Buổi sáng bao giờ cũng ầm ĩ náo loạn đánh thức người lớn trẻ
con, hò mặc quần áo, ăn sáng, cặp sách, cặp lồng cơm. Chồng đi làm, con đi học
thì không gian mới trầm lắng xuống một tí. Mình dặn dò thực đơn cả ngày cho đầu
bếp, phân việc cho bảo mẫu, lái xe, quản gia và hầu bàn, rồi chạy lên nhà. Lại
gọi điện hoặc nhắn tin tiếp với người làm bên Ý. Người trông nhà, người dọn
dẹp, người làm vườn, hôm nào cũng có vấn đề cần giải quyết. Hôm thì cỏ tự dưng
lại vàng hoe một khoảnh. Hôm thì nắng tưng bừng mà các tấm pin mặt trời lại
không thấy sản xuất điện. Hôm thì cần cất bàn ghế rèm võng vào nhà vì đã chuyển
mùa. Hôm thì thợ phải đến lắp cái nọ cái kia. Hôm thì mưa bão to quá nước lọt
cả vào trong nhà vv và vv.
Rồi nếu không có cuộc hẹn nào buổi sáng, nếu không cần phải
đi chợ và nếu không có việc gì cần kíp phải mất thời gian giải quyết, thì tức
là phần còn lại của buổi sáng sẽ THUỘC VỀ MÌNH. Thích nhất những buổi sáng rảnh
rỗi như thế. Nấu một bát phở gà thơm lừng, rồi nhàn nhã vừa ăn vừa lướt web
hoặc viết blog. Ngoài cửa sổ, cây cối xanh rì, khu vườn yên tĩnh. Tiếng còi xe
và không khí ô nhiễm của cái thành phố châu Phi đông dân nóng nực này dường như
không thể lọt vào đây.
Nói lý thuyết thế thôi chứ trên thực tế nhiều khi tưởng được
buổi sáng thảnh thơi đến nơi rồi thì điện thoại lại réo “Em ơi làm cho anh cái
bánh mặn anh góp vào buổi liên hoan ở đại sứ quán anh quên bảo em”, thế là lại
co giò chạy đi mua đồ. Hoặc “Em ơi, chụp ảnh cho anh các bài báo về đám tang
của Kofi Annan rồi gửi cho anh, anh đang phải viết báo cáo”, thế là phải chạy
xuống bảo vệ lấy báo rồi ngồi dò cả chồng báo để chụp ảnh các bài báo liên quan
gửi cho ông. Hoặc cô bảo mẫu đến nhún chân xòe váy kể lể chuyện gia đình và
xin ứng tiền lương, thế là lại phải lọ mọ ra ngân hàng rút tiền. Hoặc trường
gọi con chị ốm mời chị đến đón về, thế là lại phải tất tả đi ngay. Hoặc như mấy
hôm trước, bưng được bát phở lên, đặt được cái mông xuống ghế, vừa há mồm định
ăn thì lại nghe tiếng gõ cửa cộc cộc. Lại phải phân xử vụ hai người làm cãi cọ
nhau.
Dân ở đây hay cãi cọ vì những chuyện rất buồn cười. Nghe
chúng nó cãi nhau mình cứ tưởng chúng nó bị ngớ ngẩn. Mà nếu không phải chúng
nó ngớ ngẩn thì chắc mình bị điên vì mình thấy chúng nó ngớ ngẩn quá. Có lần,
nghe tiếng cãi nhau tưng bừng, mình đi vào hỏi có chuyện gì thế. Hóa ra mình
chỉ nhờ chúng nó đánh dấu lên trần nhà 4 chỗ thẳng từ 4 góc giường lên để thợ
mộc đến khoan cho mình mấy cái móc treo màn, việc đơn giản thế thôi mà chúng nó
suýt lập hẳn hội nghị Diên Hồng trong phòng ngủ của mình. Nghe chúng nó trình
bày dây cà dây muống, rằng việc xác định vị trí từng góc một khó khăn ra sao,
khả năng đánh dấu không chính xác thế nào, lý lý luận luận, mình mệt mỏi quá
cầm cái que dóng thẳng từ góc giường lên tận trần nhà và nói gọn lỏn “đánh
dấu”, thì hội nghị Diên Hồng mới cun cút đánh dấu rồi tẽn tò vác thang giải
tán.
Lại quay lại vụ hai người làm chành chọe nhau, ma cũ nổi
điên vì ma mới tranh việc gọt trái cây của nó. Gọt-trái-cây, các cụ ạ. Hôm sau,
ma cũ vẫn hung hăng, xạc cho ma mới một trận nữa cái tội đến giờ chuẩn bị cơm
hộp cho trẻ con rồi mà sao vẫn chưa bày hộp ra. Ma cũ nói toàn tiếng Anh. Ma
mới nói toàn tiếng Pháp. Thế nên ma cũ nói sa sả một hồi mà ma mới trông cứ ba
ngơ chả hiểu gì, ma cũ điên quá quay sang đám ma cũ còn lại và xổ ra một tràng
toàn tiếng thổ dân. Đám ma cũ còn lại vốn đã tức cái sự đành hanh của ma cũ từ
hôm qua tới giờ, bèn cử đại diện lên nhà nhờ mình phân xử. Lạy Chúa tôi.
Lại làm mình nhớ tới bà bạn. Người làm của bà ấy cũng cãi vã
suốt ngày, bà ấy bèn google “Bible, teamwork” rồi đọc cho chúng nó nghe. Bà ấy
khuyên mình cũng nên google Bible teamwork, vì chúng nó thích lắm, vừa nghe vừa
vỗ tay rào rào. Mỗi tội hết giờ đọc kinh thánh quay vào bếp chúng nó lại cãi
nhau như cũ thì phải. Vì bà ấy ngày nào cũng phải bắt chúng nó ngồi quây quần
và đọc trong suốt 1 tiếng :-)))))))))).
Cũng may người làm của mình chỉ cãi nhau là khỏe chứ không dám
cãi mình. Người làm, đứa nào chỏng lỏn, trả treo, hoặc tinh vi, bị nhắc nhở thì
tỏ thái độ, vài bận là mình cho nghỉ luôn. Đi làm thuê chứ vương tướng gì, hãy
để cái cục tôi to một cách ngớ ngẩn đấy ở nhà.
Thế, đấy, Hà nội đã vào thu, châu Âu đã vào thu, góc vườn Salento vào thu trông thế nào nhỉ? Mình
cứ muốn phiêu lãng bay lên cao nhưng cuộc đời trần tục cứ ghì mình xuống. Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió
Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay...
...Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện
Sẽ được nhìn thấy các bà tiên
Thấy chú bé đi hài bảy dặm
Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền...