6 rưỡi tối rước cậu ấm đi tập
karate về tới nhà, chạy vào bếp bắc nồi nước để luộc mỳ và cho món ratatouille
vào lò nướng. Rau củ cắt và ướp dầu và muối từ trước lúc đi, và lò nướng thì đã
dặn cô Rất bật lên sẵn. Sau đó chạy lên nhà lùa La và Na vào nhà tắm. Trong lúc
chúng nó đang vừa chơi vừa ngâm nước cho bở thì mình tranh thủ trả lời mấy cái
emails, sau đó vào tắm gội cho hai cô con gái. Xong xuôi thì hò ông con vào tự
tắm trong lúc mẹ cắt tóc cho hai em. Cắt xong mình gọi cô Rất lên sấy tóc cho
chúng nó còn mình chạy xuống bếp nấu bữa tối. Mỳ carbonara, rau củ nướng lò, cà
chua organic ngọt lịm cắt miếng nhỏ rắc muối hồng Himalaya và dầu olive extra
virgin cold pressed, tráng miệng dâu tây chả biết có ngọt không nhưng chín thơm
lừng. Đúng 7h30 bữa tối sẵn sàng. Cô Rất cho bọn trẻ ăn tối còn mình co cẳng
chạy lên nhà trang điểm mặc quần áo. Bình
thường nếu có ít thời gian thì mình mặc váy, hôm nào có nhiều thời gian hơn tí
thì mặc quần, vì mặc quần thì sẽ mất thêm thời gian chọn áo, trong khi mặc váy
thì tròng cái váy vào người nhoắng cái là xong. Tại hôm nay nổi hứng bôi thêm
bóng mắt nên không có thời gian mặc quần, đành phải mặc váy. Thế, đúng 7h45 nội
trợ đã váy vớ ô tráp tề chỉnh lóc cóc đi ăn tối. Oải quá mà vẫn phải đi.
Đấy là còn chưa kể trong 1 tiếng
ngồi chờ ông con tập karate mình đã tranh thủ làm được gần hết bài tập của
mình. Chẳng là nội trợ tàn nhưng không phế một hôm đẹp trời nổi hứng quyết định
đi học tiếng Ả rập, mặc dù từ xưa tới nay ghét nhất những ngôn ngữ vẽ chữ. Lớp
đầu tiên chậm như rùa, cô giáo hồn bướm mơ tiên chim cá lá gái, mình ngồi sốt
hết cả ruột toàn phải tranh thủ làm việc khác. Được một thời gian chán quá bỏ
luôn, chuyển sang lớp của đứa bạn. Mỗi tội lớp này người ta đã học từ 5 tháng
trước nên giờ nội trợ phải cong đít đuổi theo, và cả buổi học ngồi dỏng tai
nghe không dám bỏ sót lời vàng ý ngọc nào của cô giáo, mà vẫn ù ù cạc cạc. Đúng
là số vất vả cứ cái gì khó là trước sau sẽ đâm đầu vào. Chồng bảo vợ là con
điên.
Lại trở về buổi ăn tối, đại
gia self made trong lĩnh vực sòng bài, được mời chào mua rất nhiều sòng bạc ở
châu Á nhưng đại gia thích châu Phi hơn, đệ tử cuồng nhiệt của Ferrari, có cô
vợ mặt giống hệt Eva Longoria nhưng thân hình thì như người mẫu. Ngay bàn bên
cạnh thấy có cả cô Jessica Alba ăn tối cùng một đám bạn. Mình cứ tưởng cô Alba
da nâu hóa ra trắng bóc. Cô vợ đại gia cứ trầm trồ khen cô ấy đẹp mà mình từ
xưa tới nay chả thấy cô ấy đẹp ở chỗ nào. Hội diễn viên người mẫu này nhìn trên
ảnh toàn long lanh hơn ngoài đời thật. À ở buổi ăn tối gala cách đây lâu lâu,
mình thấy một cô không cao lắm nhưng đẹp ơi là đẹp, nhìn mấy lần mà không hiểu
đã thấy cô ấy ở đâu, mãi mới nhớ ra cô ấy là người mẫu Cara. Cô Cara này là một
trong những trường hợp hiếm hoi ngoài đời đẹp hơn trên ảnh rất nhiều.
Tối nọ phải đi nghe hòa nhạc.
Cậu nghệ sĩ Fedeli chơi đàn violin rất hay. Cũng may chứ mình cả ngày tất bật,
tối đến mệt bỏ mợ lại phải ngồi im nghe nhạc dở nữa thì ngủ gật là cái chắc.
Fedeli là nghệ sĩ duy nhất đã từng có cơ hội chơi 25 chiếc violin Stradivari
trong số 50 chiếc ít ỏi còn sót lại trên thế giới. Mỗi chiếc đàn do nghệ nhân
Stradivari tạo ra đều được đặt tên. Chiếc violin tối đó cậu ta chơi tên là
Bazzini, 300 năm tuổi.
Đang ngồi nghe nhạc nghiêm
túc thì tự nhiên mình nhớ ra một đoạn hội thoại bà bạn không biết sưu tầm được
ở đâu post lên facebook. Đã thế còn có câu bình luận cuối bài “he was asking
for it”, mà diễn nghĩa ra thì là “đang yên thì cứ thích dây vào cơ”. Thế là
mình phải cố lắm mới không phá lên cười thành tiếng. Chết dở không, đằng sau là
bao nhiêu người. Cuối cùng may quá mình nảy ra cách để một bàn tay hờ hững lên
trên miệng, vừa che được cái mồm đang cười toét ra lại vừa có một vẻ chăm chú
tư lự thục nữ thả hồn theo tiếng nhạc. Quả là thượng sách.
Ngồi gò lưng học tiếng Ả rập mới được có mấy buổi
mà đã thấy lưng mình hình như bị gù đi. Chân cong, lưng gù, bụng ỏng, đít beo,
à còn quên vụ tóc bạc chi chít đầy đầu. Haiz, đời thật là khó sống.
