Showing posts with label ale. Show all posts
Showing posts with label ale. Show all posts

Sunday, October 8, 2017

Bố và con



Ông bị trận sốt rét đầu tiên. Sáng thức dậy, sốt 40 độ, đau đầu dữ dội. Mình chạy vào lay ngài đang ngủ “Anh ơi, thằng Ale có khi bị sốt rét rồi”. Ngài mở mắt nhìn mình, rồi xoay người một cái và lại từ từ chìm vào giấc mộng đẹp.
Sốt cao quá nửa đêm ông mê sảng, cười lăn lộn. Mình cuống quýt tìm cách hạ sốt. Ngài, lại đang ngủ, tỉnh dậy ngóc đầu lên khuyên “Em cứ để yên cho nó ngủ. Giờ này là giờ ngủ thì phải ngủ chứ. Cứ ngủ là khỏi”. Điên mề.
Ông sốt cao quá, tay run, chân run, mẹ dẫn đi đâu ông đi theo đấy nghe lời líu ríu như con cún. Giọng run mà vẫn cố nói là ông yêu mẹ lắm. Mẹ bảo “Thế cứ yêu suông thế không cần lý do gì hả ông?”, ông thều thào “lots of reasons”. Là tại ông ốm ông không nói được tiếng Việt, chứ bình thường mẹ hỏi tại sao ông lại yêu mẹ, thì ông sẽ bảo rành rọt “ Bởi vì mamma làm cho Lê CÁC CÁI ĐỒ”, ý là yêu mẹ vì mẹ làm nhiều thứ cho ông. Tiếng Việt của ông rùng rợn lắm.
 Vì ốm nên ông được sang ngủ với mẹ. Đêm ngủ ông cứ phải gác chân quàng tay hoặc ít nhất cũng phải gục đầu vào vai mẹ. Thuốc uống vào có tác dụng lập tức. Ông hết sốt nhưng nhiệt độ cơ thể lại tụt hẳn xuống, người lạnh như kem, cộng thêm mồ hôi vã như tắm. Đêm mẹ phải liên tục lấy khăn lau khắp người ngợm đầu tóc ông. Hết lau khô lại ủ ấm. Sốt rét là một bệnh nếu chữa ngay thì chữa được, mặc dù thuốc cho bệnh này hại gan vô cùng. Nhưng nếu để lâu thì rất nguy hiểm tính mạng. Đặc biệt nếu bị đúng chủng sốt rét Plasmodium Falciparum, thì có khi chỉ chậm vài giờ, để ký sinh trùng theo máu lên não thì khả năng tử vong rất cao. Tử vong do sốt rét vẫn đứng đầu bảng ở đây. Mình cũng chả biết làm sao để tránh muỗi. Vườn thì phun thuốc muỗi đều đặn, nhà cửa đều có lưới chống muỗi. Nhưng bọn trẻ con đi học, chơi thể thao ngoài trời, đến nhà bạn chơi, đi tá lả khắp nơi, chẳng có cách nào tránh được.
Ông hết ốm mà cứ chiếm giường mẹ rất tự nhiên, mẹ bảo “Ông khỏi rồi thì mời ông về phòng ông đi”. Ông bảo “ốm still” rồi vơ sách đọc. Mẹ làu bàu “Sau vụ này thì e phải dùng máy xúc mới xúc được ông về phòng ông ý ông nhỉ”. Ông mặt tỉnh bơ giả điếc.
 Ông khỏi ốm một cái là cả nhà lại rên xiết. Ông đá bóng binh binh và hét đinh tai nhức óc. Em đứa thì bị ông đá, đứa thì bị ông ngáng chân, cốc đầu, tốc váy. Mẹ đang ngồi thì bị ông nhảy xổ vào ôm làm mẹ ngã dúi dụi. Ông hôn mẹ chíu chít rồi bỏ đi sau khi bảo “Đấy là yêu đấy”. Còn nếu mẹ làm gì mà ông không vừa ý thì ông gào lên “Yêu làm sao mà lại thế đượt?”. Bố con ông mới gọi là sóng gió. Chỉ trong khoảng thời gian một bữa ăn tối, hai bố con vặc nhau mấy bận vì thằng con cứ vừa ăn vừa thúc vào mạng sườn bố, khua tay vào mặt bố, đấm vào cánh tay bố, hoặc nhào vào mặt bố hôn.
Được một lúc thì ông bố mặt mũi tức tối bảo vợ “Thằng này cứ thế này chắc nó ở với vợ chồng mình đến năm 35 tuổi mất em ạ”. Ý chê thằng con ngẫn ngờ vô duyên thế này rồi thể nào cũng ế.
Rồi một lúc sau lại “Thằng này hồi trước nó ngoan lắm cơ mà, sao giờ lại thế này? Hay hồi trước em cho nó uống thuốc gì làm nó ngoan, giờ hết thuốc rồi nên nó ra thế này?”.
Ca thán mãi mà không kiếm được đồng minh, bố bèn quay sang thủ thỉ dò la tin tức con “Ale ơi, ở trường bạn con đứa nào cũng giống con hả, hay chúng nó ngoan hơn?”. Con bảo “Giống Lê hết”. Thế là bố tịt luôn khỏi hỏi lằng nhằng :-)))))
 PS: Thằng con trèo lên giường dép không rút nhẹ nhàng mà đá cái vèo khỏi chân. Dép một chiếc bay tuốt vào gầm giường. Lúc sau cần tới dép mà lười quá chẳng thèm khều dép ra, thế là nó đi xuống nhà ăn sáng chân đi mỗi một chiếc dép! Thằng bố thấy thằng con lởm quá thì mặt sưng lên như cái bị rách. Người thường muốn cởi quần là phải cúi người co cẳng, chứ thằng bố có đặc sản tụt quần bằng cách để quần rơi xuống chân rồi mới bước ra khỏi quần. Thế là quần cứ hai ống tròn tròn nằm trên sàn, bên dưới còn nguyên đôi dép, cả quần cả dép sẽ nằm vĩnh viễn trong tư thế đó nếu như không có ai đó đến nhặt lên. chứ về độ lười với ẩu so với thằng bố thì thằng con còn phải cố nhiều.
Ảnh: ông là thằng bé toẹt vời của mẹ, ai nói gì mẹ cũng mặc kệ. 💓

Sunday, May 21, 2017

Ông bố và ông con



Ông con trai mấy hôm liền mải mê luyện sáo vì chuẩn bị có bài kiểm tra nhạc. Trường mới chả lớp, học gì không học lại bắt con người ta học sáo. Tóm lại, tối đến giờ đi ngủ ông vẫn đang thổi sáo đinh tai nhức óc. Sáng sớm chưa tới 6h ông đã lại đang luyện sáo đinh tai nhức óc. Hồi bé mình nhớ có lần mẹ mình gọi người tới bật lại cái ruột chăn bông. Chẳng là chăn bông nằm một mùa thì xẹp lép xuống, không ấm nữa, nên thỉnh thoảng phải bật lại. Bạn nào nghe tiếng bật bông rồi sẽ biết, cứ phừng phừng phừng phừng. Chê ai đánh guitar phừng phừng như bật bông là vô cùng chính xác. Nhưng mình đảm bảo tiếng guitar bật bông nghe khá hơn tiếng sáo của ông con mình nhiều. Sau hai ngày phải bấm bụng chịu đựng, nhất là sớm tinh mơ đang ngủ thì bị tiếng sáo riết róng xói vào tai, mình chịu hết nổi “Ông ơi, chỉ có một từ mô tả tiếng sáo của ông: khiếp”, và bị ông cãi bắn cả nước bọt vào mặt.
Chiều ông về nhà, bảo thầy giáo đánh trượt Lê. Lý do là mọi người thi mãi chả sao, đến lượt ông tay chân hậu đậu thế nào làm sáo rơi cái xoảng xuống đất, vỡ thành mấy mảnh. Thầy giáo tức quá đuổi ông về chỗ và cho ông trượt thẳng cẳng!
Giời ơi, bố với con giống nhau, hầu như ngày nào trong nhà cũng phải vỡ, hỏng, mất, quên, nhầm. Mấy ngày trước nó vừa sút bóng vỡ một cái khung ảnh. Mấy ngày trước nữa cậu phục vụ đang mang khay đồ uống lên nhà cũng bị xơi một quả bóng của nó, vỡ tan một cái cốc. Tuần trước nó quên giày, rồi nó mất chai nước, rồi nó quên hộp đồ ăn, rồi nó mất cặp sách, rồi nó đi bơi và để quên dép lê đâu đó. Hầu như không ngày nào trôi qua mà không có chuyện cho người xung quanh phải cong đít chạy đi khắc phục hậu quả.
Ông bố cũng cạnh tranh một chín một mười cái sự ngáo ngơ hậu đậu với ông con. Quần ông rách hồi lâu lâu, mình xoen xoét mang về em khâu, xong mình quên béng mất. Hội người làm treo quần vào tủ không kiểm tra. Một hôm nhà có khách quan trọng, là thủ lĩnh một bộ lạc ở đây đến nhà chơi. Dân Phi ngay trong cùng một nước cũng chia thành rất nhiều bộ lạc. Mỗi bộ lạc đứng đầu là thủ lĩnh, gọi là chief. Phép vua thua lệ làng, các thủ lĩnh có khi còn được trọng vọng và có tiếng nói hơn cả quan chức chính phủ. Các thủ lĩnh không bao giờ ăn uống ở nơi công cộng, người thường không bao giờ được nói trực tiếp với chief mà luôn phải thông qua thông dịch của chief. Rồi có mặt chief thì không được ngồi bắt chéo chân vv và vv, nói chung là rất nhiều thủ tục khi tiếp xúc với chief.
Lại quay lại chuyện thủ lĩnh bộ lạc và tùy tùng đến nhà chơi, ông mặc vội cái quần rồi nhào xuống nhà đón khách. Rủi lại chọn đúng cái quần rách. May quá cậu quản gia thấy quần sếp rách lên tận cạp mới hoảng hốt gọi sếp lại và đứng ra che cho sếp quay lưng chạy lên nhà thay quần. Ông khoe với vợ. Vợ bảo “rách lên tận cạp thế mà anh mặc không thấy rộng không thấy mát à?”. Ông bảo “Chả thấy gì”. Vợ tởn quá ngay ngày hôm sau phải cặm cụi ngồi khâu quần cho ông, khâu hai lần liền đảm bảo ông có lên cân bao nhiêu quần cũng không thể bục.
Cậu quản gia còn bị một vố nhớ đời với ông nữa. Đi dự lễ nhậm chức của tổng thống đắc cử, bao nhiêu nghìn người như thế mà điện thoại ông lại hết pin không biết phải tìm lái xe ở đâu. May quá cậu quản gia tình cờ thế nào lại nhìn thấy sếp đang loay hoay như gà mắc đẻ nên hứa sẽ đi tìm nhắn lái xe cho sếp. Xong rồi sếp tót đi dự tiệc cùng tổng thống, còn cậu kia tìm được lái xe xong thì phải ngồi đợi sếp ra để báo cho sếp. Đợi đúng 7 tiếng hễu ra ngoài bãi cỏ!

Được cái hai bố con giống nhau quá nên không chịu nổi nhau, bắt đầu vặc nhau loạn xạ. Ông bố tức ông con hậu đậu, nghễnh ngãng, giục mãi không làm, đến lúc làm thì làm một hỏng hai, ông con thì đang vào tuổi cãi, thế nên hai bố con làm chung cái gì với nhau là cũng vặc nhau loạn nhà. Có thế chứ, trời có mắt, đã đến ngày ông chồng tui phải trả giá. Thỉnh thoảng, nhằm mục đích chọc ngoáy, mình bảo “Này, ông mắng con trai tôi vừa thôi nhá. Con trai tôi cái gì cũng giỏi ông đừng có nói vớ vẩn nhá. Nếu có hậu đậu lẫn lộn thì là gene của ai ông biết rồi nhá”. Chà chà, bấy lâu nay mình toàn phải đóng vai cảnh sát trong nhà, cuối cùng cũng đến ngày mình rửa hận được đóng vai hiền mẫu bao che bênh vực thằng con kệ ông vai ác gầm gừ tức tối.

Ảnh: ông lớn đùng mà tối nào cũng mặc cả được quality time với mẹ. Quality time là code trong nhà, dùng khi mẹ con bỏ hết mọi việc, chỉ ôm ấp nựng nịu tâm sự với nhau. Bọn Lê La Na có khi một ngày đòi mẹ quality time mấy bận. Nhiều khi mình đang dở tay mà cũng phải bỏ hết đấy để quality time với chúng nó, mà lại phải từng đứa một chứ không được quality time chung nhao. Đứa nào cũng tranh giành được xếp cuối cùng vì hy vọng người cuối cùng sẽ được quality time lâu nhất.

Saturday, April 1, 2017

Tuyển tập Bình Nguyên



Ông con trai đang vào giai đoạn ném. Vớ được cái gì cũng ném. Ngồi học thì ném cục tẩy. Đến lúc cần tẩy tìm toét mắt trên bàn dưới đất không thấy. Tẩy ném mất rồi thì ném đến bút chì. Bút chì mẹ vừa hì hụi gọt nhọn hoắt, con ném vèo một cái gẫy luôn cái đầu. Ngồi ăn thì ném thìa, ném dĩa, ném dao, ném khăn ăn, ném cả cái vòng buộc khăn ăn. Trên nóc cái điều hòa trong bếp có 3 chai nước đã bị nó ném tuốt lên trên ấy cao quá chưa ai với để lấy xuống được. Chai nước trên bàn của mẹ cũng bị nó ném lộn phộc. May mình là người cuối cùng uống nước nên vặn cái nút chặt, chứ phải là bố nó chuyên đời lấy nước uống xong vặn nắp hờ thậm chí không thèm vặn nắp thì chắc nước văng tóe loe cái máy tính cà khổ của mình cạnh đó chắc ngủm củ tỏi luôn. Ném chai nước nặng tay nó có vẻ thích nên chạy đi lấy hẳn một cái chai không cho nước lã vào và ném bịch bịch trong nhà. Ném xong thì vứt luôn cái chai chỏng chơ đấy chứ cũng không thèm mang đi vứt. Không ít lần mình đã bị uống nhầm nước lã. Haiz, con với chả cái, nó mà nhấc mình lên được chắc nó cũng ném mình lộn phộc luôn quá. Mà với tốc độ nó ăn như này và mình ăn như này chắc chả mấy chốc mà nó nhấc bổng được mình lên thật.
Có ông con trai chân tay không yên phút nào nên trong nhà mọi thứ nhiều khi cứ biến mất như có phép lạ, tìm muốn điên cả người. Hôm nọ toàn bộ chun buộc tóc của mình và hai con La Na tự dưng biến đâu mất hết. Mãi sau mới phát hiện ông con trai đã lấy chun ra bắn, toàn bộ số chun bị bắn tuốt vào gầm giường. Chưa kể còn suốt ngày chòng ghẹo em, mẹ nói thì cãi văng nước bọt.

May cái là ở nhà thì thế nhưng đến lớp thì ông lại có vẻ tu tỉnh, được bọn con gái thần tượng lắm. Ông vừa ở trong đội tuyển bơi của trường, vừa ở trong đội tuyển bóng đá của trường, vừa học giỏi, lại còn đai đen karate. Mẹ đến trường chúng nó cứ xì xào trầm trồ ra làm quen với mẹ và kiếm chuyện hỏi han về ông. Có lần mẹ dò hỏi “Ông ơi, mẹ chả nghe ông nhắc đến bạn gái bao giờ. Thế ở lớp có ai thích ông không?”. Ông đi lững thững, điệu bộ thản nhiên, nói ngắn gọn “Many”. Mẹ lại hỏi “Sao ông biết? Chúng nó làm những gì khiến ông nghĩ chúng nó thích ông?”. Ông cười nhoẻn ra một cái rồi mặt lại thản nhiên ngay “Sometimes you just…know”. Thế rồi ông nín bặt mẹ chả moi được gì nữa. Nhưng mẹ tin chắc là bọn con gái kia có tình ý thôi chứ ông con mình tồ tẹt giờ này vẫn còn tin vào tiên răng và ông già Noel và giành ăn với em thì biết cái gì đâu.  

PS: Trong phim Madagascar có đoạn một con hà mã muốn tán một con hà mã khác, nó làm một điệu bộ rất anh hùng cái thế, dân chơi thứ thiệt, và cất giọng ồm ồm nịnh đầm “You are huge”! :-))))))). Đúng là tán gái kiểu hà mã. Thì đây tuần trước mình được tận mắt chứng kiến cảnh tán tỉnh puppy love giờ tan trường. Anh thì lùn xoẳn, bé tí. Chị thì cao to. Chị cao hơn anh tầm 40cm và to ít nhất gấp đôi, mặt Phi rất xinh. Chị đứng tựa lưng vào dãy tủ để đồ học sinh, chân chùng chân duỗi tạo dáng nhưng một tay lại cầm hộp cơm tay kia bốc lấy bốc để cho vào mồm, chắc hết tiết 5 nên chị đói. Chị vừa ăn nghiến ngấu nhai tem tẻm nuốt ừng ực vừa tán ông con trai mình, mà không biết rằng ăn vội quá nên có hạt cơm dính ở bên mép, “Ale, cậu giỏi thế rồi thì còn học làm gì nữa?”. Ông con trai mình vừa lúi húi lấy đồ trong tủ ra, mặt vừa làm một vẻ tinh vi ngắn gọn “để còn giỏi hơn nữa”, đoạn quay sang mẹ đang đứng xun xoe gần đó giúi cho mẹ tập vở nặng trịch giọng nạt nộ rõ oai “Mẹ cầm cái này đừng có làm mất!”, đoạn xách chai nước và túi quần áo đi thẳng. Hôm nay ông có lịch tập luyện cho đội tuyển bơi. Mẹ ông tay xách nách mang một đống vở cặp sách giày tất của ông, sấp ngửa chạy theo. Trước khi chạy đi mẹ quay ra nhìn con bé kia, thấy nó đã hoàn tất khoản ăn uống, tay chỉ còn cầm hộp cơm không, đang đứng ngẩn ra nhìn theo ông mặt không giấu nổi niềm thán phục. Được cái hạt cơm dính bên mép nãy giờ đã biến mất, không biết đã rụng xuống đất hay nó đã ăn nốt.

Ông ơi, may là mình ở đây cùng lắm 4 năm rồi mình té, chứ không bọn gái Phi nó chẳng cho ông đẹp trai của mẹ thoát. Rồi ông 18 tuổi lại nằng nặc đòi cưới vợ vì đã gặp được tình yêu đít thực thì mẹ buồn lắm ông ạ. Mẹ yêu ông khủng khiếp lắm.
 
PS: thôi cún chào các bạn, nhà cún đi quốc đảo São Tomé và Príncipe trong vịnh Guinea nghỉ Phục Sinh. Happy Easter.

Friday, September 30, 2016

Nhất đẳng huyền đai





Hôm nọ, ở siêu thị, mình tự dưng nhìn thấy một chiếc xe nôi xinh xinh, trong đó có thằng bé con tầm 3, 4 tháng tuổi nằm ngủ say sưa, mặt phị ra, cái mũi bé tí,và đôi bàn chân cũng bé tí xíu đỏ hồng. Nó có cái trán vuông vức, và một vệt tóc sơ sinh vàng hoe trên trán như bị bò liếm. Thằng bé giống hệt chú Bình Nguyên thuở chú cũng bé tí xíu như thế. Mình nói với chị mẹ rằng con trai tôi hồi bé giống hệt thế này, thì chị ý nhìn mình ngỡ ngàng như kiểu mài tóc đen da vàng mũi tẹt mơ sảng à mà lại nhận vơ con mài giống con tao hehe.
Mình đứng ngắm nó một hồi, nhớ chú Bình Nguyên đến mức chỉ muốn đến trường rủ chú trốn học đi chơi, như hồi ở New York hai mẹ con hay tung tăng đi chơi, những ngày gió reo, nắng reo, giữa những âm thanh sôi ầm ì không ngớt của New York.
Năm ngoái, ông con trai được cử đi thi toán học sinh giỏi. Có 12 trường, mỗi trường cử hai đội mỗi đội 4 đứa. Vậy là 24 đội đấu lẫn nhau. Đội của ông con mình về nhì. Ngày xưa mẹ cũng hay đi thi học sinh giỏi. Thi chỉ là phụ, lĩnh tiền bồi dưỡng cả lũ đi ăn bánh chuối rán với nhau mới là chính. Có lần thi chả nhớ môn gì, vào giờ thi đến nơi rồi mà vẫn đang mải chui rúc hái dâu dại đút túi, thi thì thi chả thi thì đừng.

 Lại nói chuyện ông con, toán ông giỏi nhất lớp đã đành, đi thi đấu bóng đá ông cũng là chủ lực ghi bàn mang huy chương và cúp về cho trường. Mẹ cứ đến trường là huấn luyện viên chạy ra kể thành tích của ông và chúc mừng rối rít. Các bạn ông, Ấn độ thì giỏi toán nhưng yếu thể thao, Tây thì giỏi thể thao nhưng yếu toán. Mỗi ông VN của mẹ thì giỏi tất. Bao giờ có thời gian mẹ phải chỉnh đốn cả kỹ năng viết của ông. Dạo này mẹ thấy ông viết không tốt như trước.
Cô con gái thì học giỏi đến mức lớp 3 đã giải toán lên tận bậc của lớp 5. Họp phụ huynh cô giáo bảo tôi xin lỗi phải thú nhận với chị một bí mật là tôi cố tình cho nó điểm 9 để giữ nó ở bậc 4. Cô cũng chỉ cố tình đánh tụt điểm của nó được vài lần, cuối cùng nó vẫn đủ 3 điểm 10 liên tiếp để lên bậc toán 5. Nó thông minh quá, mấy con tính và suy luận logics đơn giản này không ăn thua với nó.  Cứ thỉnh thoảng mẹ lại thấy mang các thể loại giấy khen và cúp vô địch cái nọ cái kia về bày ở trong nhà, nhiều đến mức con chả buồn khoe mẹ, mẹ cũng chả buồn hỏi con. Mẹ bảo con cứ cố gắng trong khả năng của con là được, mấy cái giấy khen cúp kiếc này có cũng được không có cũng chẳng sao.
Mẹ rút con mẹ ra, trường mất đi hai học sinh ưu tú chứ đùa à. Được cái trường chắc cũng thở phào nhẹ nhõm vì thoát được một học sinh cá biệt. Về vụ học sinh cá biệt thì tui sẽ rầu rĩ kể ở entry sau.

Vừa đến trường mới, ông con trai đã được chọn vào đội tuyển bơi. Tuần hai buổi ông bơi oàm oạp và bơi xong thì ăn như hùm đổ đó. Mẹ chìa cho miếng bánh mà không rụt phắt tay lại thì có khi bị ông ngoạm cả vào tay. Mẹ thú thật nhìn ông bơi vun vút lòng mẹ quả cũng có tự hào. Ông là kình ngư của mẹ đấy chứ đùa đâu. Ông có nhớ những ngày đầu mới học bơi mẹ phải bấm bụng xuống bể bơi bơi cùng để khuyến khích ông, nước lạnh đến độ móng tay mẹ tím ngắt và người thì ngứa ran lên không? Đội bóng của trường cũng xin ông nhưng mẹ từ chối vì lịch của ông đã quá dày. Nhưng mẹ biết mẹ chỉ hoãn binh được một thời gian, chứ đến lúc có giải đấu là họ sẽ mời ông của mẹ bằng được cho mà xem.

Tuần trước ông đi học về tâm sự với mẹ rằng cô giáo bảo ông phải làm một bản Power Point thuyết trình cho cả lớp phương pháp học khiến ông cái gì cũng giỏi như vậy. Mẹ chả biết ông giỏi đến cỡ nào nhưng mỗi ngày đi học về mất một món là sao? Hôm thì mất dép, hôm thì mất mũ, hôm thì mất một chiếc tất. Hôm kia thì còn mất cả túi đồ ăn trưa. Ông đói quá về nhà phải chầu chực con em ăn thừa miếng nào là ông xin luôn miếng đó. Sáng hôm qua mẹ phải bêu nắng đi khắp sân bóng tìm túi đồ của ông. Túi đồ thì chả thấy, mẹ đã đang sụt sịt sẵn, bêu nắng về thành ốm hẳn luôn. Thế mà ông không cho mẹ đi xem buổi thuyết trình về Nền văn minh La Mã của ông. Ông bảo mẹ ở nhà đừng đến vì đến cứ làm ông mất tập trung ông không thuyết trình được. Ở nhà càng tốt, đang ốm mệt gần chết, ai hơi đâu đi nghe mấy lời thuyết trình nhăng cuội của các ông.

Ảnh: nhất đẳng huyền đai karate của mẹ, bõ công hơn 3 năm mẹ kiên nhẫn ngồi đợi ông tập, có hôm mệt quá còn tựa đầu vào lan can sắt ngủ gật. Ông là tình yêu, là hy vọng, là tự hào của mẹ. Thời gian này mẹ bận, mẹ chỉ tập trung được vào ông. Hai con kia cứ ra vườn vặt hoa nấu súp thoải mái đê.