Sunday, June 28, 2020

28/6/2020

Mỗi lần chuyển nhà là một lần mình gần chết, lần này tưởng nhẹ nhàng mà cuối cùng cũng không ngoại lệ. Đang mùa covid phải giảm thiểu tiếp xúc với người ngoài, mình phải tự tay đóng hết quần áo giày dép sách vở và các đồ gọn nhẹ khác, chỉ để lại đồ gỗ to nặng cho công ty chuyển nhà.
Và hỡi ôi ai mở một cái tủ to vật và cao quá đầu người xếp đầy ặc hàng trăm món khăn trải bàn khăn ăn chăn ga gối đồ trải giường các loại, cái nảo cái nào cũng gấp vuông chằn chặn y hệt nhau toàn một màu trắng tinh khôi, mà lại phải phân chia cái nào của tui cái nào của tư dinh đại sứ, tức là phải đích thân mở từng cái một ra kiểm tra rồi gấp lại, thì mới hiểu nỗi khổ gạo đỗ trộn lẫn phải ngồi nhặt của tui.
Từ cả năm trước mình đã bảo ông loại bớt đồ, suốt cả năm thỉnh thoảng lại nhắc, khi còn 1 tháng cũng nhắc, còn 1 tuần cũng nhắc, ông đều ừ hữ chả làm. Đến lúc chỉ còn vài ngày nữa là công ty vận chuyển đến đóng đồ, ông bảo cuối tuần này anh làm. Bảo làm mà thứ 7 ăn xong ngồi nghịch điện thoại rồi ăn tiếp rồi đi ngủ rồi dậy lại ăn ăn xong lại nghịch điện thoại rồi lại đi ngủ, chủ nhật cũng ăn xong ngồi nghịch điện thoại rồi lại ăn tiếp rồi… tưởng bắt đầu làm việc thì lại tặc lưỡi đi ngủ tiếp. Ngủ dậy trời đã nhá nhem tưởng cuối cùng cũng bắt đầu động chân động tay, thì lại bắt đầu nghịch điện thoại. Mình buộc phải làm toáng lên một trận ông mới hoảng hồn quăng điện thoại lật đật chạy ra mở tủ loại đồ. Loại được đúng… 3 món. Toàn chổi cùn giẻ rách và sách nhảm mà nhìn cái gì cũng tiếc cũng muốn giữ lại. Bảo container sẽ bị đầy, anh giữ lại toàn đồ vớ vẩn thì sẽ không có chỗ cho những món đồ giá trị, ông bỏ ngoài tai. Đến lúc thấy không còn chỗ để chen chân và khả năng container thiếu chỗ là có thực, ông hoang mang cau có chống nạnh nhìn quanh vẻ suy nghĩ, rồi bảo « Chúng ta có thể bỏ lại con gấu bông của con Anna». Éo gì lắm nữa.
Toàn đồ vớ vẩn nên không phân loại được, thùng nảo thùng nào của ông ông cũng đề Miscellaneous, tức là Đồ linh tinh. Lúc kiểm kê để đưa vào container, thằng bé kiểm kê rụt rè bảo mình « Madame, hải quan Ghana không chấp nhận thùng mang tên Đồ linh tinh ». Mình bảo « Nhưng mà là đồ linh tinh thật mà ». Điệu bộ nó ngại ngùng khổ sở « Nhưng hải quan họ sẽ không chấp nhận. Thôi madame cứ cho tôi một cái tên bất kỳ cũng được ». Thế là đành phải mở hết các thùng Đồ linh tinh của ông để kiểm tra xem có gì trong đó đặng nghĩ ra một cái tên hợp lý.
Mình gửi sách trả lại cho trường rồi bảo lũ Lê La Na dọn đống vở viết, quyết định cái nào giữ lại, cái nào bỏ đi. Con La chọn giữ lại vài quyển vở có những kiến thức quan trọng cần nhớ, mẹ gật gù « Con gái mẹ được ». Ông Lê giữ lại cả đống vì chọn đi chọn lại cuối cùng thấy cái nào cũng quan trọng không bỏ được cái nào, mẹ làu bàu « Mày giống bố mày ». Riêng con Na không nói không rằng thẳng tay quẳng từng xấp vở, các bài kiểm tra, và từng tập tranh nó vẽ và chuyện tranh nó sáng tác, tuốt tuồn tuột vào thùng rác hết, mặt tỉnh như ruồi. Thấy nó mãi chẳng có vẻ tần ngần ngắm nghía muốn giữ lại cái gì, mình tiếc rẻ sốt ruột « thế chẳng nhẽ con không có phần kiến thức nào có lúc sẽ cần phải tra cứu lại, hoặc bài văn được điểm cao, hoặc bức tranh nào con tự hào và muốn giữ lại làm kỷ niệm à ?». Nó nhún vai gọn lỏn No, đoạn trút tuốt vào thùng rác. Mình mà nói thêm nữa thể nào cũng được những câu lý sự kinh điển kiểu « Học xong rồi thì thôi, năm mới lên lớp mới thì học cái mới chứ học cái cũ làm gì?», hoặc « cái gì cần thì phải ở trong sách của năm đó, chứ không thì có sách để làm gì », hoặc « kiến thức ở trong đầu Na hết rồi ». Nó trí nhớ cá vàng, đang nói dở còn quên « Ơ Na đang nói gì ý nhỉ ? », thế mà lúc nào cũng siêu tự tin kiến thức ở trong đầu hết như thế.
 Mở tủ dọn đồ, tần ngần ngắm nghía những món quần áo váy vóc xinh xinh của lũ con. Những món quần áo Juicy Couture, Pinko Palino, Il Gulfo, Valentino, Ralph Lauren, Gucci, Dior, Burberry, mèng ra cũng phải Petit Bateau, cái áo này con mặc trong dịp này, cái váy này con mặc trong cái ảnh kia, đôi giày kia mình mua lúc mình đang lang thang cùng nhau ở phố phường một nơi xa lạ nào đó, tất cả đều xinh xẻo quá đỗi, muốn giữ nâng niu như kỷ niệm mà không thể giữ được. Soạn ra đem cho cũng phải chọn người. Vì nhiều người không biết dùng, đưa họ đồ đắt tiền họ làm cho tả tơi rơi rụng nhàu nhĩ cháo lòng rất tiếc. 2, 3 năm trở lại đây, con La đua theo bạn, bạn mặc OVS là nó đòi OVS, bạn mặc Zara H&M Decathlon là nó cũng đòi Zara H&M Decathlon, còn con Na thì đua theo chị, nên mình mới bắt đầu mua đồ rẻ. Nhìn con Na suốt ngày quần đùi áo phông như thằng con trai, và con La quần soóc ngắn hở mông, áo ngắn hở rốn, chưa đủ ngắn thì nó cắt thêm cho ngắn, nhảy múa uốn éo các động tác khiêu khích, mồm không châu chẩu làm duyên thì cũng ông ổng hát nhạc não tình hoặc đọc rap, và lúc cười thì cười ha hả cúi gập người vừa nhảy nhót vừa vỗ tay đen đét vào đùi giống như dân ở đây, mà chán. Những em bé xinh xắn đáng yêu bẽn lẽn như những con búp bê của tôi đâu rồi ???
Thế, thế là nhà cửa đã trống trơn, container đã niêm phong, nhưng vé máy bay thì chưa có. Vậy là đồ đi người ở lại. Chuyến sắp tới là do đại sứ quán một nước châu Âu tổ chức. Dân tình tuyệt vọng tranh cướp vé, hoang mang hỗn loạn kinh khủng. Nếu muốn, ngài thừa sức cho cả gia đình lên chuyến máy bay đó. Nhưng ngài bảo « Phần cho Ý chỉ có hai chục vé, đại sứ Ý lại giành được cả 5 vé cho gia đình thì không ổn. Thôi ở lại, đợi chuyến khác ».
Ở thì ở, ở suốt 4 năm giờ ở lại thêm một chút có sao. Ngáo ngơ thì có khi bị mắng, chứ liêm khiết thì không, nhớ đấy. 

Saturday, June 20, 2020

Linh tinh


Con Na rất thích ăn đồ ăn mẹ nấu. Mẹ nó không thuộc dạng tài cán nấu nướng gì, nấu món được món không. Ngài và lũ Lê La nhiều khi chê ỏng chê eo hoặc không dám chê nhưng vừa ăn mặt vừa nhìn như bị giời hành, nhưng con Na thì khác. Món nào mẹ nấu nó cũng ăn uống nhiệt tình, vừa ăn vừa khen nức nở. Nó bảo mẹ nó nên mở nhà hàng, thế nào cũng đông khách.
À mà nó còn tín nhiệm tài năng chữa bệnh của mẹ nó. Đau đầu, đau bụng, sứt da, nóng sốt, bầm tím, ngứa chỗ nọ chỗ kia, đau chỗ này chỗ khác, thậm chí chả đau chả ngứa mà chỉ khó ở thôi mẹ nó cũng chữa được hết. Nó cũng khuyên mẹ nó nên mở phòng khám. Xong rồi nó đổi ý, nó bảo thôi mamma đừng mở, vì người ta đến đông quá rồi mamma lại không có thời gian chăm sóc Na!
Lại quay lại vụ nó thích đồ ăn mẹ nấu, trong tất cả các món thì nó đặc biệt thích món thăn bò bỏ lò. Mỗi lần mẹ nó làm món đó là nó xuýt xoa thèm thuồng vào tận trong bếp ngửi hít. Hôm kia mẹ nó làm món này, nó đã ăn ngấu nghiến. Trưa hôm sau còn thừa lại một ít, mẹ nó cắt ra cho 3 chúng nó mỗi đứa một ít. Thằng anh đang vào tuổi ăn, ăn xong phần của mình chạy ra xúc cả phần của con em ăn sạch. Nhìn thấy phần thịt bò teo hẻo chỉ một cái tợp là biến mất vào trong cái mồm cá ngão của thằng anh, con Na hét như cháy nhà. Mình đang điện thoại mà nó gào khóc chói lói làm mình phải lập tức chạy xuống nhà rã đông một khúc thịt thăn nữa, hứa mai mẹ làm lại, không cho thằng kia ăn nữa, thì nó mới chuyển từ gào khóc sang è è mè nheo. Suốt mấy tiếng liền nó cứ è è mè nheo như thế, và nhìn thấy cái gì, ngửi thấy cái gì, nó cũng liên tưởng tới phần thịt bị thằng anh ăn cướp, và mắt lại rơm rớm lên.
Mấy tiếng sau, mắt vẫn liên tục rơm rớm, nó bảo nó sắp hạ đường huyết đến nơi rồi, mình thì cũng đã chịu hết nổi tiếng nó lèo nhèo, bèn chạy xuống nhà lấy ít cơm nguội và thịt ba chỉ rang cháy cạnh còn thừa trong tủ lạnh, cũng là một món nó vô cùng yêu thích, hâm nóng lên cho nó ăn. Ăn xong có vẻ nguôi ngoai, nó bắt đầu hát. Hát một lúc nó bảo “mẹ ơi Na nhức đầu”. Hát cho lắm vào lại chả nhức. Đang nghĩ ăn cơm giữa buổi thế này rồi đến bữa tối lại ngồi gảy gót, ai ngờ nó hát nghêu ngao cho mấy tiếng liền nên đói bụng, đến tối lại ăn ngấu nghiến.  
Món thịt bò bỏ lò thì vô cùng đơn giản nhanh gọn. Thịt bò chọn khúc filet mignon, lọc sạch gân màng, thấm khô rồi cuốn chặt một lần giấy bạc và một lần cling wrap, cho vào lò, bật 50 độ C. Lò của mình là lò chuyên dụng cho events nên hơi nóng, lò bình thường có lẽ nên để 60 độ C. Để đó đi chơi, khúc thịt nào nhỏ thì 1 tiếng sau quay lại, khúc thịt nào to và dầy thì 1 tiếng rưỡi. Lấy ra khỏi lò, bỏ bọc, xoa ít muối, làm nóng bơ trong chảo rồi cho khúc thịt bò vào lăn qua lăn lại cho tái vỏ ngoài. Bơ chỉ cần đủ nóng để thịt bò cho vào kêu xèo một cái là đủ, không để lửa to quá làm cháy bơ. Quá trình lăn bơ này không quá 1 phút.
Xong rồi nhấc khúc thịt bò ra, thái thật mỏng xếp lên đĩa, rắc tiêu, rắc thêm ít muối nếu cần, và rưới dầu olive tươi lên. Dầu olive có thể cho thêm ít tỏi tươi hoặc lá thơm tùy thích. Thế, mất vài phút mà thành phẩm cực kỳ mềm, dù ăn ngay hay để tủ lạnh ăn ngày hôm sau đều rất ngon. Ngay cả thịt gà cũng thế, hai cái đùi gà xát muối chanh, cho vào lò, để 100 độ rồi đi chơi 2 tiếng, bao giờ gần đến lúc ăn mới thêm dầu olive và tăng nhiệt lò mấy phút để rám vỏ ngoài. Người ghét nấu ăn nên cứ phải thủ túi những món không mất thời gian đứng bếp. Bọn trẻ con háu đói, nhiều khi thấy 7h ăn mà 6h30 bà bô vẫn ngồi rung đùi, lo lắng chộn rộn hỏi sao mamma chưa đi nấu ăn. Bà bô nó bảo tao đi lúc nào kệ tao, miễn đúng 7h có bữa tối cho bố con mài là được chứ giề. Ngồi rung đùi nhàn tản thế thôi chứ mọi việc tính hết roài. Thịt thì đã ở trong lò cả tiếng, rau thì đã lấy ra cho thằng bé giúp việc rửa sẵn, nồi nước đã để sẵn dặn nó đến giờ thì bật bếp. Canh giờ nước sôi tui mới xuống. 3 bếp một lò, có lý gì mà vài phút không xong.  
Nhân việc nhà cửa đang tanh bành và người ngợm ê ẩm vì đóng đồ, điều mình thích nhất ở những thử thách mình buộc phải vượt qua là thử thách nào cũng có tính thời hạn. Mệt mỏi căng thẳng đến mấy, cứ tiếp tục nỗ lực thì ngày hôm sau sẽ gần đích đến hơn ngày hôm trước, và cứ đến ngày đó tháng đó, là mọi thứ sẽ xong xuôi bất kể làm có tốt hay không. Event lớn đến mấy, chuẩn bị mệt mỏi đến mấy, kết thúc events khách về là hết. Mấy trăm thùng hộp phải xếp mệt mỏi đến mấy, đến ngày công ty vận chuyển đến là sẽ bê đi hết. Một nhiệm kỳ ở một nơi chán đến mấy cũng chỉ tối đa 4 năm là hết. Nó không phải là những mệt mỏi tật bệnh hay những dày vò tinh thần, mà dù có cố gắng đến đâu ngày hôm sau cũng chưa chắc đã tốt hơn ngày hôm trước, và chỉ biết ngồi chờ số chứ không thể biết sẽ kéo dài bao lâu.
Thế nên cuối tuần lại chăm chỉ đóng đồ thôi vậy.

Wednesday, June 10, 2020

Bòng bong cứ đợi đi

Năm ngoái làm một con đường nhỏ vắt ngang bãi cỏ cho xe đi xuống dưới garage. Thấy còn chừa lại một rẻo đất xiên xẹo bèn tặc lưỡi bảo thôi để làm cái vườn hoa nho nhỏ, nơi mình tự do thử nghiệm trồng các loại hoa mình thích, nhất là các loại hoa đồng nội. Mùa xuân đến, ngồi co cẳng ở châu Phi mình nhờ ông làm vườn đi mua các loại hoa trồng vào đó cho mình, sao cho hoa ra từ đầu xuân tới hết mùa thu mới thôi. Ai dè trồng cúc, hồng, loa kèn, oải hương, thủy tiên, mỗi loại đều từ mấy cây đến mấy chục cây mà nhìn lại thấy vườn vẫn còn trống tới 2/3. Bèn lọ mọ đi đo đạc lại. Hóa ra cái rẻo đất thừa thẹo ấy không bé như mình tưởng ban đầu. Thế là lại phải lên mạng nghiên cứu các loại hoa để mua về trồng. Mà châu Âu hè rồi nên nghiên cứu thì nghiên cứu thôi chứ ít nhất phải đến mùa thu mới bắt đầu trồng được. Thế là lỡ mất 1 mùa hè hoa thơm rung rinh bướm lượn rập rình.

Buổi sáng, lũ con ăn xong vào ngồi học ngay ngắn, mình giở báo lên đọc. Đập ngay vào mắt khuôn mặt phẫu thuật hỏng của Nancy Pelosi, lại còn cận cảnh, mắt trợn, mồm tô son dày bệt lại còn đang há ra. Khiếp hãi quá phải đóng lại ngay.
Mở facebook lên, chưa mô tê răng rứa được gì lại thấy ngay một đứa bạn post ảnh tượng nữ thần tự do trắng muốt bị đè cổ dưới hai đầu gối đen đúa, mô phỏng vụ cảnh sát chẹn cổ gây nên cái chết của một nghi phạm da đen. Tự dưng cảm thấy lợm giọng với thói sến súa, thổi phồng và drama xuyên tạc của người đời. Chỉ là một ca trấn áp bạo lực quá mức cần thiết của một cảnh sát đối với một người có lẽ lúc đó đang lên một cơn đột quỵ cần cấp cứu, chứ đen vàng trắng đỏ gì ở đây.  

Thế là, trốn đời, vào phòng, đóng cửa, ngồi vào chiếc ghế bành êm ái cạnh cửa sổ xanh rì cây lá, gác chân lên cái đôn, và say mê nghiên cứu hoa. Trồng hoa nào vào góc nào trong rẻo vườn quê có vài cây hoa èo uột còn lại đen xì toàn đất là đất kia. Ở đây chả có gì, niềm vui chỉ bé tẹo thế thôi. Bé tẹo thế mà cũng không trọn vẹn vì được hai ngày thì trước mặt đã sừng sững hai cái hộp to đùng chắn cả cửa sổ. Là loại hộp trong vận chuyển gọi là wardrobe, để treo váy dài và suits.
Buổi sáng thức dậy, cảm thấy hơi hoảng loạn vì quá nhiều việc phải làm. Cái nhà ở Salento phải sửa sang chuẩn bị cho khách vào, sửa nhà ở Rome để chuyển vào, chuyển đồ từ Salento lên Rome và từ Rome xuống Salento, tỉ việc phải làm xong ở đây trước khi rời đi, thùng carton chất thành dãy đợi mình đích thân xếp vì đang dịch Covid phải giảm thiểu tiếp xúc với người ngoài, con thì ngày nào cũng phải học hành và ăn mấy bữa cãi nhau mấy trận, chuyến bay thì đã bị huỷ nên không biết ngày nào bay được. Tất cả như một mớ bòng bong, không biết phải bắt đầu từ đâu???
Mà thôi, cũng không thể lo quá. Kiểu gì tháng sau mọi việc cũng sẽ sáng tỏ hơn tháng này. Lại ngồi gỡ từng chút một, nhìn thấy gì gỡ nấy. Gỡ được thì tốt mà chả gỡ được thì...cuộc sống chỉ kém hoàn hảo đi một chút thôi, có sao.
Tiện thể rửa hộp sữa để tái chế, bèn mang ra vườn tưới cho mấy em rau húng. Buổi sáng trời vừa mưa, mà chỉ mưa có nửa cơn nên nửa hửng hửng nửa xầm xì như muốn mưa tiếp. Có chút mưa nên không khí trong lành mát mẻ hẳn, còn cây lá trong vườn lại xanh rượi lên. Lại cảm thấy lòng vui lên một tẹo. Ông thì đã vừa nghêu ngao hát vừa xuống nhà ăn sáng, và giờ ăn sáng xong đã cắp cặp lồng cơm trưa té đi làm. Tí nữa cho lũ đười ươi tuổi teen kia ăn bữa phụ buổi sáng xong là mình sẽ lại vào phòng đóng cửa nghiên cứu hoa tiếp. Bòng bong cứ đợi đi. 

Sunday, May 31, 2020

Lan man

Ở Ý có một vùng chuyên trồng một loại hành củ nổi tiếng vì cực ngon, là vùng Tropea của Calabria. Hành Tropea giòn, ngọt lịm, và đặc biệt ăn sống không bị cay và hăng chảy nước mắt như các loại hành tây thường gặp, ăn xong hơi thở cũng không bị mùi hành nồng nặc. Con mình bình thường đồ ăn có hành tây là bịt mũi hoặc lọc ra, thế mà từ hồi ăn hành sống ở Tropea thì cứ ấn tượng đòi mẹ tìm mua tiếp mãi. Tiếc là từ đó đến nay chẳng có dịp nào gặp lại loại hành củ thuôn dài, màu tím đỏ trứ danh của Tropea nữa. Hành này ngon và nổi tiếng đến mức hàng năm có cả lễ hội hành, cho thực khách ăn hành và mua hành thả xăng. Cuối xuân đầu hạ, hành tràn ngập phố phường, cả củ tươi vừa thu hoạch lẫn củ khô đã tết thành từng chuỗi rất đẹp mắt. Dân Ý làm việc thì vớ vớ vẩn vẩn nhưng ăn uống thì sành khỏi nói.
Đang định mùa hè cho lũ con vào trại hè vui chơi và hai vợ chồng lái xe từ Bắc xuống Nam, lang thang ăn uống ngắm cảnh ở bất kỳ nơi nào thích, lên núi ăn nấm, xuống biển ăn hải sản, qua vùng quê thử rau trái, thấy nơi nào có cái gì đẹp đẹp thì mua chất lên xe, tỉ như vài món đồ gốm, hoặc hành tỏi ớt cà chua tết thành từng xâu mang về treo trong bếp cho đẹp, thì đùng cái dịch bệnh nổ ra. Toàn thế giới ngăn sông cấm chợ, tất cả mọi thứ đều trở nên bấp bênh. Mình vốn là người quen lập kế hoạch rõ ràng mà giờ đến cả kế hoạch tuần sau cũng không lập được, đừng nói tháng sau. Đành cứ ngồi đây trông con học và cho con ăn hàng ngày, dọn dần đồ đạc trong nhà, và mơ một ngày sẽ lại được tự do bay nhảy khám phá, người với người không phải nhìn nhau nghi ngại qua lớp khẩu trang.
Ý đã chính thức gỡ bỏ phong tỏa được 1 tuần. Thế là dân Ý lại được ôm nhau. Phong tỏa suốt hơn 2 tháng, bao nhiêu doanh nghiệp và cá nhân khốn đốn, thế mà chúng nó chỉ lo bao giờ lại được ôm nhau. Mấy ngày nữa lệnh cấm di chuyển giữa các vùng cũng sẽ được gỡ bỏ, và đến giữa tháng 6 thì hy vọng sẽ mở biên. Mấy tháng đóng cửa như thế, nền kinh tế bị tàn phá khủng khiếp lắm. Hiện giờ vẫn còn quá sớm để nói biện pháp phong tỏa nghiệt ngã của các nước châu Âu thì giúp ứng phó với dịch tốt hơn hay thả nổi cho đạt miễn dịch cộng đồng như Thụy Điển tốt hơn. Nhưng có một điều chắc chắn, là nửa vời như nước Anh là kiểu ứng phó với dịch dở nhất. Thả không ra thả, xiết không ra xiết, làm gì cũng lần chần không tới. Đúng kiểu nửa đái ra quần, nửa phớt Ăng lê.
Ảnh: hết tháng 5, hoa hồng cũng đã tàn tự bao giờ. 

P.S: Nhận được tin bố bạn mất. 2 ngày mới quen được với sự thật. Ký ức tuổi trẻ như một khu rừng già, tự dưng trống hoác ra một khoảnh. Bác như một cây cổ thụ cao lớn, lạc quan, vững chãi, làm điểm tựa cho những người xung quanh. Bác là người một buổi chiều đã dẫn mình đi bộ xuyên cái ngõ nhỏ tí dài hút trong khu Văn Chương, ra đến chợ cóc gần Quốc Tử Giám, để gửi gắm mình cho ông sửa xe đạp quen tên Sơn. Ông Sơn ngồi ngay trước cổng một trường học nào đó mình không còn nhớ tên. Mình vẫn nhớ trước khi quay về để mình lại cho ông Sơn, bác dặn dò ông ấy “Nó sinh viên nghèo, ông sửa cẩn thận đừng lấy đắt của nó”.
Bác cũng là người cứ thỉnh thoảng mình đến chơi lại ra kiểm tra xe đạp của mình xem có non lốp, đảo lốp hay hỏng phanh không.
Thuở đó, nửa thích rong chơi, nửa thèm hơi ấm gia đình, mình đóng đô ở nhà lũ bạn. Học, ăn, tâm sự, tán gẫu. Chỉ thiếu mỗi ngủ.  
Ôi những tấm lòng tử tế đã giúp tôi đi qua những tháng năm vất vả.
Ký ức tuổi trẻ như một khu rừng già, đầy màu sắc, hương thơm và những thanh âm yêu mến. Cứ nghĩ rừng già sẽ luôn ở đó, cổ thụ cũng luôn ở đó. Cứ nghĩ mình cứ đi xa thỏa thích, lúc nào rảnh lúc nào mỏi chân thì về, rừng già và cổ thụ vẫn còn ở đó không thể mất đi đâu được…

Sunday, May 24, 2020

May in, May out

Đến giờ ăn bữa phụ buổi sáng, con Na nhảy chân sáo ra cầu thang, líu lo “Na đi ăn kem”. Nó có cốc kem hôm trước đã lấy ra định ăn thì mẹ nó không cho ăn vì gần tới giờ cơm nên nó đành để tạm vào trong tủ đá. Nó nhảy chân sáo xuống cầu thang, mình đi theo sau mấy bước. Nó đi trước nên không nghe thấy thằng anh giọng ồ ồ đắc chí nói vọng theo “Tao ăn mất rồi”. Chỉ mấy giây sau, mình nghe tiếng nó khóc ré lên. Chắc đã mở tủ đá ra và thấy cốc kem đã không cánh mà bay. Nó tức tốc chạy ngược trở lại, tiếng khóc lóc kể lể tru tréo nhỏ dần theo từng bước nó bành bạch đi lên cầu thang. Rồi chỉ mấy giây sau mình đứng trong bếp nghe thấy tiếng thằng anh la làng. Em mới chả ún lại đánh anh rồi.
Thằng anh thì đang vào tuổi ăn như thuồng luồng rắn ráo, gặp món vừa mồm là ăn thủng nồi trôi rế. Mình hôm nọ phải vào trong kho đồ ăn đích thân mang túi bả chuột đi vứt. Sợ thằng con trong một cơn háu ăn mò vào đó lục lọi, nhìn thấy túi bả chuột lại tưởng túi kẹo thì chết dở. Mà nó có ăn nhỏ nhẹ từng viên như con nhà người ta đâu để thấy không ngon thì nhè ra kịp, nó toàn dốc tuột cả túi vào mồm một lúc, lúc hiểu ra cơ sự thì e đã quá muộn.
Sau hơn 2 tháng cặm cụi ngày nào cũng phục vụ các bữa chính và phụ cho mấy cái tàu há mồm, đến hôm nay thì tui tự hỏi lương khô bán ở đâu để tui đi mua về tích trữ trong nhà. Đứa nào kêu đói tôi quẳng cho một thanh thế là xong chuyện.
Trong một diễn biến khác, ngài đã mấy lần gạ vợ chúng mình làm nốt cái nhà, chẳng là trong vườn còn một căn nhà nhỏ, muốn cải tạo thành mấy phòng ngủ, mà vợ ngài nó chỉ nói ngắn gọn “Em không làm nhà với anh nữa”. Ai phải làm chung với người chỉ mải ngủ, ăn, chơi, tán phét và o bế xe cộ, còn mình thì nhiều việc đến mức không ngẩng mặt lên được, cả ngày chỉ chạy chứ không đi theo đúng nghĩa đen, và làm xong phần mình phải nghiến răng dốc sức làm nốt phần của cả người chỉ giỏi chuyện ruồi bâu hoa thơm bướm lượn hoa không thơm là bướm lảng kia, thì sẽ hiểu nỗi khổ của tui. Điên nhất là lúc giục mãi thì không làm, đến lúc mình tức quá tự làm lấy hoặc gọi thợ đến làm thì còn bị ông vừa đi mất mặt ở đâu về hoạnh họe “Mày gạt ông ra mày tự quyết định lấy hả, nhà này của cả ông chứ của mỗi mày đâu”. Thế cho nên cái nhà nhỏ cứ để hoang thế trong vườn cho cổ kính, nhóe.  

Tối hôm nọ đi ngủ đến nơi rồi ông còn nổi máu nghệ sĩ chân tay vung vẩy luyên thuyên về một tác phẩm sắp đặt. Văn hóa tây không quen chê, bố mẹ chỉ có khen con, nên con nảo con nào lớn lên cũng tưởng mình tài năng nguy hiểm. Ông chồng mình cũng luôn cho rằng nếu không bận làm nghề ngoại giao thì giờ này ông ý phải là nghệ sĩ hoặc đạo diễn thành danh òi. Ý tưởng lần này là chọn 1 cái cây trong vườn, sau đó làm 1 cái khung bằng sắt hoặc gỗ tái chế, cho cái cây nằm giữa cái khung tạo thành một bức tranh cây siêu to khổng lồ. Đã thế lại cứ lải nhải không tốn tí tiền nào đâu. Mịe nghe đã thấy nhảm. Thấy thái độ mình ừ hử nhạt nhẽo, lão đổ quạu bảo tâm hồn nghệ sĩ của lão cứ bị con vợ kéo ghì xuống đất.
Còn từ hôm qua lão lại lên cơn say thiết kế. Lần này là thiết kế giá sách. Mình đang túi bụi nấu ăn mà lão cứ mè nheo nào thước kẻ nào bút chì cho lão thiết kế. Mải thiết kế đến giờ ăn gọi mãi không xuống. Quá nửa đêm vẫn ngồi loay hoay thiết kế không chịu đi ngủ. Sáng tinh mơ đã thấy trở dậy mang giấy bút thước vào giường tiếp tục thiết kế. Từ sáng đến tối luôn mồm bàn chuyện thiết kế.

Mình thì đầu óc đang ngổn ngang trăm mối. Nhà cửa cũng bắt đầu ngổn ngang cái phải bỏ đi, cái phải bán đi, cái phải cho đi, cái chuẩn bị đóng container chuyển về Ý. Hôm qua phải kiểm kê đồ trong tư dinh đại sứ, mất mấy tiếng đồng hồ mệt phờ cả người mà vẫn chưa xong. Còn tâm trí nào mà tiền hô hậu ủng những ý tưởng trái khoáy tối kiến nhiều hơn sáng kiến của ông.

P.S: Tất cả rồi sẽ qua. Thương lắm. Không giận. Không giận.

Monday, May 11, 2020

Cho ta nương nhờ chút thở than

Hồi đại dịch mới bắt đầu hoành hành ở Ý, trên mạng đã lan truyền một status đại ý lương trả cho cầu thủ bóng đá hàng chục triệu euro, còn lương bác sĩ và các nhà khoa học thì bèo bọt, vậy bây giờ bảo cầu thủ bóng đá đi mà chữa dịch. Câu ghép đôi so sánh hơi khiên cưỡng nhưng cũng có điều đáng suy ngẫm trong đó.
Nói chuyện lương lậu, mình rất nhớ một lần phải lên phường xin xác nhận gì đó, khoảng năm 2005. Tiếp mình là một cậu công an trẻ, gầy gò, nhẹ nhàng thân thiện. Đọc hồ sơ của mình xong, cậu ấy hỏi, vẻ ngài ngại vì câu hỏi hơi riêng tư nhưng kiểu tò mò quá không hỏi không chịu được, “chị làm cho nước ngoài thế chắc lương cao lắm chị nhỉ? Chắc phải được đến 1 triệu ý chị nhỉ?”. Nghe cậu ấy hỏi mà mình phải ngồi một lúc rồi mới trả lời được “Vâng, cũng được khoảng thế, anh ạ”. Lúc đó lương mình cao gấp mười mấy lần như thế, cộng cả những việc mình nhận làm thêm thì phải gấp mấy chục lần như thế.
Rồi mình cứ nghĩ mãi về điều đó. Nếu 1 triệu là mơ ước của cậu ý, thì chắc lương của cậu ý chỉ được vài trăm nghìn. Rồi phấn đấu, thậm chí đấu đá, mãi mới được lên chức, vài năm lương lại tăng thêm được vài chục nghìn…
Hồi mới học xong đại học, trải qua bao nhiêu vòng sát hạch mới được trường giữ lại làm giảng viên. Thế mà chỉ vì một câu kháo nhau của bọn bạn “trong trường đấu đá nhau kinh lắm, để giành suất đi học nước ngoài” mà mình bỏ luôn. Tưởng môi trường giáo dục là đơn thuần nhất mà còn thế. Quyết định của mình khiến mẹ mình, nhất là bác mình là cô giáo dạy toán ở một trường cấp 3, thất vọng lắm. Giảng viên đại học, mà lại là đại học Ngoại thương, bao người muốn chẳng được, nhà mình được lại còn không muốn.
Sau đó mình còn có ý định thi vào Bộ Ngoại giao để trở thành nhà ngoại giao. Thế mà lại nghe “trong Bộ đấu đá nhau kinh lắm…”, cũng thôi luôn. Con người mình đơn giản, chỉ muốn đi làm kiếm tiền bằng kiến thức thực lực của mình, không muốn bận đầu óc vào những việc đấu đá tranh giành mánh khóe nọ kia của người đời. Nhưng mình có nhiều lựa chọn. Trên đời đâu phải ai cũng có nhiều lựa chọn như thế. Có những người bỏ nghề, ra khỏi ngành, là đâu còn lối đi nào dưới chân.
Mình nghĩ những ngành nghề cơ bản như giáo viên, công an, bác sĩ, các nhà khoa học, lương phải ở mức đủ để cho họ sống trong sạch được với nghề. Nghe những chuyện bác sĩ đi trực ca mười mấy tiếng tiền bồi dưỡng chả đủ ăn bát phở, mà ngành nghề của họ phải học hành gian khổ mới thành được, mà xót. Hoặc cậu công an có khi phải bỏ dở bữa ăn để đi trấn áp tội phạm mà lương có vài trăm nghìn kia, nghĩ mà xót. Biết đâu tất cả bọn họ đều xuất phát là những người có lý tưởng, muốn làm nghề tử tế. Nhưng lương không đủ sống, thì người ta làm nghề tử tế làm sao?
Thỉnh thoảng mình vẫn nhớ tới cậu công an phường kia. Mình vẫn thế, vẫn rụt rè lớ ngớ mỗi lần phải tới chốn công quyền. Còn cậu ấy, vẫn gầy gầy, nhẹ nhàng thân thiện với dân, rụt rè ngại ngùng khi hỏi một câu tế nhị, hay đã trở thành một chú công an bụng phệ, mặt bóng mỡ, điệu bộ hách dịch, quát dân sang sảng và vòi vĩnh xin đểu như một lẽ dĩ nhiên phải thế?
Có lẽ trong xã hội này, tất cả chúng ta đều có lỗi trong sự sa sút đạo đức của nhau. Có lẽ rụt rè lớ ngớ là một biểu hiện của may mắn, của một số ít những người được bao bọc không buộc phải lớn lên hay xấu đi vì cơm áo gạo tiền.

P.S Có một buổi sáng thức dậy, nhìn thấy tin nhắn, giụi mắt mấy lần tưởng đọc nhầm. Rồi muốn quay lại giường ngủ lại, coi như vừa gặp ác mộng, để đến khi thức dậy lần nữa mọi thứ vẫn tốt đẹp như cũ.
Tự dưng cứ nghĩ về chữ duyên. Rằng mọi mối quan hệ trên đời này từ vợ chồng con cái đến anh chị em bạn bè đều vì một chữ duyên mà đến. Có thiện duyên và ác duyên. Thiện duyên là để trả ơn. Đời trước ta làm việc tốt, đời này họ đến tìm ta để trả ơn, làm cho cuộc đời ta nhẹ nhàng, vui vẻ, nương tựa. Ác duyên là để trả nợ. Đời trước ta làm việc xấu, đời này họ đến tìm ta để đòi nợ, làm cho ta khổ sở điêu đứng.
Mà nếu như vậy, ngay cả khi có thiện duyên vẫn phải cẩn thận. Hưởng phúc nhưng phải tiếp tục sống tốt, nếu không đến lúc hết phúc thì chả còn lại gì. Và ác duyên thực ra lại là cơ hội, phải cám ơn người vì ác duyên mà đến, bởi họ cho ta cơ hội trả nợ. Trả sớm thì hết sớm, lần lữa mãi nợ vẫn còn đó chứ có tự hết đi đâu.
Ghi lại, để một thời gian đủ lâu sau nhìn lại xem mình đã vượt qua giai đoạn này như thế nào. Với người tu luyện, bất kỳ sự việc nào xảy đến đều là một khảo nghiệm. Phải nhớ phải nhớ.

Tuesday, April 28, 2020

Chuyện đời

Xem anh $500 oánh vật với truyền thông mà tôi thấy ái ngại cho anh quá. Lịch tổng thống bận rộn đến từng phút, thế mà hàng tối bỏ ra cả tiếng tiếp xúc truyền thông, nhằm tạo một kênh trực tiếp cập nhật thông tin cho người dân đang lo lắng, 1 tiếng đồng hồ phải đối diện với bao nhiêu máy quay, máy ảnh, bao nhiêu câu hỏi cắc cớ, cứ sảy chân là bị nhậu cho chỉ còn xương, có phải chuyện đùa đâu. Nhiều lãnh đạo sợ rắc rối nên chỉ đọc diễn văn soạn sẵn và chỉ trả lời những câu hỏi được duyệt từ trước.
Anh thừa tự tin và muốn tỏ ra đôn đáo theo sát tình hình nhưng kết quả lại dội ngược. Từng lời anh nói bị phe anti lôi ra chế nhạo, mổ xẻ, cắt cúp, nghề của chúng nó. Từng câu hỏi chúng đặt ra là để khiêu khích cho anh vào tròng. Mà cái tôi của anh to quá, anh bị vào tròng liên tục mà không chừa.
Nhìn cách anh bị đối xử, và nhìn nhiều trường hợp khác, mới thấy lòng người đã trở nên hẹp như nào, con người đã trở nên thiếu thiện chí với nhau như nào. Dẫu có là việc gì, một chút cảm thông, một chút thiện chí, là đã giải quyết được rất nhiều vấn đề. Nhưng trên đời này nhiều kẻ kiếm cơm bằng cách tạo nên vấn đề thì phải. Vấn đề mà được giải quyết, được cho qua, thì chúng đói. Đói cơm, đói danh, đói đủ thứ.
Nhiều người hay hỏi tôi vì sao không tham gia mạng nọ mạng kia đông vui dễ dùng hơn. Tôi thiếu thời gian đã đành, mà những điều tôi nhìn thấy khiến tôi càng ngại ngần những chốn ấy. Vì vài cái like trên mạng xã hội, người ta có thể bất chấp thậm chí bán rẻ rất nhiều thứ. Các bạn VN của tôi hoặc là bạn blog tôi chưa từng gặp ngoài đời hoặc là bạn cũ nhưng lâu lắm rồi không gặp nên không biết thực hư ra sao, chứ các bạn nước ngoài của tôi, nhiều đứa ảo không tưởng tượng được.
Có đứa suốt ngày post ảnh sang chảnh nay nghỉ dưỡng ở đây, mai tận hưởng ở kia cho thiên hạ vào trầm trồ nhưng trên thực tế thì chả có một xu dính túi và kiếm sống bằng cách vòi vĩnh chỗ này một tí, ăn chặn chỗ kia một tẹo, phần còn lại là nhờ bố mẹ.
Có người ở trên mạng, mâm nào cũng thấy có mặt, phát ngôn nào của chính trị gia cũng mang về page phồng mang trợn mắt chửi bới, nói chung có vẻ như là một lực lượng chính trị rất đáng gờm. Nhưng trên thực tế thì…nói là một số 0 tròn trĩnh cũng không oan.
Có đứa suốt ngày hồn bướm mơ tiên, mơ về một thế giới công bằng bình đẳng quyền lợi cho trẻ em cho người yếu thế, cấp tiến đủ kiểu, thậm chí nhân từ với cả động vật, nhưng trên thực tế thì có đứa con cũng chả buồn chăm vì suốt ngày mải chúi mũi vào điện thoại. Con bé ăn bánh mỳ kẹp thịt muối trường kỳ.
Nhân đây mình cũng muốn bình luận về việc ở nhà nhiều người cứ phê phán cách chống dịch của tây. Thực ra tây đúng là chủ quan, nhưng mà dân chủ quan là chính chứ chính phủ cũng không chủ quan mấy.
Mà họ chủ quan cũng có lý do của họ. Thứ nhất, tàu sát nách ta, ta lạ gì thói ăn không nói có của tàu nên lúc nào cũng trong tâm thế đề phòng. Ta không thể bắt tây cũng phải có cái tâm lý ấy. Tương tự, ở Mexico mà có chuyện gì thì chắc chắn Mỹ sẽ cảnh giác ngay, còn VN ở tít xa đọc tin bệnh tật chết người ở Mexico thì cũng chỉ ngang tin xe cán chó.
Thứ hai, dân xứ tự do nó không quen khổ như dân mình, đừng mang tư tưởng của mình áp lên nó. Cấu trúc xã hội của nó cũng khác, không dễ thích nghi như mình. Các chính phủ biết thế nên còn chịu được hậu quả thì còn phải mở cửa, đến lúc thấy nguy hiểm cận kề khả năng không đỡ nổi rồi mới phải xiết lại. Các chuyên gia y tế chỉ lên tiếng trên phương diện sức khỏe là xong nhiệm vụ. Còn chính phủ mà đã ra chỉ thị là phải cân nhắc đến cả phương diện kinh tế. Chết kinh tế là chết hết. Thất nghiệp ở nước ngoài là hóa đơn và nợ ngân hàng dồn đống, mất nhà mất xe, dân không quen khổ là trầm cảm, tự tử, nổi loạn, chứ không đơn giản là thôi chịu khó có rau ăn rau có cháo ăn cháo linh hoạt như ở VN.
Thứ ba, các bạn nghĩ các chính phủ tư bản thực dụng họ hàng năm chăm chỉ rót tiền cho các tổ chức như WHO để làm gì? Từ thiện thuần túy hả, làm gì có chuyện đó. Các chuyên gia lương cao, đi xe công vụ, ở nhà sang, con học trường quốc tế, đi công tác thì ở khách sạn hạng sang, có khi còn bay vé thương gia. Họ chi tiền nuôi các vị để các vị theo sát tình hình thực địa và cảnh báo lập tức khi có vấn đề, để từ đó họ còn lên phương án đối phó. Mà WHO lần này đã làm được cái chết vạ gì? Cắt viện trợ, hy vọng sẽ biết sợ mà bắt đầu làm việc đúng chuyên môn thay vì mải chạy đi làm chính trị hoặc vuốt đuôi nguyên thủ. Tedros bất tài có lẽ nên mang bộ mặt lúc nào cũng nhăn nhó khổ sở hoàn cảnh về quê Ethiopia đuổi gà đi.
Sau vụ này hy vọng thế giới sáng mắt ra, đuổi cổ tàu khựa khỏi mọi tổ chức, diễn đàn. Không có chỗ nào khựa tham gia vào mà chúng không tìm cách lôi kéo, lũng đoạn, lừa lọc, dọa dẫm, lợi ít hại nhiều.  
Chuyện đời, không nói thì thiếu, nói thì thừa. Thời gian đó để trồng cây, ngắm gà, trêu mèo, nghe con chành chọe, tối rúc vào nách chồng ngủ, nhẽ thú hơn.  

P.S: một cái entry viết mấy ngày không xong vì thằng con chiếm máy học online, mình cứ phải rình lúc nó nghỉ giải lao nhảy vào viết vội vài dòng. Vừa tức tốc đánh máy vừa phải gào lên tiếp chuyện con Lila đang gọi mẹ ơi ới từ dưới vườn “Mẹ ơi, Ale nhổ nước bọt vào đuôi con mèo Fufu”.