Sunday, May 18, 2014

18/5/2014

Mở lịch tuần mới, kín đặc, mấy events một tối. Có cả event có mặt Donald Trump và Ivanka Trump. Thị trường bất động sản Dubai nóng lên, anh Trump lại thấy rục rịch. Dự án nhà nội thất siêu sang này mình đã dự từ năm ngoái, mỗi tội đến muộn, phần thuyết trình chả thấy mặt đâu, đến phần ăn mới tò tò mò đến.
Cứ phải đi ăn ở ngoài suốt thế này nhiều khi rất mệt. Mệt nhất là nhiều khi thấy đồ ăn dở như hạch nhưng vẫn phải tấm tắc khen ngon. Ăn ở nhà hàng thì phải khen đồ ăn ngon, điều hòa lạnh chết run cả người mà vẫn phải khen nhà hàng bài trí đẹp quá, không khí ấm cúng thanh lịch quá, người mời ăn thật là  khéo chọn nhà hàng quá, người ngồi nói chuyện cùng thì nhiều khi im lặng chết chóc cả buổi mà ăn xong mình vẫn phải thank you for your lovely company. Ăn ở nhà còn sợ hơn. Dân ở đây quan niệm bao giờ khách phải bỏ mứa đồ ăn ê hề trên đĩa thì mới gọi là no nê phủ phê, tức là họ mới được tiếng hiếu khách. Thế nên cứ thấy đồ ăn trên đĩa mình vơi vơi là họ lại ra chất có ngọn lên, mặc cho mình giãy giụa phản đối. Mình thì không thích bỏ mứa đồ ăn nên chỉ lấy đủ ăn, thì họ cho rằng như thế là mình ăn không nhiệt tình, không thích đồ ăn của họ. Chưa kể  thường xuyên phải ăn món lạ, món truyền thống của một quốc gia nào đó và họ rất tự hào, quý lắm mới chiêu đãi, nhiều khi phải vời đầu bếp từ nước họ sang tận đây nấu cho đúng vị. Có lần ăn xong về mình bỏ ăn mấy ngày liền vì đầy bụng, có lần vừa ăn vào một cái thì đau bụng lập tức, và vô số lần nhìn chẳng hiểu là món gì nhưng vẫn phải cố mà ăn và cố mà khen. Buồn cười nhất con bạn hẩu nham nhở của mình, có lần cả mình cả nó đều ngồi ngẩn ra trước một món ăn chả hiểu là món gì. Nó hỏi “món gì đây mày?”, bảo “tao chịu” . Nó lại hỏi “mày có biết ăn món này cách nào tốt nhất không?”, hỏi “cách nào?”, “cách ném mẹ nó ra ngoài cửa sổ chứ cách nào”.
PS Sau vụ này, mong là các bác thương dân, đừng để dân khổ quá. Mức sống thấp, chi phí cao, điều kiện làm việc khắc nghiệt, thực phẩm độc hại, nhà trẻ kém chất lượng, y tế kém chất lượng, chừng ấy nỗi khổ cộng với nhận thức hạn chế thì ai chả manh động.
Cuộc khủng hoảng này cuối cùng lại có cái lợi, là xốc lại niềm tin của rất nhiều người dân đã từ lâu lắm chẳng còn biết tin vào cái gì; là xốc lại ý thức của người lãnh đạo, rằng đã gánh trên vai sinh mệnh dân tộc thì phải có sự hào sảng nghĩa khí khẳng khái của kẻ quân tử, ai làm cái chuyện tiểu nhân bóp nặn vơ vét ấm riêng cho thân mình. Hay là mình lạc quan tếu???
Ở bên này không thấy dân tình động đậy biểu tình gì. Xứ này không cho phép những cuộc tập trung kiểu thế. Mà có cho phép thì mình cũng không được phép tham gia. Gì chứ đang cầm cờ cầm biểu ngữ hô hào mà lại bị chụp ảnh thì chắc chồng mình bị triệu hồi lập tức.
Nhưng ngồi hóng tin, thấy sự đồng lòng, thấy những phát ngôn rõ ràng, thấy những cuộc biểu tình trật tự, đoàn kết, tự nhiên thấy lòng yên ổn hơn rất nhiều.
Yêu quá Tổ quốc.

Thursday, May 15, 2014

Kể chuyện giúp việc (hết)


Mình hiểu là mình ở vào cái thế không thể bỏ mặc cô giúp việc kia được, mặc dù mình không muốn có giúp việc lúc này, lại càng không thích giúp việc Philippines, nhất là đã Philippines lại còn 50 tuổi. Nhưng nghĩ cũng tội, đi hầu hạ người 8 năm, một ngày nghỉ không có, không được bước chân ra khỏi nhà trừ khi đi siêu thị mua đồ ăn cho bà chủ, tiền công bị ăn chặn rẻ mạt và vô lý, đến lúc muốn thoát ra một cách chính đáng, mà không dám đòi chủ tiền, chỉ xin chủ tha cho đi vì hợp đồng đã hết hạn, thế mà còn bị ức hiếp dọa nạt và triệt đường sinh sống.

Thế là mình gọi vài cuộc điện thoại. Và ngay sáng hôm sau, cô giúp việc tội nghiệp đã được an vị trong khuôn viên lãnh sự nước cô ấy. Nhà kia thấy có lãnh sự quán can thiệp thì có vẻ chùn, bảo đồng ý cho cô ta chuyển sang chủ mới không gây khó dễ gì nữa và tiền còn nợ khoản nào sẽ trả hết. Nhưng chẳng hiểu sao, hôm trước hứa hẹn rối rít hôm sau lại giở quẻ ngay. Bên Immigration bảo ông chồng thì ổn và hợp tác, chỉ có bà vợ là cay cú phá đám. Cay cú thế chứ cay cú nữa thì vẫn phải hành xử theo luật, tự nguyện không muốn lại cứ muốn bị cưỡng chế mới xong.

Cách đây hơn chục năm, mình đưa bố mình đi chụp sọ não sau tai nạn, hình như là chụp cắt lớp. Hôm đấy đông, bệnh nhân và người nhà ngồi chờ chật hai hàng ghế gỗ. Có một lão trung niên mặc quần tây giày tây áo sơ mi trắng cứ đi đi lại lại vẻ sốt ruột, và nói toang toang trước mặt tất cả mọi người, đại loại “Tôi thế là tử tế trách nhiệm lắm rồi đấy nhé, cho đi chụp chiếu đầy đủ hết 900 nghìn của tôi rồi. Chứ tôi mà kệ xác nhà chị ở đấy thì cũng chẳng ai làm gì được tôi. Ai bảo nhà chị đi ngu, người ta đang đi lại lao đầu vào xe người ta, cho chết cho biết thân”. Người nhà nạn nhân quần áo lam lũ vừa đỡ đầu vừa kéo cái khăn xô cháo lòng che một phần mặt nạn nhân vừa ấp úng “vâng, đội ơn chú giúp đỡ”. Còn nạn nhân rõ ràng bị chấn thương đầu rất nặng, vì trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đầu bê bết máu, toàn bộ vùng mặt sưng húp không mở nổi mắt. Người ta đã dở sống dở chết thế rồi mà nó còn rủa xả người ta được. Mình hai lần há mồm định nói, thế mà cuối cùng lại ngồi im. Có thể vì lúc đó bản thân mình cũng đang rối bời chẳng hiểu bố mình có chấn thương sọ não không, hay vì mình trẻ quá vả lại cũng chẳng bao giờ phải tiếp xúc với phường chợ búa, hay vì mấy chục người lớn ngồi đấy có ai nói gì đâu, nên mình cũng ngại. Không biết vì lý do gì, chỉ biết chuyện xảy ra rất lâu rồi mà lần nào nghĩ lại mình cũng hối hận vì đã không lên tiếng.

Cô giúp việc bắt đầu làm cách đây 2 hôm. Mặt mũi lơ ngơ, quê mùa, không hiểu gì vẫn yes yes, việc chả có gì cũng cứ chạy toắng lên. Được cái khi biết mình cho nghỉ ngày thứ 7 thì bảo “madame, tôi làm việc cả tuần không cần ngày nghỉ cũng được” . Mình cười, bảo rất nhẹ nhàng “không, tôi muốn cô nghỉ”.

Bình loạn của cún béo; rất đỗi tình cờ, nàng bước vào cuộc đời ta, khi niềm tin trong ta đã mất, lòng ta đã chán, và chỉ muốn tăng xông khi phải nghe cái giọng tiếng Anh Philippines sờ nắc (snack), bắc pắc (backpack), fuck-tory (factory) ở bất cứ đâu. Nàng mặt lơ ngơ, mũi hếch, hình thức không được điểm phẩy nào, nghe cái gì xong mặt cũng ngẩn ra một lúc rồi mới từ từ trả lời, lau chùi thấy cũng chả ấn tượng, là quần áo e chừng cũng không giỏi. Nhưng nhìn thương thương.

Thôi, số phận đưa đẩy, dòng đời đẩy đưa, rổ rá cạp lại, chúng ta nàm nại từ đầu, nàng nhóe.

PS Ngài lần đầu tiên nhìn thấy nàng, cảm thán nhõn một câu “ôi, lại một bà Nuôi nữa rồi”. Cười chết mất. Bèn đi gọi điện hỏi thăm cụ Nuôi.

Wednesday, May 14, 2014

Kể chuyện giúp việc (1)


Mấy tháng trước, ở siêu thị, một cô giúp việc người Philippines tiến đến có vẻ muốn bắt chuyện với mình. Mình chỉ gật đầu chào rồi đi ra chỗ khác. Cô ấy bèn ra bắt chuyện với chú lái xe của mình. Cô ấy kể đã làm việc cho chủ người Ả rập 8 năm nay rồi nhưng lương trả ít quá nên giờ cô ấy muốn tìm việc mới, mỗi tội là hợp đồng đến 1/5 mới hết hạn. Mình thấy cô này trông có vẻ thật thà, hiền lành, nên bảo “Tôi hiện không tìm người giúp việc. Nhưng 3 tháng nữa cô hết hạn hợp đồng, nếu vẫn muốn tìm việc thì gọi cho tôi, nếu tôi cần người thì sẽ thử cô”.

3 tháng sau, cô ta gọi thật. Nhưng tình hình lại rất oái oăm. Cô ta gọi điện cho mình, tức đến mức nghẹn cổ không nói được “Madame, trong hợp đồng ghi lương tháng tôi là 1500aed. Thế mà đến lúc trả lương ông chủ đưa tôi có 800aed, bảo tôi là ông ấy không có tiền, bao giờ có tiền thì sẽ trả thêm. 4 năm nay như thế rồi. Giờ bà chủ muốn tôi ở lại làm thêm đến tận khi qua tháng ăn chay, nhưng tôi bảo tôi không muốn ký hợp đồng mới nữa, mà làm không có hợp đồng thì không hợp pháp, tôi không muốn làm. Thế là bà chủ muốn mua vé máy bay buộc tôi hồi hương. Bà chủ của tôi cũng muốn nói chuyện với madame. Tôi đã bảo với bà chủ tôi rằng madame không liên quan gì, đừng làm liên lụy đến bà ấy. Nhưng bà chủ tôi cứ nhất quyết phải nói chuyện với madame bằng được”.

Bà chủ này rõ ràng không ăn được thì đạp đổ, vì biết rằng cô giúp việc mà bị trả về Philippines thì sẽ là một đi không trở lại. Vì ở Dubai chắc chắn chẳng ai muốn bỏ một đống tiền mang một cô giúp việc đã ngoài 50 tuổi sang.

Hôm sau, bà ta gọi điện cho mình. Mình vừa a lô một cái đã phải nghe một tràng sa sả rất thô lỗ  ...Tôi là dân local. Chồng tôi làm bác sĩ. Tôi đã ở đây 38 năm rồi. Cái gì tôi cũng biết. Tôi sẽ mua vé trả cô ta về Philippines ngay lập tức”.

Ai sống ở đây mới biết dân local chiếm tỷ lệ rất ít trong tổng số dân và hầu như không giao du với dân expat, trừ dân local kinh doanh lớn, giao thiệp rộng, và cũng chỉ giao du với dân expat thuộc hàng quan chức. Lý do là vì họ sợ loãng bản sắc của họ. Ngoài ra, họ được nhiều đặc quyền đặc lợi và nhiều người rất thích dùng những đặc quyền đặc lợi đó để hù dọa người khác. Chữ “local” do vậy khiến rất nhiều người sợ mà tránh.
 
Mình nói rất nhẹ nhàng “Chị không cần trả cô ấy về Philippines. Như vậy vừa tốn tiền vé của chị cho cô ta về và tốn cả tiền vé của tôi cho cô ta sang lại. Theo luật, cô ta chỉ cần đi ra khỏi biên giới là chị xong nghĩa vụ. Như vậy, tôi chỉ cần đưa cô ta xuất cảnh sang Oman, đưa copy dấu xuất cảnh cho chị, và cho cô ta tái nhập cảnh bằng visa của tôi, là được” . Bất luận lời nói nhẹ nhàng của mình, giọng bà ta cứ bụp bụp như chặt thịt quay, nhắc đi nhắc lại “Tôi là người bản xứ. Chồng tôi làm doctor. Ngày mai tôi hủy visa và đưa cô ta ra sân bay ngay lập tức. Không cần nói gì với tôi cả. Tôi ở đây 38 năm rồi. We know everything, e-ve-ry-thing. . .”. Nghe đến đây thì mình ngắt lời bà ta, vẫn rất nhẹ nhàng “Tôi tưởng chị cần lời khuyên của tôi nên mới gọi cho tôi, chứ chị biết hết rồi thì việc chị chị làm, việc tôi tôi làm, gọi điện cho tôi làm gì”. Rồi mình gác máy luôn.

Ảnh; thể dục thể thao khoe xương sườn

Monday, May 12, 2014

Chuyện chồng

Hai vợ chồng xuống phòng ăn ăn sáng. Vợ thấy chồng đeo một chiếc đồng hồ trẻ con second hand chắc mới dấm dúi vợ mua. Nói trẻ con là nói thật chứ không phải bôi bác. Chồng mấy năm nay có sở thích hồi teen rất nguy hiểm là lùng sục Ebay mua lại và/hoặc dùng lại những món đồ bản thân dùng (hoặc thấy người khác dùng) từ hồi 17 tuổi. Mấy năm trước, chồng hí hửng mở tủ lấy ra chiếc áo khoác Montgomery của Burberry mà chồng mặc từ thuở niên thiếu, vợ giãy nảy bắt chồng bỏ chiếc áo đó đi “Anh mà mặc cái áo này là em không đi cùng anh đâu đấy, vì người ta nhìn lại tưởng em là quý bà lắm tiền cặp bồ trẻ”. Ngài ngoan ngoãn mang chiếc áo đem cho lập tức, chắc được vợ nịnh trẻ nên phải từ bỏ chiếc áo cũng cam lòng. Nhưng từ đó đến nay, cứ thỉnh thoảng chồng lại chì chiết vợ “chiếc áo cool thế mà bắt người ta bỏ đi”

May quá ở Dubai hệ thống bưu điện rất hạn chế. Bưu điện không gửi đồ đến nhà mà chỉ có hòm thư đặt ở bưu điện, chủ các hòm thư (thường là công ty) đều đặn cho nhân viên đến lấy thư từ bưu phẩm. Thế là sở thích Ebay của chồng tịt hẳn. Chả bù cho hồi mình ở Rome, mỗi ngày đôi bận bưu điện đến bấm chuông cái roẹt. Mãi rồi anh bưu tá thành luôn bạn thân của mình. Mình đi bộ ngoài đường anh ấy đi giao bưu phẩm trong khu toàn bấm còi pim pim chào. Có lần anh ấy còn chạy theo mình báo cáo “bưu phẩm ghi số nhà 50 chứ không phải số nhà chị, nhưng tôi biết là nhà chị nên tôi mang đến rồi đấy”. Có khổ thân mình không cơ. Thế nên là hoan hô Dubai, hoan hô cái sự không có bưu điện.

Trở lại chuyện chiếc đồng hồ, vợ thấy chồng liếc trộm vợ một cái, rồi lén lút giơ tay xem đồng hồ, rồi lắc lắc cổ tay mấy cái và để tay lên bàn nhưng cái mặt đồng hồ thì kín đáo xoay vào bên trong chắc để vợ không nhìn thấy. Nhưng vợ đã nhìn thấy rồi, giờ đã hơn 9h sáng mà đồng hồ ông lại chỉ có 6h30. Vợ cười phá lên “đồng hồ không chạy, hahaha”. Chồng cay cú lắc cổ tay mấy cái thật mạnh rồi chìa ra trước mặt vợ “chạy đây này, con điên, tại hôm qua người ta không đeo nên nó mới chết”. Trước giờ mình cứ tưởng đồng hồ chạy, xe đề nổ máy, là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu. Giờ làm vợ ông lâu mới biết, đồng hồ đụng đến mà vẫn chạy nhúc nhắc, xe đề cái lại nổ máy phành phành ngay, thì đích thị phải thở phào cảm ơn trời phật, hoặc chí ít cũng phải tự đắc “thấy chưa, chạy nhé”.

Ảnh; mỗi lần hai đứa con gái quắc mắt lên tức tối hay tròn mắt ngạc nhiên, mắt chúng nó lác ơi là lác. Mình cứ tưởng bé nên mới thế, nhưng con La hơn 6 tuổi rồi mà lúc tức mắt vẫn cứ lác quệch như thường, lại còn thêm vết sẹo vắt ngang lông mày. Mình đang băn khoăn không hiểu gene lác ở đâu ra, vì mình thì 100% không lác, thì đây, tìm thấy cái ảnh này.

Saturday, May 10, 2014

Kể nốt chuyện hôm nọ

Giờ vào chuyện chính,

Từ mùa đông năm ngoái mảnh đất trống trước nhà mình bắt đầu động thổ. Trong suốt hơn hai tháng liên tục, không hiểu họ làm gì mà gây tiếng ồn khủng khiếp. Nói khủng khiếp là vì họ gây ra tiếng ồn kiểu kim khí va nhau, trong nhà nói chuyện không ai nghe được ai mà toàn phải hét, chưa đến 7h sáng đã inh ỏi và cứ thế tiếp diễn đến tận gần 7h tối. Gia đình ở villa cạnh họ phải chuyển đi ngủ chỗ khác vì không chịu nổi tiếng ồn. Chị hàng xóm nhà mình đang lái xe, thấy mình bèn dừng xe lại ngó ra hét “nó làm cái gì mà ồn thế, cả nhà tôi sắp điên hết rồi”. Rồi còn bụi. Bụi kinh khủng, hoa lá nhà mình bụi phủ từng lớp dày. Quần áo hôm nào trót mang ra phơi đúng hôm cao điểm bụi thì chỉ còn nước mang giặt lại. Cả mùa đông vừa rồi bụi và ồn khiến mình và chàng hết dám ra ngoài vườn ngồi. Chưa kể xe họ đỗ kín trước cửa nhà mình, có hôm chắn cả cửa garage. Thợ họ nhiều khi trải chiếu ăn uống và ngủ còng queo ngay trước cổng nhà mình vì có hàng cây râm mát, thấy mình về mới lồm cồm bò dậy tránh, và thậm chí còn xả rác.

Bất tiện nhưng mình cũng không nói gì. Thôi thì người ta xây nhà chứ đang nhiên ai muốn làm ảnh hưởng đến nhà người khác làm gì. Thỉnh thoảng lại nhớ đến bà hàng xóm to béo hay mặc áo hở nách, đứng dưới vườn nhà bà ấy xỉa tay lên mà chửi, và cô con gái bà ấy nách cắp đứa trẻ con cũng nhảy lên đong đỏng cạnh mẹ.

Nhưng cách đây hơn tháng, đêm nào cũng có hai chiếc xe tải cực to đến hút nước. Tiếng máy bơm ầm ầm, rầm rầm, cứ thế đến gần 1h sáng lúc họ tắt máy mình mới ngủ được . Đến hôm thứ tư thì mình bảo cậu lái xe “anh sang nói với họ, trừ khi họ có giấy phép đặc biệt, còn không làm ồn thế này sau 8h tối là sai luật. Nếu họ cứ tiếp tục thì tôi sẽ gọi điện cho police” . Cậu lái xe đi xong về bảo “Madame, họ bảo là mặc kệ, chúng tôi cứ làm, madame nhà anh thích thì cứ việc gọi cho cảnh sát”.

Ặc ặc, chúng nó thấy mình hay quần soóc áo phông dép lê chạy lẹt bẹt theo lũ con đạp xe đạp nhoay nhoáy ngoài đường, chứ không quần là áo lượt, thơm nức, bước khoan bước nhặt bắc bậc kiêu kỳ, thì tưởng trèo lên cổ mình ngồi được đây. Mình gọi cảnh sát luôn. Gọi 3 lần trong 3 đêm liền. Kết quả là xe tải thay vì đến hút nước lúc nửa đêm thì lại chuyển sang phá đám lúc 5h sáng. Đồng thời cậu lái xe bảo “Madame, sáng nay bên xây dựng sang bảo với tôi là please bảo madame nhà anh đừng gọi điện nữa, chúng tôi bị phạt rồi. Tôi bảo họ là tôi đã nói với các anh rồi, rằng Sir và madame nhà tôi rất powerful mà các anh không tin, các anh lại bảo sếp Arabic nhà các anh cực kỳ quyền lực nên không ai dám làm gì các anh cả”.

Mình buồn cười cậu lái xe quá. Có lẽ cuộc sống bị ức hiếp quá nhiều ở xứ này khiến cậu ta, và những người như cậu ta, luôn mong muốn chủ mình thật quyền lực, để họ có thể phách lối bù cho những lần bị bắt nạt mà vẫn được ô dù của chủ che chở. Thực ra, mình gọi điện cho cảnh sát cũng chỉ báo cáo sự việc chứ hoàn toàn không đưa thông tin cá nhân vào, xưng này xưng nọ người ta lại tưởng điên.

Tuy vậy, mình chỉ lạnh lùng bảo cậu ta “anh nói với họ nếu họ không chấm dứt lập tức việc điều xe tải đến lúc 5h sáng, như họ đã làm hai hôm nay, thì tôi lại gọi điện cho cảnh sát nữa và lần này họ sẽ bị đình chỉ thi công”.

Thế là từ hôm đó, yên tĩnh đã được trả lại cho con phố toàn hoa là hoa, nhất là biệt thự có hàng phượng vĩ và một cái nhà cho chim màu xanh (nhưng chim không chịu dọn vào ở mà lại kỳ công làm cái tổ ngay trên nóc).

Những cây phượng vĩ đã trổ hoa, đỏ chói lọi trong cái nắng gắt gỏng tháng năm.
 
PS Mình mà biết chỉnh sửa ảnh, mình sẽ chỉnh cho cái giàn khoan chết dẫm kia đổ chổng kềnh giơ chân tơ hơ trên biển cùng với hàng chữ Made in China.

Wednesday, May 7, 2014

SHAME ON YOU, china!

Hôm nay là một ngày không vui. Sáng bận, chiều bận, vẫn tong tả như mọi ngày, chỉ có điều không vui. Lý do là buổi sáng đọc thấy tin tàu khựa lại gây hấn trên biển.

Có lẽ nào lại chiến tranh nữa? Thương những người lính đang phải cân não trên biển. Tàu nhỏ, lực lượng mỏng, rồi có tránh được thương vong???

Hàng xóm xấu tính, nhà còn chuyển được chứ nước thì chuyển đi đâu? Bỏ cộng sản đi các bác ơi. Các bác cứ cố sống cố chết ôm cái đảng nhảm ruồi ấy làm gì, sợ giờ mất cái ô đảng, đám dân đã sẵn lòng căm hận nó sẽ phanh thây chôn sống xẻo tai cắt mũi các bác à? Gần mực thì đen, cứ cố bạn bè với khựa bẩn làm gì. Để dân phản kháng, để dân biểu tình, cho dân ném cà chua trứng thối, vớ vẩn thì lôi cổ đại sứ khựa lên cho một trận bẽ mặt thậm chí đá đít về nước. Gặp thằng tráo trở bẩn bựa và tính tình kẻ cướp, mình mềm mỏng nó càng cười nhạt lấn tới. Thôi thà quay đít luôn một lần.

Về phe Âu Mỹ đi thôi. Họ cuối cùng cũng hành động vì lợi ích của họ cả, nhưng ít nhất so với lũ lâu nhâu bẩn bựa kẻ cướp kia thì họ vẫn còn quân tử chán.

PS, cái tựa đề, viết trên facebook mà cuối cùng phải bỏ. Ở vị trí của mình, bày tỏ thái độ chính trị như vậy là không được phép. Đời trái ngang thế chứ, mình là người VN, ghét tàu khựa, nhưng Ý nó lại không ghét. Thôi đành về blog chửi.

Mình nhớ có lần phu nhân tổng lãnh sự nước nọ tâm sự với mình “chồng tôi bảo tôi không được giao du, thậm chí ngồi cùng xe cũng không được, với R. Nếu bọn điệp viên nhìn thấy thì tôi sẽ gặp rắc rối lớn”. Lý do là vì bọn khựa lắm lúc ký thỏa thuận nào đó với một quốc gia khác, kiểu gì cũng phải đưa ra điều kiện bắt nước đó phải không công nhận Đài Loan.

Thế là khổ thân chị R, suốt ngày ở ru rú trong nhà, như cái bóng giữa Dubai xa hoa phù phiếm tiệc tùng liên miên không dứt.

Monday, May 5, 2014

5/5/2014


Giờ kể hai chuyện mào đầu cái đã

Chuyện thứ nhất

Ở bên này dân expat nhiều người hay nửa đùa nửa thật bảo nhau, rằng nếu va chạm ngoài đường, ô tô nào biển càng ít số càng đúng. Như vậy, luôn luôn đúng là biển có một số, hai số (trong đó biển hai số đúng ít hơn biển một số), là biển của thành viên hoàng tộc. Tiếp sau đó là biển 3 số (hình như là biển cảnh sát) và biển ngoại giao. Các biển số thường, có nhiều số, va chạm lẫn nhau thì không nói làm gì, còn va chạm với các thể loại biển nói trên thì có đúng cũng thành sai bét.

Mình không hiểu thực hư ra sao nhưng cậu lái xe của mình mới đầu lái xe kiểu nghiễm nhiên coi các xe khác trên đường phải nhường mình. Ai không nhường là cậu ta tỏ thái độ, và luôn mồm trấn an madame đừng lo, biển ngoại giao không bị phạt, không ai dám va với xe biển ngoại giao đâu vì phần sai luôn thuộc về họ. Mình chấn chỉnh cậu ta ngay “Tôi không quan tâm đến việc có bị phạt hay không, luật là luật và tôi yêu cầu anh tuân thủ”. Cậu ta gãi đầu gãi tai mãi vì đã quen cho rằng luật chỉ để dành cho dân thường chứ không dành cho tầng lớp có đặc quyền đặc lợi, việc gì madame phải xoắn.

Cô bạn mình hôm nọ cũng kể cho mình chuyện tương tự. Bình thường đi xe biển ngoại giao, lại xe chống đạn to kềnh càng, đi ngoài đường xe khác dạt ra nhường đường hết mà chẳng biết gì. Phải đúng thời gian armoured car mang đi bảo dưỡng, nó phải đi tạm một chiếc xe thuê, đi ngoài đường bị ép đầu ép đuôi tạt ngang đến phát điên lên, thì mới vỡ lẽ.

Chuyện thứ hai

Ngày xưa hồi nhà mình xây lại, có bà hàng xóm phía sau rất ngạo ngược. Bà ta có cái vườn tiếp giáp với nhà mình. Mình xây nhà mới trên đúng nền nhà cũ, không lệch ra ngoài phân nào, tường xây thẳng đứng lên. Bà ta không biết khó chịu cái gì mà cứ lu loa lên rằng nhà mình xây ở dưới thì nhỏ, ở trên thì to ra để lấn đất. Tức là nhà mình sẽ có hình thang lộn ngược??? Mấy cậu thợ cứ khổ sở phân bua rằng thì là bà nói kiểu gì chứ tường xây thì phải thẳng đứng, chứ ai mà xây được tường ngả như vậy. Bất luận lý lẽ, bà hàng xóm to béo cứ đứng trong vườn nhà bà ta chỉ tay lên chửi ầm ĩ, con gái bà ta cũng ra chửi hùa theo mẹ, nách còn cắp theo trẻ con. Nhà mình xây xong, tự nhiên bà ta lại đon đả với mẹ mình như không. Mình vẫn nhớ cảnh có lần đi làm về thấy bà ta, to béo, cao lớn, mồ hôi mồ kê, áo hở nách, đang đứng chân co chân thẳng, một tay chống nạnh tay kia chống ghếch lên tường, tán chuyện rổn rảng, còn mẹ mình, đứng ngay dưới nách bà ta, bé tẹo, rúm ró, vâng dạ cho qua chuyện, mắt chớp lia lịa và hình như đang khổ sở nín thở.