Sunday, March 8, 2015

God blast u



6 rưỡi tối rước cậu ấm đi tập karate về tới nhà, chạy vào bếp bắc nồi nước để luộc mỳ và cho món ratatouille vào lò nướng. Rau củ cắt và ướp dầu và muối từ trước lúc đi, và lò nướng thì đã dặn cô Rất bật lên sẵn. Sau đó chạy lên nhà lùa La và Na vào nhà tắm. Trong lúc chúng nó đang vừa chơi vừa ngâm nước cho bở thì mình tranh thủ trả lời mấy cái emails, sau đó vào tắm gội cho hai cô con gái. Xong xuôi thì hò ông con vào tự tắm trong lúc mẹ cắt tóc cho hai em. Cắt xong mình gọi cô Rất lên sấy tóc cho chúng nó còn mình chạy xuống bếp nấu bữa tối. Mỳ carbonara, rau củ nướng lò, cà chua organic ngọt lịm cắt miếng nhỏ rắc muối hồng Himalaya và dầu olive extra virgin cold pressed, tráng miệng dâu tây chả biết có ngọt không nhưng chín thơm lừng. Đúng 7h30 bữa tối sẵn sàng. Cô Rất cho bọn trẻ ăn tối còn mình co cẳng chạy lên nhà  trang điểm mặc quần áo. Bình thường nếu có ít thời gian thì mình mặc váy, hôm nào có nhiều thời gian hơn tí thì mặc quần, vì mặc quần thì sẽ mất thêm thời gian chọn áo, trong khi mặc váy thì tròng cái váy vào người nhoắng cái là xong. Tại hôm nay nổi hứng bôi thêm bóng mắt nên không có thời gian mặc quần, đành phải mặc váy. Thế, đúng 7h45 nội trợ đã váy vớ ô tráp tề chỉnh lóc cóc đi ăn tối. Oải quá mà vẫn phải đi.
Đấy là còn chưa kể trong 1 tiếng ngồi chờ ông con tập karate mình đã tranh thủ làm được gần hết bài tập của mình. Chẳng là nội trợ tàn nhưng không phế một hôm đẹp trời nổi hứng quyết định đi học tiếng Ả rập, mặc dù từ xưa tới nay ghét nhất những ngôn ngữ vẽ chữ. Lớp đầu tiên chậm như rùa, cô giáo hồn bướm mơ tiên chim cá lá gái, mình ngồi sốt hết cả ruột toàn phải tranh thủ làm việc khác. Được một thời gian chán quá bỏ luôn, chuyển sang lớp của đứa bạn. Mỗi tội lớp này người ta đã học từ 5 tháng trước nên giờ nội trợ phải cong đít đuổi theo, và cả buổi học ngồi dỏng tai nghe không dám bỏ sót lời vàng ý ngọc nào của cô giáo, mà vẫn ù ù cạc cạc. Đúng là số vất vả cứ cái gì khó là trước sau sẽ đâm đầu vào. Chồng bảo vợ là con điên.
Lại trở về buổi ăn tối, đại gia self made trong lĩnh vực sòng bài, được mời chào mua rất nhiều sòng bạc ở châu Á nhưng đại gia thích châu Phi hơn, đệ tử cuồng nhiệt của Ferrari, có cô vợ mặt giống hệt Eva Longoria nhưng thân hình thì như người mẫu. Ngay bàn bên cạnh thấy có cả cô Jessica Alba ăn tối cùng một đám bạn. Mình cứ tưởng cô Alba da nâu hóa ra trắng bóc. Cô vợ đại gia cứ trầm trồ khen cô ấy đẹp mà mình từ xưa tới nay chả thấy cô ấy đẹp ở chỗ nào. Hội diễn viên người mẫu này nhìn trên ảnh toàn long lanh hơn ngoài đời thật. À ở buổi ăn tối gala cách đây lâu lâu, mình thấy một cô không cao lắm nhưng đẹp ơi là đẹp, nhìn mấy lần mà không hiểu đã thấy cô ấy ở đâu, mãi mới nhớ ra cô ấy là người mẫu Cara. Cô Cara này là một trong những trường hợp hiếm hoi ngoài đời đẹp hơn trên ảnh rất nhiều.
Tối nọ phải đi nghe hòa nhạc. Cậu nghệ sĩ Fedeli chơi đàn violin rất hay. Cũng may chứ mình cả ngày tất bật, tối đến mệt bỏ mợ lại phải ngồi im nghe nhạc dở nữa thì ngủ gật là cái chắc. Fedeli là nghệ sĩ duy nhất đã từng có cơ hội chơi 25 chiếc violin Stradivari trong số 50 chiếc ít ỏi còn sót lại trên thế giới. Mỗi chiếc đàn do nghệ nhân Stradivari tạo ra đều được đặt tên. Chiếc violin tối đó cậu ta chơi tên là Bazzini, 300 năm tuổi.
Đang ngồi nghe nhạc nghiêm túc thì tự nhiên mình nhớ ra một đoạn hội thoại bà bạn không biết sưu tầm được ở đâu post lên facebook. Đã thế còn có câu bình luận cuối bài “he was asking for it”, mà diễn nghĩa ra thì là “đang yên thì cứ thích dây vào cơ”. Thế là mình phải cố lắm mới không phá lên cười thành tiếng. Chết dở không, đằng sau là bao nhiêu người. Cuối cùng may quá mình nảy ra cách để một bàn tay hờ hững lên trên miệng, vừa che được cái mồm đang cười toét ra lại vừa có một vẻ chăm chú tư lự thục nữ thả hồn theo tiếng nhạc. Quả là thượng sách.
Ngồi gò lưng học tiếng Ả rập mới được có mấy buổi mà đã thấy lưng mình hình như bị gù đi. Chân cong, lưng gù, bụng ỏng, đít beo, à còn quên vụ tóc bạc chi chít đầy đầu. Haiz, đời thật là khó sống.

Sunday, March 1, 2015

Party five

Mẹ thấy con ranh nằm im, thở đều đặn, bèn kiểm tra bằng cách hỏi “mẹ yêu em khủng khiếp lắm, em có yêu mẹ không?”. Chỉ thấy cái cổ tay gầy gầy đen đen ngoáy lên một cái, không thấy tiếng trả lời. À, thế tức là ngủ say rồi nhóe. Bọn Lê La Na nhà này nếu ngủ chưa say mà mẹ hỏi thế thì thể nào cũng cố gắng thều thào “có”, hoặc chí ít cũng phải cố gật đầu một cái. Còn nếu chỉ ngoáy được mỗi cái cổ tay tức là ngủ say ngất ra rồi. Thế là mẹ ngồi dậy lẻn đi mất. Bao nhiêu việc đang đợi mà nó cứ bắt nằm ôm nó cho nó ngủ. Mình thì sốt hết cả ruột mà nó thì cứ líu lo khua khoắng. Nhưng nó mà mới chỉ gà gà ngủ mà mình đã lẻn đi thì nó biết ngay, ngồi nhỏm dậy liền, thế là xôi hỏng bỏng không lại phải nằm xuống cho nó ngủ lại từ đầu.

So với cái hồi em còn gân cổ cãi đám bạn của Lê La khi chúng nó chê em bé chúng nó chẳng thèm chơi cùng “You have to play with me because I am big, I am a to đơ lơ ” và khi chúng nó bảo toddler vẫn bé và vẫn không thèm chơi cùng em thì em phá đám bằng cách chạy tới kéo tụt quần từng đứa một, thì giờ em của mẹ ngoan hẳn rồi, ngoan ấn tượng luôn ý. Mặc dù cứ sểnh mẹ ra là cái mồm liến láu phát ngôn rành rọt của em chăn dắt không từ một ai. Mấy cô giúp việc đến lau dọn nhà theo giờ cách đây lâu lâu, khách khứa của bố mẹ, bạn bè của em ở trường, mấy người làm trong nhà, thậm chí cả bác sĩ đến khám cũng bị em chăn dắt nốt.

Việc học hành của em nghe chừng rất bết bát. Không biết số, chữ cũng không nốt, tô màu lem nhem, vẽ người thì toàn que là que. Mẹ thú thật với cô giáo “con tôi đây là lần đầu tiên đi học, và hoàn toàn mù chữ chứ không được học trước ở nhà”. Bụng quả cũng hơi mong mong cô bảo “không sao, nó thông minh nên tiếp thu nhanh lắm”. Hóa ra cô chỉ reo lên “ô, hèn chi” và giao cho mẹ nhiệm vụ về dạy em số. Thế là mẹ tẽn tò về dạy em số. Nhưng dạy toát mồ hôi em không thuộc vẫn hoàn không thuộc. Mẹ vừa nói bã bọt mép, dứt mồm cái là em quên ngồi híp mắt cười hi hi. Sau mấy buổi như thế, mẹ điên quá than thở với bố “con Anna nó có trí nhớ của một con ruồi”. Chẳng là những con ruồi hình như chỉ nhớ được mọi sự trong vòng 2 giây thì phải, chính vì vậy cứ vừa đánh đuổi xua đi chúng nó lại quay lại lập tức, mẹ nhớ trong một tạp chí khoa học nào đó người ta nói thế.

Số má em chả nhớ gì được, nhưng em đã sáng tác ra vài kiểu viết fancy rất hay, trong đó phải kể đến số 5, em viết xong còn phải ngoáy thêm vài cái râu trang trí quăn tít, mà em gọi là “party 5” vì em thích party, mà đã viết chữ trang trí party thì phải viết cầu kỳ chứ không thể viết chân phương như ở lớp được. Đi kèm với niềm say mê party là niềm say mê quần áo. Váy áo của mẹ cái nào màu sắc rực rỡ một tý là em vuốt ve mơn trớn “Cái vái nài điẹp kờ-óa, bao giờ Ang na lớn mamma cho Ang na”. Còn đi ra ngoài với mẹ, cứ chỗ nào có quần áo sương sa hạt lựu hồng hồng tím tím là em sà vào xuýt xoa ôi chao điẹp quá. Mẹ thỉnh thoảng lại phải thở dài với bố “con bé này thẩm mỹ có vấn đề”.

Em học thì khí dốt nhưng hình như thể dục thể thao em lại khá. Em dặn mẹ phải đến trường xem em thi đấu thể thao. Mẹ nói thật là đến lấy lệ thế thôi chứ cũng chẳng hy vọng cô con gái lùn xoẳn đen đúa làm nên trò trống gì. Thế mà trong khi bạn nó có đứa còn vừa chạy vừa tụt cả quần, có đứa thì chạy chéo cánh sẻ qua tất cả những đường chạy và va vào tất cả những đứa còn lại, có đứa người ta chạy xuôi thì nó chạy ngược khổ thân cô giáo phải co giò chạy theo túm lại, thì con gái mình nhanh như cắt toàn về nhất. Cái dáng nó chạy trông chân tay cứ bươi bươi thế mà nó về nhất giời ạ. Tất cả gần chục trò chơi thể thao bày quanh sân, trò nào nó cũng về nhất. Đi học về nó bảo cô giáo khen Anna trước cả lớp, chỉ khen mỗi Anna thôi.
Mẹ thương cái em bé da đen mồm móm học vào tai nọ ra tai kia nhưng lại giỏi thể dục thể thao của mẹ quá đi mất.


Ảnh; Ngọc Hà Richard ơi chị muốn hỏi em, dưới tán thông dày thế này cẩm tú cầu có mọc được không, nhất là phía bên trái ảnh dưới gốc thông rất ít ánh sáng vì bị tán che hết, và cành thông lá thông rụng dày đến mức chết hết cả cỏ bên dưới?
 

Monday, February 23, 2015

24/2/2015



30 Tết, dẫn bọn trẻ con đi bác sĩ kiểm tra một loạt. Ale Anna tất cả đều bình thường, chỉ có con Lila là phải lấy máu xét nghiệm. Lấy có tí tẹo máu mà cô y tá chọc tới chọc lui chẳng lấy được ven, nó khóc lóc đau khổ. Xong, ra đến bên ngoài, nó hỏi mẹ “mamma ơi Ale có shé bị đau giống Lila hông?”, là nó đang hỏi về cuộc tiểu phẫu thằng anh sẽ phải làm trong vòng mấy tháng tới . Mẹ bảo “con đau tí ti thôi còn anh sẽ đau nhiều hơn con đấy con ạ”. Thế là mồm nó ngoác ra cười sung sướng, cái mặt xanh xao buồn thiu sáng trưng lên. “Biết anh bị đau hơn mình là cười sướng, em với ún cái kiểu gì thế nhẻ”. Nghe mẹ nói nó rúc mặt vào sườn mẹ, cái mồm rộng ngoác răng vổ vẫn cười ngoác không khép lại được.
Rồi nó nhăn nhó “La không thíc cái smell này”, mùi giặt khô là hơi từ cái tiệm đồ giặt đối diện clinic. Chỉ thế thôi, rồi nó xỉu luôn, giời ạ. Số mình vẫn may là có ông bác sĩ đi ngay sau, ông ấy bắt mạch rồi vội vã gọi thêm một bác sĩ đến cấp cứu giúp nó tỉnh lại. Sau đó thì mình vừa lái xe trong cảnh giao thông hỗn loạn, vừa bị ông con trai hỏi luôn mồm Lê vừa vệ sinh răng xong thì có được uống không, vừa bị con Na đòi ăn vì lúc đó đã gần 3h trưa, vừa phải gọi con Lila liên tục sợ nó lại xỉu lần nữa. Lúc đó chỉ mong có ngài ở đó, cho ngài nếm mùi thực tế để đừng bao giờ thốt lên cái câu vô tư nhất trần đời “ô con mình nuôi dễ nhỉ, thế này mình có chục đứa cũng được em ạ”.
 Mùng 1 Tết. Sáng trông hộ hai đứa con cho cô thư ký của ngài vì chúng nó được nghỉ học, cô ấy phải đi làm không biết để con cho ai. Cũng chẳng phải mình tốt với cô ấy đến thế đâu nhưng cô ấy mà phải ở nhà trông con thì ngài sẽ không có ai giúp ở văn phòng. Trưa đứng quấn nem tê hết cả chân, ra được gần 50 cái nem cái nào cái nấy to như lợn con. Tối nhà có khách đến ăn và ngủ lại. Mang nem ra đãi khách. Cũng chẳng hy vọng hội Ý điệu này thích ăn nem nhưng mệt quá chẳng muốn nấu món mới. Thế mà may quá khách ăn tì tì. Mình cắt lên mười mấy cái nem mà chỉ kịp ăn có 2 mẩu, còn lại là khách ban đầu lịch sự ăn bằng đũa, sau chuyển qua dĩa xiên nem ăn cho năng suất, và cuối cùng là bỏ dĩa nhón bằng tay luôn. Còn ngài, y như mình đã lường trước, gắp đúng hai mẩu nem và ngồi ăn điệu bộ như bị giời hành.
Nấu món Việt cho ngài rất chán. Vì các thể loại bún phở miến có nước và có thịt luộc thịt hầm là ngài không đụng đũa. Phải ăn những món đó thì ngài thà ngồi ăn cơm trắng với muối hạt. Nem rán ngài không ăn. Nem mà muốn ngài ăn thì phải là nem cuốn sống. Nhưng ăn nem cuốn sống mà lại bắt bỏ tôm, bỏ thịt luộc, và đòi chấm bằng dầu ô liu thay vì nước chấm pha thông thường. Món nem làm theo ý ngài tất nhiên là ăn chẳng ra gì. Ngài ăn không nổi ngài bảo “món này không ngon, lần sau đừng làm nữa”. A men.
Lại trở về chuyện 50 cái nem to như lợn con, trưa hôm sau mình lại rắp tâm ăn nem lần nữa. Ai ngờ rán lên chục cái bọn LêLaNa ăn sạch, mình chưng hửng được mỗi một mẩu. Đến chiều, mình cay cú lôi ra hẳn hai hộp nem vốn định để tủ đá để dành ăn dần, dặn cô giúp việc tối cho bọn trẻ con ăn nem tiếp, và bảo cô ấy lấy mấy cái ăn thử cho biết món ăn Việt Nam. Dặn xong mình tung tẩy bụng đói đi nghe hòa nhạc. Nghe hòa nhạc xong ngài rủ đi ăn đồ Nhật. Vợ xoa tay hoan hỉ bảo không, em muốn về nhà ăn nem của em.
Về nhà, vợ hăm hở chạy vào bếp mở tủ lạnh tìm nem. Chẳng thấy bóng dáng cái nem nào, cả tủ trên lẫn tủ dưới. Mấy cô cháu nhà kia đánh chén sạch của tôi rồi. Thất vọng não nề đành lôi chuối ra ăn thay bữa tối. Chồng ngồi cười hắc hắc chén sushi, no nê xong lại ngó sang vợ xin ăn chuối cùng.
Năm mới thế này thì có vẻ hơi trục trặc ý nhỉ.
Ảnh; nó xin mẹ cho nó để tóc dài. Mẹ ngần ngại, để tóc nồi úp hay chứ, nhưng thôi ừ  thì tóc dài, xem có bớt tai quái đi tí nào không.

Friday, February 13, 2015

Lộn xộn


Hồi còn ở Hà nội, chàng hay gửi tiền hàng tháng trợ giúp một nhóm sinh viên nghèo. Số tiền ít thôi chứ cũng không đáng kể gì.

Sau rồi mình chuyển đi. Cuộc sống lúc nào cũng bận bịu, cũng quên biến những cô cậu sinh viên hồi ấy, như quên rất nhiều thứ khác. Nhưng có một cô bé không quên. Năm nào cô bé ấy cũng viết thư cho vợ chồng mình. Thư nào cô ấy cũng viết cám ơn anh chị nhiều lắm, số tiền anh chị cho đã giúp em không bị đói suốt từng ấy năm đại học. Mình thường trả lời thư của cô ấy hộ chàng. Rồi mình không trả lời nữa. Phần vì bận, không trả lời ngay là quên, phần vì cũng ngại vì sự giúp đỡ của mình thì nhỏ, mà lời cám ơn của cô ấy lại lớn.

Tự dưng nhớ tới cô bé này vì hồi trước, cứ đến gần Tết là cô ấy viết thư chúc tết. Rồi hình như sau hai năm mình không trả lời thì cô ấy cũng không viết nữa. Mình chỉ còn nhớ láng máng lần cuối cùng viết thư, cô ấy kể đã tốt nghiệp đại học, thành cô giáo, đã quay về bản làng của cô ấy để dạy tiếng Anh cho bọn trẻ, đã lấy chồng, và đã có hai con.

Thế là lại tết rồi đấy nhỉ. Hồi bé, tết là nồi nước tắm có lá mùi già bốc hơi nghi ngút, nồi bánh chưng sôi lục bục giữa cái sân nhỏ, trong rẻo vườn be bé trước mái nhà tranh của bà những bông thược dược sẽ nở. Lớn lên, tết là những ngày dọn dẹp giặt giũ đến khi nhà cửa sạch bóng lên, loại bỏ đi rất nhiều thứ tích trữ trong năm vì nhà nhỏ quá không thể cái gì cũng giữ, rồi tắm gội và thảnh thơi đi mua hoa, đi chùa. Toan về già, chỉ muốn tết là một ngày bước ra đường, một mình, trời hưng hửng, giăng giăng mưa bụi, ghé vào một cái chợ cóc dưới chân lép nhép bùn, để ngửi thấy mùi của quá khứ, mùi của su hào cà rốt còn cả cuống lá tươi, mùi hành lá, hành củ, rau mùi, chất thành đống.

Muốn văn vẻ một tý mà mấy bố con nhà kia chơi trò gì như trò cá ngựa, chả hiểu bố hay con ăn gian mà cãi nhau ỏm tỏi lớn bé bằng nhau. Haiz, chồng con bìu ríu, muốn nho nhã tí cũng khó.

Tối hôm kia, mình chúc một anh “mọi người hay chúc năm mới thịnh vượng phát tài phát lộc nhưng em chỉ xin chúc anh năm mới mạnh khỏe và bình an”. Anh ấy bảo “Anh cũng chúc em sức khỏe và bình an. Thực ra bình thường thì mình cứ hay mơ ước cao xa, nhưng khi xảy ra chuyện rồi thì mới hiểu cảm giác bình an là quý giá nhất, và chẳng cần gì, chỉ cần được bình thường thôi đã là tốt lắm rồi, em ạ”. Anh ấy ở vị trí xã hội đủ cao và hoàn cảnh riêng có vấn đề đủ lớn để mình hiểu lời nói của anh ấy thốt ra từ sự hiểu biết và kinh nghiệm của chính bản thân. Vậy nên mình cũng chúc các bạn một năm mới bình an và mạnh khỏe, cả cô bé sinh viên nghèo ngày xưa mà giờ đã thành cô giáo.
PS Đọc được tin ông Nguyễn Bá Thanh qua đời, cảm giác thất vọng, rất lớn. RIP.

Sunday, February 8, 2015

Lục bảo



Cái nhà ở Salento đang làm dở, thỉnh thoảng lại phải về xem. Có việc chồng đi một mình được, có việc cả hai vợ chồng phải cùng đi. Chẳng muốn bỏ con ở nhà mà đi tí nào nhưng lại sợ mình cứ để mặc hội thợ tự tung tự tác, đến lúc mình về vào nhà mình lại tưởng vào nhầm nhà ai thì hỏng.
Trước khi đi, chồng bảo “dự báo thời tiết mưa cả tuần, em ạ”. Vợ nghe xong gật gù “thế thì có khi lại nắng, lo gì anh”. Hóa ra con vợ mắc bệnh lạc quan tếu. Dự báo thời tiết lúc cần đúng thì toàn sai, lúc cần sai thì lại toàn đúng, đời tôi còn biết tin ai hả trời???
Tóm lại, cả tuần mưa tầm tã, ẩm độ cao, nhiệt độ thấp, đứng trong căn nhà trống tuềnh toàng vì chưa có cửa, ẩm ướt, ngổn ngang, bẩn thỉu, gió hút từng cơn buốt óc, bao nhiêu quần áo găng khăn mũ ngã chắc không đứng dậy nổi mà vẫn cứ rét run cầm cập. Mỗi ngày phải đứng run từ sáng tới quá giờ trưa như thế vì phải tranh thủ gặp thợ nề, thợ mộc, thợ cửa, thợ nước, thợ điện, thợ lắp hệ thống điện mặt trời, thợ làm vườn. Lại thêm ở xứ khỉ ho cò gáy, giữa mùa đông, buổi trưa chẳng có hàng quán nào mở cửa. Bụng đói nên người lại càng rét, khổ sở không tả nổi. Mình rét đến nỗi chiều quay về phòng thay quần áo để đi ăn tối, mình bật lò sưởi nóng hết cỡ, rồi mặc nguyên áo len dày xụ chui vào chăn nằm cho ấm người mà vẫn không ấm được, toàn phải thủ chân vào lòng một số người cho ấm.
Mẹ vẫn giữ nguyên lời hứa của mình. Đôi hoa tai này mẹ đeo thử, mẹ thích lắm nhưng tháo ra trả lại rồi, con ạ. Mẹ muốn thấy con rám nắng, chân gầy, mắt sáng, nhảy múa trên cánh đồng của mẹ, trẩy quả olive cho mẹ, và mang hoa tươi vào nhà trong những chiếc lẵng bằng gỗ.

PS. Mẹ về đến nhà, 2h sáng. Vừa chợp mắt ngủ thì tự dưng nghe thấy một tiếng óe lên như chuột, rồi một cái gì bù xù lông lá dụi vào mặt tới tấp, rồi mặt mẹ bị cái môi mềm mềm hôn chíu chít. Là con gái đã mò sang, ré lên vì mừng khi thấy mẹ đã về. Sáng ra mẹ hỏi “Sao con biết mẹ về mà con sang? Cô Rất bảo mẹ đi vắng con ngủ suốt đêm trong phòng con cơ mà?”. Nó thỏ thẻ “Ang na shang phòng mamma Ang na check, nếu Ang na hông thấy mamma thì Ang na go back phòng Ang na Ang na ngủ với Ale”. Mẹ lại hỏi “thế con gái ở nhà có nhớ mẹ không?”, nó ôm riết lấy mẹ, khóc hứt hứt “có, Ang na nhớ mamma lắm, Ang na iêu mamma lắm”. Mẹ thương con gái mẹ quá đi mất, mẹ vất vả cũng đáng quá đi mất, chúng mình không xa nhao nứa.

Sunday, February 1, 2015

Ông nhân tình béo của tôi ơi

Phỏng theo bài thơ “Cô nhân tình bé của tôi ơi”, Nguyễn Bính.

Vợ viết lên một danh sách những việc phải làm, rồi nhăn nhó “anh yêu, anh làm hộ em mấy việc chứ từng này thứ em sẽ không làm kịp trước lúc ra sân bay”. Ông ô kê con gà đen liền. Gì chứ muốn ông đồng ý thì dễ ợt. Đồng ý rồi có làm theo hay không mới là vấn đề, mình đã kinh nghiệm thế.

Mình giao cho ông việc mua bánh sinh nhật cho con, mua thêm cái khung thành cho bạn con đá bóng vì nhà có hai cái thì thằng bé hàng xóm đánh đu lên đã làm hỏng một, mua cho con đôi giày đồng phục mới thay đôi cũ đã chật, và mua một quyển sách làm quà sinh nhật cho con. Có 4 việc, làm trong 2 ngày.

Ngày thứ nhất, ông rủ mình ra biển đi dạo. Mình bảo em nhiều việc quá không đi được, thế là ông tót đi một mình. Dạo biển chán ông về nhà, cơm trưa đã sẵn sàng, ông đánh một bụng no rồi lăn ra ngủ tới xế chiều. Ngủ dậy ông ôm điện thoại chat với bạn đợi vợ nấu cơm tối. Ăn tối xong ông ngồi nghệt mặt xem phim.

Ngày thứ hai, ông đủng đỉnh đà đận tới gần trưa mới đi mua bánh sinh nhật. Bánh sinh nhật gần nhà chạy đi chạy về có khi chả tới nửa tiếng, thế mà ông cầu kỳ đặt ở tận cửa hàng bánh ngọt của dân Ý nhà ông ở tận xứ mù căng chải nào, nên ông biến luôn cho gần 3 tiếng mới hồng hộc mang về cái bánh chảy nhoét. Vợ vội vàng cho bánh vào tủ lạnh cho nó cứng lại, và phục vụ ông bữa trưa. Ăn trưa vội vàng xong ông lật đật chạy đi mua khung thành. Cả ngày hôm qua chơi nhởn nhơ, còn một tiếng nữa là đến giờ sinh nhật thì mới cuống đít.

Kết quả, bọn trẻ con đến, hai thằng tụt ngay dép làm khung thành, và hò hét đá bóng lập tức chứ không chậm được giây nào. Chúng nó đá bóng như thế cả nửa tiếng mới thấy ông chồng quý hóa của mình mò về, vác theo một cái khung thành bé bằng nửa cái có sẵn. Bọn trẻ con chưng hửng, lại lấy dép làm khung thành đá bóng hò hét tiếp. Hai khung thành cái cũ to đùng cái mới bé tí đành xếp xó. Hỏng việc thứ nhất.

Đến lúc thổi nến, bánh của ông vẫn nhão nhoét tới mức cái nến bé tí mà cứ cắm lên là đổ quay lơ. Cuối cùng ông sáng tạo, xòe bó nến trên tay như người ta xòe bài tú lơ khơ, châm lửa, rồi tay cứ xòe nến giơ trên cái bánh mồm hát ông ổng chúc mừng sinh nhật con, nhìn chả giống ai. Hát vội xong giục con thổi cái phù vì sợ nến nóng chảy rơi bỏng tay. Hỏng việc thứ hai.

Sinh nhật con xong ông chạy đi làm nốt hai việc vợ giao vì ông biết vợ ông nó nhịn ông cho ông ăn chơi đủng đỉnh suốt hôm qua, giờ không làm xong thì nó giết. Ông mua về cho con đôi giày đồng phục chật ngang đôi giày cũ. Hỏng việc thứ ba. Chưa hết, quyển sách ông mua làm quà sinh nhật con thì con đã có từ đời nào. Hỏng nốt việc thứ bốn.

Sau đó mấy tiếng, hai vợ chồng đang ngồi ngoài sân bay đợi tới giờ lên máy bay về Rome, mình vẫn còn đang ngồi thở vì chưa hết stressed sau khi đã hoàn thành to do list mà ông thì đã ngoặc cái gối vào cổ rồi ngủ lăn quay. Thế rồi chỉ vài phút sau, và trên một quãng đường có vài chục mét từ chỗ ngồi đợi lên tới máy bay, ông đã kịp đánh mất cái gối bảo bối. Mình bảo “đầu óc anh mà cứ tiếp tục như 2 ngày vừa rồi chắc em cho anh đi viện”. Ông im thít không dám cãi câu nào, chứ bình thường động đến đầu óc ông thì ông cãi khỏe lắm. Không có cái gối làm chỗ dựa, ông quay quay xoay xoay dọn ổ và cuối cùng ghé luôn cái đầu nặng trịch của ông lên vai mình.

Trên đường từ Rome về lại Dubai, ông hứng chí gọi rượu uống. Xoẻn chưa hết chai rượu vang đỏ be bé ông đã quay sang mình cầu hôn “em có lấy anh không?”. Thôi, thế là tôi biết ông chồng tửu lượng kém của tôi say say tây tây roài. Từ đó tới lúc máy bay hạ cánh, cứ chốc chốc nhát nhát ông lại xin đi đái. Ông ngồi trong, vợ ngồi ngoài, ông cứ đi ngang qua lại ngồi ịch một cái vào lòng vợ, đến lúc vợ gày gò lẻo khoẻo kêu oai oái vì nặng ông mới nhấc đít ông đi cho.

Thế mà có lần mình bảo chị bạn “tôi vất vả lắm chứ có được nhàn hạ như các bà đâu”, thì còn bị chị ấy đay nghiến “vâng, đời tôi mới là đời cô Lựu, còn đời cô thì là đời cô lựu đạn”.