Tuesday, January 31, 2012

Dựng lều ngàn dặm mở tiệc…(3)

 
Mẹ chồng mắc bệnh sắm nhiều đồ. Nhiều đến mức chỉ nhìn cũng phát ngốt. Căn bản bà có 3 cậu con trai nên bà sắm cho ông bà và sắm cho cả 3 cậu luôn. Ba cậu đi lấy vợ, ở riêng, thế mà có khi cả 3 nhà đều có cái khăn hoặc cái cốc cái nồi bộ dao bộ drap giường giống nhau.
Nhà chàng có người giúp việc ở đến 30 năm. Sau khi bà này mất thì con gái lại tiếp tục làm thay mẹ đến tận khi lấy chồng. Sau này mẹ chàng thuê mấy cô giúp việc người Nga, tôi có gặp. Mặt họ cứ như đưa đám, nói ko chịu nghe và hay vùng vằng bảo bà ghê quá. Tôi ko biết bà có ghê thật hay ko vì bà rất hiền với tôi và rất lịch sự với họ, tôi chỉ thấy họ dốt và ko chịu học hỏi trong khi mẹ chồng giỏi và có tiêu chuẩn rất cao.
Mẹ chàng là một người đàn bà nhỏ bé, uy quyền và ăn vận không chê vào đâu được. Bà đóng hoàn hảo vai trò nội tướng, một mình cai quản 3 ông con trai, đội ngũ giúp việc, các bất động sản của gia đình, và thù tiếp khách khứa. Quan trọng hơn cả, bà là dâu hiền. Cụ nội chàng rất hà khắc mà bà trong suốt mấy chục năm ở cùng bố mẹ chồng không bao giờ nghe than van một lời. Bố chàng lẫy lừng ở đâu, về nhà nghe vợ răm rắp. Khi còn bà, ông sắc sảo, hài hước bao nhiêu thì khi bà mất ông suy sụp ngơ ngác như người mất hồn bấy nhiêu.
Bố chàng là một người rất nổi tiếng trong thành phố. Ông làm notaio, công chứng, một nghề ở Ý phải cực giỏi mới làm được, kiểu thi nghìn người chỉ lấy một. Chàng bảo vào thời của ông, em đi lạc trong phố, chỉ cần nói tên F là sẽ có người đưa em về tận nhà. Siena nổi tiếng với Palio, cuộc đua ngựa hàng năm. Cứ đến ngày đua ngựa là cả thành phố nghỉ việc đi xem. Cả thành phố phân ra làm 17 contrada đua với nhau. Vì là một chức sắc có uy tín, bố chồng được mời làm người lãnh đạo (capitano) của Contrada dell’Onda. Ông là capitano huyền thoại. Dưới thời lãnh đạo của ông, ngựa Onda hai lần vô địch. Từ đó đến nay đã hơn 40 năm mà hình như cũng chỉ thắng thêm được một hay hai lần gì đó. Nhiều khi, đi trong phố, thấy chàng giới thiệu tên gia đình là có người à lên ngay “a, con trai của GF, capitano hai lần vô địch Palio”.
Bố chồng có thói quen chỉ đi ăn ở những nhà hàng 5 sao và đi nghỉ tại những khách sạn 5 sao vì với ông nếu phải đi những chốn kém hơn thì thà ở nhà, vì nhà ông siêu tiện nghi, vợ ông nấu ăn siêu ngon, thì việc gì ông phải đi đâu. Ở nhà chàng tính sùng bái vợ là một thuộc tính nằm trong gen.
Bố chồng rất cưng cô con dâu út. Cô con dâu út tính tình vớ vẩn nên hay hưởng ứng những câu triết lý siêu hài của ông. Những buổi chiều mùa hè, bố chồng và cô dâu út thường ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, ngắm hoàng hôn xuống dần trên những ngọn cây cao, tiếng chim lích chích và mùi hương hoa hồng thơm oải sau một ngày nắng gắt gỏng.
P.S: Ở Việt Nam, có lần cả nhà chất lên cái xe của chàng để đi chơi. Vì thiếu chỗ nên bố chàng phải ngồi trong thùng xe. Lúc xuống xe cả nhà mải cười mải nói chuyện đi vào nhà hàng, quên bẵng mất ông bố đang ngồi phía sau. Lúc nhớ ra, chạy trở lại, thấy ông vẫn ngồi rung đùi hai tay khoanh trước ngực, chả nói chả rằng trong thùng xe đóng kín. Chàng hỏi “sao bố ko gọi?”. Ông bảo “bố muốn biết thằng con trai bố nó quên bố đến được mức độ nào”. Bình luận của cún béo: bố chồng thế này chứng tỏ chưa biết rõ khả năng đãng trí vô địch của con trai ông, chứ nếu ông biết chắc ông phải gọi cuống chứ đố ông ngồi rung đùi bình tĩnh thế.

Monday, January 30, 2012

Dựng lều ngàn dặm mở tiệc…(2)

Tôi không nghĩ mình gây ấn tượng tốt với bà mẹ quyền uy của chàng. Buổi sáng lúc chàng sang phòng bố mẹ vấn an thì tôi vẫn ngủ. Tôi ngủ thông luôn bữa sáng và chỉ xuống chào mẹ chàng lúc gần trưa. Mẹ chàng gầy, nhỏ tí, ăn vận rất lịch lãm, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế sofa, tay gối lên một bộ lông thú. Bữa trưa tôi khều từng cọng mỳ Ý khô khốc một cách vất vả và chán nản, ăn cho phải phép rồi tót lên phòng ngủ tiếp đến tận bữa chiều. Thảm cảnh tương tự tại bàn ăn chiều. Đến ngày thứ hai thì tôi ốm và ốm luôn đến tận ngày cuối cùng. Trong những ngày ở nhà chàng, vì ốm nên tôi ngủ suốt, những lúc nào thuốc mẹ chàng nhờ người đi mua làm tôi bớt ốm thì tôi đi lang thang vơ vẩn trong ngôi biệt thự không một bóng người. Thư viện nhà chàng rất hoành tráng, các giá sách cao lên đến tận trần phải dùng thang lấy xuống. Sách quyển nào quyển nấy đóng bìa da rất đẹp và đều đóng dấu Thư viện nhà F. Phòng ăn chính treo chiếc đèn chùm pha lê tuyệt đẹp, chiếc đèn có thể được đưa vào trưng bày trong bảo tàng. Thực tế là trong một lần đi xem bảo tàng Metropolitan ở New York city tôi có thấy trưng bày một chiếc chandelier tương tự như thế.
Dưới tầng hầm ngôi biệt thự, nửa bên này là hầm rượu rất lớn. Mẹ chồng có thời gian tự trồng nho và làm rượu vang ở countryhouse của gia đình (về ngôi nhà này thì sẽ kể ở một entry khác). Trong hầm rượu, sau mấy chục năm vẫn còn những chai rượu in chữ CF là tên bà. Nửa bên kia là quầy bar, phòng chơi bi a thông sang phòng đánh bài. Ăn tối xong các quý ông chơi bi a và các quý bà đánh bài. Vào thời điểm cực thịnh, mẹ chàng rất hay mời khách. Vì ko đi làm nên bà rất thích mời mọc khách khứa để ra dáng bà chủ lịch duyệt hiếu khách gu thẩm mỹ cao. Nhà chàng giờ vẫn còn giữ một quyển sổ dày nơi bà ghi chép tỉ mỉ từng buổi ăn tối, thực đơn, danh sách khách mời, thậm chí cả chỗ ngồi của từng người.
Phòng khách là cả một không gian rộng lớn ấm cúng, nhìn ra vườn cây cắt tỉa rất đẹp mắt. Mùa đông lò sưởi đốt bằng gỗ thông lấy từ ngoài vườn kêu lách tách rất vui. Mẹ chồng là nghệ nhân làm vườn và cắm hoa. Bà có cả một nhà kính trồng hoa ở một góc vườn, nơi mùa đông người làm vườn sẽ mang cây vào sưởi ấm. Người làm vườn giỏi nhất nước Ý Porcinai cũng đã từng đến làm ở vườn của bà.
Người giúp việc ở một khu riêng ngay cạnh bếp và khu giặt là. Làm việc xong là họ lui vào trong khu của họ, đóng cửa, mình ko bao giờ thấy mặt, trừ người nấu ăn và phục vụ bàn. Trong ngôi biệt thự còn có hai phòng nhỏ rất đặc biệt. Một là studio của bố chàng, lưu giữ những giấy tờ quan trọng của gia đình. Phòng kia là nơi mẹ chồng cất những món đồ giá trị. Căn phòng này có cánh cửa bằng thép chống đạn, lúc nào cũng đóng im ỉm. Cánh cửa này được lắp từ sau vụ nhà chàng bị trộm đột nhập năm 1973, khoắng sạch sành sanh, khi cả gia đình đi nghỉ mấy ngày. Kẻ trộm tỏ ra biết ngôi biệt thự rất rõ, biết chính xác nên đến phòng nào và nên lấy đi cái gì. Biết nhà chàng mất trộm, cả thị trưởng và tỉnh trưởng cảnh sát cùng đến, rắc bột, lấy vân tay, huy động rất nhiều nhân lực điều tra mà cuối cùng toàn bộ số đồ mất vẫn ko thấy bóng chim tăm cá. Chàng thỉnh thoảng hay bảo tôi “cứ tưởng tượng gia đình anh ko bị mất trộm lần đó xem, em sẽ có thêm bao nhiêu là đồ trang sức và áo lông thú”
Đến tận bây giờ tôi vẫn không nhớ hết những khu những phòng trong ngôi biệt thự, chỉ vì kiến trúc lắt léo khó hiểu của nó, và những đoạn hành lang vắng tanh ko người, im ắng như thể không tiếng động nào từng lọt vào được, đi qua cứ rờn rợn.

Ảnh: đố ai biết bố chú Bình Nguyên ngồi đâu?

Saturday, January 28, 2012

Dựng lều ngàn dặm mở tiệc…(1)


Hồi mới biết nhau, một lần tôi chống tay lên cằm mơ mộng “anh có biết em thích cái gì ko, em thích ở trong một căn nhà mà một buổi sáng ngủ dậy, nhìn qua cửa kính, thấy biển xanh mênh mông trước mặt”. Lúc đó tôi đang nhớ một chàng người Úc, đang mơ mộng thức dậy trong một căn phòng kính từ trần xuống tận sàn, nhìn ra một bãi biển vắng người nào đó của nước Úc. Nói xong rồi tôi cũng quên.
Hồi đang vận động tôi chấp thuận lời cầu hôn, chàng mời tôi một chuyến đi Ý. Hồi đó tôi ngây thơ ko biết, sau này mới biết chàng đã nghĩ rằng đến và thấy gia thế của gia đình chàng chắc chắn tôi sẽ đồng ý làm vợ chàng. Nói một cách công bằng, gia thế của gia đình chàng thì ngay cả gái Ý cũng ao ước, chứ nói gì đến gái Việt, lại con nhà nghèo như tôi. Thế mà ngay cả khi đã tận mắt nhìn thấy gia thế nhà chàng, tôi vẫn ko đồng ý. Không phải tôi biết mà ko ham, đơn giản chỉ là vì tôi ko biết. Ko biết cũng ko phải vì tôi dốt, mà vì tính tôi vốn ko hay để ý đến của nả của người khác. Sau này biết tôi cũng ko ham, mặc dù công nhận đó là một lợi thế.
Đón tôi ở sân bay, chàng ko đưa tôi thẳng về nhà chàng ở Siena mà lại đưa tôi ra căn nhà ngoài biển. Buổi sáng thức dậy, từ cửa kính phòng ngủ thấy biển mênh mông trước mặt. Biển không xanh. Đang là mùa đông. Biển mùa đông tím thê lương trải tít đến tận chân trời. Chàng cứ xin lỗi “muốn biến điều ước của em thành sự thật nhưng đen quá ngày hôm nay toàn mây mù”. Tôi còn chẳng buồn nói với chàng rằng tôi còn thích biển mùa đông hơn biển mùa hè. Đơn giản đó là lần đầu tôi đặt chân đến châu Âu, đúng tháng lạnh nhất. Lúc đó tôi chỉ vừa run lập cập vừa nghĩ “đã lạnh bỏ mợ ra rồi còn rước nhau ra biển”.
Hôm sau, chàng đưa tôi về ra mắt bố mẹ chàng. Về sau này tôi mới biết trước đó mọi người đã xôn xao về cô con dâu tương lai của nhà F, người trói chân được cậu út nổi tiếng chơi bời lêu lổng, và ngoài cô mối tình đầu thì chưa từng dẫn cô nào về nhà giới thiệu. Là mọi người cứ rỉ tai nhau thế, chứ khổ chủ là tôi thì vẫn chưa đồng ý. Chỉ là tại mẹ chàng nhanh nhẩu xin ảnh tôi về mang đi khoe khắp nơi, “tóc nó dày như thế này này, eo nó nhỏ như thế này này, nó trông y hệt một con búp bê”.
Chúng tôi đến nơi lúc đã tối mịt. Bố mẹ chàng và những người giúp việc đã đi ngủ hết. Mở cửa rón rén bước vào. Ngôi biệt thự rất đẹp và sang trọng, nhất là những đồ đạc bày biện sơn son thếp vàng và những bức tranh cổ. Nhưng lúc đó thì tôi ko có ấn tượng như thế. Không nhìn kỹ để mà ấn tượng, và tính tôi cũng ko hay ô a ấn tượng. Tôi chỉ nhớ mình rón rén đi lên phòng ngủ của mình đã được chuẩn bị đầy đủ. Cười rúc rích khi chui vào chiếc giường sắt kiểu cổ cao lênh khênh, lại càng thêm cao vì lớp đệm lò xo rất dày, đêm nằm ngủ ko cẩn thận ngã xuống chắc chấn thương trầm trọng. Tò mò lật những lớp ga phủ ga trải đến 4, 5 lớp cầu kỳ, đều có thêu tên họ gia đình cùng chim cá lá bướm rất bay bổng. Chiếc tủ thấp để ở góc phòng trên bày những chiếc lược ngà và gương bạc đã ố với thời gian.

Xin chú thích là chỉ cách có mấy bước chân, phòng ngủ của chàng, thì ôi thôi là hippy.

Ảnh: cả nhà ai cũng bảo Lila rất giống bà nội

Thursday, January 26, 2012

26/1/2012

Bận rộn, cuống quýt.
Mãi hôm nay mới thu thập đủ giấy tờ cần cho việc xin học của Lê La ở Dubai. Giờ còn phải scan rồi gửi. Xin hai trường, cả hai trường đều phải vào danh sách đợi. Xì choét nặng.
Sáng đang học hát thì có điện thoại. Lila bị ốm trường trả về. Cố học nốt cho xong vì tháng sau lại đã thu âm và biểu diễn. Xong chạy đến trường đón con gái. Định đón con trai luôn thì ông con khóc nhè bảo Lê đang học sao mamma lại bắt Lê về. Thế là mẹ lại lủi thủi dắt em về, và chỉ hơn một tiếng sau lại thấy hớt hải lái xe quay lại đón tiếp con trai. Mình giờ cả ngày ngồi trong xe, làm mọi việc ở trong xe, ăn, uống nước, uống thuốc, gọi điện, học bài, đọc sách, ngủ, tất tật ở trong xe hết.
Nhiều việc phải làm đến nỗi người cứ như ngớ ngẩn. Hôm qua đi siêu thị, thanh toán tiền xong, lúc ra đến xe thấy mất ví thì hốt hoảng. Quay đi quay lại mấy lần ko tìm thấy, mình đã tuyệt vọng thì cậu nhân viên chuyên mang đồ đi giao tận nhà đi qua tự nhiên lại hỏi bâng quơ “có chuyện gì thế”. Bảo “tôi bị mất ví”. Cậu ấy hỏi “có phải là một chiếc ví Prada màu đen ko?”. Mừng đến nỗi ko tin được là sự thật. Hóa ra mình đầu óc vớ vẩn thế nào lại cho luôn ví của mình vào túi đồ của người khác. Cậu nhân viên lúc xách túi đồ ra xe tải thấy ví mình để trong đó thì lại tưởng người chủ túi đồ để quên ví, định đến nhà giao hàng rồi trả ví luôn.
Tối về kể cho chồng. Bảo chồng “anh có biết ý nghĩ đầu tiên của em khi bị mất ví là gì ko?, là chiều thứ 6 này em đã có hẹn với bọn Dolce Gabbana để thử một chiếc váy mới ra, mất ví thế này thì lấy tiền đâu mà trả nếu ưng chiếc váy đó. Giờ gọi điện hủy hẹn thì ngượng chết”. Chẳng biết chồng nghe xong có chán cái tính vớ vẩn của vợ hay ko.
Không hiểu sao mình rất hay nảy ra những ý nghĩ vớ vẩn vào những lúc chính ra phải nảy ra những ý nghĩ nghiêm túc hơn nhiều. Ở trên chỉ là một ví dụ. Ngày xưa đang đi lượn cùng 3 con bạn thân, 3 đứa vướng ghi đông xe đạp vào nhau, mình ngã lăn quay tay đập xuống đường. Còn chưa kịp ngồi dậy, chưa biết đau ở đâu gẫy ở đâu xây xát ở đâu, mà mình đã giơ tay xem đồng hồ rồi tru tréo “ôi cái đồng hồ của tớ nó ko chạy nữa rồi”. Một lần khác, mình và con bạn thân vừa đi chơi về đến đoạn đường Cát Linh thì bị giật túi. Hai con ngã lăn ra đường, xe máy đè lên chân ko dậy nổi. Thế mà câu đầu tiên mình tru tréo là “ôi em ơi có khi quần anh rách rồi, cái quần mới của anh”. Con bạn mình trong khi đó vẫn nằm bẹp dưới xe máy. Kể thêm đoạn nữa là có anh thấy bọn mình ngã thì chạy ra giúp. Mình ngẩng lên thấy anh đấy đẹp trai quá thì cứ ríu ra ríu rít chân tay líu tíu giọng rất chi là trong trẻo, còn con bạn mình thì cấm khẩu vì đau quá. Khổ thân con bạn mình sau vụ đó thì đi tập tễnh 6 tháng. Nó thường than thở “chưa thấy ai vớ vớ vẩn vẩn như em”.

Monday, January 23, 2012

Mùng 2

Còn nhớ lần đầu tiên hẹn uống nước với chàng, mình đến muộn 20 phút. Hai người ngồi ở quán cà phê bên này, ba thằng bạn thân lính ngự lâm của chàng ngồi ở ban công nhà hàng Ý đối diện, nhòm sang theo dõi. Thế mà mình ngây thơ chẳng biết gì. Chàng gọi sinh tố dưa hấu. Đang uống tự dưng thấy chàng cằn nhằn “I have a problem”. Hỏi “problem gì thế?”. Chàng bảo “cái hạt dưa mắc vào ống hút giờ anh ko hút được nữa”. Mình nhún vai “ôi sao cái vấn đề của anh nó nghiêm trọng thế”. Chàng cười rích lên. Sau này chàng bảo ko ngờ nói chuyện với mình vui thế.
Sau này bọn bạn chàng kể, mấy hôm trước cả bọn đang đi đánh golf thì điện thoại chàng reo. Chúng nó ko cho chàng nghe, bảo điện thoại của gái thì để sau gọi lại cũng được, chàng bảo không, cuộc này phải trả lời vì rất quan trọng. Đó là điện thoại của mình. Mình thấy có nhiều cuộc gọi nhỡ quá, ko hiểu của ai, thì gọi lại, hóa ra là chàng. Chàng xin gặp mình nhưng lại muốn gặp đúng mùng 1 tết. Mình cho chàng cái hẹn mùng 2. Chính là cái hẹn uống nước ở trên.
Đúng 10 năm sau kể từ mùng 2 tết đó, chú Bình Nguyên tròn 6 tuổi. Thời gian trôi nhanh ko tưởng được. Chắc đây là 10 năm nhanh nhất trong cuộc đời mình. Như ngày xưa đi học mình nhớ từ 13 tuổi lên 23 tuổi lâu dã man, từ 3 tuổi lên 13 tuổi còn lâu nữa, chứ ko vèo một cái như thế này đâu.
Vợ bảo “anh có biết tại sao em yêu anh ko, tại vì anh sẵn sàng làm mọi thứ để giành được em và giữ em ở bên anh, ngay cả khi người khác nhìn thấy và nghĩ anh là một thằng ngốc. Anh còn nhớ một event ở Melia không?”.
Giai đoạn đó mình và chàng đang trục trặc. Trước đó chàng cứ năn nỉ mình đến dự event tại Melia. Mình đỏng đảnh bảo không biết, ko hứa gì cả, đừng đợi. Cuối cùng nghĩ thế nào lại đến. Bước vào sảnh đúng lúc chàng đang đứng trên bục phát biểu. Thấy mình vào chàng đang nói tự dưng im bặt, cứ nhìn mình trân trối, mặt cực kỳ đau khổ. Mình nghĩ bụng quái lạ lão này, mình bảo mình ko đến mà cuối cùng mình đến thì lão phải mừng rơn chứ sao lại trông cứ như cõi lòng đang tan nát thế kia. Lắp bắp cho xong bài phát biểu, chàng chạy xuống “em đến với thằng đó à?”, “thằng nào?”, “thằng B, anh thấy em bước vào với nó”…
B là anh chàng lai 3 dòng máu, đẹp trai và sát gái có hạng. B có thói quen chinh phục tất cả những cô gái nào nó thấy vừa mắt, bất kể có bạn trai hay ko . Mình cũng ko thoát. Không hiểu từ đâu nó mò ra số di động của mình, gọi mình, giọng năn nỉ “G, pls don’t be a stranger, ok?”, sau rất nhiều lần tán tỉnh sát sạt mà mình vẫn lạnh như tiền.
…”B hả? em gặp anh ta trong thang máy”. Mình hoàn toàn ko biết lúc ra khỏi thang máy vào phòng event nó đi sát ngay sau mình. Mặt chàng sung sướng nhẹ nhõm hẳn. Sau phần phát biểu đến phần reception. Mình vừa bắt đầu nói chuyện với một anh, thì chàng ở đâu chạy sấn tới, đứng sát sạt vào mình, quàng tay ôm cứng eo ếch mình, nói chuyện cùng luôn. Anh chàng kia mặt lộ rõ vẻ lạ lùng cảnh giác. Còn mình thì giận tái mặt. Mình chào anh kia rồi xăm xăm đi về. Chàng cũng bám theo sát gót. Vào thang máy rồi mình quát “em ko phải là bạn gái của anh nữa, anh ko có quyền hành xử như vậy”. Chàng giả điếc, ra khỏi thang máy túm mình lôi xềnh xệch ra xe chàng, tống vào xe, khóa cửa lại, khỏi bàn cãi lằng nhằng.
Nghe vợ nhắc lại event ở Melia, mặt chàng xị ra
Buổi tối, vợ hỏi:
- Anh còn yêu em ko?
- Anh yêu em. Tại sao em lại hỏi như vậy?
- Tại vì, anh cứ tưởng tượng anh ở vào vị trí em nhé, kỳ công chuẩn bị bữa tối theo đúng ý chồng thích. Chồng đi làm về ngồi vào bàn cắm mặt ăn, ko nói câu gì, ăn xong bỏ ra chỗ khác, vẫn ko nói câu gì, cũng ko buồn đợi vợ ăn xong. Nếu thế thì anh có tự hỏi việc gì mình phải nỗ lực làm cho người kia hài lòng hay ko?
- Ra đây anh bảo. (Vợ nghe nói thì ngây thơ tưởng chồng chuẩn bị nói cái gì tử tế nên lon ton chạy lại ngay). Ra đây anh tát cho một cái cho đỡ ăn nói linh tinh.

Sunday, January 22, 2012

Sometimes I feel like a motherless child...


http://www.youtube.com/watch?v=894v6kNSYu8
Sometimes I feel like a motherless child
A long long way from home
A long long way from home...
...I just had myself a whole mess of black eyed peas and rice
I did and I am a long long way from home
But things could be worse, sure could...

Saturday, January 21, 2012

21/1/2012

Đang có bạn của bố Bình Nguyên đến chơi. Hôm kia chàng mời ăn tối. Mấy thằng khác nghe có thằng này đến thì rủ nhau tụ tập, có thằng còn bay từ Amsterdam sang. Tóm lại, đây là hội 4 chàng lính ngự lâm chơi bời lêu lổng nổi tiếng của Hà nội 10 năm trước, một ngoại giao Argentina, một ngoại giao Hà Lan và hai ngoại giao Ý. Siêu hài hước và vớ vẩn đến mức mình còn phải chào thua. Một thằng đang cố mai mối một cô bạn cho thằng bạn vừa bỏ vợ, “C cao, gầy, con gái của đại gia ngành bia, có máy bay riêng”, thế là mấy thằng khác chồm lên hỏi “họ nó là gì? C Carlsberg? C Heineken? Hay C Lager?”. Cười đứt ruột.
Tối qua cả bọn quyết định đi ăn tối rồi đi lượn bar. Không phải chuẩn bị bữa tối nên có tí thời gian rảnh rỗi mình quyết định đi làm người đàn bà trẻ đẹp. Điều đó có nghĩa là đi đón con về một cái mình thả chúng cho bà Nuôi rồi lượn đi làm đẹp. Lần nào vào đây cũng vội vàng cáu kỉnh giục giã con bé làm tóc. Con bé này nó chậm như rùa thế này ko biết một ngày nó xử lý được mấy cái đầu. Đen cho mình là con bé lễ tân lại tưởng mình là khách quen của con bé này, nên cứ thấy mình ló mặt vào là gọi nó ra. Tuy nhiên lần này ko vội nên mình ngồi thờ ơ nhìn nó lần sờ lọ mọ từng cọng tóc hết vật lên rồi lại vật xuống.
Về nhà, giở tủ quần áo ra ngắm nghía. Hôm nọ con bạn Nhân quyền rủ đi lượn, mình gật đầu luôn. Sau mới biết thật là một quyết định sai lầm. Mình và nó đi vào Herve Leger vì mình muốn thử mấy cái váy đen. Váy bọn này thuộc diện bó rất sát để tôn dáng. Cái nào mình mặc vào nó cũng lắc đầu bắt bọn bán hàng lấy cái khác, mặc dù khổ chủ là mình thì vẫn còn đang ngắm nghía chưa nói câu gì. Sau 3, 4 lần như vậy thì bà bán hàng bất bình “tôi thấy cô ấy mặc cỡ S rất vừa vặn, rất đẹp, tại sao cô vẫn ko đồng ý?”. Nó bảo “Chúng tôi phải có mặt trong những sự kiện ngoại giao, ko thể mặc váy bó sát thế này được, ko lịch sự”, đoạn quay sang mình nói bằng tiếng Anh “vulgar lắm, ko được”. Nghe nó nói thế chả nhẽ lại “vulgar kệ tao” nên mình đành hấp tấp cởi váy trả lại mồm lắp bắp như cái máy với mấy bà bán hàng “vâng, vâng, sự kiện ngoại giao, phải lịch sự”. Tương tự lần đi mua váy cùng nó ở New York, cái nảo cái nào nó cũng lắc cũng thuyết cho một bài, cuối cùng gật gù bắt mình mua một cái váy xòe như cái nơm.
Quay trở lại chuyện giở tủ quần áo ra ngắm nghía, cuối cùng mình lôi ra một chiếc váy nhung bó sát. Chồng ngần ngừ “váy này à? hôm nay cả hội casual hết đấy nhé”. Vợ vênh mặt đanh đá “em còn trẻ, người em vẫn fit, tại sao em lại phải giấu đi những đường cong của mình chỉ để làm anh vừa lòng. Bao giờ em già em sẽ mặc váy xòe, được chưa?”. Chồng nghe vợ cao giọng thì nhũn ngay, ko dám bình luận chi nữa. Vợ mặc váy bó, đi stockings đen, và leo lên đôi giày 10 phân, mặt mũi đắc chí. Thật thú vị khi được làm người đàn bà trẻ đẹp.
Về nhà gần 3h sáng. Đấy là chúng nó còn rủ đi sàn nhảy mà còn từ chối vì mệt. Được một buổi tối cười no nê với lũ bạn tếu táo của chồng. Đêm ngủ, cổ họng đau rát, nước mũi chảy ròng ròng, người ớn lạnh, đầu đau như búa bổ. Sáng hôm sau dậy soi gương thấy mình tóc rối, da nhăn, mắt lờ đờ, mũi đỏ. Chưa kể chân cẳng và sống lưng đau nhức vì đôi giày 10 phân tối qua. Có lẽ mình già thật rồi.