấy, mà giờ mới viết. Mười mấy năm vẫn thấy biết ơn, vẫn tự hỏi giờ ân nhân đang ở đâu, làm gì, cuộc sống có tốt không. Bà ấy không có nghĩa vụ gì phải giúp mình, có từ chối giúp thì mình cũng đành chịu, nhất là bưu điện Grand Central lúc nào cũng đông, khách xếp thành hàng dài đợi tới lượt. Thế mà, bất kể đông khách, bất kể khi chỉ còn một thời gian ngắn nữa là về hưu, bà ấy vẫn nhiệt tình giúp đỡ ngoài phận sự, gọi những cuộc điện thoại cho một người bà ấy quen, yêu cầu ông ý để tâm đến trường hợp của con mình, trường hợp mà bà ấy nghi là họ đã nhầm lẫn. 

Bà ý trong mắt mình là một người Mỹ da trắng bình thường điển hình, thừa cân, ăn mặc có phần lúi xùi, nhưng hào sảng, giản dị, thấy sai là lên tiếng, và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.  

Mình mà sắp tuổi hưu chưa chắc đã có sức giúp người khác ngoài bổn phận như vậy.

Ảnh: hạt gieo từ độ cuối đông.

Ta về, cúi mái đầu sương điểm

Nghe nặng từ tâm lượng đất trời

Cảm ơn hoa đã vì ta nở

Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.

Thursday, October 2, 2025

2/10/2025

Mình càng ngày càng chán đi sự kiện. Chỉ còn những sự kiện mà bạn bè tổ chức thấy mình im im là nhắn tin nhắc, và những sự kiện buộc phải có mặt, là mình buộc phải khăn áo xuất hiện, còn lại là mình xin kiếu hết. Tầm này chỉ thích ăn tối sớm, 8h 8h30 là xong mọi việc, lăng quăng đà đận tí rồi trèo lên giường đi ngủ, TV phim ảnh cũng chả muốn xem. Có ai hợp cạ đi dạo tí thì còn may ra.

Hôm nọ đi dự một buổi tiếp tân. Suy nghĩ ngần ngại mãi cuối cùng quyết định nên có mặt thì hơn. Đến nơi, nhìn khách, kỳ lạ, chả hiểu khách được mời theo tiêu chí nào, lèo tèo vài mống, người lạ không ra người lạ, người nhà không ra người nhà. Buffet cũng kỳ lạ. Cái gì mà fennel nướng, cộng một loại pho mát gì đó, cộng thêm dưa chuột tươi ngâm nước muối, mãi sau mới thấy đầu bếp bưng ra pasta sốt cà chua. Dưa chuột tươi ngâm nước muối không hiểu theo công thức nào mà rất giòn và tươi. Ngon đấy. Nhưng mình đói vẫn hoàn đói. Cả ngày chạy chân không bén đất nên đã bỏ ăn trưa, đến tối lại ăn tối đúng một quả dưa chuột muối. Mình biết chị chủ nhà có vấn đề gì đó với hệ tiêu hóa nên đại loại không ăn được thịt lợn thịt bò thịt gà tóm lại không ăn được món gì hết. Nhưng không mời khách thì thôi chứ đã mời thì cũng nên làm menu trung lập tí, chứ ai lại bắt khách ăn theo đúng chế độ kham khổ kỳ lạ như mình.

Điều mình nhận thấy là rất nhiều người khi đã ở vị trí quyền lực lâu, quen với việc người khác phải uốn theo mình, nên nghiễm nhiên mang tư tưởng đó áp vào mọi nơi mọi lúc, như thể bản thân họ là trung tâm của thế giới và tất cả những người khác đều không tồn tại hoặc tồn tại chỉ để tạo điều kiện hoặc nói thẳng ra là phục vụ họ. Và nói một cách công bằng, nhiều khi họ làm điều đó hoàn toàn vô thức chứ cũng không phải cố tình kênh kiệu gì. Nhưng thật chứ mình nghĩ mình quan trọng nhưng chưa chắc người khác đã thấy mình quan trọng đến thế. Quan trọng trong văn phòng không có nghĩa ở ngoài đường hay ở chỗ khác cũng quan trọng luôn. Biết mình là ai thay vì đầu óc lửng lơ trên tầng trời thứ bao nhiêu, cũng là một loại trí huệ.

Đứng tán gẫu trời trăng mây gió với đám khách chả ra thân không ra sơ một hồi thì chán ốm, chuồn vào toilet soi gương. Toilet toàn gương là gương, bốn bề là gương, nhìn đâu cũng thấy gương. Khách nữ có mỗi đâu 3 mống nên mình mình độc chiếm cái toilet, tha hồ soi gương. Thích thặc.

Hôm nọ đi event của một con bạn. Gần nhà mà trời lại đẹp nên quyết định đi bộ. Mặc xong quần áo đi ra đến ngoài đường rồi mới nhận ra trang phục không phù hợp với việc đi bộ. Váy xòe thì còn xoạc cẳng đi cho nhanh, đây quên mất lại chọn cái váy không xoạc cẳng đi cho nhanh được. Thế là cả đoạn đường cứ phải đi lẫm chẫm vì giày cao váy bó. Ảnh bị chụp trộm trên phố. Moscow những ngày ấm áp đẹp trời khi dân tình thỏa sức mặc đẹp lượn phố là có rất nhiều thợ ảnh nghiệp dư đứng săn ảnh trên vỉa hè. Chụp trộm nên không kịp thót bụng, khổ thế. Mà ngay cả nếu kịp thót bụng thì cũng chả biết nó có phẳng hơn tí nào không nhẻ. Dạo này béo. Thắt lưng phải nới ra một nấc mà vẫn thấy chật căng. 

Friday, September 26, 2025

Đường trần quá dài nhưng hoa cỏ mùa thu tươi lắm thay

Thằng con nghỉ hè về nhà chơi. Từ bi điềm đạm trưởng thành được đúng mấy ngày đầu, rồi thình lình giở chứng. Thế là trong nhà thỉnh thoảng lại nghe tiếng hai con em ré lên vì lại bị thằng anh chòng ghẹo. Chắc nó ăn khỏe quá nên thừa năng lượng. Mình nó có thể đánh bay cả nồi cơm không, sau đó lại ăn hết cả chảo pasta như không có chuyện gì xảy ra. Mình nấu cơm là cứ phải lén lút, sợ nó nhìn thấy nó ăn sạch bách trước khi mình kịp làm thức ăn. Nhiều khi kho xong nồi thịt, quay ra thì nó đã ăn hết cả nồi cơm từ khi nào. Cả ngày cứ thỉnh thoảng lại phải nghe tiếng nó hát rống lên, vô duyên vãi đạn. Cái gì mà Figaro qua, figaro là. Nhưng thôi, dù sao thế vẫn còn hơn rap bẩn.

Nó quay về Mỹ học một cái là chỉ còn hai chị em gái nhí nháu với nhau. Con gái phức tạp, tâm sinh lý bất ổn chả biết đường nào mà lần. Vừa cười phe phé xong khóc tu tu ngay được. Phút này chị em ríu rít như bạn thân nhất trần đời, phút sau đã hét bắn nước bọt vào mặt nhau như thế không đội trời chung. Trường học lại vời mẹ già của chúng nó đến. Đã bận bỏ bu còn phải đến ngồi nghe chuyện tào lao, không tránh khỏi thở dài thườn thượt. Trường hỏi thế với Ale chị có phải vất vả gì không? Bảo chỉ vất vả mỗi chuyện nấu đủ cho nó ăn, vì mình nó ăn bằng 4 người, ngoài ăn ra nó chỉ học rồi ngủ, không gặp vấn đề gì hết. Trường cười hí hí bảo con gái chúng nó phức tạp hơn, chị nên cho con đi gặp bác sĩ tâm lý. Làu bàu tôi mới là người phải đi bác sĩ tâm lý. Bao nhiêu việc, sắp phát điên đến nơi roài. Con thì sướng quá hóa rồ. Sướng như chúng mài mà còn phải đi bác sĩ tâm lý thì thiên hạ nên đi bác sĩ tâm lý hết đi.

Nào thì cho các công chúa dẫm phải gai mồng tơi đi bác sĩ tâm lý, cho khỏi lèo nhèo nhức đầu. Con vào trong thổ lộ tâm tình với bác sĩ tâm lý, bắt mẹ già ngồi vêu mồm đợi ở ngoài. Bao người muốn liên lạc với mẹ già của chúng mài để kể chuyện và xin lời khuyên chả được. Còn chúng mài lại đi gặp người khác để kể lể và xin lời khuyên. Rõ là dao sắc không gọt được chuôi chửa.

Trong một diễn biến khác, vừa những ngày l’été indien ấm áp, nắng vàng lộng lẫy, gió reo, một buổi sáng thức dậy mùa thu nước Nga đã đến ngoài cửa sổ. Cây khô, lá vàng, ngày âm u. Chạy ra siêu thị gần nhà mua bánh bliny cho bọn trẻ con ăn sáng, thấy trời đã lạnh teo. Bliny là loại bánh tráng của Nga, giống kiểu crêpe của Pháp, nhưng không biết họ làm như nào mà xốp và rất mềm. Người Nga họ dùng bliny rất đa dạng, bliny có thể cuộn với mọi thứ, từ các loại kem sốt đồ ngọt đến thịt cá. Bọn La Na mới đầu chê ỏng eo không chịu ăn, xong mẹ làm cho ăn thử một lần thích quá lại đòi ăn tiếp. Thế nên mới có màn người mẹ già bận nhiều việc nên làm gì cũng phải tính toán kết hợp tối ưu thời gian, đã một công đi chợ là lúc về phải lặc lè tay xách nách mang, thế mà buổi sáng nay phải chạy ra siêu thị chỉ để vác mỗi mấy cái bliny nhẹ tênh về, cảm giác hoạt động dưới công suất, chân tay thừa thãi.

Bữa sáng đặc trưng của mùa thu nước Nga, bánh bliny phết ít bơ chảy, kem chua hoặc kem tươi, để lên trên một lớp trứng cá hồi non, và quả mọng. Trứng cá hồi non giàu dinh dưỡng hơn những loại trứng để quá già, ăn lại rất mềm và ngon, không bị lớp vỏ dày cứng. Trứng khi đã đóng hộp là đã dùng chất bảo quản để giữ được lâu, chứ nếu là trứng non vừa lấy từ bụng cá ra, không dùng chất bảo quả, thậm chí không trụng qua cả nước muối, thì còn ngon hơn nữa. Dâu tây, mâm xôi và việt quất thì đang vào mùa, thơm phức, ngọt lịm.

Còn hoa cỏ trong vườn của tui ở Salento thì đang lên bời bời. Hoa cỏ năm nay tự phát là chính. Muốn có mùa hoa hoành tráng vào giữa hè thì phải bắt đầu tưới nước và cho ăn từ cuối tháng 3. Nhưng cậu làm vườn cũ bướng, nói không chịu nghe cứ tự làm theo ý mình, nên mình nói mỏi mồm đến tận đầu tháng 5 cậu ý mới chịu bật hệ thống tưới. Có nước cây mới bắt đầu lên, nhưng tháng 6 thì trời đã nóng quá, cây chưa kịp lớn đã gặp nắng nóng nên còi cọc. Lớn còn không được, nói gì đến hoa. Mình về đầu tháng 7, chỉ kịp cứu mùa hoa hồng nở muộn, đành mất mùa thược dược. 
Được cái là tuy tự phát, như găng tím và topinambur hoa vàng, nhưng nhìn cũng không đến nỗi tệ. Mỗi tội mình nhớ ở nhà hoa găng tím có mùi vani thơm thơm, còn hoa găng của mình nhìn hoành tráng thế thôi chứ ngửi mãi chả thấy có mùi gì. 

Wednesday, September 17, 2025

L’été indien

Tin nhắn về các sự kiện phải tổ chức trong tháng 9 và tháng 11 mở ra nghe nhưng không có thời gian nghe hết. Chưa kể một đống email có liên quan còn chưa kịp mở ra. Không chỉ tiếp tân ở nhà mà còn phải tổ chức một sự kiện từ thiện ở ngoài. Lại phải dành vào đó hàng trăm giờ làm việc. Vô cùng mong ngóng được giải thoát khỏi trọng trách này, thế mà chưa kịp dùng kế ve sầu thoát xác thì lại chuẩn bị thay đại sứ. Thế là người phụ nữ bận bịu toan về già lại phải tiếp tục đảm nhiệm vị trí ai cũng chối đây đẩy vì sợ trách nhiệm. Nhiều người cứ cay cú vị trí phu nhân của tui chứ nói thật ai muốn tui tặng luôn. Tầm này chỉ muốn làm phó thường dân, đi đâu làm gì chả ai biết và cũng không ai đòi hỏi trông đợi gì ở mình, tự do như một cơn gió.

Khách hàng nhắn tin hỏi báo giá thuê phòng trong mùa đông. Lại phải kỳ cạch làm báo giá. Trăm sự vất vả cũng vì một chữ tiền.

Khách hàng là công ty nội thất thuê nhà để chụp ảnh quảng cáo cho catalogue mới của họ mấy hôm nữa cũng chuẩn bị vào. Mỗi lần chụp quảng cáo nội thất như này rất hại nhà, họ đi rồi là mình sửa ốm luôn. Vì họ di chuyển toàn bộ đồ đạc trong nhà để lấy chỗ bày đồ của họ, giường tủ bàn ghế thậm chí cả đèn trên tường cũng không ngoại lệ. Nhiều lúc thậm chí họ tháo cả rèm của mình để treo rèm của họ lên.

Trường học mới liên lạc để làm các thủ tục nhập học. Phải chuyển trường giữa chừng nên mọi thứ trở nên nhiêu khê mệt mỏi lên không biết bao nhiêu lần. Chưa kể lo hòm hòm chuyện trường lớp xong thì còn phải lo tiếp chuyện chuyển nhà. Cứ mỗi lần chuyển nhà, dặn lòng cố lên, lần này là khó nhất, từ lần sau là chỉ có dễ lên. Mà thực tế thì chả có lần sau nào dễ lên, mỗi lần đều khó khăn khổ sở hơn lần trước.

Còn phải tiếp tục công việc xây dựng đang dang dở ở Salento. Nhắn tin thúc đít thợ ông làm ơn gửi báo giá để tôi còn chuẩn bị thời gian và tiền bạc. Thúc từ tháng 7 mà tới giờ thợ cứ ậm ờ, trong khi cuối tháng 10 phải khởi công. Không có báo giá thỏa thuận trước, các ông cứ đến làm rồi hô giá trên trời vì biết tôi ở vào thế đã rồi thì có mà chết tôi.

Đang chưa biết phải bắt đầu từ đâu để gỡ nùi chỉ rối, thì lại nhận được email trường ở đây gửi vì tiểu thư vi phạm quy định trường học, thầy giáo đã bảo giờ đó không được dùng laptop thì tiểu thư cứ dùng, chưa kể lại còn ăn trong giờ. Lạ thật, nó vừa ăn sáng ở nhà xong chả hiểu sao đến trường đã lại ăn tiếp???

Các người muốn cái chết vạ gì ở tôi?

Nhiều việc mệt nên đêm đặt lưng xuống là ngủ ngay. Mỗi tội cứ ngủ được khoảng 4 tiếng là thức dậy. Thức dậy một cái, nghĩ đến những việc phải làm là tỉnh như sáo không ngủ lại được nữa, các ý nghĩ phi nước đại trong đầu. Stress quá. Chỉ muốn trốn mọe nó về quê sống cho yên, bỏ hết mọi thứ, quần áo cũng bỏ lại luôn. Con ơi con lớn nhanh cho mẹ nhờ. Mà ngày xưa tao có cần cái gì đâu mà vẫn khôn lớn, chí ít thì mưa cũng biết chạy vào nhà. Còn chúng mài giờ đòi hết thứ nọ đến thứ kia, nào du lịch, giải trí, làm đẹp, thể dục, mỹ phẩm, quần áo, bạn bè, trường lớp, rồi còn tâm sinh lý bất ổn, rồi quyền trẻ em và nữ quyền nọ kia, mà mưa chưa chắc đã biết chạy vào nhà.

Được cái dạo này ngoan đấy, gọi mẹ là bestie. Má vẫn vừa mọng vừa thơm còn tính tình chỉ hơi ố dề. Có bạn đẹp trai hâm mộ cứ khăng khăng đòi bay từ Ý sang Nga để an ủi mỗi lần nó lên cơn khóc lóc. Mẹ bảo em bé khóc lóc vì em bé cảm thấy mình là công chúa thôi chứ có vấn đề gì to tát đâu, em bé hành con trai người ta vừa thôi chứ không đứa khác nó lại hành con trai của mamma thì khổ thân con trai của mamma lắm...

PS: Moscou quê tôi tháng 8 đã chớm lạnh, bầu trời mùa thu toàn mây xám, ra đường đã phải mặc áo khoác và những hàng bạch dương bắt đầu ngả lá vàng. Thế mà giữa tháng 9 tự dưng lại có mấy ngày l'été indien, trời ấm hẳn lên, ngày nắng huy hoàng, trời xanh lác đác mây trắng. Đi dạo rồi ngồi uống nước với bạn, trong một buổi sáng phải tạm ngừng công việc vì phần của mình đã viết xong và đang đợi dịch ra tiếng Nga rồi mới làm tiếp được. Ừ thì mặc đẹp, ngồi ở một quán cà phê xinh đẹp trên quảng trường Đỏ xinh đẹp, ngửa mặt hứng nắng, thảnh thơi, trong một ngày thu đẹp trời, cũng có cái thú của nó. Mỗi tội cả năm may ra mình chỉ đi uống nước kiểu này được 2 lần, mà là người khác rủ và phải rủ mấy lần mình mới thu xếp đi được. Rảnh rỗi không làm gì được cho đời đã đành, mà bận rộn cũng thấy chả làm gì được cho đời. Vậy thì cứ rảnh rỗi cho xong, các cụ nhẻ.

On ira où tu voudras, quand tu voudras
Et on s'aimera encore, lorsque l'amour sera mort
Toute la vie sera pareille à ce matin
Aux couleurs de l'été indien…

Ảnh: mới ngày nào nó còn bé xíu mà giờ đã có người hâm mộ gửi hoa đến tận nhà như này. Lại làm mình nhớ ngày xưa ở chỗ làm có một chị rất đẹp, một anh khách hàng mê mệt chị ý, ngày nào cũng đặt hoa tặng. Lâu rồi mình không nhớ 100 hay 1000 bông hồng mỗi lần. 

Sunday, September 7, 2025

Chuyện ăn uống


Ở các vùng biển lạnh miền viễn Đông của Nga có một giống tôm rất quý, gọi là tôm botan. Người Nga o và a nhiều khi họ đọc lẫn nhau nên họ gọi là tôm batan.

Tom botan phải đánh bắt từ độ sâu 600 mét dưới mặt nước biển nên phải dùng dụng cụ đánh bắt đặc biệt. Lên một cái là tàu Nhật đợi sẵn thu mua hết ngay. Thế nên ngoài thị trường không bao giờ có bán botan. Chủ công ty đánh bắt chỉ dùng botan làm quà biếu một vài quan chức chính phủ và bạn bè.

Tôm botan đỏ, vác bụng trứng xanh lơ. Tôm to nên mỗi hộp chỉ để được dưới chục con. Tôm cực ngon. Thịt dẻo quánh, ngọt lịm, không tanh, không có chỉ lưng đen. Ăn sống kiểu sashimi chấm chút xì dầu wasabi cũng ngon. Mà ăn kiểu dân Ý hay ăn, lạng mỏng, muối, tiêu, chanh và dầu oliu hảo hạng, cũng cực ngon. Bọn La Na mỗi lần thấy mẹ lôi botan ra loay hoay bóc là mừng quýnh cả lên.

Con bạn bảo người Nga bọn tao bảo trên đầu tôm có gan tôm, ăn gan tôm là bệnh gì cũng khỏi, thế nên mày đừng vứt đầu đi. Chả cần nó bảo, đầu tôm vỏ tôm đuôi tôm, botan hay tôm gì cũng thế, mình tập hợp lại, cho vào máy xay sinh tố xay nhuyễn rồi lọc bỏ bã, đun sôi lên, ra một loại nước cốt ngọt lừ, gạch nổi như thật. Lần đầu không có kinh nghiệm, lọc bã không kỹ, ăn hơi bị giáp xác của nó. Nhưng giờ thì ngon roài. Nước cốt này mình dùng để nấu canh rong biển hoặc canh cải gì đó. Hoặc làm pasta hải sản. Mỳ pasta thay vì luộc trong nước thường đến khi đủ độ chín thì mình chỉ luộc vài ba phút, sau đó cho vào chảo nấu nốt trong nước cốt tôm cùng cà chua Uzbekistan và ngò tây, cho vị ngọt của tôm ngấm vào sợi mỳ. Hai con kia bảo nước cốt tôm thì không đụng tới, nhưng nấu mỳ kiểu này thì cắm mặt vừa ăn vừa khen ngon.

Uzbekistan có giống cà chua cực ngon. Ở Ý muốn ăn cà chua ngọt lịm thì phải mua các loại cà chua bi, ngọt nhưng ít thịt nhiều nước. Cà chua Uzbekistan to quả, đặc thịt và ngọt lịm. Mình đang bảo con Lila sang năm đi thi tốt nghiệp ở Tashkent nhớ tìm mua hạt cà chua giống cho mẹ mang về Ý trồng. Nó gật gù, có vẻ rất tâm đắc với ước nguyện của mẹ già nó.

Không cứ với tôm, ngay cả cá mình cũng áp dụng biện pháp tương tự. Cá sau khi ăn xong phần thịt fillet, còn đầu đuôi xương da thay vì vứt đi thì gói lại để trong ngăn đá. Tập hợp được khoảng 4 bộ xương da đầu cá như thế là cho vào nồi áp suất đổ nước xâm xấp hầm chục phút là mềm rục. Nước hầm cá để trong tủ lạnh là hôm sau đông xắn lại, dùng để nấu canh, cần gì phải tốn tiền mua collagen và omega 3 ở đâu. Loài người sống ở đô thị bận rộn nên cứ mua fillet cá về dùng cho tiện chứ thực ra con cá ngon nhất ở phần đầu. Ai ăn đầu cá rồi sẽ biết, đằng sau mắt cá là mỡ cá cực ngon, omega 3 ở đấy chứ đâu. Cậu mình quen, cũng là chủ công ty đánh bắt hải sản, kể rằng chỉ cần một con hải cẩu lọt vào lưới đánh cá, trong vòng hai tiếng nó có thể tàn sát tới 2 tấn cá, vì nó chỉ cắn đầu cá ăn xong rồi quăng bỏ xác. Động vật bao giờ cũng là giống khôn nhất. Đầu cá ngon nhất thì nó chỉ ăn đầu cá. Quả nào trên cành bị chim rỉa, kiến ăn, thì cũng là quả ngọt nhất. Lũ gấu còn đứng trên thượng nguồn đợi cá hồi vượt thác lên đẻ trứng, cá nhảy lên là gấu thò tay bắt, dùng vuốt rạch bụng cá để ăn đúng phần trứng, quăng bỏ xác.

Đợt đi Sakhalin vừa rồi, công ty du lịch bố trí một ngày cho đám khách du lịch ra biển bắt hàu. Hàu trong nhà hàng hiếm có đắt đỏ giá cứ 5 euro một con chứ ở đây nhiều vô kể. Công nhận sản vật nước Nga không đùa được. Khách khua khoắng ở vùng nước nông chưa tới đầu gối mà cũng đã bắt được ối hàu. Nhưng bắt vài giỏ cho vui chứ công ty họ đã bố trí thợ lặn, ngụp lặn ngoài vùng nước sâu hơn một tý tầm nửa tiếng là mang hàu chất thành từng đống trên mấy cái bàn họ đã dựng sẵn giữa biển cùng chanh và rượu champagne. Thợ lặn dùng dao nạy hàu cho khách ăn. Hàu rất to và béo. Nạy ra phải dùng kéo cắt thành vài phần mới ăn được. Ngon toẹt vời. Mà không chỉ hàu. Đám khách du lịch háu ăn bắt được con gì là đem ra ăn sống hết. Từ nhím biển đến hải sâm và các loại nghêu sò ốc hến, biển quá sạch nên ăn thử hết chả sợ gì. Ăn xong say ngất ngư ra về, bá vai bá cổ hát hò vang lừng, không biết say hàu hay say rượu…

Ở Nga mình còn phát hiện ra món mới, món bụng cá hồi, hay còn gọi là lườn cá hồi. Mua mấy cái lườn cá hồi về, cạo vẩy, rửa sạch, cắt khúc, ướp mắm muối tiêu và một ít đường, xào săn trên chảo nóng cho ra bớt mỡ, rồi cho vào lọ thủy tinh dùng dần. Collagen từ da cá và Omega 3 từ mỡ cá, ăn với cơm nóng ngon toẹt vời. Từ ngày con Na phát hiện món lườn cá hồi của mẹ nó, nó cứ đi học về là mò vào tủ lạnh lấy cái lọ ra ăn ngấu nghiến vài miếng. Tranh thủ đang ở Nga tha hồ ăn cá hồi đánh bắt tự nhiên, chứ đi chỗ khác toàn phải ăn cá hồi Na uy, để trên cái đĩa một hồi thấy chảy nước màu cam nhìn hãi hãi là, thi thoảng lắm mới thấy cá hồi đánh bắt tự nhiên của Scotland.

Wednesday, September 3, 2025

Muốn làm một con mèo

Cậu làm vườn nhắn, hàng xóm của chị sáng nay chạy sang điệu bộ vô cùng tức giận vì thấy cành cây lá cây tôi cắt rơi sang phía ruộng của anh ta.

Cùng lúc đó là thấy các cuộc gọi nhỡ của hàng xóm. Mình đang ở ngoài đảo, ngồi trong khách sạn thì còn có sóng chứ đi vào rừng hay lên núi là điện thoại mất liên lạc. Suốt 2 ngày, cứ chiều tối quay về phòng là thấy hiện lên chi chít các cuộc gọi nhỡ của hàng xóm. Tôi bận đi chơi, vả lại cũng muốn cho ông thời gian để hạ hỏa. Mà hóa ra hỏa lại không hạ.

Đã thế thì không cần khách khí. Phang lại luôn cho một tin nhắn rõ dài. Bảo thường xuân dại mọc từ đất nhà ông. Chính ra ông là người phải cắt bỏ để không lan sang phía nhà tôi. Đây hàng năm trời ông để hoang không cắt, cuối cùng tôi đã phải trả tiền thuê người cắt hộ ông, dọn hộ ông, chỉ còn vài cành rơi sang phía nhà ông dọn đi mất công gì mà ông còn kêu la. Mà tôi nói ông biết, thường xuân ông không cắt để thành gốc to, bám vào tường làm hỏng tường, tường mà đổ là ông phải chi nửa tiền xây lại. Hai năm trước tường đổ tôi phải xây lại, ông vẫn còn nợ tôi một nửa. Tôi chưa đòi thì thôi ông đừng có lèo nhèo.

Thế là hàng xóm im thin thít và lặn mất tăm. Mấy gốc thường xuân dại, bỏ hoang nhiều năm thân to tướng, mọc sang bên mình thành tán um tùm, để cắt được mình phải đi mua cưa máy và trả công cho người làm vườn của mình cắt cả buổi mới xong. Biết là nếu liên lạc hàng xóm bảo đó là trách nhiệm của chú ta thì chú ta sẽ lờ đi nên thôi mình tự giải quyết cho xong, đã biết là vô ích rồi thì cũng chẳng nên làm mất tình hàng xóm. Nhưng đã thế thì im đi cho người khác làm việc, lại còn đến cổng nhà mình làm loạn lên. Mấy anh trai làng thấy đàn bà một thân một mình thân cô thế cô nên rất hay tỏ vẻ nguy hiểm.

Cũng như ông cụ làm vườn nhiều năm trước, đã sai lè bị nói còn hét toáng lên. Dám to tiếng với mình ngay trước mặt đám nhân viên trồng cây, mà mình đã nhịn từ rất lâu rồi mới nói. Đã thích hét tôi hét cho ông nghe. Mình hét lại lần thứ nhất, làm vườn hét lại to hơn. Mình tiếp tục hét lại còn to hơn nữa. Làm vườn thấy tình hình không thắng nổi bèn vẫn cố hét nhưng giọng đã nghe ngập ngừng nho nhỏ. Nhưng mình không hạ giọng. Mình tiếp tục hét. Thích thị uy hả, tôi hét cho đến người trong phố cũng nghe thấy tiếng tôi luôn. Lúc này thì giọng làm vườn đã yếu xìu xuống, thôi giờ cô muốn tôi làm gì tôi làm nấy. Mình, vẫn tiếp tục hét, “tôi éo muốn ông làm gì cả, ông và trợ lý của ông đi đi cho tôi nhờ”. Mình hét to đến mức có người đang ngủ giấc ngủ ngàn thu trong nhà cũng phải lật đật chạy ra xem có chuyện giề.

Cũng như cậu nhân viên vừa bị cho thôi việc mùa hè vừa rồi. Làm vài việc đơn giản đã tưởng bản thân chúa thằn lằn, nói không chịu nghe, cái gì cũng bảo biết rồi, huênh hoang tự tiện không hỏi ý kiến ai. Sáng tác ra cách treo cái cục Starlink như thời tiển sử thế kia mà tự hào lắm, nói liên thiên không dứt. Mình bảo trong nhà tôi đã làm là phải làm tử tế, chứ sáng tác cái kiểu chắp vá như thế không được đâu, thì tự ái đùng đùng bảo bà gọi ai đến thì gọi. Thế là mình vừa phải trả tiền cho công cậu ta buộc vào, lại phải gọi người khác đến trả tiền cho công họ gỡ ra, đồng thời làm một cái giá đỡ nhỏ để để nó lên cho tử tế.

Thế gian hầu như chỉ toàn những người muốn tranh đoạt, muốn giành phần hơn về phía mình. Gặp người có khả năng giành được phần hơn cũng không giành, có thể xài xể khi dễ được người khác cũng không làm, người thông minh sẽ biết quý trọng. Chỉ có kẻ ngu mới tưởng mình ngon.

Nhất là khi cái người có khả năng cao tay hơn đó họ chỉ muốn làm một con mèo…

Ảnh 1: ủa cái gì vậy ta, trông như hai con mắt???

Ảnh 2: mở tủ ngó vào, à thì ra...

Wednesday, August 13, 2025

14/8/2025

Chuyện 1: Bữa ăn tối gồm 6 người. Đại gia có cuộc họp khẩn cấp trên mạng với nhân viên nên nửa tiếng sau hai vợ chồng mới dắt tay nhau đến. Ngồi ăn tối nói chuyện kinh doanh thời sự mà đại gia bắt vợ kéo ghế ngồi sát sạt để còn ôm, và đang nói chuyện lại xin lỗi khách hôm nay cả ngày tôi bận đến giờ mới gặp vợ, đoạn quay sang ôm hôn vợ ngấu nghiến. Vợ đại gia bẽn lèn cười bảo anh ý đi làm thì thôi chứ ở nhà là cứ bám dính như thế.

Đại gia hơn 60 tuổi, thừa cân, thuộc diện người Nga có nhiều tiền đến mức từ hồi Nga xâm lược Ukraine là phải sống lưu vong vì sợ quay về Nga là bị phương tây cho vào danh sách cấm vận. Vợ đại gia mới ngoài 20, là hoa hậu Nga một năm gần đây. Nhìn đại gia đắm đuối với cô vợ trẻ đẹp, tự nhiên mình hiểu đàn ông mà có tiền ở một mức độ nào đó cuối cùng đều chỉ muốn đàn bà trẻ đẹp và ngoan. Những ông mà chưa thấy ly dị vợ già xấu, thì chẳng qua là bị vợ nắm tài sản và chi phối kinh doanh, tách ra là toi. Còn những thứ như tình nghĩa vợ chồng, cá tính, thông minh, đẹp nết, tốt gỗ, tâm hồn nọ kia, thì may ra chỉ có tác dụng cho người thường chúng ta mà thôi. Con bạn đi cùng mình cũng bảo Giang ơi, đàn ông có tiền cuối cùng đều đổi vợ hết. Mình người ngoài cứ nghĩ chênh lệch tuổi tác như thế thì hạnh phúc làm sao, nhưng mình gặp nhiều cặp đôi, chỉ cần người vợ trẻ không có vấn đề gì với tuổi tác của người chồng, thì họ vẫn hạnh phúc như thường. Các đại gia lại càng hạnh phúc hỉ hả, tiền có, tình có, cái gì cũng có đời chả thiếu thứ gì.

Trừ một người bạn của một anh bạn mình ở Salento, giàu có, cặp với một cô kém 30 tuổi, chăm chỉ vui vẻ tự nguyện cung phụng chu cấp cho bồ trẻ đẹp. Nhưng tự nhiên một ngày, cô bồ nóng bỏng tuyên bố muốn quay trở về hẹn hò với những người cùng tuổi, rồi tút luôn cùng một cậu trẻ đẹp… Anh bạn mình kể nó yêu thật nên đau khổ quá, mất ngủ và cứ đến 5h sáng là gọi điện đánh thức anh dậy bán than cả tiếng đồng hồ, ngày nào cũng như ngày nào em ạ. Hihi.

Mà mình chẳng hiểu các cô hoa hậu nhìn bên ngoài nói chung ra sao, chứ cô vợ đại gia mình gặp, cao và có gương mặt rất đẹp, nhưng thân hình thì ốm o, ngực chả thấy đâu, chiều ngang lưng chắc đo được hơn gang tay. Lên hình có khi còn được chứ ở ngoài nhìn còm nhom hơi bị chán của nó.

Chuyện 2: Bữa ăn trưa gồm 4 người. 3 người đến đúng giờ. Người thứ tư, cũng là người mời, đến muộn vì bận một cuộc họp khẩn cấp.

Gần tiếng sau thì cụ tới. Đến một cái cụ chọn chỗ ngồi ngay cạnh mình, nhìn chằm chằm, hỏi cô người nước nào, ôi hồi trước tôi có bạn gái người Pháp lai Việt, cô đẹp quá. Ăn trưa công việc mà luôn mồm cô đẹp quá. Mình lại phải hỏi về công việc để chuyển chủ đề. Cụ có một công ty xây dựng chuyên thi công những phần khó nhất của một dự án, doanh thu thuộc hàng tỷ ơ. Ví dụ, cả một dự án đường sắt trên cao, công ty của cụ sẽ đảm trách những đoạn đường sắt dốc lên, phần còn lại là do các thầu phụ khác làm.

Không biết có phải thuộc hàng đại gia hay không mà cụ tự tin đầy mình. Khi biết tháng 7 mình sẽ ở Salento, cụ bảo tôi sẽ ghé qua mời cô lên du thuyền đi nghỉ ở Hy lạp vài ngày. Mình bảo tôi rất tiếc nhưng tôi không thích du thuyền, tôi bị say sóng. Cụ cứ bảo không sao đâu, tôi đảm bảo. Bảo xin lỗi cụ tôi cũng không thích nước, không thích du lịch trên biển, tôi chỉ thích ở trên đất liền. Vậy thì tôi lên đất liền thăm cô. Haiza.

Một lúc sau lại “Tôi có vài dự án kinh doanh ở VN, nhưng nhân viên của tôi đến chứ tôi chưa thân chinh đến bao giờ. Nếu bây giờ tôi đến VN, tôi sẽ tìm được người nào như cô không?”. Trả lời “cái đó cụ phải hỏi chồng tôi chứ tôi không biết trả lời cụ sao”. Tưởng nói thế là cụ thôi, ai dè cụ vươn người qua cái bàn rộng “Nếu bây giờ tôi đến VN, tôi sẽ tìm được người như cô ấy không? Có nhiều người trông giống cô ấy không?”. Ngài bảo không. Thật sự chứ chẳng nhẽ lại bảo ôi đi đầy đường.

Lúc ăn xong, đang chia tay chia chân, cụ lại nhắc lại “ngày …tháng.. tôi sẽ ghé qua Salento thăm cô…

Cụ thuộc về một thế giới nơi sự chịu chi là thước đo nam tính và ai chịu chi hơn thì sẽ giành được trái tim đàn bà, nơi chỉ cần đàn ông phong độ và nặng túi tỏ ý muốn gặp lại là đàn bà còn chờ gì nữa mà không cho số…

Kệ xác cụ. 

Ảnh: phá thôi rồi. Mèo gì mà phá hơn cả chó. 

Saturday, August 9, 2025

9/8/2025

Cụ violin. Cụ violin chuyên dọn cỏ bằng tay trên các luống hoa. Một hôm cụ bảo mình cô ạ, hồi tôi còn trẻ tôi quen mấy chị em nhà kia, tầm 17, 18 tuổi, lai đen, chúng tôi gọi là mulata. Mấy chị em nhà đó đẹp lắm, thân hình và màu da y như cô. Dạ cụ. Thân hình như cô chúng tôi gọi là một chiếc đàn violin đấy cô ạ. Dạ cụ. Hôm qua cô mặc áo ngắn, tôi nhìn thấy lưng cô có đường cong chữ S và sống lưng lõm vào, super violin chứ không phải mỗi violin đâu cô ạ. Ơ kìa cụ. Cụ vội đính chính cụ kể thế để cho mình biết giờ trông cụ thế này thôi chứ hồi trẻ cụ cũng hoành tráng. Thôi cụ hoành tráng hay ọp ẹp thế nào kệ cụ, miễn cụ nhổ cỏ dại chứ đừng nhổ nhầm hoa của tôi là được dồi. Được cái cụ nhổ cỏ dại giỏi phết. Cụ đến có dăm lần mà vườn hoa của mình trông quang quẻ hẳn, nhưng những cây hoa bướm con con mới mọc thì còn nguyên. Quả đúng như lời anh bạn của mình quẳng cáo, R nhổ cỏ dại số 1, còn tất cả những cái khác thì là số 0!

Cụ không răng. Cụ không răng là người chuyên coi sóc bể bơi và tưới các chậu hoa. Cụ trông phong trần, tóc dài buộc túm đằng sau, phanh ngực lái xe phân khối lớn kêu inh ỏi chốn đồng quê yên ả, mỗi tội lúc cười chả thấy cái răng nào. Mình thuê căn hộ tầng trên nhà cụ, sáng đi tối về, nếu không nhiều việc quá thì còn về nghỉ trưa. Thấy cụ vui vẻ xởi lởi và nằm nhà chả có việc làm ngoài tưới mấy cây rau húng nên mình bảo cụ sang giúp mình. Ngày đầu tiên cụ đến, cái ống nước tự dưng lại tuột ra và thế là cụ loay hoay đi qua đi lại không có cách nào buộc lại được. Mình bảo cụ đến làm việc ít nhất cũng phải mang theo một số đồ nghề cơ bản, để nếu có sự cố như này thì còn khắc phục luôn, chứ chả nhẽ lại về tay không. Cụ rất hợp tác, bị nhắc hôm trước hôm sau đeo ngay theo cái túi con con đựng kìm và tuốc nơ vít. Mỗi tội chả hiểu sao cụ cứ bảo cô vừa đẹp vừa giỏi quá, mà cô làm việc nhiều quá, để tôi chở cô đi chơi. Cụ rủ đi tắm biển. Thật chứ ban ngày mình phải làm việc, lấy đâu thời gian ra biển vầy nước và tắm nắng. Cụ lại bảo thế tối tôi xem có lễ hội ăn uống nhảy nhót ở đâu đó tôi chở cô đi. Bảo tôi làm việc suốt ngày mệt, tối ăn xong là đi ngủ, làm gì còn sức đi nhảy nữa hử cụ. Mời mãi không được nhưng có vẻ cụ vẫn chưa đầu hàng.

Cậu thân hình cái chai. Cậu này nghe tin mình cần tuyển làm vườn nên tự lên mạng nhắn tin cho mình. Mình đồng ý cho đến thử việc. Vừa làm đến buổi thứ 2 đã xin dùng bể bơi. Mình từ chối vì có khách. Sau mấy hôm cậu ta lại nhắn tin xin nữa. Mình chưa kịp trả lời, đang lúi húi sau một bụi hoa hồng thì nghe có tiếng gọi. Ngẩng lên, hoảng hồn thấy cậu ta cởi trần trùng trục người toàn lông đi hiên ngang như một con gấu trên bãi cỏ, tung tăng theo sau là bà vợ mỡ núng nính mặc bikini vác trên vai một cái phao bơi màu hồng. Hoảng hơn nữa là đến lúc ấy mình mới nhìn thấy khách của mình dậy sớm và đang nâng tạ gần đó từ lúc nào mà mình mải tỉa hoa hồng nên không biết. Vội xin lỗi khách và lôi monsieur làm vườn và bà vợ nhí nhảnh ra một góc chỉnh đốn. Kể thêm là chưa thấy ai có thân hình như thế, không hiểu sao cứ gợi nhớ tới một cái chai. Tuy nhiên chai lọ gì mặc kệ, miễn làm việc giỏi là tui ưng. Chỉ trong vòng 10 tiếng dùng máy xén cỏ, khăn rằn ri buộc quanh đầu, kính đen và điếu thuốc ngậm lệch bên mép nhìn vô cùng nguy hiểm, vườn của mình sạch đẹp chưa từng thấy, sạch cỏ dại cả quanh từng gốc olive. Mình bật hệ thống tưới lên kiểm tra, hoàn toàn nguyên vẹn, cậu ta không hề cắt vào bất kỳ đường ống lộ thiên nào. Thiện nghệ đấy. Nhiều khi chỉ cần một đường ống lộ thiên bị cắt là cả một dãy cây ăn quả chết khô, nên cần phải rất cẩn thận khi dùng máy xén cỏ cầm tay dọn quanh các gốc cây. Mình ký hợp đồng ngay lập tức, dạy cậu ta cả cách lái máy cắt cỏ. Cậu ta nhìn ước chừng hơn một tạ, trèo lên ngồi cái ruỳnh và nổ máy e dè lái đi. Mình nhìn theo hồi hồi hộp hộp và vỡ òa vì vui mừng khi thấy con Stiga của mình tuy kêu ằng ặc nhưng vẫn lê lết chở được cậu ta ngồi hiên ngang lên khỏi dốc. Không thì lại phải tìm thêm người nữa nhẹ cân hơn chuyên lái máy cắt cỏ thì cũng nguy to. Mình còn ưng cậu ta đến mức đi mua hẳn một chiếc cưa máy khá xịn cho cậu ta dùng cưa cây khi mình cần. Giá thỏa thuận đi kèm điều kiện cậu ta phải có dụng cụ và tự chi trả xăng dầu nguyên liệu. Còn trên thực tế mình cung cấp máy móc của mình, ứng cho cậu ta cả tiền mua xăng chạy máy mà cũng không kèo nhèo mặc cả xuống giá. Không hiểu có phải cậu ta vui quá hay không mà làm việc rất nhiệt tình. Mỗi tội, à mà thôi.

Còn một chị giúp việc, làm việc cả mùa hè chỉ với mục đích mua một đôi giày Louboutin giá đâu như 4000e. Mình nghe chị ý trải lòng thú thật suýt ngã ra đất, sau khi bình tĩnh lại thì nghiêm trang bảo “chị yên tâm, chị sẽ thừa sức mua được đôi giày đó”.

Các người vừa phải cho tui sống với có được không???

Mùa hè vừa rồi tui vừa phát hiện một niềm vui vô cùng giản dị, cắt lá lô hội rửa sạch, lọc lấy phần thịt trong, xắt miếng vuông, rửa sạch cho khỏi nhớt rồi cho vào nồi luộc sôi lên. Sau đó cho cả nước cả cái vào tủ lạnh. Lúc nào muốn ăn thì cho thêm mật ong vào. Làm việc ngoài nắng về, nhiều khi chả muốn ăn, chỉ muốn một cốc lô hội mật ong mát lạnh rồi khoan khoái đi ngủ, kệ mọe sự đời phức tạp.

Wednesday, August 6, 2025

6/8/2025

Tháng tư. Đâu tầm 8h sáng, làm vườn đến mang theo đồ đệ. Nhìn đã thấy điềm không lành. Như người ta thì một mười một tịt, đây nhìn qua đã thấy có vẻ cả hai đều tịt. Y như rằng, mục đích đến là để hỏi hôm nay cần phải làm những việc gì. Mình bảo cần làm những việc gì thì tôi đã dặn từ hôm qua, hôm nay đến không mang dụng cụ làm luôn mà lại còn hỏi lại. Gãi đầu gãi tai giờ còn phải về nhà ăn sáng, ăn sáng xong đợi trời ấm lên một chút và ngưng gió thì chúng tôi mới làm việc. Đoạn cặp thầy trò kéo nhau đi.

Chả hiểu họ nghĩ sao chứ với mình, lạnh thì mặc áo, gió thì đội mũ, chứ đợi trời ấm lên nhất là ngưng gió thì đợi đến bao giờ. Không ngưng gió thì nhẽ cả ngày ngồi chơi không? Chưa kể muốn hỏi thì nhắn cái tin hỏi là xong, chứ thầy trò rồng rắn từ nhà sang đây để hỏi nhõn một câu xong lại quay về nhà ăn sáng, bảo tỷ phú thời gian thì lại tự ái.

Đến đâu tầm 11h, hai thầy trò kéo nhau quay lại. Trò bắt đầu dùng máy xén cỏ cầm tay xén cỏ quanh các gốc cây ăn quả. Còn thầy tút mất.

Được đâu chục phút thấy trò đứng như ba ngơ giữa vườn. Hỏi có chuyện gì. Bảo giờ cần phải thay dây cắt cho máy xén cỏ nhưng lại không mang túi dây cắt theo. Thế là lại phải đợi thầy đang chạy việc ở đâu đó quay lại chở trò về nhà lấy đồ thay. Thầy quay lại bảo thôi giờ về nhà ăn trưa, sau giờ ăn trưa thì quay lại. Cả buổi sáng làm việc được có hơn chục phút 😡

Tháng bẩy. Làm vườn sáng thì bận ngủ nên không làm vườn được. Trưa thì nóng quá cũng không làm vườn được. Gần 7h tối mới mò đến. Hỏi sao không mang máy xén cỏ mình đã dặn từ sáng, trong vườn có nhiều chỗ ngập cỏ dại nhắc dọn mấy tuần nay mà làm vườn vẫn chưa chịu dọn. Trả lời hôm nay tôi không đủ khỏe để dùng máy xén cỏ. Mình biết lý do lý trấu để tỏ ra bất tuân lệnh thế thôi, vì không đủ khỏe để dùng máy xén cỏ, nhưng lại mang theo cuốc ra cuốc vườn. Mang theo cuốc là còn khá, chứ mọi khi chỉ mang mỗi tấm thân ngọc ngà đến, lái con vespa veo véo. Mình bảo cậu đến làm vườn thì phải mang theo dụng cụ làm vườn, chứ đi vespa đến tay không thì cậu nên đi tắm biển chứ đừng đến đây, thế thì nay mới chịu mang cái cuốc. Mình đã điên lắm rồi. Vẫn chưa kịp nói gì thì làm vườn cuốc được ba nhát lại bỏ cuốc và chạy đi hớt lá bể bơi. Mình đi ra bảo “bể bơi buổi sáng mới phải hớt lá và vệ sinh thật sạch sẽ cho khách dùng, còn tối thì chỉ cần thả robot dọn bể là được rồi. Cậu đang làm một việc vô ích trong khi tôi cần cậu ưu tiên thời gian dọn cỏ trong vườn cho tôi”. Nghe xong làm vườn gân cổ “tôi không muốn làm theo những mệnh lệnh vớ vẩn của chị”.

Đã mấy tuần nay mình biết tỏng làm vườn làm thì ít mà khai thời gian nhiều. Việc nhà mình mình từng tự tay làm nên làm việc nào mất bao nhiêu thời gian mình đều biết rõ. Mỗi ngày chỉ cần 1 tiếng dọn, nhất là dùng máy móc, thì vườn của mình phải gọn ghẽ hơn nhiều chứ không có chuyện cỏ ngập đầu như kia. Biết nhưng vẫn cố nhịn vì trót đâm lao thì phải theo lao. Nhiều người có cái tính mới đến làm thì ôi chao tốt ơi là tốt, gọi lúc nào đến lúc ấy, việc gì cũng biết làm, cho những người khác thôi hết chỉ cần họ là đủ rồi. Đến lúc chắc chân độc quyền rồi mới giở quẻ. Làm vườn cũng vậy. Từ lúc mình tin tưởng giao cho nhiều việc thì bắt đầu cành cao lá dài suốt ngày kêu bận và kêu mình trả ít. Lại còn bảo tôi đi lắp điều hòa họ trả tôi 40e mỗi lần. Bảo thế thì cậu đi lắp điều hòa cho ai thì lắp, chứ ở đây tôi chỉ cần người dọn vườn và rửa bể bơi, tiền công theo giờ như thế là đã rất cao so với chỗ khác, mà cậu đến xin việc tôi chứ tôi không chủ động nhờ cậu.

Lại quay lại câu cãi gân cổ của làm vườn, mình lạnh lẽo “Tôi đuổi việc cậu”. Làm vườn sững lại rồi đáp lại vẻ cứng cỏi “chị mà chấm dứt hợp đồng với tôi thì tôi sẽ biến mất”. Ý là ngay cả nếu đột xuất hỏng hóc cái gì cũng sẽ không đến sửa cho mình. Đây là một lời đe dọa khá nghiêm trọng với mình. Vì ngoài làm vườn, coi sóc bể bơi, cậu ta còn đến sửa những hỏng hóc lặt vặt trong nhà. Đang mùa cao điểm khách vào, tự nhiên bị mất đi nhân lực như thế kể ra mình cũng nguy. Nhưng chập mạch hay sao mà đi làm thuê lại dám dọa chủ. Mình lạnh lẽo “Sparisci!”.

Mất 2 tuần để tìm được người thay thế. Một người dọn vườn bằng các loại máy móc và một người coi sóc bể bơi, lại thêm cả một người chỉ nhổ cỏ bằng tay trên các luống hoa. Tiền công của làm vườn cũ đủ để trả cho 3 người mới. Chỉ trong 2 ngày vườn của mình đã sạch đẹp long lanh, mình chỉ việc nhởn nhơ chỉ tay 5 ngón và cầm theo cái kéo thấy hoa nào héo thì rút kéo cắt toách một cái. Tìm thêm được cả một chú thợ chuyên sửa chữa những hỏng hóc lặt vặt, giá hạt dẻ. Thực ra cũng không phải rẻ, mà là họ lấy mình đúng giá chứ không phải vì nhìn thấy nhà to nên hét giá cao. Nhất là mình yêu cầu gì làm nấy và làm ngay tắp lự không bàn cãi cù nhằng.

Ảnh: trong lúc tìm người thay thế thì tui làm tất. Vài ba cái việc bọ mà cứ to chuyện. Vừa làm vườn vừa nghe nhạc, cảm thấy thật nhẹ nhõm sung sướng. Ngẫm ra, đời mình cứ vất vả vì mình tử tế kiên nhẫn quá mà thôi. Tui không thích tử tế, cũng chả thích hiểu chuyện nữa, thì các người làm gì tui. 

Thursday, July 10, 2025

Nazareth

Sau lần cả nhà mình đi nghỉ trên đảo Sao Tomé, mình cứ nhớ mãi Nazareth. Nazareth là người làm của ông chủ nhà, đến trông coi vườn tược và giúp khách thuê nếu cần. Lúc nhà mình chuẩn bị trả lại nhà, thấy Nazareth cứ thập thà thập thò chỉ để xin mấy chai nước 5 lít mình mua ở siêu thị. Nước đã uống hết. Nazareth muốn xin vỏ chai để đi kín nước ở suối.

Đi khỏi Rome 8 năm, năm 2020 quay về thấy dãy thùng rác dưới nhà, ngoài thủy tinh, nhựa, giấy, kim loại, đồ ăn thừa và rác thải không tái chế được, như thường lệ, thì đã thêm một thùng rác mới to cao hơn tất cả những thùng rác còn lại, dùng cho đồ quần áo giày dép thậm chí cả túi xách cũ. Chỉ trong vòng mấy năm, fast fashion đã thay đổi mọi thứ. Các tủ quần áo đầy ặc lên toàn đồ rẻ mua không kịp mặc đã lỗi mốt. Những tấm áo manh quần nhìn long lanh trong cửa hàng mà giặt được hai lần nhìn đã như giẻ rách. Những cái quần còn mới nguyên nhưng lại lủng một lỗ, mà tầm này hiếm ai bỏ công ngồi mạng lại. Giới trung niên thì mải kiếm tiền, giới trẻ thì mải hưởng thụ. Thế là hê hết ra thùng rác.

Nếu để ý thì sẽ thấy bi quan với sự tùy tiện lãng phí của những xã hội tạm gọi là giàu có.

Có lần nhà mình đến ăn tối ở nhà một cặp vợ chồng. Đứa bé con họ làm vỡ một cái cốc thủy tinh trên bàn. Chị ấy tức tốc chạy lấy cuộn giấy bếp và bắt đầu xé phủ lên mấy mảnh vỡ, chắc để cầm vào cho khỏi đứt tay. Thì cũng là bình thường nếu không vì đống giấy bếp lồng phồng đã cao ngất lên rồi mà chị ý vẫn tiếp tục xé thêm. Hết đúng nửa cuộn giấy bếp. Cuộn giấy bếp thì rẻ thôi, nhưng mỗi thứ lãng phí một tí thì lại cũng thành nhiều tí, chưa kể cả một ôm giấy to tướng bọc mấy mảnh cốc vỡ, nhét vào thùng rác một cái là đầy ặc lên, lại phải buộc túi rác (nhựa) mang đi vứt. Từng ấy thứ vứt vào môi trường chỉ vì mấy mảnh cốc vỡ, trong khi khéo léo dùng tay nhặt mảnh vỡ cho thẳng vào thùng rác thì có mất công gì.

Cũng nhà chị kia, đi nghỉ cùng nhà mình, chất đồ vào máy rửa bát, cả cái chảo to tướng cũng cho vào máy rửa bát, chiếm trọn một tầng. Nhiều khi đợi mãi máy rửa bát mới rửa xong, thấy tít tít xong một cái là vội mở ra ngay để còn rửa đợt tiếp theo. Hăm hở mở máy ra một cái, chưng hửng, tầng trên là một chảo, tầng dưới là hai cái bát tô. Những món to cồng kềnh, linh hoạt rửa ở ngoài một tí mất gì mà cũng phải quẳng vào máy rửa bát cho đúng quy trình.         

Có lần có khách thuê nhà mình để tổ chức sinh nhật 40 tuổi gì đó. Họ đi rồi, mình vào kiểm tra mà phải choáng vì cái sự lãng phí của họ. Đồ ăn đồ uống thừa mứa kinh khủng khiếp đã đành, mà đĩa nhựa cốc nhựa dao dĩa nhựa khăn giấy, mua nhiều quá dùng không hết, mới nguyên mà họ vứt thành đống dưới sàn.

Mà đó là những lãng phí có thể tránh được, còn những lãng phí không thể tránh được thì không biết cải thiện cách nào.

Như mình, nấu có bữa ăn 5 người mà phải vứt ra một đống vỏ hộp. Khúc cá hồi đựng trong hộp nhựa. Salad rong biển đựng trong hai hộp nhựa. Cá ngừ trong hộp thiếc, vứt vào thùng rác 4 hộp thiếc. Gạo đựng trong cái túi nhựa. Hai quả bơ cũng trong cái vỉ nhựa. Mớ rau thì buộc chun cao su và đựng trong túi nhựa. Tóm lại, bữa cơm ăn xong vài giờ là trôi cống hết, trong khi đống rác thải ra thì không biết bao năm mới phân hủy được. Cứ nói mang tái chế nhưng thực ra nếu đồ nhựa và đồ thiếc mà không tráng cho sạch thì cũng không tái chế được.

Còn cả chuyện quà cáp được tặng, đựng trong những chiếc hộp rất đẹp có thể dùng cả đời không hỏng. Nhưng nhà nào đủ to để chứa hộp không. Thế là hộp nhựa, hộp bìa cứng, hộp gỗ, hộp thiếc, đẹp đến mấy, nhìn bền đến mấy, cũng phải một bước là ra hết thùng rác.

Thế, mỗi lần nhìn thấy lãng phí, thấy những thứ hê vào thùng rác thực ra vẫn có thể dùng tiếp rất tốt mà buộc phải vứt đi vì không có cơ hội dùng, mình lại nhớ tới Nazareth. Hồi mình đến thì Sao Tomé vừa cắt quan hệ ngoại giao với Đài Loan để bắt đầu đón người tàu vào. Đài Loan họ giúp cho quốc đảo ấy bao nhiêu thứ, nhất là nhờ họ mà bài trừ được nạn sốt rét, thế mà chỉ vì ham những lời hứa hẹn đầu tư của tàu khựa mà cắt quan hệ với họ. Gần chục năm đã trôi qua, chắc hòn đảo xinh đẹp đó giờ đã ngập rác hàng tàu. Nazareth chắc không cần phải đi xin vỏ chai nhựa như trước…

 

Friday, June 13, 2025

Ăn ăn uống uống

Có lần hồi còn ở châu Phi, một hôm đi ăn cùng một anh người Lebanon tại một nhà hàng Pháp. Anh ý tự hào gọi món khoe là đặc sản nổi tiếng hiếm có khó tìm vô cùng. Là con chim gì bé bé anh ý nói tên mà mình quên, nhìn tròn căng rán bơ vàng giòn, sắp đều tăm tắp trên đĩa. Vốn không mê ẩm thực Pháp béo ngậy và các thể loại đặc sản kỳ quặc vùng miền, mình lắc đầu. Anh ý cứ khăng khăng gắp một con để lên đĩa của mình, lại còn nhã ý vặn một cái cho cái đầu chim gẫy rời ra, chắc để cho mình dễ ăn. Nhìn cái đầu chim lăn lóc chỏng gọng trên đĩa, mặt mình xây xẩm tim đập thình thịch. Nhưng anh ấy vẫn không tha, lại vặn ra cái đùi chim bé tí tẹo giúi vào tay mình bắt ăn. Mình nể quá đành nín thở mút nhẹ một cái. Ối mẹ ơi, nó tanh ngoéo. Mình bỏ của chạy lấy người lập tức.

Lại nhớ tới con bạn thân ở Dubai. Có lần nó và mình ngồi ngẩn ra trước một món gì đó của người Ả rập. Sau khi chủ nhà tự hào bỏ công giới thiệu món ăn đặc sản chế biến kỳ công mà thực khách vẫn ù ù cạc cạc, nó ghé sang mình thì thầm « mày biết món này ăn cách nào tốt nhất không ? ». Mình ngơ ngẩn « không, cách nào? ». Nó bảo « là ném mọe nó ra ngoài cửa sổ chứ còn cách nào » :-)))))

Giờ đây sang Nga, nhiều món gặp quả thực cũng muốn ném mọe nó ra ngoài cửa sổ, tỉ như pate gan tuần lộc. Giời ơi, gan gà, gan lợn là được rồi, sao lại phải gan tuần lộc mới chịu. Chắc lại quà ai tặng. Bình thường thịt thà mình ăn ít và cũng chỉ ăn thịt gà, thịt lợn, thịt bò, cùng lắm là thịt bê. Vịt, ngan, dê, thỏ, cừu, ngựa, vv và vv, là mình cũng không đụng tới vì thấy mùi hơi nặng. Nhưng lại tặc lưỡi, ăn cho đỡ đói lại khỏi phải bỏ đi phí. Thế nên pate gan tuần lộc, ừ thì ăn. Đồ ăn cho các du hành vũ trụ một thùng to tướng, không biết ai tặng, để mấy tháng cả nhà không ai đụng tới mình cũng lại ừ thì ăn cho khỏi phí, lại đỡ công nấu nướng. Mấy khi được trải nghiệm ăn đồ ăn của các nhà du hành vũ trụ. Thế nên lại kiên nhẫn ngồi ăn. Ăn riết toàn đồ cả nhà chả ai thèm ăn, nhiều lúc cảm tưởng mình hơi giống thùng nước gạo. Nhưng cũng có lúc mình hết chịu nổi với các thể loại ẩm thực sáng tạo. Cái gì mà sốt thịt rừng với quả mâm xôi??? Thịt rừng là thịt con gì, lại gây phát ốm lên. Tệ hơn nữa, có một lọ ghi sốt quả mọng với tỏi! Giời ơi, các người muốn gì ở tôi???

Nói vui thế chứ nước Nga nhiều sản vật, nhiều món ngon vô cùng. Mình nhớ hồi ở châu Phi, mình chuyên mua cá hồi đưa từ Na-Uy đến, kiểu xe lạnh chờ sẵn, máy bay đáp xuống là chuyển cá về cửa hàng ngay. Đắt cắt cổ chứ rẻ gì đâu, thế mà có lần để khúc cá lên đĩa thấy lúc sau chảy ra nước màu cam, nhìn mất cả hứng. Nhưng ở Nga thì khác, cá hồi đánh bắt trong tự nhiên rất ngon. Bọn La Na suốt ngày đòi ăn cá hồi sống. Nhiều cá hồi đến nỗi cứ đến mùa cá lên thượng nguồn đẻ trứng là lũ gấu ranh ma sẽ đứng đợi sẵn, tóm từng con cá nhảy lên, dùng vuốt rọc bụng cá để móc trứng ăn rồi quăng xác cá sang một bên, rất sang chảnh. Nói chuyện gấu, hồi lâu lâu có anh người quen của ngài rủ đi ăn món tay gấu, mình phải dọa em sẽ ngất anh ý mới thôi. 

Chị bạn mình thỉnh thoảng lại mang cho một hộp tôm Sakhalin. Tôm đỏ, vác bụng trứng xanh lơ. Chị ý bảo tôm này đánh bắt từ độ sâu 600m, đưa lên là xuất thẳng sang thị trường Nhật bản nên không thể tìm được trên thị trường nội địa. Tôm bóc ra ăn sống chấm với xì dầu kiểu Nhật, ngon tuyệt vời. Hay lạng đôi dọc thân cho mỏng, rắc tí muối tiêu, vắt tí chanh và rưới ít dầu olive, thậm chí còn ngon hơn. Thịt tôm dẻo quánh, ngọt lịm, hòa trộn cùng vị chua chua của chanh, hạt tiêu thơm và dầu olive extra virgin ngon nhức nhối.

Chị bạn mình còn bảo trên đầu con tôm có một bộ phận gọi là gan tôm, theo người Nga thì vô cùng bổ dưỡng, họ quan niệm ăn gan tôm chữa được rất nhiều bệnh, thế nên đừng vứt đầu tôm đi. Dĩ nhiên mình con nhà nghèo có vứt đi cái gì. Chẳng cần chị ý bảo mình đã cho phần vỏ và đầu tôm vào máy xay nhuyễn, lọc bã, đun lên, thế là có ngay nước cốt ngọt lừ, gạch tôm nổi như thật. Nấu canh, nấu mỳ hải sản ăn liền hay làm pasta hải sản đều ngon. Mỗi tội lần đầu làm mình dùng lưới lọc hơi to, gạch tôm ăn nghe chừng hơi bị giáp xác một tí. Lần sau mình rút kinh nghiệm dùng lưới lọc nhỏ, ôi chao mịn màng ngọt ngon.

Hải sản Nga đánh bắt từ biển lạnh Kamchatka cực ngon khi ăn sống. Hàu tươi để trên mâm đá, lúc ăn chỉ vắt thật nhiều chanh. Vị béo mát lạnh của hàu được trung hòa bằng vị chua của chanh. Ăn đi ăn lại không chán. Nhím biển, hay còn gọi là nhum biển hoặc cầu gai, chỉ ăn được con cái vì có trứng. Người Nga dùng xì dầu đập thêm lòng đỏ trứng cút sống vào để ăn cùng nhím biển. Ngon cực kỳ, không hề có vị tanh. Hay cua biển Kamchatka thịt ngọt lừ và chân dài cả mét.

Mấy tuần chăm chỉ ăn uống để lấy lại số cân đã mất. Vẫn còn thiếu 1kg so với trước. Nhưng đang tự hỏi có khi mùa hè cứ để gầy gầy lại hay, bao giờ mùa đông thì lên lại cũng chưa muộn, các cụ nhỉ ?

Ảnh 1 : đồ ăn của các nhà du hành vũ trụ

Ảnh 2 : một anh bạn đang bảo năm sau em đi cùng anh đến dự dạ hội mùa xuân chỗ anh tổ chức. Ball à, hay đấy nhỉ. Mặc váy thuở 25 tuổi được không?

Sunday, May 25, 2025

25/5/2025

Gần đến ngày event thì mình lăn ra ốm. Thời tiết lạ lùng, tháng 4 thì nhiệt độ lên hơn 20 độ, nóng chảy mỡ. Đến tháng 5 thì nhiệt độ tự nhiên lại tụt gần 20 độ, còn có 3, 4 độ mỗi ngày, lạnh teo.

Con bạn ngày nào cũng hỏi han mày ốm thế nào, mày khỏe chưa, nếu ốm quá thì thôi ở nhà, bọn tao tự lo được. Mình cứ tưởng nó quan tâm nên cảm động rưng rức, bảo tao sẽ cố khỏe lại chứ tổ chức event mà đến event lại vắng mặt để hết cho chúng mài làm thì kỳ quá. Một hôm trước event, mình hí hửng nhắn cho nó “Hôm nay tao khá hơn rồi. Ngày mai tao sẽ có mặt”. Đang tưởng nó mừng, ai dè nó bảo “ok thế thì chúng ta phải đứng xa nhau vì ngày hôm sau tao bay đi London, tao không muốn lây ốm của mày”. Bạn với chả bè.

Vì người vẫn đang yếu, không hiểu mình ăn phải cái gì ở event, hoặc có thể chỉ là nước uống không hợp, về đến nhà mình lại lăn ra ốm thêm cả tuần vì ngộ độc thực phẩm.

Vẫn nằm liệt giường thì lại tiếp tục nhận email tin nhắn thúc giục về sự kiện phải tổ chức tiếp theo. Cộng thêm các lời mời đi thăm đây đó. Thật sự chán chả buồn trả lời.

Ai thèm thì thèm vị trí ông này bà nọ hay coi đó là biểu hiện của sự thành đạt và cuộc sống đáng mong ước chứ mình thì chỉ mong sớm thoát được nó. Mình vốn không thích cuộc sống vua biết mặt chúa biết tên, chỉ muốn vô danh cho thoải mái. Sự kiện này nọ được mời mình đi vì nghĩa vụ chứ chẳng mấy khi hào hứng. Lại thêm nhiệm vụ phải tổ chức sự kiện, lúc nào cũng ở vị trí đứng mũi chịu sào, làm mình cảm thấy rất mệt mỏi. Đời thì lại đã đến giai đoạn không muốn liên đới với ai.

Sống ở đây cũng phức tạp. Lệnh cấm vận làm đời mình khổ sở lên không biết bao nhiêu lần. Thứ nhất là con không thi tốt nghiệp ở đây được mà phải ra nước ngoài thi. Phải làm các thủ tục pháp lý công chứng cho con lên máy bay không có bố mẹ đi kèm. Đi đi về về 3, 4 bận trong vòng hơn 1 tháng. Rồi bảo hiểm y tế cũng từ chối giao dịch với nước bị cấm vận. Thế là thay vì đi khám chữa bệnh xong cắp đít ra về, để bệnh viện đòi tiền trực tiếp với bảo hiểm, thì lại phải tự trả tiền, tự điền claim và đợi bảo hiểm trả tiền mình. Khốn nỗi tiền phải trả ở Nga, nhưng bảo hiểm lại hoàn tiền cho mình ở Ý. Ngân hàng thì đang bị cấm vận, việc duy trì một lượng lớn tiền mặt để có khả năng chi trả cho các chi phí y tế cũng là một vấn đề không đơn giản. Thế là mỗi lần về Ý lại phải lích kích mang tiền mặt trở lại Nga. Mà ở Ý, cứ rút tiền mặt nhiều nhiều một chút là phải chuẩn bị tinh thần giải trình lên giải trình xuống.

Việc đi lại cũng mệt mỏi, nhất là nhà mình cả người lớn lẫn trẻ con đều phải lên máy bay liên tục. Thay vì một chuyến bay 3 tiếng là về tới Ý thì thành một chuyến đi mười mấy tiếng phải chuyển máy bay, vì nếu không muốn bị chậm chuyến thì tốt nhất là phải đến sân bay trung chuyển thật sớm rồi chấp nhận ngồi đợi cả đêm. Các sân bay Nga thỉnh thoảng lại đặt trong tình trạng báo động do bị drone tấn công, sân bay đóng cửa, việc máy bay có cất cánh được không hoàn toàn là do hên xui.

Muốn tiêm phòng cho mèo không thôi cũng khó khăn vì cấm vận làm vaccine khan hiếm.

Ra hiệu thuốc thì cậu dược sĩ bảo cấm vận nên nhiều thuốc giả lắm, chị cố đợi về Ý hãy mua.

Youtube, facebook và rất nhiều trang web đều không truy cập được, trừ khi dùng vpn để vượt. Nhưng vpn nhiều khi cũng không hoạt động. Gặp đúng lúc cần tra cứu thông tin hoặc phải sử dụng apps nào đó là đành bất lực.

Trong khu vực nhà mình ở, để ngăn drone tấn công, chính quyền lắp các thiết bị phá sóng. Điều đó có nghĩa là dùng google map đi rạc cẳng chả tới nơi, taxi cũng lạc đường vì không có định vị, gọi xong rồi chờ mỏi cổ không tới.

Mình sống quen với đủ thứ trục trặc phức tạp và nhiều thay đổi đến nỗi giờ đời mà thông đồng bén giọt giản đơn định cái gì làm được cái đấy là mình rất ngạc nhiên.

Hôm nọ, người vẫn mệt mà vẫn phải cố dự một buổi ăn tối quan trọng, một buổi ăn tối mà một số thực khách sẽ mang place card và menu về nhà giữ làm kỷ niệm. Tranh thủ người đang lả lướt bèn lôi quần lụa ra mặc cho tăng phần kịch tính. Khách khoảng hơn 30 người ngồi quanh bàn tiệc được trang trí lộng lẫy bằng mẫu đơn và tử đinh hương, hai loài hoa tháng 5. Từ ngoài sảnh vào đến tận phòng ăn cũng được trang trí bằng mẫu đơn và tử đinh hương. Đồ ăn và phục vụ là do một nhà hàng nổi tiếng đảm nhận, nhà hàng có chú đầu bếp người Ý mắt xanh biếc. Mình ăn vài miếng rồi thôi, ngồi ngắm hoa. Ở đây mình mới gặp loại mẫu đơn cánh đơn, to hơn cái bát, có thể chuyển màu từ hồng sang màu cá hồi và màu kem, cực đẹp, ngắm mãi không chán. 

Khi bạn xuất hiện tại một nơi nào đó, mà đám nhân viên phục vụ nhìn bạn chòng chọc và cứ tiếp tục mang đồ ăn và đồ uống mời dù bạn liên tục từ chối, khách nam thì bảo cô đẹp quá, chồng cô thật may mắn, và khách nữ thì hỏi bạn tập môn thể thao gì, ăn uống và dưỡng da như thế nào, thì bạn biết là bạn vẫn còn đẹp, bất kể hai trận ốm liên tiếp làm bạn sụt thẳng gần 3kg và tâm trạng tụt kéo mãi chả lên.

Thôi, còn đẹp là được. Những cái khác tính sau. 

Ảnh: mình thì phải đi chợ mà nó thì cứ thế này.

Monday, April 28, 2025

Bánh rán vừng


Cô con gái cưng đòi ăn rau lá. Người mẹ đành vượt lười nhảy metro xuống chợ Liublino. Đến nơi, việc đầu tiên là mò đến hàng chè. Mấy hôm nay Moskva đang nóng kỷ lục. Cứ nghĩ đến cốc chè mát lạnh có nước dừa vừa béo vừa bùi là chân tay nhấp nhổm.

Sau đó là đi mua nước mắm. Nước mắm ngon chỉ bán ở chợ người Việt chứ gần nhà mình các siêu thị toàn bán loại nước mắm AD gì đó của Thái, mặn chát ăn chả ra sao. Mua một chai Thuận Phát và một chai Vị Xưa, 40 độ đạm. Còn nước mắm Hạnh Phúc 60 độ đạm chị bán hàng bảo ngon đấy nhưng em ăn không quen sẽ hơi mặn nên chưa dám thử. Chưa thử nhưng tính tò mò nên lần sau sẽ thử, mặn thì pha loãng được không các cụ nhể? Chị bán hàng đang bọc hai chai nước mắm cho mình thì tự dưng bảo “Người em đẹp thế. Gầy nhưng đường cong đâu ra đấy. Chị có tuổi rồi nên thấy ai giữ được thân hình đẹp là chị ngưỡng mộ lắm”. Mình mới hỏi chị ý bao tuổi. Chị ý bảo chị 61 em ạ. Ôi mẹ ơi, chị ý bảo chị ý 50 chắc mình cũng tin sái cổ, mặc đồ đen áo bỏ quần, tóc búi cao, vai và cổ trắng nuột nà, chân dài, cả thân hình nhìn vẫn rất cân đối, có cái bụng không thon lắm chắc do tính chất công việc ngồi nhiều nhưng nhìn tổng thể vẫn rất ổn. Bảo chị 61 như này là quá đẹp rồi ạ. Chỉ có phụ nữ châu Á mới giữ được vóc dáng như chị ý ở tuổi 61, vừa gọn ghẽ thon thả vừa mềm mại đàn bà, chứ bọn tây mềm mại đàn bà thì sẽ thừa cân, mà mảnh mai thon thả thì lại sắt seo khô khỏng như đàn ông.

Mua nước mắm xong thì mình lê ra hàng tạp hóa. Nhìn bánh rán thèm quá đi mà mua cả hộp thì hơi nhiều. Cuối cùng tặc lưỡi bảo em bán hàng gói cho một cái bánh rán vừng. Trên đường về, kéo cái túi đựng đủ thứ lỉnh kỉnh nặng muốn đứt hơi, trời thì nắng nóng. Niềm an ủi duy nhất là về tới nhà sẽ ăn một bát phở thật to, sau đó nhâm nhi bánh rán vừng và tráng miệng bằng một cốc chè khoai môn mát lạnh, sau đó đi ngủ.

Đúng như kế hoạch, ăn xong bát phở Nam Định ngon toẹt vời, niềm tự hào của chị bán phở, mình lôi bánh rán vừng ra chén. Ôi các cụ ơi, nó ngon. Lần trước mình mua một hộp bánh rán đường về ăn thấy ngọt quá, phải bóc hết đường ngoài vỏ bánh đi rồi mới ăn được. Nhưng bánh rán vừng là ở đẳng cấp khác, nếp dẻo, đậu xanh thơm, vừng bùi, ôi chao bùi béo ngậy ngon đủ cả. Biết thế mua cả hộp, đây mua mỗi một cái ăn vèo cái là hết, chả bõ dính răng, chua cả mồm.

Thể theo lời yêu cầu ăn rau của cô con gái, bữa tối mình lôi hẳn một cân rau muống ra nhặt rồi xào, để vào một cái bát rõ to. Trước con mắt kinh ngạc của mình, con Lila ăn nhoằng một phát gần hết, vừa ăn vừa ca tụng rau muống xào là món ăn ngon nhất thế giới. Chỗ còn thừa lại, chỉ vừa ngoảnh đi một cái 2 con mèo kẻ cướp đã vục mồm vào ăn vụng. Con mèo Kotik từ dáng điệu kiêu sa quý tộc giờ đã thành kẻ cướp không kém con Lola. Mình quay lại vẫn còn kịp nhìn thấy nó đang vội vàng kéo rau muống từ cái bát ra để đánh chén. Còn con kia thì đang chổng mông vục mồm nhồm nhoàm thiếu điều ngã cắm đầu vào cái bát. Quát thì chúng nó chạy, chui tọt vào gầm giường trốn là mình chỉ có đứng ngoài ngó vào chửi rủa suông. Gọi con Lila mài ra mà xử lý mèo của mài thì bị nó gào lên từ trong phòng nó “Bà đi mà tự xử lý”.

Đã qua mấy ngày mà vẫn thèm bánh rán vừng. Bèn nhảy metro xuống Liublino lần nữa. Haiz, 3 tiếng cả đi lẫn về, chỉ để mua bánh rán vừng. Mua hẳn một hộp 8 cái. Ăn đến cái thứ tư thì đã thấy đời MỆT MỎI VÌ BÁNH RÁN VỪNG.

Video: đứng hát có tí mà vẫn nghe tiếng cái gì đó đổ ầm ầm. Lại hai con mèo đã vật ngã một món gì đó. Mèo gì mà như khủng bố con. Cho ăn thì nghịch phá, không cho ăn thì quấy. Mình để hộp bánh rán vừng trên bàn bếp, trước khi đi ra đã cảnh cáo con Lola đang đứng xớ rớ khả nghi gần đó “mài mà đụng vào đây thì tao tát chết”. Thế mà lúc quay lại hộp bánh rán đã bị nó dũi cho ra tận mép bàn.

Sunday, April 20, 2025

Một hôm

Một hôm mình đang đi ra vườn thì nhìn thấy một con mèo vàng. Con mèo vàng chắc mới chuyển từ đâu về, tham gia vào quân số mèo cùng với con mèo đen trắng béo ú và đồng bọn. Không hiểu chúng nó ngủ ở đâu trong vườn. Năm ngoái chúng nó hay ngủ trên mấy cái gối. Mấy tháng trước mình thấy chúng nó đã làm được chỗ ngủ bí mật ẩn dưới đống củi thông. Sau đó cậu làm vườn dọn mất đống củi, chúng nó lại phải thu xếp chỗ khác.

Lại quay lại chuyện con mèo vàng, mình đứng lại nhìn nó đi phăm phăm, mặt cúi gằm, không đề phòng, cứ như trái đất này là của chúng mình. Đến lúc đến rất gần nó mới nhìn thấy mình. Nó giật nảy mình, hoảng hốt nằm dán bụng xuống đất. Mình từ từ đi ngang, thấy cả thân người nó đang run lên bần bật còn mắt thì dõi từng cử động của mình vẻ dè chừng. Đợi mình đi đủ xa, nó nhỏm dậy co cẳng chạy té khói. Chân ngắn, người ngợm béo ú, nhìn dáng chạy phục phịch rõ buồn cười. Ngoài đồng chuột bọ chắc phong phú quá nên mèo con nào con nấy đều ú na ú nần.

Một hôm đang lái xe gấp gáp đi mua mấy thứ đồ gia dụng, vừa rẽ một cái thì thấy bụi hoa hồng mọc dại ven đường lút trong cỏ mà nở hoa đẹp quá. Bụng bảo dạ tí nữa mua đồ xong quay trở ra nhất định phải ra thăm một cái. Nghĩ là làm, mua đồ xong trở ra, mình đỗ xe và đi bộ sang đường để ra khảo sát bụi hoa hồng. Một chiếc xe đứng lại cho mình đi qua. Thấy mình tiến đến bụi hoa hồng, anh lái xe nói với ra “nếu cô muốn cô có thể cắt mấy cành”. Bảo không, tôi không có kéo, tôi chỉ định xem thôi. Nói xong rồi quay đi. Thế mà chỉ vài giây sau đã thấy anh ấy xuất hiện ngay cạnh, tay cầm một cái kìm. Miệng nói trong xe tôi có cái kìm này, để tôi thử, chân lội vào đám lau cỏ cao tới thắt lưng còn tay thì cắt thoăn thoắt. Thế là mình lại có mấy cành hồng cong queo toàn gai nhưng nở hoa đẹp toẹt vời mang về dúi vào một góc nào đó trong vườn. Mấy giống hoa hồng dại này mọc cực khỏe, biết đâu lại lớn thành cây.

Một hôm mang hai đôi giày qua chỗ ông thợ sửa giày quen nhờ sửa. Chẳng là đến kỳ phải đại tu giày, mình mang mấy đôi qua một tiệm giày trên phố Petrovka định sửa. Hỏi giá một cái mà suýt ngã ngửa. Giày mình đi lâu năm, giờ cho còn không đắt mà giá sửa họ toàn đòi trăm euro. Bèn mang về Salento. May quá tìm được ông thợ sửa giày sửa rất tận tâm và khiêm nhường, giá cả vô cùng hợp lý kiểu thay đế gót 5e, thay lót đế 8e, thế là thành khách quen. Lần này mình mang đến cho ông ý hai đôi giày. M, đôi da lộn này tôi sơn bàn làm rớt sơn vào giày, ông sửa cho tôi được không? Bảo không, đi giày da lộn là chị phải hết sức cẩn thận. M, đôi giày nâu này ông làm mới lại cho tôi được không? Bảo tôi làm được nhưng thà chị đi mua đôi mới còn hơn. Bảo tôi đi đôi này gần 20 năm rồi, tôi thích nó, không thích giày mới…Ông ý thở dài một hơi, gật đầu, chắc đã quen với cái sự mè nheo và sở thích trái khoáy của mình.

Một hôm đọc được câu này, cảm thấy rất tâm đắc “I don’t wanna adult anymore. I don’t even wanna human. I wanna goat. Jumping around randomly, eat whatever I want and headbutt anyone that annoys me”. Tôi chả muốn làm người lớn nữa. Thậm chí làm người tôi cũng chả muốn luôn. Tôi muốn làm một con dê, chạy nhảy tung tăng, thích gì ăn nấy, và gặp đứa nào vớ vẩn là húc chết bà…”.

Ảnh: or I wanna cat. Làm mèo thôi, chả muốn làm chó. Chó tận tụy quá, trung thành quá, rồi lại vất vả. Con chó nhà bà Ada cứ thấy mình đến là chạy ra đón rồi nằm lăn quay ra như này, rồi mình đi đâu nó cũng bám theo sát gót. Còn bọn mèo cũng chạy ra đón nhưng chỉ ngồi quanh đợi cho ăn. Không thấy mình rút túi đồ ăn vặt ra hối lộ khẩn trương là chúng nó lượn hết.