Cách đây mấy năm có lần có em bảo chị ơi, hôm
nào chị viết về kỳ thị đi chị. Hôm nay nhân thể viết cho em luôn.
Tại một event, một cô gái trẻ
người Philippines, kéo mình ra một góc mặt mũi rất băn khoăn “Tôi hỏi chị như
này, chị chắc gặp gỡ nhiều người lắm, thế chị có hay gặp người phân biệt chủng
tộc không? Bạn tôi, cũng người Philippines lấy chồng Ý, bảo nó toàn bị ngồi một
mình, phụ nữ Ý không ai nói chuyện với nó. Bản thân tôi cũng bị như thế. Chị có
bị như thế không?”. Mình bảo “Nếu họ biết tôi là ai thì không, nhưng nếu họ
không biết tôi là ai thì thỉnh thoảng tôi cũng bị. Chị lấy chồng tây thì phải
chấp nhận một thực tế rằng họ da trắng, mình da vàng, và trong số họ chắc chắn
sẽ có người kỳ thị dân da vàng. Nhưng chồng mình không kỳ thị, thế là đủ”. Con
bé mặt mũi vẫn băn khoăn nhưng mình chẳng muốn nói dài dòng hơn với nó.
Thật ra mình cho rằng việc bị ngồi một mình không ai nói chuyện cùng có rất nhiều lý do chứ không hẳn là kỳ thị. Lý do thứ nhất là ngôn ngữ. Dân Ý ít người giỏi ngoại ngữ, và đã tán chuyện thì ai chẳng thích dùng ngôn ngữ mình thoải mái nhất chứ lại dùng ngôn ngữ bập bẹ thì làm sao thoát ý. Chính vì thế nếu mình không giỏi tiếng nó thì việc nó ngại nói chuyện với mình là điều hiển nhiên. Chưa kể nhiều khi tiếng Anh mình cũng bập bẹ, thế thì tán chuyện kiểu gì?
Thật ra mình cho rằng việc bị ngồi một mình không ai nói chuyện cùng có rất nhiều lý do chứ không hẳn là kỳ thị. Lý do thứ nhất là ngôn ngữ. Dân Ý ít người giỏi ngoại ngữ, và đã tán chuyện thì ai chẳng thích dùng ngôn ngữ mình thoải mái nhất chứ lại dùng ngôn ngữ bập bẹ thì làm sao thoát ý. Chính vì thế nếu mình không giỏi tiếng nó thì việc nó ngại nói chuyện với mình là điều hiển nhiên. Chưa kể nhiều khi tiếng Anh mình cũng bập bẹ, thế thì tán chuyện kiểu gì?
Lý do thứ hai là mình đã
không giỏi tiếng lại còn bị động cứ mong chờ có người đến tiếp chuyện mình.
Mình đã là dân ngoại đạo lại còn ngồi ôm cây đợi thỏ thì đời nào thỏ mới tới?
Lý do thứ ba, ngay cả khi
mình chủ động ra bắt chuyện với thỏ mà thỏ chỉ vài phút là kiếm cớ chuồn, thì
lại phải xem mình đã trang bị đủ kiến thức để có thể duy trì một cuộc nói
chuyện thú vị hay chưa, chứ đừng vội quy ngay ra là thỏ kỳ thị. Nhiều cô thực
sự là không thể nói được chuyện gì ngoài quần áo váy xống, đồ hiệu, ăn chơi
nhảy múa và chòng ghẹo đàn ông.
Lý do thứ tư là nhiều người
tự làm cho người khác kỳ thị rẻ rúng hoặc đề phòng mình ngay từ cái nhìn đầu
tiên. Cụ thể là những cô gái Á ăn mặc đỏm dáng khêu gợi trên mức cần thiết và đặc
biệt là sai hoàn cảnh, tôn chỉ sexy lên hàng đầu, váy quá ngắn, quá bó, hở quá
bạo, phấn son tóc tai lòe loẹt, cộng thêm phong cách nói chuyện cười cợt lí lắc
thái quá khiến đàn ông mắt càng sáng lên thích thú bao nhiêu thì đàn bà mắt
càng tối lại dè chừng bấy nhiêu. Như cái cô Philippines mà hỏi chuyện tôi, có
mặt trong một event trọng thể như vậy mà mặc cái váy ở trên thì ngoi ngóp mới
tới nửa ngực và ở dưới thì phải kéo mà cũng chỉ tới nửa đùi. Nói chuyện có một
tý mà thấy cô ấy cứ loay hoay đưa tay kéo váy lên che ngực rồi lại kéo váy
xuống che chân suốt.
Tương tự, có một cô
Philippines khác, mới gặp tôi nói chuyện lần đầu mà trong câu chuyện của cô ta
tôi không đếm nổi bao nhiêu từ sexy. Chắc đàn ông tây chúng hay khen ngợi cô
sexy nên cô tưởng trên đời cứ phải sexy mới được, và sexy được một cái là ổn
roài, khỏi lo chi nữa. Trong mắt tôi, đàn ông khen trực diện phụ nữ sexy là
không đứng đắn, không lịch sự và là đồ vớ vẩn, trừ khi đang ở trong phòng ngủ.
Còn nếu không phạm vào lỗi
nào ở trên, mà vẫn bị kỳ thị rõ ràng, thì kemeno, phải chấp nhận nó như một
thực tế cuộc sống. Cũng may những người thật sự phân biệt chủng tộc này không
có nhiều và mình thường không bị bắt buộc phải giao tiếp với họ. Chẳng phải nước nào cũng văn minh như Mỹ, mà
ngay cả ở Mỹ, văn minh quá nên nhiều anh chị da đen được đà toàn làm quá, cứ
như mang cái da đen của mình đi bắt vạ
người khác.
(còn tiếp)