Saturday, December 14, 2019

14/12/2019


Con Na, như thường lệ, thi xong quên điểm, đặc biệt quên những môn nó không thích nhớ. Môn tiếng Anh đọc hiểu nó được điểm B. Mình bảo thi mà không học hành gì cả thì điểm làm sao cao được. Nó bảo đọc hiểu thì làm sao mà học được. Ý nó là môn đọc hiểu, đọc mà hiểu thì là hiểu, không hiểu thì là không hiểu, chứ học ôn kiểu gì. À, mà nó còn tỉnh bơ bảo B chỉ sau A chứ mấy, làm gì mà bà phải quan trọng hóa vấn đề. Mày học ở đâu cái logic lạ đời thế hả con?
Hôm qua, nó kể chuyện nhận điểm thi môn địa lý, mắt rân rấn nước. 38/40 điểm, chưa kịp mừng thì cô giáo bảo “À có bài cô chấm nhầm”. Nhầm ai không nhầm lại nhầm đúng bài của nó. Thế là nó mất 2 điểm, còn 36/40. Nó bảo it’s not fair, cho con nhà người ta 38 điểm rồi còn lấy lại 2 điểm. Mình bảo điểm phải được tính dựa trên số câu trả lời đúng, chứ làm sai mà vẫn đòi điểm cao thì hóa ra là gian lận à em bé. Xong mình dặn thêm “Các em bé của mẹ khi nhận bài kiểm tra hay bài thi bao giờ cũng phải soát lại, nếu sai mà cô giáo quên trừ điểm thì phải lên nói với cô. Thà nhận điểm kém hơn nhưng trung thực còn hơn nhận điểm cao mà gian lận, nhớ chưa?”. Con La với thằng Lê gật gật, còn con Na giả điếc nhưng nhìn mặt nó thì có thể đọc ngay được ý nghĩ “nhầm là tại cô giáo, chả phải tại tui, việc gì tui phải xoắn” của nó.

Cô con gái Lila năm nay vừa lên cấp 2, tuổi vừa chớm teen mà đã cho mẹ già của nó lên bờ xuống ruộng. Vừa vào năm học mới mấy tuần, phải đi họp phụ huynh, mẹ hớn hở vác mặt đi chủ yếu vì tò mò xem cấp 2 các thầy cô sẽ khen con mình thế nào. Ai ngờ 10 thầy cô thì 8 người phê bình vì nói chuyện riêng trong giờ, hoặc vào lớp muộn, hoặc không làm bài tập. Chưa kể cứ năm ngày ba bận nó lại xin nghỉ học vì lý do đau bụng. Mình vắt óc nghĩ không ra tại sao nó lại đau bụng được. Mãi mới phát hiện ra vì tiền túi rủng rỉnh nên hay ăn quà vặt, và ăn quà vặt xong thì tào tháo đuổi. Mình quán triệt tư tưởng lão chồng vụ cho con tiền tiêu vặt, lão gật đầu hứa đinh ninh lắm nên mình yên tâm vấn đề đã được giải quyết. Ai dè mấy hôm sau trường lại gọi điện bảo con chị đang ở phòng y tế trường vì đau bụng. Hóa ra thằng bố, buổi sáng con mò vào xin tiền tiêu vặt, mải ngủ nên giúi tiền cho con luôn để khỏi bị quấy rầy. Con có tiền lại mua quà vặt ăn, và tào tháo lại đuổi ngay 15 phút sau đó. Mẹ thương cái em bé đang tuổi tò mò cái gì cũng muốn thử quá đi mất.

Con gái quậy ở trường đã đành mà ở nhà cũng chả khá hơn. Tính tình chỉ có thể gói gọn trong một từ “khủng khiếp”. Tuần trước, cả nhà đi ăn tối về, Lê xin phép mẹ cho ngủ muộn vì phải làm bài tập. Con Na nhát gan sợ ngủ một mình nên bình thường toàn xin ngủ với anh. Nó thích ngủ với chị lắm nhưng toàn bị chị đuổi quầy quậy, đuổi không được còn đánh em. Giờ anh chưa đi ngủ nên con Na cũng không dám vào phòng ngủ trước một mình. Đang loanh quanh đợi thằng anh thì từ cuối hành lang con chị ngó đầu ra khỏi phòng gọi “Anna tối nay có muốn ngủ với Lila không?”.Con em nghe xong òa lên vì mừng “Sure”. Cái hành lang dài, hình như nó sợ con chị đợi lâu đổi ý nên không dám đi bình thường mà phải vội vã chạy tới thật nhanh, tay vẫn xách cái quần đùi. Nhìn nó chạy lao đầu về phía trước mà xót. Mấy hôm sau mình kể lại chuyện cho con La, rồi bảo “Con phải làm thế nào đó để em coi chuyện con tử tế với em là chuyện bình thường. Chứ em mà phải mừng rỡ đến thế vì một lần con tử tế, thì chứng tỏ rất hiếm khi con tử tế với em”. Nghe mẹ nói xong đôi mắt đẹp của nó nhìn mẹ chăm chăm vẻ suy nghĩ, thay vì liếc, nguýt, hoặc nhìn lên trần nhà như thường lệ. Từ hôm đó đến nay cũng được hơn tuần, nó quả cũng tử tế với em gái nó hơn. Mỗi tội chả biết sẽ được bao lâu.

Ảnh: mẹ thương cái em bé nâu từ đầu đến chân có logic hơi lạ đời nhưng mà hiền khô phớt tỉnh lại còn vui tính của mẹ quá đi mất.

Sunday, December 8, 2019

Tư bản nhân văn

Chồng bảo mai anh phải đi dự buổi khai trương một dự án nông nghiệp, em đi cùng anh. Bảo thôi, mai em phải làm nhiều việc, đi cùng anh mất nguyên ngày, rồi việc dồn lại mệt lắm. Ông vẫn cứ năn nỉ đi cùng anh cho vui, dự án về nông nghiệp, chắc chắn là em sẽ thích. Ông nói mãi nên cuối cùng mình đành gác lại các việc khác để đi cùng ông cho có bầu bạn.
Dự án nông nghiệp này nghe thì thấy rất có ý nghĩa. Người Ý bỏ tiền khai khẩn đất hoang thành ruộng vườn, dẫn nước từ sông vào để tưới, mua giống cây và hạt mang tới, mang tới cả công nghệ chăm sóc cây trồng. Phần dân làng là ra lao động trên đồng. Nông sản thu hoạch được họ thoải mái dùng theo nhu cầu, cải thiện bữa ăn vốn nghèo dưỡng chất. Số còn lại người Ý lại tìm kênh bán hộ, tăng thu nhập cho dân làng. Sau một thời gian cho mọi thứ vào guồng, người Ý cuối cùng sẽ rút đi, giao lại đất cho từng người để họ tự canh tác, sinh nhai.
Nghe xong mình đã nghĩ ngay làng ngay đấy, bãi đất thì ngay cạnh làng, sông lại ngay cạnh bãi đất, mà bãi đất cũng bằng phẳng, toàn cây bụi nên việc phát quang không phải việc khó khăn, nhất là thấy rất nhiều đàn ông khỏe mạnh trai tráng đi lững thững trong làng, vậy thì tại sao lại phải đợi người Ý đến họ mới có vườn trồng rau?
Lúc ra đến ngoài đồng, nói chuyện với một ông kỹ sư nông nghiệp người Ý, ông ý bảo “Khó lắm chị ạ. Mới đầu có 25 người làng đăng ký muốn tham gia hưởng lợi từ dự án. Bây giờ họ trốn hết, chỉ còn mỗi 10 người mà thái độ cũng có vẻ ngần ngại. Họ quen được người da trắng cho tiền rồi, giờ bắt họ lao động mới ra thành quả thì họ không thích”.

Ở đây, dân thành thị còn đỡ một chút chứ dân quê vẫn sống hồn nhiên như cây cỏ. Đói thì đi quanh quanh kiếm cái ăn, sắn khoai mọc đầy ra, mọc lẫn ngút đầu với cỏ dại nên nhìn cũng không hiểu là do người trồng hay tự mọc, chỉ biết là rút lên là có cái ăn. Quả ăn xong vứt hạt, hạt lại mọc thành cây, xoài chuối mọc khắp nơi, đói bụng mà không muốn nấu nướng thì làm quả xoài quả chuối là xong bữa. Ăn xong đi kiếm chỗ ngủ. Ngủ thì kiếm một gốc cây nằm là đủ mát mẻ, nhà cửa chả quan trọng lắm. Trời đất ấm áp quanh năm nên khỏi lo chuyện sưởi ấm, thậm chí chẳng cần quần áo. Điều kiện thiên nhiên dễ chịu nên con người không có động lực phấn đấu. Đang ăn sắn mãi chả sao mà giờ để có rau tươi ăn, ngày nào cũng phải ra đồng toát mồ hôi gẫy lưng cày cuốc tưới nước nhặt cỏ bắt sâu, thì họ chả muốn ra là phải rồi.

Trong buổi lễ khai mạc, ông trưởng làng lên phát biểu, nói đi nói lại xin các vị da trắng cho nốt tiền nạo bùn khúc sông. Nghe xong ngài chả nói gì. CEO của công ty tài trợ dự án cũng chả nói gì. Lúc nào cũng chỉ muốn đi xin, còn việc bày ra trước mắt đấy thì không chịu làm. Không tự thân vận động, sự trợ giúp nào từ bên ngoài sẽ là đủ?

Ngài đi dự lễ khai mạc về, cả chặng đường mặt nhăn như bị rách. Không phải nói gì chứ tư bản Ý nhân văn hồi mới đến châu Phi hăm hở lắm, đầu toàn những điều vĩ cuồng thay đổi thế giới. Chả bù cho Việt nam cộng sản, vài tháng là đọc vị ra ngay, bị tư bản Ý quở “cô đầu óc suy nghĩ tiêu cực”. Giờ sau hơn 3 năm, tư bản Ý xẹp lép như cái bánh tráng, tiêu cực còn hơn VN cộng sản, đặc biệt độ nhân văn cũng không còn nhiều, nếu không nói là chả còn giề.

Lại quay lại ông kỹ sư nông nghiệp cau có và vườn rau sạch cho còn không đắt, sau khi ca cẩm một hồi, ông ấy bảo “Giá như ở VN thì chắc chắn mọi việc đã khác”. Ông này đã đến làm việc ở VN rất nhiều lần chứ không phải nịnh suông cho vừa lòng cún.

P.S: Tiền dự án là từ một công ty của Ý. Tư bản nhân văn tư duy như sau: nếu một công ty trong quá trình hoạt động sinh lợi gây ra nhiều tác động xấu tới môi trường, tức là có dấu chân carbon lớn, thì sẽ phải lập công chuộc tội, tức là trích lợi nhuận làm các việc ủng hộ cộng đồng, bảo vệ cải thiện môi trường vv. Những hoạt động này vừa giúp thu nhỏ dấu chân carbon vừa tô điểm cho bộ mặt của công ty, tức là công ty sẽ ít bị chính quyền, đối thủ cạnh tranh, và dư luận lên án, đại loại là như thế. Thế cho nên nguồn tiền làm các dự án nâng đỡ cộng đồng này rất dồi dào, mặc dù hiệu quả thì hên xui. Mà có vẻ như hên hay xui không quan trọng, miễn giải ngân được và ghi được hoạt động đó vào trong portfolio của mình là xong việc, mặc dù dĩ nhiên họ không bao giờ công nhận điều đó. 

Sunday, December 1, 2019

Chuyện ăn

Một tuần toàn event lớn tại nhà. Một event ăn tối 500 người và một event ăn trưa 90 người trong đó có cả thủ tướng Ý. Event ăn trưa đầu tiên bảo 40 người, mình rung đùi, cuối cùng phình to thành 90 người, mình chạy sút cạp quần. Thủ tướng về nước rồi, hôm sau mình tổng kết, cho hội người làm một buổi ăn uống liên hoan cuối năm, rồi mình nằm bẹp cả buổi chiều không dậy nổi. Mà thôi, xong rồi, nhẹ nợ. Entry trước mình nói chuyện tiền, entry này mình nói chuyện ăn.
Mình nhớ hồi mới tới Dubai, có lần dẫn lũ con đi chơi cuối tuần ở một trung tâm mua sắm tầm tầm nào đó. Đến giờ ăn trưa, chúng nó đòi vào McDonald. Mình thì đã kiệt sức sau mấy tiếng liền chạy theo 3 đứa trẻ con lít nhít đi một bước ngã một bước, nói luôn mồm và cứ vài phút lại vồ vào mặt mình một lần, nên chúng nó thích gì mình chiều luôn cho xong nghĩa vụ ăn uống, đằng nào cũng rẻ.
Trẻ con mắt to hơn mồm, chúng nó mỗi đứa bưng về một khay đầy hự, háo hức nhưng ăn vài miếng là chán. Mình vốn rất ghét đổ bỏ đồ ăn nhưng đang mệt chả muốn mệt thêm, nên bảo chúng nó tự xử đống đồ ăn, không ăn hết được thì tự mang bỏ đi.  
Chúng nó đang lục tục chuẩn bị hê cả ba khay đồ ăn hầu như còn nguyên vào thùng rác, thì mình thấy một cậu Ấn độ rất trẻ, gầy gầy, ngồi bàn gần đó, cũng vừa ăn xong đang đứng lên. Chuyện cũng không có gì đáng nói nếu cậu ấy không đưa mắt liếc nhìn mấy khay đồ ăn của lũ Lê La Na một cái rất nhanh. Có rất nhiều thứ trong ánh mắt ấy. Tiếc rẻ, thèm thuồng, và nhiều thứ nữa rất khó gọi tên, trên khuôn mặt cố tỏ vẻ ngó lơ bình thản. Cái khay của cậu ấy sạch trơn.
Cậu ấy hẳn là một trong hàng nghìn người Ấn độ sang bán sức lao động rẻ mạt ở Dubai. Lương thấp, điều kiện sống tồi tệ, lao động nặng nhọc hại sức khỏe. Các bạn cứ tưởng tượng nắng nóng tới 45, 50 độ mà họ phải làm việc ngoài trời từ sáng tới chiều tối, còn đêm về ngủ chen chúc trong một căn phòng tồi tàn nào đó. Và họ thường phải ngủ trong điều hòa rét run vào buổi đêm để ban ngày có thể chống chọi được cái nóng khủng khiếp khi làm việc ngoài trời. Nhưng dân Ấn độ, Pakistan, Bangladesh vẫn xếp hàng đợi sang bởi viễn cảnh được chủ bao ăn ở, ốm chủ cho thuốc, đi làm có xe đưa đón, quần áo lao động cũng chủ lo, vậy thì lương có thấp thế nào cũng vẫn là món để dành được.
Cậu Ấn độ kia hẳn là một người như vậy, cuối tuần đi chơi trong một trung tâm mua sắm bình dân, selfie gửi về nhà, rồi tự thưởng cho mình một bữa ăn tại McDonald.
Cái liếc mắt tiếc rẻ thèm thuồng của cậu ấy làm mình phải suy nghĩ. Từ đó, đi ăn ở đâu, đắt hay rẻ, bao giờ mình cũng nhắc bọn trẻ con chỉ gọi đủ món. Nếu thấy chúng nó khả năng sẽ không ăn hết, là mình không gọi món của mình nữa. Lúc đồ ăn dọn ra, mình ăn ké chúng nó vài miếng là xong.

Theo mình, người VN ăn quá nhiều đạm. Cơ thể người không cần nhiều đạm đến thế. Ăn thế cơ thể không thể hấp thụ hết được, tức là tiền đổ xuống cống hết. Mà với tình hình thực phẩm bẩn như hiện nay, ăn thế tức là mất tiền để rước bệnh vào người, rồi lại mất tiền chữa.

Loài người vốn là loài săn bắn và hái lượm, có thể ăn được rất nhiều thứ. Xung quanh mình các loại rau củ quả hạt bản địa rất phong phú, mỗi thứ có một loại dinh dưỡng riêng. Chuyện ăn uống không quan trọng đến mức phải liên tục chi tiền bồi dưỡng, săn lùng sản vật ngon độc lạ, liên tục lo lắng không béo, không khỏe. Chưa kể thế giới thì đang ngày một quá tải vì sức tiêu thụ khổng lồ và lãng phí của con người.

Thời buổi này, ngay cả ở châu Phi người ta cũng muốn gầy. Ở phương tây, nhiều khi phải có tiền mới gầy được. Vì ở phương tây ăn để gầy tốn tiền hơn ăn để béo rất nhiều. Trong khi ở VN, ăn để gầy rất dễ. Chả có lý do gì mà không tận dụng lợi thế đó, mình thật.

P.S: Mình từng ngồi cùng mâm với những đứa trẻ cứ ăn xoi xói, chọn những miếng ngon nhất ăn, không cần biết ngoài mình còn bao nhiêu người khác. Có đứa còn có trò dùng đũa xục xới lung tung vào đĩa đồ ăn để chọn ra miếng mình thích. Bố mẹ cũng chả nhắc, cứ như thể mừng vì con mình tranh được phần hơn. Có lần, nhà mình đi nghỉ đâu đó cùng một gia đình khác. Mấy ngày liền, cứ đồ ăn vừa dọn lên là chị vợ nhà kia lập tức chất đầy đồ ăn lên đĩa đứa con lười ăn của chị ấy. 7 người còn lại chia nhau phần còn lại. Thậm chí, đĩa chất đầy rồi mà chị ấy lo con bé vẫn còn muốn ăn thêm, là anh chồng đang ăn uống hăm hở bị chị ấy họ lại ngay. Con bé bữa nào cũng bỏ mứa rất nhiều đồ ăn, còn 7 người còn lại thì có khi ăn chưa đủ. Con mình ăn chưa đủ thì mình cho ăn thêm ít rau, quả chuối, bắp ngô, miếng khoai, vài cái hạt, hoặc uống thêm cốc sữa. Chả thiếu cách để ăn no, không cứ gì cứ phải cá thịt. Thế nên mình cũng không nói gì chị kia. Chỉ có điều mình tự hỏi bố mẹ như thế thì dạy con kiểu gì?

Monday, November 18, 2019

Chuyện túi tiền


Entry trước mình vừa bảo có người hợp mọi thứ, thế mà chỉ vì đúng một điều mà mình bỏ. Vẫn đánh giá rất cao con người đứng đắn, cương trực, có bề dày nội tâm và yêu thiên nhiên đó, nhưng chưa bao giờ hối hận. Chuyện là, một hôm mình hỏi người đó một câu. Hỏi để xem có hợp không, có phải là người đáng để đầu tư tình cảm nghiêm túc không. Mình hỏi thế này, mà lại hỏi với vẻ mặt khinh khỉnh kiêu ngạo cứ như thể cả thế giới phải xuống dưới chân mình hết, “Em tiêu nhiều tiền lắm đấy. Anh chịu nổi không?”.
Nghe mình hỏi thế, anh ấy đã nghiêng người ghé vào gần, với một vẻ mặt cũng ngang cơ, và trả lời thế này “Miss, em tiêu tiền CỦA EM”. Anh ấy không ngờ chỉ với một câu trả lời đó, tên anh ấy đã bị gạch xoẹt khỏi danh sách một cách không thương tiếc. Anh ý không giàu. Còn mình lúc đó không thiếu tiền, cũng không thiếu việc. Thậm chí nhiều nơi không đủ tiền trả lương cho mình nếu muốn mời mình về làm. Nhưng expat như anh ấy đâu có ở VN mãi được; rồi đến một ngày mình phải theo anh ấy đi đây đó hoặc về nước, chắc gì mình đã kiếm được việc, mà thái độ với tiền của anh ấy lại rạch ròi tiền anh tiền em kiểu thế, thì sống với nhau kiểu gì? Kèo nhèo về tiền nong thì lại là điều mình chúa ghét. Đang trẻ trung, đẹp đẽ, tự do, kiếm ra tiền, một tá đàn ông theo đuổi, điên gì chui vào rọ và trở thành người yếu cơ hơn.

Anh ý cứ cố gắng hỏi tại sao tại sao mãi, nhưng mình cứ lý do nọ lý do kia nào là em chưa sẵn sàng, nào là em chưa muốn ràng buộc. Thôi, cứ để người tưởng tình tan bởi đúng người nhưng sai thời điểm, chết ai đâu.  

Cả đời ở tại một chỗ, mỗi người có công việc ổn định, sự nghiệp ai người đó thăng tiến, thì còn bảo tiền anh tiền em rạch ròi kiểu tây được. Chứ đây người ta sẽ phải bỏ hết để nay đây mai đó theo mình mà mình lại chỉ muốn được không muốn mất, thì…có lẽ là mình bắt người kia phải mất nhiều quá.
Mình biết nhiều cặp bỏ nhau chỉ vì chuyện tiền nong này. Có chị lấy chồng người Đức, chồng làm to, thu nhập cao lắm. Chị vợ chẳng bao giờ biết được chồng có bao nhiêu tiền vì tài khoản chồng chồng giữ kín như bưng, muốn tiêu gì phải hỏi. Kèo nhèo mãi cuối cùng chồng mới mở cho một tài khoản, mỗi tháng chồng chuyển tiền vào để vợ đi chợ. Đang tưởng cuối cùng cũng được độc lập một cách tương đối, thì hóa ra chồng mở tài khoản lại đứng tên cả hai vợ chồng để chồng còn kiểm soát xem vợ tiêu gì.
Có chị người VN bỏ việc theo chồng VN đi sứ. Khốn nỗi chồng kiếm được bao nhiêu cũng giấu chả cho vợ biết. Tiền chợ thì đưa vợ nhỏ giọt. Sau rất nhiều căng thẳng, cuối cùng chị vợ đành bỏ chồng, quay về VN làm việc tiếp.
Chả nói ai đúng ai sai vì mình thực ra cũng không rõ nội tình, nhưng trái dấu vụ gì còn hút nhau được chứ trái dấu vụ thái độ với tiền bạc thế này thì khó lắm.
Mình được nghe rất nhiều những câu chuyện tương tự. Cơ mà chuyện tình yêu thì mình nhớ chứ chuyện tiền nong thì mình nhớ không được.

Các chị em văn phòng hay thích bảo các em gái trẻ “Thôi lấy tây đi cho sướng em ạ”, rồi truyền tai nhau những câu chuyện cổ tích một cô gái Việt đen thui lùn xoẳn xấu xí lấy anh tây vừa cao to đẹp trai vừa si tình, ở nhà được anh ấy nuôi, tiền nong chi tiêu thoải mái, có khi bao nuôi cả gia đình vợ, thậm chí yêu thương con riêng của vợ như con đẻ luôn. Các chị văn phòng cứ hay thích chuyện cổ tích chứ… Tây nào mà ngu thế hihi.

Có một kẻ mà ai cũng biết là ai đó, cũng bị hỏi một câu tương tự, cũng với thái độ khinh khỉnh kiêu ngạo chảnh chọe tương tự “Em tiêu nhiều tiền lắm đấy. Anh chịu nổi không?”, đã trả lời, mặt hiền khô “Khi mình lấy nhau rồi thì tiền của anh cũng là tiền của em. Em tiêu gì thì tiêu, miễn đừng vượt quá số tiền chúng mình có”. Chỉ cần một giao ước lời thế thôi, còn lại tin nhau là chính. Mười mấy năm, may quá chưa ai phụ lòng tin của ai cả.
Mỗi tội ông lại vừa sáng tác ra một thứ mới. Ấy là cái màn. Màn cũ đang dùng chả sao, ông nằng nặc tháo ra treo màn mới của ông vào. Màn mới vừa dùng được 2 hôm thì mình đã bị muỗi đốt liền cho 5 nhát, đỏ lừ, mấy ngày rồi mà vẫn ngứa điên. Đúng là đời chả bao giờ hoàn hảo, được cái nọ mất cái kia. Thôi để hôm nào tui kể sự tích cái màn. 

Sunday, November 10, 2019

Ngồi ở xó vườn bàn chuyện thế giới

Mình có một cậu bạn. Gọi là bạn thì cũng không hẳn. Ngày xưa thích nhau lắm, rất hợp nhau mọi thứ. Chỉ vì đúng một điều mà mình bỏ cậu ta nhưng thôi điều gì thì để kể ở một entry khác. Chỉ biết là rất hợp nhau mọi thứ. Và vì có chung suy nghĩ, tư tưởng, trong nhiều chuyện, nên dù không hẳn là bạn nhưng thi thoảng có vụ gì đó thì vẫn nói chuyện nhiệt tình.
Lần gần đây nhất, cậu ấy bảo mình thế này “Chỉ có những nhà kinh tế học và những thằng điên mới tin vào sự phát triển kinh tế liên tục. Không cần phải có giải Nobel kinh tế mới hiểu rằng không thể có sự tăng trưởng vô hạn trên một cơ thể hữu hạn là trái đất”.
Mình phải thừa nhận là đồng ý với cậu ý quá. Bị truyền thông dắt mũi, tất cả chúng ta đều bị ám ảnh bởi tiêu dùng và tăng trưởng. Nhất là được tăng trưởng nóng, tăng trưởng vài con số, thì cứ gọi là thích mê, rêu rao ầm ĩ. Nhưng tăng trưởng nghĩa là phải sản xuất và tiêu thụ nhiều hơn. Mà sản xuất nhiều tiêu thụ nhiều thì lại thải nhiều. Bớt thì còn may ra chứ cứ tiếp tục thêm, thêm nữa, thêm mãi như thế này thì chúng ta sẽ đi về đâu?
Tài nguyên kiệt quệ, không khí ô nhiễm, sông ngòi ô nhiễm, đất đai nhiễm độc, biển toàn rác nhựa, rừng cháy, động vật cứ tuyệt chủng dần dần, ong chết vì ngộ độc hóa chất phun lên cây cỏ. Chưa kể còn băng tan, khí hậu biến đổi thất thường cực đoan, bão nhiều và năm sau dữ dội hơn năm trước, nơi nóng thành lạnh, nơi lạnh thành nóng, tuyết rơi ở sa mạc và những xứ ôn đới thì khốn đốn vì nắng nóng....
Tăng trưởng liên tục, đẩy mạnh tiêu dùng, con người chiến thắng thiên nhiên, tất cả những thứ từng làm con người nức lòng giờ quá mù ra mưa lại thành những thứ đần độn.
Cật lực kiếm tiền để cật lực tiêu. Thu nhập tăng lên nhưng nhu cầu cũng tăng lên, cũng chẳng phải nhu cầu thiết yếu mà toàn nhu cầu do chúng ta tự vẽ ra và truyền thông bơm thổi. Cuối cùng rỗng túi vẫn hoàn rỗng túi, tiện nghi thì thừa mà môi trường trong lành thì thiếu. Cuộc sống tiện nghi hơn, vật chất thừa mứa hơn, tha hồ cho con người lười nhác phù phiếm, nhưng đổi lại lại phải ăn thực phẩm bẩn, hít không khí bẩn, uống nước bẩn. Đời có vay có trả, nhẽ nào lại sai được.
Thỉnh thoảng lại có bạn đọc blog bảo mình bình luận về chuyện này chuyện nọ, hoặc hỏi tại sao dạo này mình không bình luận chuyện này chuyện nọ. Câu trả lời đơn giản thôi, tại vì ai cũng nói rồi, mình nói thêm vào nữa cũng đâu có nói được điều gì mới, mà mình thì lại đang muốn bớt.
Đợt về Ý vừa rồi, tranh thủ còn một đống gạch cũ không dùng, mình gọi thợ tới lát một khoảnh sân và trồng vào đó 4 cái cây. 2 cái cây là do phải dọn chỗ làm sân tennis nên phải nhổ trồng sang chỗ khác, còn 2 cái cây là mua mới, một cam một chanh. Thế là mình có khoảnh sân gạch cũ trên đó có hàng cây cam chanh quýt, nhìn yêu yêu.
Một hôm đang xếp củi dành cho lò sưởi mùa đông thì bắt được chú bọ ngựa đang đứng ngơ ngẩn trên một cành cây vừa bị cắt xuống. Bèn mang chú thả lên cây. Gì đâu mà toàn bọ ngựa đực gầy nhẳng, chưa thấy con bọ ngựa cái nào để còn đẻ trứng cho tui rình trứng nở. 
Đợt về Ý lần này, đã định cắt cỏ trong vườn để ra cổng cho lũ cừu chiều nào cũng leng keng chuông cổ đi qua. Thế mà cuối cùng không sao tìm được thời gian để làm. Đành lỗi hẹn với cừu.
Ảnh: thỉnh thoảng giả vờ thong thả tí thôi. 

PS: các bạn ở nhà cho cún hỏi, em trai hát bài Cát bụi này (từ giây thứ 12 của video) tên là gì, ban nhạc nào, mà nhìn hay thế, giọng cũng nam tính nữa. Mấy hôm nay ái mộ quá cứ xem đi xem lại. Ôi tuổi trẻ, chỉ cần gầy gầy và giản dị thế. 
https://www.youtube.com/watch?v=NR0Udl6bJqM

Monday, November 4, 2019

4/11/2019


Lên máy bay về Ý. Mấy bố con nhà kia hơn tuần sau mới về. Để con lại cho ông mình nói thật là lo lắm, nhưng nhiều việc phải làm quá, lũ trẻ con thì được nghỉ ngắn, không về sớm sẽ không kịp giải quyết việc gì. Ông thì đã hoan hỉ bảo lũ con “Mẹ mày đi vắng bố con mình đi ngủ muộn” :-))))).
Con chừng này tuổi, mình nhờ ông đón con cũng vài bận. Nhờ lần nào là phải canh giờ nhắc ông lần đấy. Có đúng hai lần không nhắc thì ông quên cả hai. Một lần là mình bận đi giúp hội người Việt ở Dubai trang trí phòng tiệc đón quốc khánh. Vì phòng tiệc ở dưới tầng hầm, điện thoại không có sóng nên không nhắc ông được. Về tới nhà, hỏi ông “Con đâu anh?”, ông đang ngồi dính ở máy tính nghe thế đập tay đánh bốp vào trán rồi xô ghế chạy. Con phải đón từ 4h, giờ đã hơn 6h, thế thì 2 tiếng qua thằng bé ở đâu? Mình vội gọi cho mẹ của thằng bé bạn nó. Sinh nhật con nó kết thúc từ 4h chiều, suốt 2 tiếng qua nó phải ngồi trông con mình. Chắc nó chán đời lắm, vì thấy giọng trả lời điện thoại nghe xa vắng.
 Lần thứ hai, mình bận đón con Na và chạy mấy việc vặt, nên nhờ ông đón thằng Ale. Bận quá nên quên không nhắc ông. Xong về tới nhà, thấy ông vẫn ngồi vểnh râu lướt điện thoại, mà giờ đón con thì đã quá từ lâu. Bị mình sửng cồ “Sao chưa đón con?”, ông sửng cồ lại “Quên chứ sao” rồi chạy tót đi. Sôi mề.
Có lần cuối tuần, mình nấu ăn dưới nhà xong đi lên, không thấy thằng con trai đâu. Mình thấy bất thường ngay vì ngày nghỉ, chắc chắn nó sẽ bám sườn bố nó để xem ké vi tính hoặc điện thoại chứ làm gì có chuyện nó đi sang phòng khác. Thế nên mình hỏi ngay “Lila, Anna, anh Ale đâu?”, và được chúng nó kể anh Ale bị chảy máu mũi đang nằm trong phòng. Mình chạy vào phòng nó, thấy thằng bé đang nằm, nuốt ừng ực, quần áo be bét máu. Vừa ngồi dậy một cái lập tức một dòng máu chảy ngoằn ngoèo nhanh như cắt xuống cằm. Máu đã chảy liên tục không cầm được như thế mười mấy phút, mà thằng bố mải cắm mặt vào máy tính chỉ bảo con ngửa cổ lên là coi như xong nghĩa vụ. Ngửa cổ lên, máu chảy ra không được thì chảy ngược vào. Thằng bé nuốt máu nhiều quá nên giờ ruột cuộn lên choáng và buồn nôn.
Mất hơn 15 phút mới tạm cầm máu. Mình bảo “Anh đọc nhiều về ô tô và những chuyện tầm phào của thiên hạ quá. Sao không đọc để có chút kiến thức sơ cứu trẻ con?”, thì bị ông cãi “Chảy máu mũi ngửa cổ lên trời là đúng rồi còn gì”.
Hồi ở Rome, nhà trẻ của con Lila ở ngay trong Bộ. Lý tưởng ra thì hai bố con buổi sáng đi cùng nhau, con vào nhà trẻ tầng 1, bố lên văn phòng tầng 3, mình được ngủ thêm một tí vì cả đêm đã loạch xoạch với con Na. Nhưng mình sáng nào cũng phải tự cho con bé đến nhà trẻ vì sợ ông chồng đầu óc trên mây của mình đến Bộ rồi đi thẳng vào văn phòng làm việc và để quên con trong xe. Xe thì đỗ ngoài bãi đỗ xe nắng chang chang. Quên ở đấy thì chỉ tiếng sau là không cứu được chứ đừng nói cả ngày.
Nhà mà có một người trên mây thì người còn lại phải thực tế gấp đôi, thế thôi.

Kết quả: một tuần sau, mình rộn ràng lái xe ra sân bay đón mấy bố con. Trước đó mình đã dặn ông đứt lưỡi anh cẩn thận kẻo lạc con. Gì chứ con thì lăng quăng, bố thì mải cắm mặt vào điện thoại, không lạc mới là lạ. Ngay từ xa, nhìn thấy ông ngơ ngáo đi ra, theo sau là 3 cái đuôi lẵng nhẵng, mình thở phào. Đến gần, người thì đủ nhưng vali thì KHÔNG THẤY CÁI NÀO. Hóa ra bố con lạc nhau ở sân bay chuyển chặng. Lúc tìm được nhau, chạy té đến quầy check-in thì đã quá muộn, hàng không giá rẻ chúng nó không chịu linh động. Thế là người đi vali ở lại. Thôi, mình chỉ sợ lạc con chứ hành lý thì lạc cũng được vậy.
Về nhà, có người gọi điện đông tây nam bắc khắp nơi, chả giải quyết được, hôm sau đành lên facebook kêu cứu. May quá có thằng bạn bỏ công lái xe ra tận sân bay trả tiền hộ để sân bay gửi hành lý bằng chuyển phát nhanh đến tận nơi cho. Ông huênh hoang về các thể loại tình bạn bắt đầu từ ô tô, từ facebook, mà keo sơn vị tha của ông, và giấu biến hóa đơn chuyển phát nhanh hơn 200e!

Monday, October 14, 2019

Trên bảo dưới không nghe

Một sáng thứ bảy tươi đẹp cả nhà dắt díu nhau tham gia vào cuộc đi bộ do trường Lê La Na tổ chức. Mình vốn chả ham thể dục thể thao nhưng mấy bố con nhà kia hăm hở khăng khăng đòi đi bằng được. Mình ngài và thằng Ale đi thì còn kệ cho họ tự đi, chứ hai con kia mà đi thì mình kiểu gì cũng phải lết cái thân già đi theo. Sáng hôm sau đi rồi mà tối hôm trước mới tá hỏa nhận ra rằng đôi giày thể thao duy nhất đã quẳng lại ở Ý. Thế là đành đi dép lê. Có ai nực cười hơn tôi.
Con La bảo nó tự đi với bạn, mẹ đừng có bám đít nó, thế nên mục đích của mình chỉ là bám đuôi con Na. Ai ngờ vừa có lệnh xuất phát một cái, chúng nó chạy tóe lên đằng trước và mất hút sau khúc quanh. Bỏ chồng lại đằng sau, mình hớt hải dép lê đuổi theo một hồi thì mệt quá bỏ cuộc. Già rồi, trên bảo dưới không nghe. Đầu bảo co cẳng chạy nhanh lên nhưng chân cứ ỳ ra. Đành tự nhủ thôi mình cứ đi bộ bền bỉ đằng sau, chúng nó chạy một hồi mệt tức khắc phải đi chậm lại, mình bắt kịp là vừa.
Đi như thế được hơn một cây, thì mình bắt kịp con La đang đi thất thểu một mình. Con bạn đi cùng nó chán quá đã rảo bước đi mất dạng đằng trước. Đi bộ đường trường mà dáng điệu con gái mình nó ẻo lả thơ thẩn như đi hái hoa.

Ở nhà cùng lắm nó chỉ lượn xe đạp vài vòng quanh sân, trượt patin và rượt nhau với con mèo Fufu chứ tiểu thư như nó có chơi môn thể thao nào bao giờ. Chạy không nổi, nhảy cao nhảy xa đều không xong, bóng đá bóng chuyền bóng rổ gì hỏng hết. Mỗi năm trường tổ chức đại hội thể thao một lần, lần nào nó cũng bị phân công chơi trò nhặt khoai tây vốn là trò của bọn học sinh mẫu giáo. Năm ngoái, con mẹ khi biết sự tình thì phải kêu lên thất vọng “Giời ơi, mài lại phải chơi trò nhặt khoai tây nữa hả con?”. Tính đến năm ngoái nó đã nhặt khoai tây liên tục 8 năm liền. Chưa biết năm nay ra sao.

Lại quay lại vụ đi bộ. Trên quãng đường mấy cây số tiếp theo, mình phải một tay dắt tay nó kéo theo, tay kia đút từng khúc mía vào mồm nó cho nó có sức, nó hít mía xong mình lại phải chìa tay đón bã bỏ vào cái túi nilon và tiếp cho nó khúc mía mới. Cứ thế nó cũng ngật ngưỡng đi thêm được 3, 4 cây nữa. Mẹ thương cái em bé chân yếu tay mềm của mẹ quá đi mất.
Vì hai mẹ con đi chậm nên cuối cùng ông bố của nó cũng lạch bạch bắt kịp. Đi cùng chưa được bao lâu thì ông chìa giày cho mình xem. Một chiếc giày đã kịp sút đế. Giời ơi, trời thì nắng nóng, con một đứa thì đang ăn vạ hai đứa kia thì mất tăm mất dạng, chồng thì giày sút đế, tôi và đôi dép lê của tôi phải làm răng?
Đứng đợi bên lề đường rõ lâu thì cũng có xe của ban tổ chức đi tới. Xin họ cho đi nhờ xe một quãng, đi tắt để về đích luôn. Về đích rồi, hai bố con nhà kia ngồi thở, thằng Lê cũng vừa tới nơi. Mình đi ngược lại để tìm con Na. Quãng đường 15 cây số nó đi không có mẹ giám sát quả thật mình cũng lo. Đi ngược lại khoảng nửa tiếng thì gặp nó đang vừa đi phăm phăm vừa nói chuyện ríu rít với 3 thằng con trai. Cái mặt nó đỏ mọng lên, mắt long lanh, mồ hôi rịn trên trán, dáng điệu rất thể thao nhanh nhẹn. Gần về đích, 3 thằng kia chạy lên trước để cạnh tranh về nhất, còn nó mặt tỉnh bơ đi cạnh mẹ vận tốc không đổi. Mẹ bảo nó “Em bé không chạy theo để cạnh tranh về đích với bạn à?”. Nó bảo “Na chả quan tâm”. Được, con gái mẹ được. Mình giỏi tự mình biết là đủ, mấy cái thành tích nhất nhì hình thức này ăn thua gì.

Cả nhà về đến nhà, mấy bố con bùn đất từ đầu đến chân kéo nhau đi tắm, mình đi thẳng vào bếp nấu ăn trưa. Ăn xong, chúng viện cớ mệt kéo nhau lên nhà, bố đi ngủ con chơi điện tử, mình mình rửa bát dọn dẹp mãi mới xong, mồ hôi lúc về ướt đầm giờ đã khô cong từ lúc nào. Chưa kể một đống giày thể thao bê bết bùn đất còn vứt ngoài cửa chưa kịp xử lý. Chả trách cứ mỗi lần ông có sáng kiến cả nhà thể dục thể thao là mình sợ vãi tè.

P.S: một ngày con mẹ tự nhiên thấy lũ con mình sướng quá, phải cho làm lụng chút cho nên người, bèn ra lệnh cho lũ khỉ đột bóc trứng. Chúng bóc trứng rôm rả, cãi vã, đổ lỗi, cười hắc hắc. Có con nhà ai 9 tuổi, 11 tuổi, 13 tuổi, mà bóc trứng cũng không nên hồn như con tôi?