Wednesday, December 3, 2008

And Grandma would...

Bà ngoại hay mua cà cuống ngoài chợ, mang về thả cái bọc xuống nền nhà đất nện, 3,4 con cà cuống đen đen mình khô xác chân tay nghều ngoào bò ra lổm ngổm, vừa bò vừa ngã.

Rồi bà ngoại sẽ cẩn thận lấy cái kim băng nhể vào ngực con cà cuống, lôi ra một cái bọng nhỏ như hạt đỗ xanh, trong trong, cho vào một cái lọ thủy tinh màu vàng nhỏ như ngón tay, nút kín. Đó là tinh dầu cà cuống. Bà ngoại quý cái lọ đó hơn con ngươi mắt mình. Những bữa cơm xuyềnh xoàng chỉ cần bà ngoại lấy cái đầu đũa, cẩn thận chấm vào cái lọ thuỷ tinh đựng phép mầu, rồi chấm vào bát nước mắm, là thành thơm lừng ngon miệng.

Rồi bà ngoại châm bếp nướng cà cuống.

Khi mùi cà cuống đã thơm lừng mái nhà tranh, tôi, lăng xăng trợ lý, cuối cùng cũng được bà ngoại cho chiến lợi phẩm là xác con cà cuống nướng để mút mát. Cái xác khô xác, chả có gì, nhưng giòn và thơm. Tôi nghiến ngấu đến từng đốt chân khô.

Bà ngoại hay dậy sớm đun nước pha trà, tôi ngửi thấy mùi trà sen thơm thơm là cũng lồm cồm bò dậy, chui ra khỏi chiếc chăn bông rách, đến ngồi co ro bên cạnh. 5h sáng. Chiếc đài nhỏ của bà sẽ vọng ra tiếng một chú hát vang lừng “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”. Mà phải rất nhiều năm sau tôi mới thủng. Chứ lúc nghe thì cứ tưởng “mãi mãi đi VẸO người”, băn khoăn lắm mà chả dám hỏi ai.

Rồi bà ngoại sẽ nhâm nhi chén trà nóng, tôi ngồi cạnh chơi con búp bê nhựa biết chớp chớp đôi mắt xanh ngọc, nhưng lại bị gãy một tay.

Rồi bà ngoại lảy Kiều,

Bà ngoại giàu có phong lưu, đến tận khi Đảng kêu gọi dân tình tự nguyện đóng góp cho kháng chiến, ai mà ko tự nguyện đủ thì đến trấn cho đủ. Bà ngoại chỉ còn giữ được thói quen uống trà sen tự ướp và tinh dầu cà cuống, như là một trong những thú vui thanh cao của mình.

Gần 30 năm sau, tôi vẫn nhớ tiếng nước sôi thỉu đổ vào ấm trà sen.

Mùi cà cuống thơm lừng trong mái nhà tranh vách đất

Dáng bà ngoại nhỏ nhắn, thắt đáy lưng ong và nước da bánh mật

Và câu hát mà đang làm gì, ở đâu, nghe thấy “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”, là tôi cũng đưa mắt tìm quanh quất, có phải bà ngoại?


Tôi ko bao giờ hối tiếc những điều mình đã làm. Chỉ duy nhất, khi bà ngoại ốm nặng, khi phải đối mặt với sự hằn học nhỏ mọn của chính họ hàng mình, một người đàn ông tóc hoa râm và khuôn mặt khắc khổ, đứng chắn giữa tôi và bà, ko cho tôi lại gần, chỉ với một mục đích duy nhất là làm cho đứa con gái kiêu bạc và bất trị là tôi phải cúi mặt, phải đau đớn. Phải chi tôi đã dám chống lại, thay vì bỏ đi để giữ cho lòng tự trọng của mình khỏi bị tổn thương. Bỏ đi trong tiếng khóc gọi của bà “G ơi”. Lúc đó bà đã lẫn, mà chỉ nhớ tên tôi trong tất cả các đứa cháu của bà.

Trong hành trình xa xứ của mình, tôi mang theo hình ảnh bà ngoại, môi nét, và nụ cười nửa miệng…

And Grandma would...

Bà ngoại hay mua cà cuống ngoài chợ, mang về thả cái bọc xuống nền nhà đất nện, 3,4 con cà cuống đen đen mình khô xác chân tay nghều ngoào bò ra lổm ngổm, vừa bò vừa ngã.

Rồi bà ngoại sẽ cẩn thận lấy cái kim băng nhể vào ngực con cà cuống, lôi ra một cái bọng nhỏ như hạt đỗ xanh, trong trong, cho vào một cái lọ thủy tinh màu vàng nhỏ như ngón tay, nút kín. Đó là tinh dầu cà cuống. Bà ngoại quý cái lọ đó hơn con ngươi mắt mình. Những bữa cơm xuyềnh xoàng chỉ cần bà ngoại lấy cái đầu đũa, cẩn thận chấm vào cái lọ thuỷ tinh đựng phép mầu, rồi chấm vào bát nước mắm, là thành thơm lừng ngon miệng.

Rồi bà ngoại châm bếp nướng cà cuống.

Khi mùi cà cuống đã thơm lừng mái nhà tranh, tôi, lăng xăng trợ lý, cuối cùng cũng được bà ngoại cho chiến lợi phẩm là xác con cà cuống nướng để mút mát. Cái xác khô xác, chả có gì, nhưng giòn và thơm. Tôi nghiến ngấu đến từng đốt chân khô.

Bà ngoại hay dậy sớm đun nước pha trà, tôi ngửi thấy mùi trà sen thơm thơm là cũng lồm cồm bò dậy, chui ra khỏi chiếc chăn bông rách, đến ngồi co ro bên cạnh. 5h sáng. Chiếc đài nhỏ của bà sẽ vọng ra tiếng một chú hát vang lừng “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”. Mà phải rất nhiều năm sau tôi mới thủng. Chứ lúc nghe thì cứ tưởng “mãi mãi đi VẸO người”, băn khoăn lắm mà chả dám hỏi ai.

Rồi bà ngoại sẽ nhâm nhi chén trà nóng, tôi ngồi cạnh chơi con búp bê nhựa biết chớp chớp đôi mắt xanh ngọc, nhưng lại bị gãy một tay.

Rồi bà ngoại lảy Kiều,

Bà ngoại giàu có phong lưu, đến tận khi Đảng kêu gọi dân tình tự nguyện đóng góp cho kháng chiến, ai mà ko tự nguyện đủ thì đến trấn cho đủ. Bà ngoại chỉ còn giữ được thói quen uống trà sen tự ướp và tinh dầu cà cuống, như là một trong những thú vui thanh cao của mình.

Gần 30 năm sau, tôi vẫn nhớ tiếng nước sôi thỉu đổ vào ấm trà sen.

Mùi cà cuống thơm lừng trong mái nhà tranh vách đất

Dáng bà ngoại nhỏ nhắn, thắt đáy lưng ong và nước da bánh mật

Và câu hát mà đang làm gì, ở đâu, nghe thấy “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”, là tôi cũng đưa mắt tìm quanh quất, có phải bà ngoại?


Tôi ko bao giờ hối tiếc những điều mình đã làm. Chỉ duy nhất, khi bà ngoại ốm nặng, khi phải đối mặt với sự hằn học nhỏ mọn của chính họ hàng mình, một người đàn ông tóc hoa râm và khuôn mặt khắc khổ, đứng chắn giữa tôi và bà, ko cho tôi lại gần, chỉ với một mục đích duy nhất là làm cho đứa con gái kiêu bạc và bất trị là tôi phải cúi mặt, phải đau đớn. Phải chi tôi đã dám chống lại, thay vì bỏ đi để giữ cho lòng tự trọng của mình khỏi bị tổn thương. Bỏ đi trong tiếng khóc gọi của bà “G ơi”. Lúc đó bà đã lẫn, mà chỉ nhớ tên tôi trong tất cả các đứa cháu của bà.

Trong hành trình xa xứ của mình, tôi mang theo hình ảnh bà ngoại, môi nét, và nụ cười nửa miệng…

Hôm nai,

Tớ mặc váy hoa đỏ, stockings đen, đi giày tím (thắm chưa?), son phấn cẩn thận rồi đi ra ngoài đường. Tranh thủ có hẹn bác sĩ nên bát phố shopping một cái. Cũng tại văn phòng bác sĩ ở gần Saks Fifth Avenue.

Tớ ngơ ngác đi vào tầng trệt Saks Fifth, nhìn quanh quất, mãi chả tìm được cái tớ muốn tìm. Một anh ái sệt chạy ra hỏi tớ muốn gì để anh giúp, tớ ngắn gọn “Creme de la Mer”, thế là anh uốn lượn dẫn tớ đến quầy La Mer. Tớ lon ton đi đằng sau anh thấy cái mông mặc quần bó chiết ly của anh cứ ngoáy ngoáy.

Tớ chưa dùng mỹ phẩm của hãng này bao giờ, thế nên chị bán hàng đưa cho tớ tờ biểu giá xem cho biết. Tớ suýt té xỉu khi thấy có loại kem tính cả thuế chắc 1500usd/hũ (hũ 500ml nhưng kể cả là 500ml chứ, quân bóc lột). Tớ kêu ầm lên chả khách khí giề “kem này làm bằng vàng à”. Chị ấy hất mặt rất kiêu kỳ “You are talking about La Mer, honey”.

Rồi chị ấy lấy ra lọ kem dưỡng cho da mặt, chị ấy tự hào và kiêu kỳ cho tớ ngửi. Tớ ngửi xong rồi bảo “giống mùi Nivea quá”, và thấy chị ấy làm một vẻ mặt khiến tớ phải “ok ok I don’t want to look stupid in front of you. Show me something else”. Chị ấy lại lấy ra hộp dưỡng môi, lại kiêu kỳ và kiểu cách mở ra cho tớ ngửi. Tớ ghé mũi vào ngửi rồi lại buột mồm “smells like my grandma’s all-purpose balm”, làm chị ấy “what?”, tớ lại xua xua tay “it was meant to be funny, but it’s ok”.

Tóm lại, hoá đơn La Mer làm mặt tớ thộn ra mất một lúc.

Xong rồi tớ lượn qua Chanel. Tớ định mang cái voucher bọn Chanel cho tớ đến lấy mấy món hàng mẫu miễn phí.

Đến nơi, gặp một chàng đẹp trai, rụt rè đưa voucher ra, chàng bảo “hết hàng mẫu rồi, cứ giữ voucher, lúc khác đến”. Tinh vi con lợn luộc chứ.

Thế là tớ chống khuỷu tay nhọn của tớ lên quầy, tớ yêu cầu chàng lấy cho tớ mascara. Chàng hỏi “dùng hàng ngày hay dùng dịp nào đặc biệt?”, tớ bảo “khác nhau cái gì?”, chàng bảo “hàng ngày là loại ngày nào dùng cũng được, còn đặc biệt là khi nào có dịp đặc biệt thì mới dùng” (giải thích hay nhỉ). Thấy mặt tớ thế nào đó mà chàng nghĩ ngợi rồi giải thích lại “cái hàng ngày dùng thì đẹp tự nhiên, còn cái đặc biệt kia thì sẽ làm cô lúc nào trông cũng như superstar”. Thế là tớ chỉ “lấy cho tôi cái đặc biệt”. Chàng hỏi lại cho rõ ràng “thế tức là ngày nào cô cũng trông như superstar đấy nhé”, tớ nhún vai “I am fine with that”. Chàng cười ha hả

Xong rồi tớ còn sai chàng đi lấy cho tớ mấy thứ bút chì linh tinh. Chàng sợ tớ rỗi rãi nên lại điều tớ ra quầy nước hoa. Anh bán nước hoa nói như máy dập, tớ xua tay “nước hoa Chanel tôi chỉ dùng Coco thôi, ko quan tâm đến loại khác đâu”, anh ta bảo “chị cứ thử mấy loại mới ra này”. Sau thấy tớ ngửi đi ngửi lại loại Gardénia, anh hào phóng xịt lấy xịt để, làm tớ chạy ko kịp, tớ nhăn nhó “anh làm tôi thơm như một vườn hoa rồi”. Anh sướng rơn anh reo lên “that’s the idea”. Chán hẳn. Vừa lúc đó, anh kia chạy về, mang cho tớ thêm cả hai món hàng mẫu mà trước đó anh bảo anh ko có (và ko lấy voucher của tớ). Chắc tại tớ làm anh cười nên anh linh động.

Xong là tớ đi về, thơm như một vườn hoa. Mỗi tội mở cửa ra một cái thì thấy một mùi hương nồng nàn tràn ngập. Hoá ra u Nuôi rán cá. Mùi Chanel tất nhiên gặp mùi cá rán của u Nuôi thì mất điện.

Tớ thích u Nuôi và rất thương u Nuôi, nhưng mà tớ vẫn ngó đầu vào và bảo "chết mất thôi u ơi"

Một entry rất nhạt, cho một ngày rất vui.

I see trees of green, red roses too, I see them bloom for me and you. And I think to myself "what a wonderful world"...

Hôm nai,

Tớ mặc váy hoa đỏ, stockings đen, đi giày tím (thắm chưa?), son phấn cẩn thận rồi đi ra ngoài đường. Tranh thủ có hẹn bác sĩ nên bát phố shopping một cái. Cũng tại văn phòng bác sĩ ở gần Saks Fifth Avenue.

Tớ ngơ ngác đi vào tầng trệt Saks Fifth, nhìn quanh quất, mãi chả tìm được cái tớ muốn tìm. Một anh ái sệt chạy ra hỏi tớ muốn gì để anh giúp, tớ ngắn gọn “Creme de la Mer”, thế là anh uốn lượn dẫn tớ đến quầy La Mer. Tớ lon ton đi đằng sau anh thấy cái mông mặc quần bó chiết ly của anh cứ ngoáy ngoáy.

Tớ chưa dùng mỹ phẩm của hãng này bao giờ, thế nên chị bán hàng đưa cho tớ tờ biểu giá xem cho biết. Tớ suýt té xỉu khi thấy có loại kem tính cả thuế chắc 1500usd/hũ (hũ 500ml nhưng kể cả là 500ml chứ, quân bóc lột). Tớ kêu ầm lên chả khách khí giề “kem này làm bằng vàng à”. Chị ấy hất mặt rất kiêu kỳ “You are talking about La Mer, honey”.

Rồi chị ấy lấy ra lọ kem dưỡng cho da mặt, chị ấy tự hào và kiêu kỳ cho tớ ngửi. Tớ ngửi xong rồi bảo “giống mùi Nivea quá”, và thấy chị ấy làm một vẻ mặt khiến tớ phải “ok ok I don’t want to look stupid in front of you. Show me something else”. Chị ấy lại lấy ra hộp dưỡng môi, lại kiêu kỳ và kiểu cách mở ra cho tớ ngửi. Tớ ghé mũi vào ngửi rồi lại buột mồm “smells like my grandma’s all-purpose balm”, làm chị ấy “what?”, tớ lại xua xua tay “it was meant to be funny, but it’s ok”.

Tóm lại, hoá đơn La Mer làm mặt tớ thộn ra mất một lúc.

Xong rồi tớ lượn qua Chanel. Tớ định mang cái voucher bọn Chanel cho tớ đến lấy mấy món hàng mẫu miễn phí.

Đến nơi, gặp một chàng đẹp trai, rụt rè đưa voucher ra, chàng bảo “hết hàng mẫu rồi, cứ giữ voucher, lúc khác đến”. Tinh vi con lợn luộc chứ.

Thế là tớ chống khuỷu tay nhọn của tớ lên quầy, tớ yêu cầu chàng lấy cho tớ mascara. Chàng hỏi “dùng hàng ngày hay dùng dịp nào đặc biệt?”, tớ bảo “khác nhau cái gì?”, chàng bảo “hàng ngày là loại ngày nào dùng cũng được, còn đặc biệt là khi nào có dịp đặc biệt thì mới dùng” (giải thích hay nhỉ). Thấy mặt tớ thế nào đó mà chàng nghĩ ngợi rồi giải thích lại “cái hàng ngày dùng thì đẹp tự nhiên, còn cái đặc biệt kia thì sẽ làm cô lúc nào trông cũng như superstar”. Thế là tớ chỉ “lấy cho tôi cái đặc biệt”. Chàng hỏi lại cho rõ ràng “thế tức là ngày nào cô cũng trông như superstar đấy nhé”, tớ nhún vai “I am fine with that”. Chàng cười ha hả

Xong rồi tớ còn sai chàng đi lấy cho tớ mấy thứ bút chì linh tinh. Chàng sợ tớ rỗi rãi nên lại điều tớ ra quầy nước hoa. Anh bán nước hoa nói như máy dập, tớ xua tay “nước hoa Chanel tôi chỉ dùng Coco thôi, ko quan tâm đến loại khác đâu”, anh ta bảo “chị cứ thử mấy loại mới ra này”. Sau thấy tớ ngửi đi ngửi lại loại Gardénia, anh hào phóng xịt lấy xịt để, làm tớ chạy ko kịp, tớ nhăn nhó “anh làm tôi thơm như một vườn hoa rồi”. Anh sướng rơn anh reo lên “that’s the idea”. Chán hẳn. Vừa lúc đó, anh kia chạy về, mang cho tớ thêm cả hai món hàng mẫu mà trước đó anh bảo anh ko có (và ko lấy voucher của tớ). Chắc tại tớ làm anh cười nên anh linh động.

Xong là tớ đi về, thơm như một vườn hoa. Mỗi tội mở cửa ra một cái thì thấy một mùi hương nồng nàn tràn ngập. Hoá ra u Nuôi rán cá. Mùi Chanel tất nhiên gặp mùi cá rán của u Nuôi thì mất điện.

Tớ thích u Nuôi và rất thương u Nuôi, nhưng mà tớ vẫn ngó đầu vào và bảo "chết mất thôi u ơi"

Một entry rất nhạt, cho một ngày rất vui.

I see trees of green, red roses too, I see them bloom for me and you. And I think to myself "what a wonderful world"...

Tuesday, December 2, 2008

Bà ngoại

Tôi nhớ hình ảnh bà ngoại từ khi còn má căng tóc mượt, đến khi tóc bạc da mồi, rồi đến khi bà nằm trên giường, tóc cắt ngắn, dưới lưng lót mảnh ni lông, và tấm lưng xương xẩu đầy vết lở loét vì nằm quá lâu mà ko được trở mình.

Hoạ hoằn lắm, dẹp bỏ tất cả những bộn bề của mình, tôi sẽ về ngồi bên giường. Tôi sẽ nựng nịu bà như nựng nịu một con mèo nhỏ.

- Sao mồm bà cứ phum phúm thế?

- Thì tao già rụng hết răng thì nó thế

- Cháu đang hỏi hai cái vết này ở hai bên mép cơ mà

- Ơ nếp nhăn cái con này.


- Bà ơi

- G đá?

- Vâng.

- (ngó ngó)

- Sao bà cứ ngó ngó thế?

- Mắt tao kém có nhìn thấy gì đâu mà chả ngó ngó. Mày đi đâu về thế cháu? Con gái giờ này sao chưa về nhà?

- Ui, giờ này cháu mới ra đường đi chơi bà ạ

- Con này mất dạy


- Bà ơi, cháu đây. Bà nhận ra cháu ko?

- Cái G

- Vâng

Chỉ thế thôi. Bà lẫn rồi. Mắt đã loà. Tôi ngồi bên cạnh, cầm bàn tay gầy khô như giấy của bà ấp lên má mình, bà lại lơ ngơ hỏi “mày làm gì thế”, “bà ngố thế, cháu đang cho bà sờ mặt cháu còn gì. Cháu cho bà đi đái nhé?”. Mùi khăn khẳn từ chiếc giường. Miếng ni lông ẩm ướt. Những vết lở loét. Tôi ko bao giờ kể cho bà về cuộc sống của tôi. Tôi chỉ muốn về ngồi cạnh giường, để thấy mình bé lại, để được thanh thản, để được thở chậm lại, để được chùng xuống, để có được cảm giác dịu dàng gần gũi yêu thương nựng nịu một ai đó, để quên đi rằng ở ngoài kia, tôi ko thể nào yêu thương một người bằng tất cả trái tim mình.

Thế mà có một người đàn ông, tóc hoa râm và khuôn mặt khắc khổ, đã kiên quyết kéo ghế bắt tôi ngồi thật xa ra khỏi giường bà. Ông ta bảo “chị mặc váy đẹp, ngồi cạnh bà làm gì cho bẩn váy chị ra”. Có lẽ nếu tôi đã xoàng xĩnh một chút chắc ông ta sẽ để tôi yên?

Và rất nhiều lần tôi về gọi cửa, nhìn thấy ông ta ngồi trong nhà, vờ như ko nghe thấy, để ko mở cửa cho tôi.

Tôi đã ko bao giờ có đủ can đảm để nói với ông ta rằng “Về với bà là quyền của tôi. Ông tránh ra”. Tại bà ko bao giờ lớn tiếng.

Tôi thường nhớ đến bà ngoại, khi tôi nựng nịu con tôi:

- Chó con

- Vâng

- Cái mồm xinh uống cốc nước xinh đi

- Vâng


Bà ngoại

Tôi nhớ hình ảnh bà ngoại từ khi còn má căng tóc mượt, đến khi tóc bạc da mồi, rồi đến khi bà nằm trên giường, tóc cắt ngắn, dưới lưng lót mảnh ni lông, và tấm lưng xương xẩu đầy vết lở loét vì nằm quá lâu mà ko được trở mình.

Hoạ hoằn lắm, dẹp bỏ tất cả những bộn bề của mình, tôi sẽ về ngồi bên giường. Tôi sẽ nựng nịu bà như nựng nịu một con mèo nhỏ.

- Sao mồm bà cứ phum phúm thế?

- Thì tao già rụng hết răng thì nó thế

- Cháu đang hỏi hai cái vết này ở hai bên mép cơ mà

- Ơ nếp nhăn cái con này.


- Bà ơi

- G đá?

- Vâng.

- (ngó ngó)

- Sao bà cứ ngó ngó thế?

- Mắt tao kém có nhìn thấy gì đâu mà chả ngó ngó. Mày đi đâu về thế cháu? Con gái giờ này sao chưa về nhà?

- Ui, giờ này cháu mới ra đường đi chơi bà ạ

- Con này mất dạy


- Bà ơi, cháu đây. Bà nhận ra cháu ko?

- Cái G

- Vâng

Chỉ thế thôi. Bà lẫn rồi. Mắt đã loà. Tôi ngồi bên cạnh, cầm bàn tay gầy khô như giấy của bà ấp lên má mình, bà lại lơ ngơ hỏi “mày làm gì thế”, “bà ngố thế, cháu đang cho bà sờ mặt cháu còn gì. Cháu cho bà đi đái nhé?”. Mùi khăn khẳn từ chiếc giường. Miếng ni lông ẩm ướt. Những vết lở loét. Tôi ko bao giờ kể cho bà về cuộc sống của tôi. Tôi chỉ muốn về ngồi cạnh giường, để thấy mình bé lại, để được thanh thản, để được thở chậm lại, để được chùng xuống, để có được cảm giác dịu dàng gần gũi yêu thương nựng nịu một ai đó, để quên đi rằng ở ngoài kia, tôi ko thể nào yêu thương một người bằng tất cả trái tim mình.

Thế mà có một người đàn ông, tóc hoa râm và khuôn mặt khắc khổ, đã kiên quyết kéo ghế bắt tôi ngồi thật xa ra khỏi giường bà. Ông ta bảo “chị mặc váy đẹp, ngồi cạnh bà làm gì cho bẩn váy chị ra”. Có lẽ nếu tôi đã xoàng xĩnh một chút chắc ông ta sẽ để tôi yên?

Và rất nhiều lần tôi về gọi cửa, nhìn thấy ông ta ngồi trong nhà, vờ như ko nghe thấy, để ko mở cửa cho tôi.

Tôi đã ko bao giờ có đủ can đảm để nói với ông ta rằng “Về với bà là quyền của tôi. Ông tránh ra”. Tại bà ko bao giờ lớn tiếng.

Tôi thường nhớ đến bà ngoại, khi tôi nựng nịu con tôi:

- Chó con

- Vâng

- Cái mồm xinh uống cốc nước xinh đi

- Vâng


Saturday, November 29, 2008

Lấy Tây

Hôm nọ, ở entry bài Five o’clock shadow của tớ có một bạn giấu mặt đến comment một bài tâm huyết, mời các bạn vào đọc lại (một chiêu câu pageview rất rẻ tiền )

Xong là tớ muốn các bạn chú ý đến một câu vào loại tâm huyết nhất của bạn ấy như sau:

“tôi thấy các anh Tây như chồng bạn hay thích những thứ trông rất phản cảm và đối nghịch theo xu hướng thẩm mỹ chung”. Chưa hiểu thẩm mỹ chung mà bạn ấy nêu ra ở đây là thẩm mỹ nào, thẩm mỹ ao làng, thẩm mỹ giếng làng, thẩm mỹ luỹ tre làng, thẩm mỹ thành phố, hay thẩm mỹ quê em miền trung du. Là tớ nhá, nếu các anh Tây thích hình thức của tớ thì tớ chả dại gì lại đi bảo thẩm mỹ của các anh ấy phản cảm (tội gì, có phúc cứ hưởng chứ từ chối cũng có ai bảo là liêm khiết). Mà ngay cả nếu các anh ấy chê hình thức tớ và đi thích các cô khác có hình thức khác hẳn tớ, thì tớ cũng chả vì vậy mà chưng hửng bảo các anh ấy thẩm mỹ phản cảm kiểu “thằng đấy ngu thế, đi yêu con kia xấu bỏ mẹ, yêu thì yêu tao đây này, tao xinh theo thẩm mỹ chung”.

Công nhận là lấy Tây thì xấu có, đẹp có, mà bình thường cũng có. Nhưng Tây thì cũng là đàn ông bình thường chứ có phải 3 đầu 6 tay gì đâu mà cứ phải đẹp mới lấy Tây được? Nhiều người vốn tự ti, coi Tây là hơn hẳn ta rồi, nên để lấy được một thằng Tây thì cái con kia phải hơn hẳn đồng loại của nó, cụ thể là hơn tao đây này, nếu ko thì nó chỉ là đồ chuột sa chĩnh gạo, chỉ là đồ gái đú, gái dễ, thì mới chài được thằng Tây dại dột, chứ ko đoan trang nền nếp tiết hạnh khả phong như tao (kiểu Tây mà có đến tao cũng cầm dép ném đuổi đi), kiểu thế. Còn chưa kể, phần lớn gái xấu VN là do giai VN gánh đấy chứ, Tây gánh mấy.

Nhiều khi, thấy một cô đi cùng một thằng Tây, nhiều người dè bỉu chê bai này nọ, nhưng là gái thì có khi cũng thầm mong có được cái gì đấy của cô me Tây kia, mà là trai thì biết thừa mẻng của mình mà được ngang con kia thì cũng đã là tốt phước. Còn có khi, cô kia xấu thật, thì sao các bạn lại ghét, là trai thì các bạn phải sung sướng vì cô kia đã có thằng Tây kia gánh cho rồi, chứ rủi cô đó rơi trúng mình thì lại mang tiếng có bồ xấu, mà bạn là gái thì nên mừng cho họ, vì họ ko có lợi thế về nhan sắc mà vẫn tìm được nơi chốn yên ấm chiều chuộng, là cái mà đại đa số phụ nữ đều mong muốn, chứ sao lại bỉ bác, sao lại cứ lòi cái đuôi nhỏ mọn ra cho thiên hạ nghía? Mà nói chung, xấu hay đẹp thì cũng chả nên để ý, Tây đầy đường, để ý có mà để ý suốt ngày, làm gì còn thời gian làm việc riêng của mình.

Nói chung, ở nhà, nhiều người cứ thấy chủ đề lấy Tây một cái là bắt đầu soi mói, kiểu mày lấy được Tây mày đời sống cao hơn tao thì tưởng mày phải hơn bọn tao nhiều, hoá ra mày chỉ thường thế này thôi à, mà ko hiểu rằng Tây nó cũng có những lo toan cuộc sống chả khác gì mình. Ở VN là còn dễ sống. Có thất nghiệp vài tháng thì cũng chả lo lắng mấy, còn họ hàng trợ giúp, có tiền thì ăn sang, ko có tiền thì ăn giản dị, ở thì nhờ nhà bố mẹ. Ở bên Tây, thất nghiệp là méo mặt, vì tiền nhà, tiền xe, tiền nợ ngân hàng, tiền bảo hiểm, tỉ thứ tiền mà một xã hội hiện đại hơn phải chi tiêu. Các bạn gái lấy Tây rồi về nước của anh ấy sống, thừa biết là cuộc sống với chồng bên Tây giản dị hơn cuộc sống bên VN của các bạn rất nhiều. Thỉnh thoảng có về nước chơi trông hoành tráng thì cũng như các bạn ở phố về quê người ở quê bảo các bạn tiền nhiều như nước vậy. Các anh Tây sang VN đều tận dụng cơ hội lương cao giá sinh hoạt rẻ để dành dụm tiền, đặng có lúc nào đó còn về nước mà bắt đầu lại, chứ cũng chả sung sướng gì. Thế nên, yên tâm là Tây nó chả hơn gì mình đâu, nên tự miễn cho bản thân khoản kèn cựa, bỉ bác, càng trẻ lâu.

Báo cáo các bạn là tớ đi ngủ để giữ gìn nhan shắc. Mai tớ rỗi tớ sẽ bàn chuyện nghiêm chỉnh.