Răng cỏ xong xuôi, quần áo ngủ bận vào xong xuôi, hồn chui vào chăn, bấy giờ mới lôi con ra nghịch. Con bé cười như nắc nẻ, hồn mặt mũi tự hào quay sang mình “am I good?”, ý là anh dỗ con giỏi ko? (mà nó có khóc đâu mà dỗ, nửa đêm đi ngủ đến nơi còn làm nó phấn khích thế thì ngủ nghê gì), mình chả nói gì, hồn lại còn gặng “Am I good or not?”, mình cùng bất đắc dĩ phải bảo “Of course you are” (hờ hờ, theo đúng lý thuyết, phụ nữ phải khen ngợi đàn ông, cho cái tôi khỉ gió của chúng nó được ve vuốt đặng mà còn phục thiện, chứ chê một phát là chày bửa ngay khổ thế). Thế rồi, rất hồn nhiên, hồn xây lưng lại con bé, lôi sách ra đọc, chả chơi bời gì nữa. Con bé chưng hửng, nhưng đang phấn khích dở nên vẫn tự lăn lộn đứng lên rồi giả vờ ngã lăn quay và cười khanh khách, liếm tường, đập ben bét vào tranh, vật lộn cách mấy cũng ko chịu ngủ.
Nhìn đồng hồ, gần nửa đêm, chịu hết nổi, mình phải bảo hồn tắt đèn đi. Đèn vừa tắt một cái con bé ngẩn ra, mồm ơ ơ mấy tiếng, rồi tìm tay mẹ gối xuống, chỉ mấy phút sau là đã thấy tiếng thở đều đặn, tức là đã ngủ.
Mình nhẹ hết cả người, nhắm mắt ngủ. Mệt mỏi dã man. Vừa đang thiu thiu thì hồn bắt đầu cất tiếng ngáy ro ro. Chịu hết nổi giơ chân đá cho một phát, tiếng ngáy im bặt.
Híc híc. Ai bảo mình sướng nên xem lại đi nhé.