Sunday, January 11, 2026

11/1/2026




Thật chứ đi lại với mèo còn khổ hơn đi lại với trẻ con.

Bắt đầu bằng việc con Na sáng tác ra việc cho mèo uống thuốc an thần cho khỏi quậy phá trên máy bay 🙄. Cho uống đúng liều thì không, đây nó hậu đậu thế nào cho mèo uống đâu như gấp 10 lần liều khuyến cáo.

Tác dụng phụ của thuốc an thần nếu uống quá liều thì lại thành tăng động. Con Lola cào cấu lung tung, thở dốc, sùi bọt mép và mắt lác quệch lác quạc. Trẻ con hoảng loạn. Mình đành bảo cậu lái xe gấp rút tìm một bác sĩ thú y dọc đường đi. Cơ sở thứ nhất mở cửa nhưng bác sĩ chưa tới. Bầu đoàn thê tử lại lếch thếch đi tìm cơ sở thứ hai. May quá họ tống vào cái mồm đang há hốc của con Lola một liều thuốc giải. Và mình đến sân bay vẫn kịp giờ.

Hai cô con gái chăm hai con mèo, mình thành ra phải kéo cả vali xách tay của con La. Con La thích gì làm nấy. Vali xách tay mà nó chất toàn sách nặng trịch, nói cách nào cũng không nghe. Mình phải kéo cái vali của nó xong sái luôn cánh tay trái.

Lên 3 máy bay mới về được Salento. Máy bay thứ hai chậm chuyến. Chạy đứt dép đến quầy check-in của chuyến thứ ba, hai cái lồng đựng mèo đặt chon von trên 9 cái vali lớn nhỏ. Một cái lộn nhào xuống đất. Mèo bên trong ngã chổng phộc. May quá hãng hàng không vẫn kiên nhẫn ngồi đợi, lại còn cho gửi miễn phí nốt cái vali xách tay nặng trịch của con La. Hãng này còn tử tế chứ hội Ryanair thì quên đi. Ra được đến cửa soát vé đúng lúc họ gần đóng quầy. Chạy thẳng vào đường dẫn lên máy bay. Chưa kịp ngồi xuống gạt mồ hôi thì con Na hoảng hốt ối ba lô của Na đâu rồi. Trong lúc vội vã và lại còn mải o bế mèo, nó đã quăng cái ba lô đựng toàn ngọc ngà châu báu của nó tại cửa soát vé.

Chạy ngược trở ra nhưng đã quá muộn. Cửa máy bay đã đóng. Con Na khóc giọt ngắn giọt dài suốt chuyến đi. Còn mẹ già của nó thì thở hắt ra, vì biết lại chuẩn bị phải gọi rất nhiều cuộc điện thoại để tìm cái ba lô thất lạc. Như thể bao khổ ải đến tận giờ vẫn là chưa đủ.

Và vv và vv…

Dù sao thì buổi sáng mặt trời vẫn lên. Nắng sớm hồng hồng khi tiết trời đang gió nồm Nam thật dễ chịu. Trong vườn hoa vẫn nở. Con bọ sừng vẫn đi qua đi lại đúng khoảng sân gạch trước bụi hoa hồng Bạch Vân Khôi. Mình đang thu hoạch hạt hoa, thấy nó ngã ngửa huơ chân huơ cẳng mãi mà không lật lại được, nên mới thò tay giúp. Đụng vào nó một cái là nó giả chết cứng đờ như kia.

Nhớ em vội vàng trong nắng trưa

Áo phơi trời đổ cơn mưa…

Bọ sừng nghe nhạc Việt Nam có hiểu gì không đới.

Ảnh 1: Mình đặt đĩa bánh trên bậc thang, định xén xong bụi hoa găng thì quay ra ăn nốt. Tự dưng thấy con thằn lằn cứ chạy qua chạy lại rất khả nghi. Bình thường thấy mình là chúng nó trốn ngay, sao lần này cứ chạy qua chạy lại tíu tít thế nhỉ. Mình bèn ngồi xuống cạnh đĩa bánh. Nó chui tọt vào hốc đá thò đầu ra quan sát, rồi chỉ vài giây sau, thấy mình ngồi yên, là nó bò một cách vô cùng nhanh nhẹn quả quyết về phía đĩa bánh của mình lập tức.

Ảnh 2: con mèo Lola xin ăn. Xin ăn thôi mà cứ làm quá, chỉ đúng một giây sau nó ngã lộn cổ khỏi cái bàn. Mình đang một tay cầm điện thoại tay kia cầm quả trứng ăn dở nên không đỡ nó kịp.

Monday, December 15, 2025

Once upon a time

Once upon a time, or about 5000 years ago, small, separate groups of settlers clustered around a river. This was not just any ordinary river: it was a wide, unusually colored river whose branches spread far through the land. In certain parts, it was crystal clear; in others, it was a deep, rich brown. The water roared and gushed, often flooding the low plains.

The early peoples who settled in the area named the river Red River for its remarkable colour. To the north, they were protected by the tall, green mountains, and where the sun sets, endless dense jungles covered the land. Venturing further eastwards, they met the vast sea which provided them with abundant fish. They thrived in harmony with their surroundings.

The sea often brought plentiful rain, which gifted the tribes with humidity and floods, but above all fertility. This fertility was what fed the peoples: they soon realized that the floodplains, mud and warmth were perfect to grow wet rice and millet. They spent their days cultivating the land, managing floods and building settlements; but also painted, sang songs, cherishing nature and their communities.

However, even though the floods and water were a blessing, soon it grew harder and harder for the peoples to manage the rebellious river. They needed unity.

The Dragon Lord of Lac, Lạc Long Quân, son of the first Vietnamese king and descendant of the legendary ruler of Shennong, was the father of the early Vietnamese people. He was a smart and strong leader who loved the sea. He met Âu Cơ, the beautiful and kind immortal fairy who fluttered up high at the top of the Vietnamese mountains, helping the sick and elderly in need. They met and fell in love, and soon Âu Cơ bore a sac of one hundred eggs, which hatched into one hundred beautiful children.

However, Âu Cơ longed for the mountains, while the Dragon Lord yearned for the sea. They separated, each taking with them fifty children. Up in the mountains, Âu Cơ raised her fifty sons and daughters to become smart, kind, and strong leaders, living with the resources that the jungles and the mountains provided them with, rearing animals and growing trees. Lạc Long Quân taught his children to respect the ocean, to fish and hunt, to cook and harvest rice. Together, the children of the Dragon and the Fairy, are the ancestors of the Vietnamese people…

Ở trên là trích đoạn chương mở đầu của cuốn sách lịch sử VN cho trẻ em mà con La kỳ cạch viết đâu từ hơn năm nay. Nó viết từ Lạc Long Quân đến nỏ thần An Dương Vương đến Trưng Trắc Trưng Nhị, cứ thế đến tận lịch sử VN thời cận và hiện đại. Viết xong bắt mẹ nó đọc. Mẹ nó nghe Âu Cơ đẻ ra cái bọc trăm trứng, từ mỗi quả trứng lại nở ra một human, đã thấy chán vãi ra. Nhưng thấy nó tâm huyết quá, còn có ý định tự vẽ minh họa cho cuốn sách của mình, nên đã hứa bao giờ xong mẹ nó sẽ tài trợ phần in ấn. Gì chứ cứ tâm huyết là mẹ ủng hộ ❤️❤️❤️

Nhà có hai đứa con gái, đứa thì bò ra học Sử, đứa thì chỉ thấy học Địa. Bao nhiêu môn hữu ích hơn thì không học. Con mẹ bảo “Chúng mày chọn học những môn khoa học tự nhiên cho đầu óc học cách suy nghĩ và hành động logic tí đi”. Con mẹ luôn cho rằng mấy môn văn sử địa học cho biết. Chứ đầu óc toàn văn sử địa, não không luyện tư duy logic, lâu ngày sợ thành suy nghĩ và nói năng như người cõi trên.

Xong chuyện tự nhiên lại đi học Sử của con La nói sang chuyện học Địa của con Na. Con Na học lớp 11, cả chục môn môn nào cũng trong tình trạng lởm khởm, trừ môn Địa lý. Văn thì ghét viết, Toán Lý Hóa thì học không vào, ngoại ngữ thì mỗi thứ tiếng nói được vài từ, Sinh thì thích đấy nhưng khó quá. Mình không nhắc thì nó đúng kiểu tuổi thơ vui chơi hồn nhiên, không bao giờ đụng tới sách vở. Nhắc ít thì nó giả điếc. Nhắc nhiều thì nó nổi khùng dọa bà càng nhắc tôi càng không học. Lại phải đợi đến tận lúc nó mang điểm kém về, mặt mũi lấm lét, thì mình mới có cớ gào lên. Gào lên thì nó thút thít ngồi vào bàn học. Học được điểm tốt một cái là lại không học nữa, vì điểm tốt rồi thì cần gì phải học nữa. Tình hình học tập trong năm cứ lên xuống như đồ thị sin cos. Hết kiểm tra, hết thi, hết năm, là đầu óc lại quên sạch sẽ. Thật sự chứ cứ nói tới chuyện học của nó là mình sôi cả mề.

P.S: Mẹ dẫn hai chị em đi ăn tối. Con em bảo “we eat good here”. Con chị bảo “mài phải nói là we eat well. Học trường Anh mười mấy năm mà mài nói tiếng Anh thế à”. Con em bảo “nói thế cũng được”. Con chị găng lên “nói thế không được. Mài mà tiếp tục nói tiếng Anh kiểu thế là tao đứng lên tao đi về”. Giá mà một con bớt mọt sách đi một tý, một con chăm học tự giác lên một tý, thì đời mình vất vả bao nhiêu cũng cam lòng. Mình thật.

Ảnh: lười học mải chơi và cãi láo như ranh, nhưng mình đi Kazan về thấy nó đã kịp điền vào lịch của mình như kia ❤️❤️❤️

Saturday, December 13, 2025

Mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình


Cuối tháng 10 mình về Ý, kiểm tra sửa sang nhà cửa, dọn vườn, làm nhà, vừa làm việc của mình vừa quản thợ, cứ quần quật như thế từ sáng tới tối. Tháng 11 quay lại Moskva, tiếp tục không ngẩng mặt lên được. Năm nay mình tổ chức hội chợ từ thiện. Thư xin tài trợ đã gửi đi từ trước khi đi Ý, đến lúc từ Ý về là hàng tài trợ tới tấp gửi đến. Riêng việc nhận hàng, phân loại, định giá bán, chuẩn bị địa điểm, hậu cần, gửi email và tin nhắn quảng cáo sự kiện, đã lấy mất của mình 3 tuần liên tiếp đầu chổng vào đít chổng ra. Đốc thúc những người khác làm một thì phải đốc thúc bản thân mình mười.

Hội chợ thành công. Khách nườm nượp từ sáng tới tối. Hàng tài trợ năm nay nhiều, bán được cũng nhiều, thậm chí nhiều quầy hàng còn bán sạch bách. Số tiền thu về gấp 4 lần một hội chợ thông thường. Hội chợ xong rồi thì lại tiếp tục kiểm hàng, kiểm tiền, rồi phân bổ số tiền thu được cho các tổ chức trước khi bàn giao. Làm mọi việc cho minh bạch logic cũng lấy tiếp của mình thêm 2 tuần nữa.

Thời buổi cấm vận, kinh doanh khó khăn, xin được tài trợ rất khó. Thật sự chứ không có ngài thì chả ai  tài trợ cho cái mặt mình. Tổ chức cho tử tế cũng khó. Đến lúc phân bổ tiền cũng không dễ dàng gì, đụng đâu cũng vướng. Cứ phải lò dò như dẫm trên băng mỏng.

Bạn bảo thôi mày vất vả quá rồi, để chúng tao dẫn mày đi chơi. Thế là cả lũ nhảy lên tàu đi Kazan. 2 ngày vãn cảnh, văn nghệ và ăn uống. Được vui chơi sau khi đã trầy vi tróc vảy hoàn thành trọng trách của mình, là một cảm giác thật nhẹ nhõm sung sướng.

Quay về Moskva một cái là thư mời sự kiện tới tấp gửi đến. Ai cũng phải chạy đua sự kiện trước giáng sinh. Tuy nhiên, người nội trợ đã cảm thấy mình đứng ngoài lề xã hội, không có nghĩa vụ gì phải lao vào vòng xoáy bất tận ấy cả.

Xin kiếu sự kiện ngày 8, bảo tôi vừa từ Kazan về không chuẩn bị kịp.

Xin kiếu sự kiện ngày 9, bảo nhiều người lắm đông lắm loạn lắm.

Xin kiếu sự kiện ngày 10, bảo tao đang lên cơn lười.

Xin kiếu sự kiện ngày 11, 12, 14, bảo tao chả có nghĩa vụ gì phải xuất hiện ở mấy sự kiện ấy cả.

Chỉ còn sự kiện ngày 13 là đang chần chừ. Nhưng dress code của sự kiện lại là màu trắng, trong khi mình chỉ có nhõn cái váy đen. Nhẽ lại kiếu nốt???

Thế là trong khi lũ bạn đang tấp nập váy áo í ới gọi nhau dự hết sự kiện này đến sự kiện khác thì mình nằm khểnh ở nhà hát. Đời có mấy tí mà cứ vất vả mãi, cún béo nhỉ.

P.S con bạn chỉ cách đây ít năm nhà còn rất giàu. Đại loại chồng nó sở hữu một tòa nhà nằm ngay trên quảng trường Đỏ. Sau khi kinh doanh phá sản vì covid và bị lừa mất hết tài sản, chồng nó bắt đầu trầm cảm và nghiện rượu, không đoái hoài gì đến vợ con, kệ mặc nó một mình xoay sở. Nó kể nó có một người bạn khác, kinh doanh phá sản, ngập trong nợ nần, chồng có bồ, bản thân thì phát hiện bị ung thư, tất cả đến cùng một lúc. Người bạn này bảo nó “L, mỗi chúng ta đều phải vác cây thánh giá của đời mình”. Nó bảo mình “Tao phải nuôi con một mình, nhưng nếu cây thánh giá của đời tao chỉ có thế, thì tao vui lòng vác nó”.

Còn mình, thánh giá mình phải vác ngẫm ra có khi là thánh giá events. Mà mình cũng đã đặt được nó xuống.

Xin đời đừng cho thêm cây thánh giá nào nữa. Nói mịe thế cho nhanh. 

Monday, December 8, 2025

5/12/2025

Gần đây mình và ngài đi ăn cùng một đại gia Nga. Đại gia bị vào danh sách cấm vận của EU một thời gian, sau đó vì lý do gì đó lại được bỏ ra. Đại gia và vợ đã bên nhau từ đâu như 14 tuổi. Đại gia bảo mình “tất cả những gì tôi có, tôi làm ra, bà ấy giữ hết”. Hỏi tại sao ông lại làm như vậy, đại gia bảo “tại vì tôi muốn bảo vệ những người phải phụ thuộc vào tôi, để bất cứ lúc nào có gì xảy ra với tôi, họ vẫn sống tốt”. Đoạn giang hai tay ngửa mặt lên trời kêu lớn “tôi chả có gì, tôi là một người tự do”, rồi quay sang bà vợ “tôi không thích dính dáng đến luật sư hay quan tòa, nhưng giờ mà bà bỏ tôi là tôi kiện bà”. Bà vợ cười tủm tỉm, thò tay vuốt má rồi vuốt tóc chồng.

Đại gia và vợ có sở thích du lịch và chơi các môn thể thao mạo hiểm. Ông ý say sưa kể cho mình một lần đi du lịch mạo hiểm ở đâu đó, đi có một mình. Bà vợ lưu ý luôn “tôi có bầu mà ông ý vẫn đi”. Đại gia cười hihi “nhưng ngày nào tôi cũng gọi điện cho bà còn gì”. Đoạn nói thêm “Trong suốt gần 50 năm qua, ngày nào tôi cũng gọi điện cho bà nhé”. Bà vợ lại cười tủm tỉm.

Lúc ăn xong món thịt, đại gia bỏ dao dĩa, thò tay lấy khúc xương và ngồi gặm say sưa, mặt mũi vui sướng như trẻ con. Vừa gặm vừa thanh minh với mình “tôi thích ăn bằng tay”, còn bà vợ thì cứ thỉnh thoảng lại lấy khăn lau cho chồng. Nước sốt dính vào má là lau má, dính vào một bên mép là cũng thò tay chấm chấm. Chồng cứ bận bịu gặm khúc xương, vợ cứ bận bịu lau lau chấm chấm.

Vừa gặm xương ông ý vừa kể cho mình một chuyện. Chẳng là ông ý có một niềm ao ước là biết hát. Sau khi chinh phục các đỉnh cao kinh doanh, ông ý quyết định chinh phục sang đỉnh cao ca hát. Liên lạc với một thầy dạy hát rất nổi tiếng ở Hollywood, sẵn sàng trả học phí khủng, miễn là dạy thế nào cho ông ý biết hát. Thầy vì đã thành công với rất nhiều học trò giờ thành ca sĩ nổi tiếng toàn cầu nên tự tin lắm, khẳng định chắc nịch “không hát được tôi trả lại tiền”. Thế là trò mua vé máy bay cho thầy khăn áo bay từ Hollywood qua Moskva để dạy trò hát, bao trọn ăn ở.

Sau đúng một tuần, thầy cương quyết “tôi trả lại ông tiền” :-))))))))))))

Tuy nhiên chuyến đi của thầy không vô ích. Vì tuy bỏ cuộc với khả năng ca hát của đại gia, thầy lại may quá thành công với cô con gái đại gia. Thầy đã dạy cô ấy từ một người không biết hát thành thi đỗ thành công vào một học viện hát hò nào đó ở Berkeley mà mình quên tên. Tuy nhiên học ở đó được 2 năm thì cô ấy cũng bỏ ngang vì “có học nữa cũng vô ích, không bao giờ hát hay hơn được bọn da đen”.

Sau đó thì cô ấy vướng vào một chuyện tình phức tạp. Và thế là vì con gái, đại gia phải dấn thân vào vòng kiện tụng hao tâm tổn sức.

Chẳng là cô ấy yêu một anh gốc Nam Mỹ. Cả hai có với nhau một cậu con trai. Tuy nhiên ở với nhau mới biết, ngoài nghiện ngập thì xuất thân của anh này cũng có vấn đề. Đại loại bố anh ta là trùm buôn ma túy gì đó. Đại gia khi biết chuyện thì quyết định đi một nước cờ mạo hiểm, bắt cóc cả con gái và cháu ngoại, đưa lên máy bay riêng trốn về Nga. Ở Mỹ, abduction là tội danh không đơn giản. Sau đó dĩ nhiên ông ý bị gọi hầu tòa. Ông ý bảo mình, cô tưởng tượng, lúc đó tôi đang nằm trong danh sách cấm vận của EU, bị tòa Mỹ triệu tập với cáo buộc abduction và tôi quyết định có mặt. Mình hỏi ông không sợ bị bắt giữ luôn tại Mỹ à. Ông ý bảo tôi sợ chứ, nhưng tôi phải làm điều đó để bảo vệ con gái tôi, nếu không suốt phần đời còn lại tôi sẽ nghĩ mình đã có thể làm nhiều hơn để bảo vệ con mà mình đã không làm.

Thế là ông ý đi Mỹ. Sau hai tháng hầu tòa, cuối cùng ông ấy đã thắng vụ kiện. Bồi thẩm đoàn 12 người thì 11 người bỏ phiếu thuận.

Ông ý, sau mọi vất vả, giờ ngồi hồn nhiên gặm khúc xương, nước sốt dính lem nhem trên mặt, say sưa nói về chuyện học hát và những cuộc thám hiểm ở những vùng đất hoang dã nhất trên trái đất. 

Đàn ông thì kiểu gì cũng trẻ con ngốc nghếch, không chuyện nọ thì cũng chuyện kia. Nhưng người đã làm tròn mọi trách nhiệm của mình, một cách trưởng thành và trách nhiệm nhất, thì trẻ con và ngốc nghếch, thậm chí điên rồ tí, cũng chả sao, các cụ nhể. 

Ảnh: áo khoác mua hồi năm hai đại học ở cửa hàng May 10 trên đường Láng Hạ. 30 năm sau, vẫn mặc đi Bolshoi. Mùi hương Coco Chanel của thuở 20 vẫn còn quanh quẩn đâu đây.

Sunday, October 26, 2025

26/10/2025

Hồi chú Lê mới khoảng 3 tháng tuổi, mình chạy ra bưu điện gần nhà làm hộ chiếu Mỹ cho chú. Hồ sơ gửi đi, hộ chiếu gửi đến, chả vấn đề gì.

Đến lượt Lila, hồ sơ gửi đi, thư trả lời nhận được là bé không đủ tiêu chuẩn làm công dân Mỹ vì bố là ngoại giao. Mà ngoại giao thì được hưởng quy chế miễn trừ, tức là luật pháp Mỹ không chạm được tới. Không chạm được tới thì cũng không đủ tiêu chuẩn để làm công dân Mỹ. Vụ việc phải chấm dứt ở đó không được khiếu nại lằng nhằng.

Mình đọc xong thư thì thất vọng quá. Lượng sức mình cũng không biết phải làm sao để đi ngược lại bộ máy hành chính cồng kềnh đã tuyên bố đó là quyết định cuối cùng kia. Ngài thì khăng khăng anh đã bảo con mình không đủ tiêu chuẩn nhận hộ chiếu Mỹ đâu, bây giờ ngay cả hộ chiếu của thằng Ale mình cũng phải mang trả lại.

Mình lại chạy ra bưu điện gần nhà, xếp hàng để nói chuyện với một bà nhân viên. Bà nhân viên béo phì, mỗi bước đi đều phải lê một chân, là một trong số vô vàn những người Mỹ bình thường ta hay gặp. Cũng chính bà ấy chụp ảnh và làm hộ chiếu cho chú Lê. Mình trình bày với bà ấy rằng chồng mình là ngoại giao nhưng hiện làm việc cho lãnh sự quán chứ không phải đại sứ quán hay phái đoàn UN. Mà theo mình hiểu thì các nhà ngoại giao đang làm việc cho lãnh sự quán không được hưởng quy chế miễn trừ 100% như hai chỗ kia. Do vậy mình tin con mình vẫn đủ tiêu chuẩn xin hộ chiếu Mỹ. Nhưng mình không biết gọi điện lên chỗ nào để khiếu nại và chắc có gọi vào một số công quyền nào đó thì cũng không hy vọng có ai tiếp mình.

Nghe mình kể lể, bà ấy ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi điện tới lui, trình bày trường hợp của mình. Sau đó lại giúp mình làm lại hồ sơ và gửi đi.

Sau một thời gian chờ đợi, hộ chiếu của em bé má béo Lila đã được gửi đến nhà, kèm một bức thư xin lỗi vì đã ra quyết định sai, bé đủ tiêu chuẩn là công dân Mỹ, và đó là quyết định cuối cùng không thể đảo ngược.

Mình vui quá lại chạy ra bưu điện. Mình muốn gửi thư cảm ơn lên tận sếp của bà nhân viên, nhưng bà ấy bảo tôi chả cần, tôi chỉ còn 2 tuần nữa là về hưu rồi. Bảo vậy tôi phải làm cách nào để cảm ơn bà. Ok vậy chị mua sô cô la cho tôi đi. Thế là mình chạy lên Upper East side, mua Godiva kèm một bó hoa hồng đỏ vác đến tặng. Bà nhân viên cười tít...

Thấm thoắt thế mà mười mấy năm đã qua. Mười mấy năm muốn viết về bà nhân viên bưu điện tốt bụng ấy, mà giờ mới viết. Mười mấy năm vẫn thấy biết ơn, vẫn tự hỏi giờ ân nhân đang ở đâu, làm gì, cuộc sống có tốt không. Bà ấy không có nghĩa vụ gì phải giúp mình, có từ chối giúp thì mình cũng đành chịu, nhất là bưu điện Grand Central lúc nào cũng đông, khách xếp thành hàng dài đợi tới lượt. Thế mà, bất kể đông khách, bất kể khi chỉ còn một thời gian ngắn nữa là về hưu, bà ấy vẫn nhiệt tình giúp đỡ ngoài phận sự, gọi những cuộc điện thoại cho một người bà ấy quen, yêu cầu ông ý để tâm đến trường hợp của con mình, trường hợp mà bà ấy nghi là họ đã nhầm lẫn. 

Bà ý trong mắt mình là một người Mỹ da trắng bình thường điển hình, thừa cân, ăn mặc có phần lúi xùi, nhưng hào sảng, giản dị, thấy sai là lên tiếng, và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.  

Mình mà sắp tuổi hưu chưa chắc đã có sức giúp người khác ngoài bổn phận như vậy.

Ảnh: hạt gieo từ độ cuối đông.

Ta về, cúi mái đầu sương điểm

Nghe nặng từ tâm lượng đất trời

Cảm ơn hoa đã vì ta nở

Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.

Thursday, October 2, 2025

2/10/2025

Mình càng ngày càng chán đi sự kiện. Chỉ còn những sự kiện mà bạn bè tổ chức thấy mình im im là nhắn tin nhắc, và những sự kiện buộc phải có mặt, là mình buộc phải khăn áo xuất hiện, còn lại là mình xin kiếu hết. Tầm này chỉ thích ăn tối sớm, 8h 8h30 là xong mọi việc, lăng quăng đà đận tí rồi trèo lên giường đi ngủ, TV phim ảnh cũng chả muốn xem. Có ai hợp cạ đi dạo tí thì còn may ra.

Hôm nọ đi dự một buổi tiếp tân. Suy nghĩ ngần ngại mãi cuối cùng quyết định nên có mặt thì hơn. Đến nơi, nhìn khách, kỳ lạ, chả hiểu khách được mời theo tiêu chí nào, lèo tèo vài mống, người lạ không ra người lạ, người nhà không ra người nhà. Buffet cũng kỳ lạ. Cái gì mà fennel nướng, cộng một loại pho mát gì đó, cộng thêm dưa chuột tươi ngâm nước muối, mãi sau mới thấy đầu bếp bưng ra pasta sốt cà chua. Dưa chuột tươi ngâm nước muối không hiểu theo công thức nào mà rất giòn và tươi. Ngon đấy. Nhưng mình đói vẫn hoàn đói. Cả ngày chạy chân không bén đất nên đã bỏ ăn trưa, đến tối lại ăn tối đúng một quả dưa chuột muối. Mình biết chị chủ nhà có vấn đề gì đó với hệ tiêu hóa nên đại loại không ăn được thịt lợn thịt bò thịt gà tóm lại không ăn được món gì hết. Nhưng không mời khách thì thôi chứ đã mời thì cũng nên làm menu trung lập tí, chứ ai lại bắt khách ăn theo đúng chế độ kham khổ kỳ lạ như mình.

Điều mình nhận thấy là rất nhiều người khi đã ở vị trí quyền lực lâu, quen với việc người khác phải uốn theo mình, nên nghiễm nhiên mang tư tưởng đó áp vào mọi nơi mọi lúc, như thể bản thân họ là trung tâm của thế giới và tất cả những người khác đều không tồn tại hoặc tồn tại chỉ để tạo điều kiện hoặc nói thẳng ra là phục vụ họ. Và nói một cách công bằng, nhiều khi họ làm điều đó hoàn toàn vô thức chứ cũng không phải cố tình kênh kiệu gì. Nhưng thật chứ mình nghĩ mình quan trọng nhưng chưa chắc người khác đã thấy mình quan trọng đến thế. Quan trọng trong văn phòng không có nghĩa ở ngoài đường hay ở chỗ khác cũng quan trọng luôn. Biết mình là ai thay vì đầu óc lửng lơ trên tầng trời thứ bao nhiêu, cũng là một loại trí huệ.

Đứng tán gẫu trời trăng mây gió với đám khách chả ra thân không ra sơ một hồi thì chán ốm, chuồn vào toilet soi gương. Toilet toàn gương là gương, bốn bề là gương, nhìn đâu cũng thấy gương. Khách nữ có mỗi đâu 3 mống nên mình mình độc chiếm cái toilet, tha hồ soi gương. Thích thặc.

Hôm nọ đi event của một con bạn. Gần nhà mà trời lại đẹp nên quyết định đi bộ. Mặc xong quần áo đi ra đến ngoài đường rồi mới nhận ra trang phục không phù hợp với việc đi bộ. Váy xòe thì còn xoạc cẳng đi cho nhanh, đây quên mất lại chọn cái váy không xoạc cẳng đi cho nhanh được. Thế là cả đoạn đường cứ phải đi lẫm chẫm vì giày cao váy bó. Ảnh bị chụp trộm trên phố. Moscow những ngày ấm áp đẹp trời khi dân tình thỏa sức mặc đẹp lượn phố là có rất nhiều thợ ảnh nghiệp dư đứng săn ảnh trên vỉa hè. Chụp trộm nên không kịp thót bụng, khổ thế. Mà ngay cả nếu kịp thót bụng thì cũng chả biết nó có phẳng hơn tí nào không nhẻ. Dạo này béo. Thắt lưng phải nới ra một nấc mà vẫn thấy chật căng. 

Friday, September 26, 2025

Đường trần quá dài nhưng hoa cỏ mùa thu tươi lắm thay

Thằng con nghỉ hè về nhà chơi. Từ bi điềm đạm trưởng thành được đúng mấy ngày đầu, rồi thình lình giở chứng. Thế là trong nhà thỉnh thoảng lại nghe tiếng hai con em ré lên vì lại bị thằng anh chòng ghẹo. Chắc nó ăn khỏe quá nên thừa năng lượng. Mình nó có thể đánh bay cả nồi cơm không, sau đó lại ăn hết cả chảo pasta như không có chuyện gì xảy ra. Mình nấu cơm là cứ phải lén lút, sợ nó nhìn thấy nó ăn sạch bách trước khi mình kịp làm thức ăn. Nhiều khi kho xong nồi thịt, quay ra thì nó đã ăn hết cả nồi cơm từ khi nào. Cả ngày cứ thỉnh thoảng lại phải nghe tiếng nó hát rống lên, vô duyên vãi đạn. Cái gì mà Figaro qua, figaro là. Nhưng thôi, dù sao thế vẫn còn hơn rap bẩn.

Nó quay về Mỹ học một cái là chỉ còn hai chị em gái nhí nháu với nhau. Con gái phức tạp, tâm sinh lý bất ổn chả biết đường nào mà lần. Vừa cười phe phé xong khóc tu tu ngay được. Phút này chị em ríu rít như bạn thân nhất trần đời, phút sau đã hét bắn nước bọt vào mặt nhau như thế không đội trời chung. Trường học lại vời mẹ già của chúng nó đến. Đã bận bỏ bu còn phải đến ngồi nghe chuyện tào lao, không tránh khỏi thở dài thườn thượt. Trường hỏi thế với Ale chị có phải vất vả gì không? Bảo chỉ vất vả mỗi chuyện nấu đủ cho nó ăn, vì mình nó ăn bằng 4 người, ngoài ăn ra nó chỉ học rồi ngủ, không gặp vấn đề gì hết. Trường cười hí hí bảo con gái chúng nó phức tạp hơn, chị nên cho con đi gặp bác sĩ tâm lý. Làu bàu tôi mới là người phải đi bác sĩ tâm lý. Bao nhiêu việc, sắp phát điên đến nơi roài. Con thì sướng quá hóa rồ. Sướng như chúng mài mà còn phải đi bác sĩ tâm lý thì thiên hạ nên đi bác sĩ tâm lý hết đi.

Nào thì cho các công chúa dẫm phải gai mồng tơi đi bác sĩ tâm lý, cho khỏi lèo nhèo nhức đầu. Con vào trong thổ lộ tâm tình với bác sĩ tâm lý, bắt mẹ già ngồi vêu mồm đợi ở ngoài. Bao người muốn liên lạc với mẹ già của chúng mài để kể chuyện và xin lời khuyên chả được. Còn chúng mài lại đi gặp người khác để kể lể và xin lời khuyên. Rõ là dao sắc không gọt được chuôi chửa.

Trong một diễn biến khác, vừa những ngày l’été indien ấm áp, nắng vàng lộng lẫy, gió reo, một buổi sáng thức dậy mùa thu nước Nga đã đến ngoài cửa sổ. Cây khô, lá vàng, ngày âm u. Chạy ra siêu thị gần nhà mua bánh bliny cho bọn trẻ con ăn sáng, thấy trời đã lạnh teo. Bliny là loại bánh tráng của Nga, giống kiểu crêpe của Pháp, nhưng không biết họ làm như nào mà xốp và rất mềm. Người Nga họ dùng bliny rất đa dạng, bliny có thể cuộn với mọi thứ, từ các loại kem sốt đồ ngọt đến thịt cá. Bọn La Na mới đầu chê ỏng eo không chịu ăn, xong mẹ làm cho ăn thử một lần thích quá lại đòi ăn tiếp. Thế nên mới có màn người mẹ già bận nhiều việc nên làm gì cũng phải tính toán kết hợp tối ưu thời gian, đã một công đi chợ là lúc về phải lặc lè tay xách nách mang, thế mà buổi sáng nay phải chạy ra siêu thị chỉ để vác mỗi mấy cái bliny nhẹ tênh về, cảm giác hoạt động dưới công suất, chân tay thừa thãi.

Bữa sáng đặc trưng của mùa thu nước Nga, bánh bliny phết ít bơ chảy, kem chua hoặc kem tươi, để lên trên một lớp trứng cá hồi non, và quả mọng. Trứng cá hồi non giàu dinh dưỡng hơn những loại trứng để quá già, ăn lại rất mềm và ngon, không bị lớp vỏ dày cứng. Trứng khi đã đóng hộp là đã dùng chất bảo quản để giữ được lâu, chứ nếu là trứng non vừa lấy từ bụng cá ra, không dùng chất bảo quả, thậm chí không trụng qua cả nước muối, thì còn ngon hơn nữa. Dâu tây, mâm xôi và việt quất thì đang vào mùa, thơm phức, ngọt lịm.

Còn hoa cỏ trong vườn của tui ở Salento thì đang lên bời bời. Hoa cỏ năm nay tự phát là chính. Muốn có mùa hoa hoành tráng vào giữa hè thì phải bắt đầu tưới nước và cho ăn từ cuối tháng 3. Nhưng cậu làm vườn cũ bướng, nói không chịu nghe cứ tự làm theo ý mình, nên mình nói mỏi mồm đến tận đầu tháng 5 cậu ý mới chịu bật hệ thống tưới. Có nước cây mới bắt đầu lên, nhưng tháng 6 thì trời đã nóng quá, cây chưa kịp lớn đã gặp nắng nóng nên còi cọc. Lớn còn không được, nói gì đến hoa. Mình về đầu tháng 7, chỉ kịp cứu mùa hoa hồng nở muộn, đành mất mùa thược dược. 
Được cái là tuy tự phát, như găng tím và topinambur hoa vàng, nhưng nhìn cũng không đến nỗi tệ. Mỗi tội mình nhớ ở nhà hoa găng tím có mùi vani thơm thơm, còn hoa găng của mình nhìn hoành tráng thế thôi chứ ngửi mãi chả thấy có mùi gì.