Wednesday, December 31, 2008

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần cuối)

Một ngày mệt nhoài toàn là dọn dẹp, mấy túi rác chất cao ở hiên sau nhà, chiều lại còn tranh thủ đi tập (bài tập mông và bụng mà nhất quyết mình chỉ đau cánh tay chưa hiểu là tại sao). Đến tối, bảo “anh yêu, hôm nay đi ngủ sớm nhé, em mệt lắm”. Hồn đang ngồi mê mẩn ở máy tính tỏ vẻ rất hợp tác, đứng phắt lên ngay “yes, love, anh đi đánh răng cái nhé”. Nói đoạn cầm quyển tạp chí chạy biến vào toilet (logic chưa?). Mình thấy cầm tạp chí vào thì đã ngán ngẩm, lại bế con ngồi chờ, vì hồn còn chạy qua chạy lại thì con còn vùng dậy nhìn, ko chịu ngủ. Đợi mãi mới thấy hồn đi ra tay cầm bàn chải vừa đánh răng vừa tranh thủ xem nốt tí Internet (thế tức là kem răng lại chảy hết cả xuống bàn mai mình lại phải lau, bảo thì toàn chối). Điên lắm rồi nhưng vẫn kiên nhẫn ôm con ngồi chờ (vì cái bàn chải máy đánh ầm ầm sát tai hồn, có nói cũng chả nghe được nào).

Răng cỏ xong xuôi, quần áo ngủ bận vào xong xuôi, hồn chui vào chăn, bấy giờ mới lôi con ra nghịch. Con bé cười như nắc nẻ, hồn mặt mũi tự hào quay sang mình “am I good?”, ý là anh dỗ con giỏi ko? (mà nó có khóc đâu mà dỗ, nửa đêm đi ngủ đến nơi còn làm nó phấn khích thế thì ngủ nghê gì), mình chả nói gì, hồn lại còn gặng “Am I good or not?”, mình cùng bất đắc dĩ phải bảo “Of course you are” (hờ hờ, theo đúng lý thuyết, phụ nữ phải khen ngợi đàn ông, cho cái tôi khỉ gió của chúng nó được ve vuốt đặng mà còn phục thiện, chứ chê một phát là chày bửa ngay khổ thế). Thế rồi, rất hồn nhiên, hồn xây lưng lại con bé, lôi sách ra đọc, chả chơi bời gì nữa. Con bé chưng hửng, nhưng đang phấn khích dở nên vẫn tự lăn lộn đứng lên rồi giả vờ ngã lăn quay và cười khanh khách, liếm tường, đập ben bét vào tranh, vật lộn cách mấy cũng ko chịu ngủ.

Nhìn đồng hồ, gần nửa đêm, chịu hết nổi, mình phải bảo hồn tắt đèn đi. Đèn vừa tắt một cái con bé ngẩn ra, mồm ơ ơ mấy tiếng, rồi tìm tay mẹ gối xuống, chỉ mấy phút sau là đã thấy tiếng thở đều đặn, tức là đã ngủ.

Mình nhẹ hết cả người, nhắm mắt ngủ. Mệt mỏi dã man. Vừa đang thiu thiu thì hồn bắt đầu cất tiếng ngáy ro ro. Chịu hết nổi giơ chân đá cho một phát, tiếng ngáy im bặt.

Híc híc. Ai bảo mình sướng nên xem lại đi nhé.

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần cuối)

Một ngày mệt nhoài toàn là dọn dẹp, mấy túi rác chất cao ở hiên sau nhà, chiều lại còn tranh thủ đi tập (bài tập mông và bụng mà nhất quyết mình chỉ đau cánh tay chưa hiểu là tại sao). Đến tối, bảo “anh yêu, hôm nay đi ngủ sớm nhé, em mệt lắm”. Hồn đang ngồi mê mẩn ở máy tính tỏ vẻ rất hợp tác, đứng phắt lên ngay “yes, love, anh đi đánh răng cái nhé”. Nói đoạn cầm quyển tạp chí chạy biến vào toilet (logic chưa?). Mình thấy cầm tạp chí vào thì đã ngán ngẩm, lại bế con ngồi chờ, vì hồn còn chạy qua chạy lại thì con còn vùng dậy nhìn, ko chịu ngủ. Đợi mãi mới thấy hồn đi ra tay cầm bàn chải vừa đánh răng vừa tranh thủ xem nốt tí Internet (thế tức là kem răng lại chảy hết cả xuống bàn mai mình lại phải lau, bảo thì toàn chối). Điên lắm rồi nhưng vẫn kiên nhẫn ôm con ngồi chờ (vì cái bàn chải máy đánh ầm ầm sát tai hồn, có nói cũng chả nghe được nào).

Răng cỏ xong xuôi, quần áo ngủ bận vào xong xuôi, hồn chui vào chăn, bấy giờ mới lôi con ra nghịch. Con bé cười như nắc nẻ, hồn mặt mũi tự hào quay sang mình “am I good?”, ý là anh dỗ con giỏi ko? (mà nó có khóc đâu mà dỗ, nửa đêm đi ngủ đến nơi còn làm nó phấn khích thế thì ngủ nghê gì), mình chả nói gì, hồn lại còn gặng “Am I good or not?”, mình cùng bất đắc dĩ phải bảo “Of course you are” (hờ hờ, theo đúng lý thuyết, phụ nữ phải khen ngợi đàn ông, cho cái tôi khỉ gió của chúng nó được ve vuốt đặng mà còn phục thiện, chứ chê một phát là chày bửa ngay khổ thế). Thế rồi, rất hồn nhiên, hồn xây lưng lại con bé, lôi sách ra đọc, chả chơi bời gì nữa. Con bé chưng hửng, nhưng đang phấn khích dở nên vẫn tự lăn lộn đứng lên rồi giả vờ ngã lăn quay và cười khanh khách, liếm tường, đập ben bét vào tranh, vật lộn cách mấy cũng ko chịu ngủ.

Nhìn đồng hồ, gần nửa đêm, chịu hết nổi, mình phải bảo hồn tắt đèn đi. Đèn vừa tắt một cái con bé ngẩn ra, mồm ơ ơ mấy tiếng, rồi tìm tay mẹ gối xuống, chỉ mấy phút sau là đã thấy tiếng thở đều đặn, tức là đã ngủ.

Mình nhẹ hết cả người, nhắm mắt ngủ. Mệt mỏi dã man. Vừa đang thiu thiu thì hồn bắt đầu cất tiếng ngáy ro ro. Chịu hết nổi giơ chân đá cho một phát, tiếng ngáy im bặt.

Híc híc. Ai bảo mình sướng nên xem lại đi nhé.

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần 1)

9h30 sáng. Chàng đóng cửa sau lưng. Bà Nuôi cười rũ rượi khi thấy mình ngồi phịch xuống ghế mặt mũi chán nản “cô ơi, người nhanh nhẹn tháo vát như cô lại cứ phải gặp người như dượng cơ cô ạ”. By the way là bà Nuôi cứ gọi chàng là băn ni (ko cố tình).

Nguyên do là, 6h sáng, hồn lệch múi giờ chả ngủ được đã lồm cồm bò dậy chuẩn bị đến chỗ làm (khiếp, mẫn cán thế). Hồn dậy chạy lịch bịch quanh nhà thì Lila cũng lồm cồm bò dậy, tức là mình cũng phải dậy. Tưởng hồn dậy sớm thì đi sớm, hoá ra là chạy qua chạy lại mãi cũng tận hơn 8h mới mò xuống ăn sáng. Mình dại dột lởn vởn gần đó bị hồn nhờ “em ơi chuẩn bị đồ ăn trưa cho anh mang đi làm”. Gói ghém đồ ăn cẩn thận xong, hỏi “ba lô anh đâu?” thì hồn ngẩn tò te chả nhớ để ở đâu. Hồn tặc lưỡi “thôi anh mang một cái túi đi cũng được”. Nói đoạn hồn cho gói đồ ăn vào một cái túi vải. Nhưng sau chắc thấy bô nhếch quá sợ gái chê nên hồn lại lọ mọ dỡ ra và chạy đôn đáo khắp nơi tìm ba lô. Hồn chạy sầm sập lên gác làm bà Nuôi đang đứng lù khù giữa đường phát hoảng, dúm cả vào tường lấy chỗ cho hồn chạy qua khỏi vướng.

Mình ngồi dưới nhà nghe tiếng chân hồn chạy đôn chạy đáo trên gác, cuối cùng cũng xuống hí hửng mang theo cái ba lô. Tưởng thế là xong, đi đi để mình còn làm việc khác, thì lại bắt đầu chuỗi hỏi vô cùng tận “mũ anh đâu?, găng anh đâu? Khăn anh đâu? Ví anh đâu? Mũ bảo hiểm anh đâu? chết rồi điện thoại anh đâu?” (Xin chú thích là mới lạnh được khoảng 2 tháng thì hồn đã kịp làm mất toàn bộ găng, khăn, mũ và vừa phải đi sắm mới lại toàn bộ). Giải quyết xong hết các vấn đề trên, mình mở sẵn cửa cho hồn ra cho nhanh, thì lại đứng tim khi thấy hồn đập đập tay vào túi quần túi áo “chìa khoá xe máy anh đâu?”. Cái xe máy mới bắt đầu sử dụng cách đây khoảng 2 tháng thì hồn đã đánh mất một bộ chìa chỉ sau gần 1 tháng. Giờ đang sử dụng bộ chìa dự phòng, mất nốt chắc phải gọi xe tải đến chở xe máy đi làm chìa mới.

Thế là lại công đoạn lục tung nhà lên để tìm chìa khoá. Dưới nhà ko có, hồn lại hùng hục chạy lên gác. Bà Nuôi hớt hải chạy xuống “cô ơi ổng mất cái gì đó?”.

Vì vậy, lục đục từ 6h sáng mà đến 9h30 mới hấp tấp ra được khỏi nhà.

Thế nên mới có đoạn mình mệt mỏi ngồi xuống ghế mặt mũi chán nản còn bà Nuôi thì ôm bụng cười rũ rượi.

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần 1)

9h30 sáng. Chàng đóng cửa sau lưng. Bà Nuôi cười rũ rượi khi thấy mình ngồi phịch xuống ghế mặt mũi chán nản “cô ơi, người nhanh nhẹn tháo vát như cô lại cứ phải gặp người như dượng cơ cô ạ”. By the way là bà Nuôi cứ gọi chàng là băn ni (ko cố tình).

Nguyên do là, 6h sáng, hồn lệch múi giờ chả ngủ được đã lồm cồm bò dậy chuẩn bị đến chỗ làm (khiếp, mẫn cán thế). Hồn dậy chạy lịch bịch quanh nhà thì Lila cũng lồm cồm bò dậy, tức là mình cũng phải dậy. Tưởng hồn dậy sớm thì đi sớm, hoá ra là chạy qua chạy lại mãi cũng tận hơn 8h mới mò xuống ăn sáng. Mình dại dột lởn vởn gần đó bị hồn nhờ “em ơi chuẩn bị đồ ăn trưa cho anh mang đi làm”. Gói ghém đồ ăn cẩn thận xong, hỏi “ba lô anh đâu?” thì hồn ngẩn tò te chả nhớ để ở đâu. Hồn tặc lưỡi “thôi anh mang một cái túi đi cũng được”. Nói đoạn hồn cho gói đồ ăn vào một cái túi vải. Nhưng sau chắc thấy bô nhếch quá sợ gái chê nên hồn lại lọ mọ dỡ ra và chạy đôn đáo khắp nơi tìm ba lô. Hồn chạy sầm sập lên gác làm bà Nuôi đang đứng lù khù giữa đường phát hoảng, dúm cả vào tường lấy chỗ cho hồn chạy qua khỏi vướng.

Mình ngồi dưới nhà nghe tiếng chân hồn chạy đôn chạy đáo trên gác, cuối cùng cũng xuống hí hửng mang theo cái ba lô. Tưởng thế là xong, đi đi để mình còn làm việc khác, thì lại bắt đầu chuỗi hỏi vô cùng tận “mũ anh đâu?, găng anh đâu? Khăn anh đâu? Ví anh đâu? Mũ bảo hiểm anh đâu? chết rồi điện thoại anh đâu?” (Xin chú thích là mới lạnh được khoảng 2 tháng thì hồn đã kịp làm mất toàn bộ găng, khăn, mũ và vừa phải đi sắm mới lại toàn bộ). Giải quyết xong hết các vấn đề trên, mình mở sẵn cửa cho hồn ra cho nhanh, thì lại đứng tim khi thấy hồn đập đập tay vào túi quần túi áo “chìa khoá xe máy anh đâu?”. Cái xe máy mới bắt đầu sử dụng cách đây khoảng 2 tháng thì hồn đã đánh mất một bộ chìa chỉ sau gần 1 tháng. Giờ đang sử dụng bộ chìa dự phòng, mất nốt chắc phải gọi xe tải đến chở xe máy đi làm chìa mới.

Thế là lại công đoạn lục tung nhà lên để tìm chìa khoá. Dưới nhà ko có, hồn lại hùng hục chạy lên gác. Bà Nuôi hớt hải chạy xuống “cô ơi ổng mất cái gì đó?”.

Vì vậy, lục đục từ 6h sáng mà đến 9h30 mới hấp tấp ra được khỏi nhà.

Thế nên mới có đoạn mình mệt mỏi ngồi xuống ghế mặt mũi chán nản còn bà Nuôi thì ôm bụng cười rũ rượi.

Tuesday, December 30, 2008

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần 2)




Bà Nuôi cười xong đi lên gác dọn tiếp. Mình vừa mệt vừa đói, tự nhủ thôi ăn sáng cái đã, ăn no một bụng thì lại thấy đời tươi như thường.

Nhưng,

Vừa đưa được miếng bánh mì lên gần mồm thì thằng con, đứng lặng im rất bất thường từ nãy, giờ ôm mông tru tréo “mamma cho Lê đi pu pu”. Vội vàng đặt miếng bánh mỳ xuống, dẫn ông con chạy vào toilet. Cởi quần trong quần ngoài, xếp ghế, đặt ông con ngồi chễm chệ lên toilet xong, dỗ dành “con cứ pu pu đi, bao giờ xong gọi mẹ mẹ ngồi ngay ở bên ngoài đợi con nhé”. Rửa tay chạy ra, ngồi xuống ghế, thở, rồi vừa định đưa miếng bánh mì lên miệng lần nữa thì, “mamma, mamma kên cái ấy cho Lê rồi Lê đái ra ngài rồi”. Lại đặt miếng bánh mì xuống chạy vào, hoá ra là quên cái “hứng chim”, là một cái mẩu nho nhỏ lắp phía trước chim chú để chú đái ko bị bắn ra ngoài”. Vội vàng bật thông gió, lau chùi, lắp cái hứng chim, ko quên xin lỗi chú một câu lấy lệ, rồi lại rửa tay chạy ra ăn nốt.

Chỉ ăn được đúng có 2 miếng, “mamma, Lê shong dồi”. Lại bỏ xuống tức tốc chạy vào ngay. Vì nếu ko chú Bình Nguyên sẽ nhảy phắt xuống đất, và chạy như phát cuồng khắp nhà, thậm chí leo cả lên sô pha, lăn cả ra giường, thì hỏng bét. Có lần người đi đường đã đứng lại cười ha hả khi thấy chú Bình Nguyên cởi truồng chạy qua chạy lại trên cửa sổ, cười nhăn nhở, cái chim bị lạnh sun hết cả lại, trong khi mẹ thì đang tay chống tay với để cố túm con lại.

Sau đó, cả ngày dọn dẹp giấy tờ thư từ sách vở, điên hết cả người mấy lần định gọi điện mắng cho một mẻ. Xả cơn giận bằng cách ném tất vào thùng rác và bảo bà Nuôi cho hết vào túi rác, buộc kín lại rồi để ra sân sau đợi ngày vứt (vì chất đống ở thùng rác hồn về nhìn thấy lại lục ra lấy lại). Biết làm sao được, bất độc bất anh hùng.

Chán nào cao bằng 'chán' Lê nin? (phần 2)




Bà Nuôi cười xong đi lên gác dọn tiếp. Mình vừa mệt vừa đói, tự nhủ thôi ăn sáng cái đã, ăn no một bụng thì lại thấy đời tươi như thường.

Nhưng,

Vừa đưa được miếng bánh mì lên gần mồm thì thằng con, đứng lặng im rất bất thường từ nãy, giờ ôm mông tru tréo “mamma cho Lê đi pu pu”. Vội vàng đặt miếng bánh mỳ xuống, dẫn ông con chạy vào toilet. Cởi quần trong quần ngoài, xếp ghế, đặt ông con ngồi chễm chệ lên toilet xong, dỗ dành “con cứ pu pu đi, bao giờ xong gọi mẹ mẹ ngồi ngay ở bên ngoài đợi con nhé”. Rửa tay chạy ra, ngồi xuống ghế, thở, rồi vừa định đưa miếng bánh mì lên miệng lần nữa thì, “mamma, mamma kên cái ấy cho Lê rồi Lê đái ra ngài rồi”. Lại đặt miếng bánh mì xuống chạy vào, hoá ra là quên cái “hứng chim”, là một cái mẩu nho nhỏ lắp phía trước chim chú để chú đái ko bị bắn ra ngoài”. Vội vàng bật thông gió, lau chùi, lắp cái hứng chim, ko quên xin lỗi chú một câu lấy lệ, rồi lại rửa tay chạy ra ăn nốt.

Chỉ ăn được đúng có 2 miếng, “mamma, Lê shong dồi”. Lại bỏ xuống tức tốc chạy vào ngay. Vì nếu ko chú Bình Nguyên sẽ nhảy phắt xuống đất, và chạy như phát cuồng khắp nhà, thậm chí leo cả lên sô pha, lăn cả ra giường, thì hỏng bét. Có lần người đi đường đã đứng lại cười ha hả khi thấy chú Bình Nguyên cởi truồng chạy qua chạy lại trên cửa sổ, cười nhăn nhở, cái chim bị lạnh sun hết cả lại, trong khi mẹ thì đang tay chống tay với để cố túm con lại.

Sau đó, cả ngày dọn dẹp giấy tờ thư từ sách vở, điên hết cả người mấy lần định gọi điện mắng cho một mẻ. Xả cơn giận bằng cách ném tất vào thùng rác và bảo bà Nuôi cho hết vào túi rác, buộc kín lại rồi để ra sân sau đợi ngày vứt (vì chất đống ở thùng rác hồn về nhìn thấy lại lục ra lấy lại). Biết làm sao được, bất độc bất anh hùng.

Monday, December 29, 2008

Giày bục hay là chết?

Đã phải bước lên những đôi giày bục, nếu ko muốn vài năm nữa phải chống gậy vì hỏng xương sống.

Những đôi giày bục là giải pháp tối ưu vì đảm bảo:

- Thứ nhất, tăng được chiều cao khiêm tốn của mình. Mà rất khổ, hồi mình còn ở Hà nội thấy mình ko cao những cũng chả vào loại lùn, vì hồi đó các em xì tin 8x thì còn mải học chưa quán xá nhiều, còn 9x thì còn bé, mà bọn bạn mình thì cũng chỉ sàn sàn nhau, hiếm có đứa nào cao vượt trội. Sang đây, dân Mỹ vốn đã cao to, các cô gái lại toàn vắt vẻo trên giày cao 10cm, thậm chí còn hơn, nên cứ ra ngoài đường là gặp đầy những người mình chỉ đứng cao đến rốn. Mà có khi là giờ về VN cũng thế.

- Thứ hai, đảm bảo ko quá mệt mỏi. Chỉ thêm một phân bục phía trước là chân đã bớt dốc đi rất nhiều và do vậy các cơ lưng cơ chân cũng ko phải gồng lên chống đỡ nếu ko thì ko chịu nổi nhiệt, nhất là khi nhiệt quá 15 phút.

- Thứ ba, đảm bảo thẩm mỹ tàm tạm. Vì, thường là, với một cặp chân phổ biến của thế hệ mình, đi giày bệt thì chân cong đứt đuôi đi rồi, mà đi giày dốc quá chân lại còn cong đứt đuôi hơn nữa, chưa kể đi giày dốc quá chân còn bị nổi bắp cuồn cuộn lên khác gì Lý Đức, còn gì là nữ tính. Mà đi giày ko cao lắm thì lùn vẫn hoàn lùn. Một đôi giầy bục dù có cao đến 7cm, 10cm, thêm một phân hoặc một phân rưỡi bục độ dốc sẽ giảm rất đáng kể, do vậy chân bớt căng thẳng hơn, do vậy bớt cong và bớt cơ bắp hơn. Mặc dù một đôi giày bục ko bao giờ có thể trông elegant như một đôi giày gót nhọn cổ điển.

Cũng như dùng nước hoa, nếu ko cẩn thận thì càng dùng lâu sẽ càng mạnh tay xịt vì sợ ko đủ thơm ko ai ngửi thấy mùi hương quý phái/sexy/sang trọng/tươi mát/đằm thắm tóm lại là vô cùng đặc biệt của mình. Giày cao gót, trước 5 phân đã thấy mình cải thiện hẳn, giờ phải 7 phân chứ ko thì chả mùi mẽ gì, rồi từ 7 phân lại phải nghía đến những đôi cao hơn nữa.

Nhưng nói chung, đã lùn thì cũng chả nên đi giày cao quá, vì khi nhìn từ đằng sau, cái cẳng chân ngắn tý nối vào cái phần gót giày dài nghêu trông lại càng ngắn, nhất là khi mặc váy hoặc quần bó. Đấy, có phải cứ giày cao là giải quyết hết được vấn đề lùn liếc đâu. Biết thế nhưng nhiều khi vẫn khó cưỡng lại một đôi giày quá cao so với chiều cao của mình.

Platform shoes, bubble dress và clutch bag, đặc trưng của những cô gái NY sành điệu...

Chú Bình Nguyên cứ lèo nhèo gì đó với bà Nuôi ở dưới nhà, làm mình ko thể tập trung mà nói về giày dép được